Rốt Cuộc Cậu Còn Có Bao Nhiêu "Anh Trai Tốt" Nữa?
Chương 151: Bằng mặt chẳng bằng lòng
Rốt Cuộc Cậu Còn Có Bao Nhiêu "Anh Trai Tốt" Nữa? thuộc thể loại Linh Dị, chương 151 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giản Thượng Ôn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nghe được những lời ấy từ chính Lương Thâm.
Cưới hắn.
Với cậu, hai chữ đó xa lạ đến nỗi tưởng như từ một thế giới khác vọng đến. Cậu từng nghĩ suốt đời mình sẽ chẳng bao giờ nghe thấy lời cầu hôn từ chính miệng Lương Thâm. Người bình thường muốn kết hôn, ít ra cũng phải chuẩn bị nhẫn, lời tỏ tình, rồi thấp thỏm lo sợ bị từ chối. Còn thiếu gia nhà họ Lương thì sao? Hắn nói chuyện kết hôn... như thể đó là một ân huệ mà hắn ban cho cậu vậy.
Giản Thượng Ôn im lặng một lúc lâu.
Cái im lặng ấy, với người khác có thể là lạnh nhạt, nhưng với Lương Thâm, lại khiến hắn phấn khích vô cùng. Bởi trong mắt hắn, im lặng của Giản Thượng Ôn chính là rung động, là sự chấp thuận trong lòng cậu.
Lương Thâm nín thở chờ đợi thêm chút nữa.
Giản Thượng Ôn ngước mắt nhìn hắn, cười nhẹ: "Anh có biết cha anh từng tìm tôi không?"
Lương Thâm sững người. Hắn không hề hay biết.
Ánh mắt của Giản Thượng Ôn khiến Lương Thâm đột nhiên thấy tim mình như ngừng đập. Nhưng hắn là kẻ luôn tỏ ra điềm tĩnh, nên hắn nói: "Mặc kệ ông ấy tìm em nói gì, đều không phải ý tôi. Hiện tại ông ấy không thể đại diện cho tôi."
Giản Thượng Ôn tiếp lời: "Cha anh bảo tôi làm tình nhân của anh. Sau này anh đính hôn, kết hôn, vẫn có thể giữ tôi bên cạnh."
Sắc mặt Lương Thâm ngay lập tức biến sắc.
Dù trước đây hắn cũng từng nghĩ như vậy, nhưng khi những lời đó lại được thốt ra từ miệng cha mình, chúng lại trở nên hoàn toàn vô nghĩa.
Giản Thượng Ôn mỉm cười, giọng nhẹ nhàng như gió thoảng: "Tôi từ chối."
Lương Thâm hỏi: "Ông ấy có làm khó em không?"
Giản Thượng Ôn trả lời thẳng thắn: "Cha anh rất tức giận. Ông ấy thấy đó là chuyện tốt mà tôi lại từ chối nên coi là vô lý. Tôi cũng nói thẳng với ông ấy, nếu với ông ấy đây là việc tốt, thì nên đi tìm người sẵn sàng nhận cái 'ơn nghĩa' đó, chứ đừng tới tìm tôi. Lúc đó, ông ấy đã rất tức giận."
Lương Thâm không ngờ mọi chuyện lại thành ra như thế. Chẳng trách cha hắn dạo gần đây đột nhiên chịu gặp thằng con riêng kia, chắc là vì tưởng hắn mãi không chịu đính hôn, chẳng còn tin tưởng được nữa.
Giản Thượng Ôn lại cười khẽ: "Anh xem, đừng nói là cưới tôi, ngay cả chuyện anh và tôi ở bên nhau, cha anh cũng chưa chắc đã đồng ý."
Lương Thâm nhìn thẳng vào mắt Giản Thượng Ôn. Trước đây, hắn vẫn nghĩ mình còn đường lui. Nếu chuyện này không thành, rút lui từ từ cũng được.
Nhưng giờ đây, tâm trạng của Lương Thâm đã hoàn toàn thay đổi.
Giản Thượng Ôn đã nói rõ ràng như thế. Chỉ cần còn có cha hắn can thiệp, giữa hắn và cậu sẽ chẳng bao giờ có tương lai. Huống hồ chuyện cưới xin.
Lương Thâm cúi người, giọng hắn êm dịu hơn, phảng phất chút ấm áp chưa từng có: "Chuyện này tôi sẽ xử lý. Em chỉ cần chờ tôi. Trong thời gian này... có thể em sẽ phải chịu chút ấm ức, nhưng đừng nghĩ nhiều. Chờ tôi dẹp yên mọi chuyện, nhất định tôi sẽ trao cho em một danh phận."
Nói xong, Lương Thâm không quên đá một cú vào mặt tình địch khác. Hắn nói: "Phó Cẩn Thành, em đừng để bị hắn lừa. Hắn không thể trao cho em bất cứ thứ gì. Bây giờ hắn chưa đính hôn, chỉ là tạm thời. Sau này hắn đính hôn rồi, chưa chắc đã đối tốt với em bằng tôi. Còn Phỉ Thành thì khỏi nói, hắn biết gì chứ. Bảo bối, tôi yêu em thế nào, trong lòng em rõ nhất. Em chỉ cần chờ tôi, thế là đủ."
Hắn tin rằng chỉ cần vài lời ngọt ngào là đủ khiến người ta mềm lòng, ngay cả cục đá lạnh nhất cũng phải tan chảy vì hắn.
Nhưng Giản Thượng Ôn chỉ khẽ mỉm cười. Cậu đứng dưới tán cây, ánh nắng chiều len qua kẽ lá, rơi lác đác xuống vai hai người. Ánh sáng loang lổ khiến người ta khó phân biệt được biểu cảm trên gương mặt đối phương.
Giản Thượng Ôn ngẩng đầu lên, nói: "Lương Thâm, tôi không muốn chờ đợi nữa."
"Anh có quyền từ bỏ những gì mình đang có để đổi lấy một lời hứa hẹn mơ hồ của anh, khi mà tương lai ấy chưa biết bao giờ mới đến?" Giọng Giản Thượng Ôn bình thản, cậu đứng dưới bóng cây, cười với hắn, nụ cười rực rỡ đến mê hồn: "Những thứ hư ảo, mông lung, tôi đã thấy quá nhiều rồi. Anh nói Phó Cẩn Thành bọn họ chỉ là ảo vọng, nhưng lời anh vừa nói, cũng chẳng khác gì."
Nụ cười trên mặt Giản Thượng Ôn dần tan biến.
Cậu lạnh nhạt nói: "Hiện tại tôi chỉ tin vào những thứ thực tế."
Tim Lương Thâm đột nhiên như ngừng đập. Hắn hiểu, nếu không thể đưa ra chút thành ý nào, thì chưa nói là giành lại Giản Thượng Ôn, có khi Lương gia còn chưa kịp ra tay, cậu đã sánh vai cùng kẻ khác rồi. Trước kia hắn dám ngang nhiên đẩy Giản Thượng Ôn cho kẻ khác, bởi hắn biết cậu không có quyền phản kháng. Dù ở bên Phó Cẩn Thành, hắn vẫn có thể kiểm soát được cậu.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác.
Lương Thâm chợt nhận ra, không biết từ bao giờ, Giản Thượng Ôn đã thay đổi. Cậu như cơn gió thoảng, đứng đó nhẹ tênh, chỉ cần xoay người là có thể rời đi, rõ ràng đang ở trước mắt, vậy mà chẳng thể nắm bắt nổi.
"Cái này, tặng em." Lương Thâm bất ngờ đưa cho Giản Thượng Ôn một sợi dây chuyền, hắn nói: "Là của mẹ tôi. Bà từng nói muốn để lại cho con dâu của mình. Tôi đem nó đến cho em."
Giản Thượng Ôn nhận lấy. Quả thật đây là món hồi môn của bà ấy, năm xưa bị người nhà họ Lương lấy đi, mãi chưa từng trả lại. Không ngờ hôm nay, hắn lại lấy về được.
Thấy cậu nhận lấy, Lương Thâm như bừng sáng hẳn lên, hắn định mở miệng nói gì đó.
Từ phía xa, tiếng nhân viên gọi lớn: "Hai vị lão sư, chúng ta chuẩn bị lên núi nhé!"
Không còn thời gian để nói thêm, nếu không sẽ bị người khác phát hiện.
Lương Thâm nuốt lại những lời xúc động vừa dâng lên cổ họng, khẽ nói: "Chuyện này tôi sẽ giải quyết ổn thỏa. Cha tôi sẽ không trở thành trở ngại giữa chúng ta. Nhưng em phải giữ kín chuyện này giúp tôi, không thể để ai biết."
Giản Thượng Ôn mỉm cười: "Chúc anh thành công."
Hắn đoán không sai. Lương Thâm thật sự muốn tuyên chiến với Lương lão gia rồi. Con người ấy, chính là phải bị dồn vào đường cùng mới lộ ra sơ hở. Người càng trầm ổn, càng biết nhẫn nhịn, lại càng khó đối phó.
Cậu cố ý nhắc tới Lương lão gia là để cho Lương Thâm hiểu: khi ông ấy còn nắm quyền, hắn sẽ mãi không có tự do, càng không thể có được thứ mình muốn. Lương Thâm bị đè nén bao năm như thế, cậu chẳng qua chỉ là một mồi lửa, giống như năm đó Ôn Cẩm cũng chỉ là cái cớ mà thôi. Yêu hay không yêu, trong lòng hắn liệu có bao nhiêu chân tình?
Chẳng qua cũng chỉ là mượn danh nghĩa ấy để kéo được sự hậu thuẫn từ Phó thị và Phỉ gia.
Kiếp trước, Ôn Cẩm có thể ngoan ngoãn để Lương Thâm lợi dụng. Nhưng cậu thì không.
Mối thù máu khắc cốt, không thể không trả.
Giản Thượng Ôn bước ra từ rừng, men theo con đường nhỏ lát đá rồi nhìn thấy các khách mời đang tụ tập. Ôn Cẩm hiếm khi chủ động lên tiếng, liền hỏi: "Giản ca ca, anh đi đâu vậy? Vừa nãy mọi người tìm khắp mà không thấy anh đâu cả."
Lương Thâm đứng cách đó không xa, giả vờ như chẳng liên quan gì đến mình, dáng vẻ bình thản như thể mọi chuyện đều không dính líu đến hắn.
Giản Thượng Ôn mỉm cười, đáp: "Tôi thấy hơi khó chịu một chút, chắc là vì nấu ăn buổi trưa hơi mệt. Giờ đỡ rồi."
Ôn Cẩm lúc này mới yên tâm, khẽ gật đầu.
Giản Thượng Ôn vừa dứt lời, ánh mắt của mọi người liền đổ dồn về phía cậu. Đặc biệt là Phó Cẩn Thành ở ngay cạnh cậu, ánh mắt lập tức nhìn sang như thể muốn xác nhận tình hình. Dù gì nếu thật sự sức khỏe Giản Thượng Ôn không tốt mà vẫn chăm sóc người khác lúc ăn trưa thì đúng là không dễ dàng gì.
Nhận thấy ánh mắt của Phó Cẩn Thành, Giản Thượng Ôn quay sang nhìn hắn, khẽ cong môi nở nụ cười.
Nhân viên công tác phía trước lớn tiếng nhắc nhở: "Mọi người nhớ mang theo thuốc xua côn trùng, đi nhanh lên nào, mùa này rau dại thơm lắm đó!"
Giản Thượng Ôn liền theo đoàn người tiến về phía trước.
Hòn đảo này quả thật xứng danh "đào nguyên nơi hạ giới". Không biết Thẩm Nghị đã tìm đâu ra một nơi đẹp đến vậy. Đầu xuân, cả sườn núi tràn đầy sức sống. Nhân viên công tác phát cho mỗi người một tấm thẻ nhỏ, cười nói: "Mọi người có thể dựa theo ký hiệu trên thẻ để tìm rau dại. Ai thu hoạch nhiều nhất, ngày mai sẽ được quyền chọn đối tượng hẹn hò đó nha!"
Điều kiện này đúng là khiến người ta khó lòng từ chối.
Đây vốn đã là kỳ cuối cùng của chương trình, nên ai nấy đều có chút muốn tranh thủ cơ hội lần nữa.
Khách mời bên tổ Đám Mây nghĩ như vậy, khách mời bên Lôi Điện cũng nghĩ như vậy. Cạnh tranh thực sự quá khốc liệt, tình địch đều là những kẻ đàn ông âm hiểm, không tranh thủ một chút thật sự là chịu thua thiệt.
Nhân viên công tác nói: "Hôm nay không chia tổ, mọi người tự do tìm kiếm."
Giản Thượng Ôn tự mình đi tìm rau. Dù sống ở thành phố ven biển, nhưng cậu lại rất thích đọc sách, hơn nữa trước kia từng theo một đoàn phim lên núi quay ngoại cảnh. Là diễn viên nhỏ không có quyền lợi gì, bị côn trùng đốt hay gặp sự cố cũng chẳng được phát thuốc, nên cậu phải tự mình mò mẫm tìm rau dại, thảo dược để xoa đỡ. Đi nhiều thành quen, lâu dần cũng học được cách nhận biết.
Nhưng lần này, ai có thể thắng được Giản Thượng Ôn cũng chưa biết được.
Cậu cứ thế cặm cụi đào bới.
Cách đó không xa bỗng vang lên tiếng hét. Dư Xán Xán giật mình la lớn: "Aaa! Có sâu!"
Đúng lúc ấy, cậu ta đang đứng sát bên Giản Thượng Ôn. Cậu liếc mắt nhìn qua, đưa tay bắt con sâu lên, bàn tay trắng muốt như ngọc nhẹ nhàng kẹp lấy con sâu đen sì to đùng rồi tiện tay ném đi, tạo nên một cảm giác tương phản rõ rệt. Thế nhưng sắc mặt cậu lại vô cùng bình tĩnh, nhẹ giọng nói: "Không có gì đâu."
Dư Xán Xán ngơ ra một chút, sau đó cảm kích nói: "Cảm ơn cậu."
Giản Thượng Ôn khẽ cười, còn tươi tắn hơn cả gió xuân, giọng cậu nhẹ nhàng mà ấm áp: "Loại sâu này không cắn người đâu, đừng sợ."
Vừa nói, cậu vừa tiếp tục hái rau, máy quay luôn theo sát bên cạnh. Sau khi thu hoạch được một ít rau dại, Giản Thượng Ôn liền giảng giải cho khán giả trong phòng livestream: loại nào ăn được, loại nào có thể đuổi muỗi, nếu bị muỗi đốt thì có thể tìm những loại cây gì để giảm ngứa. Giọng cậu nhẹ nhàng, như đang trò chuyện với bạn thân, từng câu từng chữ đều mềm mại, sợ người ta không nhớ kỹ, còn nói sẽ tổng hợp lại rồi đăng lên Weibo sau.
Khán giả trong phòng livestream ngơ ngác:
"Ủa, làm fan Giản Thượng Ôn ăn 'hàng tốt' kiểu này riết quen luôn hả???"
"Trời đất, ảnh thiệt biết cách mê hoặc người ta nha!!"
"Tiêu rồi...
tui
cảm thấy mình sắp sửa tự biế
n
thành
Giản
Duy
mất tiêu!"
"Mình là fan CP, ban đầu theo dõi vì có ca ca
nhà mình, ai ngờ sau thành fan
CP
, giờ tới mức ca ca nhà mình livestream cũng không muốn coi luôn rồi á..."
Giản Thượng Ôn chỉ đào một lúc, nắng trưa quá gắt khiến cậu thấy hơi choáng. Vừa thấy Phó Cẩn Thành quay về nghỉ ngơi, cậu lập tức đi theo. Về đến lều trước, khi Phó Cẩn Thành bước vào, Giản Thượng Ôn đang cúi đầu xem lại rổ thảo dược, không để ý liền suýt trượt chân vấp vào ghế gấp.
Phó Cẩn Thành nhanh tay đỡ lấy cậu.
Ngay sau đó, hắn chợt ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người Giản Thượng Ôn, là mùi nước hoa đặc trưng của Lương Thâm. Mùi này rất riêng, rất dễ nhận ra. Phó Cẩn Thành vô thức cau mày, trong lòng dấy lên một cảm giác không vui: Lương Thâm đã đến tìm Giản Thượng Ôn.
Giữa trưa, lúc Giản Thượng Ôn đưa túi chườm nước nóng cho hắn, trên người cậu vẫn chưa có mùi hương này.
Vậy là sao? Rốt cuộc là có chuyện gì? Lương Thâm đã hứa với hắn rằng sẽ không tiếp cận Giản Thượng Ôn nữa, vậy mà bây giờ...
Chẳng lẽ là ngoài mặt đồng ý, sau lưng lại ngầm qua lại?
Bằng mặt chẳng bằng lòng?