Lần đầu tiên đi theo sư phụ chạy xe tải đường dài, giữa đêm khuya mịt mùng, tôi bỗng nghe rõ mồn một tiếng gọi tên mình – nhỏ nhẹ, lạnh lẽo, như từ cõi nào vọng lại.
Tim tôi đập thình thịch, tay run run bám vào cửa sổ, thò đầu ra ngoài tìm kiếm… nhưng ngay lập tức bị sư phụ túm mạnh, kéo phịch vào trong!
Ông cụp kính xe, phun vèo điếu thuốc đang hút ra ngoài, rồi chửi rủa điên cuồng vào bóng tối trước mặt – một con đường dài hun hút, không đèn, không người, chỉ có gió rít qua những ngọn cây như tiếng khóc.
Lúc ấy tôi còn trẻ, chẳng hiểu gì, chỉ biết co rúm người trên ghế phụ như con tôm luộc, im thin thít, sống chẳng dám thở mạnh.
Mười mấy năm sau, tôi một mình lăn lộn trên những cung đường xa xăm, vượt bao mưa gió, nhưng chưa từng một lần nghe thấy tiếng gọi đó trở lại.
Cho đến ba ngày trước…
Tôi nhận được tin sư phụ mất.
Và kể từ hôm đó, mỗi khi xe chạy qua những đoạn đường vắng, giữa đêm khuya, tôi lại nghe thấy… một giọng nói quen thuộc, thì thầm gọi tên mình…
(*Xung sát: Nghi thức giải trừ tà khí, xua đuổi vận xui – nhưng nếu kẻ theo sau bạn không phải là người, thì liệu nghi thức ấy có còn tác dụng?)
Truyện Đề Cử






