Bên ngoài, những chiếc lá khẽ động trong cơn gió thoảng, xào xạc như thì thầm những điều chưa kể. Trong căn phòng khách cũ kỹ, ánh đèn vàng vọt chiếu xuống chiếc ghế sofa bọc vải sờn màu thời gian, nơi Khấu Thanh đang ngồi giữa vòng vây của những người thân – chị họ, anh họ, cô, dì, thậm chí cả cha mẹ cô – tất cả đều quây quần như một buổi phán xử thầm lặng. Giọng nói lần lượt vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy áp lực: “Thanh Thanh à, anh con đối xử với con tốt như vậy, sao con không biết ngoan?” “Ơn nghĩa phải ghi nhớ, đừng bao giờ quay lưng với người đã vì con mà hy sinh.” “Ngoài anh con ra, trên đời này còn ai sẵn sàng nuông chiều con vô điều kiện?” Khuôn mặt họ nhăn lại, ánh mắt chan chứa vẻ lo lắng giả tạo, lời nói như dệt thành từng sợi dây vô hình, siết chặt lấy cô từng chút một. Khấu Thanh khẽ nhếch mép, trong lòng chỉ một câu lạnh lùng: “Lại bắt đầu rồi.”