Rốt Cuộc Cậu Còn Có Bao Nhiêu "Anh Trai Tốt" Nữa?
Chương 177: Tình yêu
Rốt Cuộc Cậu Còn Có Bao Nhiêu "Anh Trai Tốt" Nữa? thuộc thể loại Linh Dị, chương 177 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những lời vừa dứt, toàn thân Kỳ Ngôn bỗng cứng đờ.
Một câu ngắn ngủi nhưng đối với anh lại như tiếng sét giữa trời quang. Ngón tay run run, ánh mắt nhìn Giản Thượng Ôn đầy kinh hoàng và không tin.
Ngay khi lời từ miệng Giản Thượng Ôn vừa thốt ra, con ngươi Kỳ Ngôn co lại, cơn giận dữ như biển sâu vô tận trào dâng trong ánh mắt. Anh cố gắng kìm nén cảm xúc, từng chữ nghiến từ kẽ răng: "Họ... là ai?"
Đáp án đã rõ ràng, chẳng còn gì để chờ đợi hay phủ nhận.
Nhưng con người ta thường không cam lòng chấp nhận kết cục tồi tệ nhất.
"Là hắn." Kỳ Ngôn chỉ về phía Lương Thâm đang đứng không xa, rồi quay mắt sang Phó Cẩn Thành, mắt đỏ hoe như sắp trào lệ: "Hay là hắn?"
Lương Thâm nhíu mày.
Hắn không ngờ Giản Thượng Ôn lại chịu lên tiếng, không phải vì nghĩ cậu không dám, mà bởi trong quá khứ, Giản Thượng Ôn luôn vì bảo vệ Kỳ Ngôn mà cắn răng chịu đựng, chưa từng hé răng.
Rốt cuộc điều gì đã khiến Giản Thượng Ôn dám mở miệng lần này?
Ai đã tiếp sức cho cậu, khiến cậu dám liều lĩnh đập nồi dìm thuyền, dám đứng lên đối đầu với hắn?
Thực ra, Lương Thâm chẳng hề e ngại Kỳ Ngôn. Hắn vốn không thuộc giới giải trí, sau lưng có gia tộc Lương làm chỗ dựa, Kỳ Ngôn có thể làm gì được chăng?
Ngồi trên sofa không xa, Giản Thượng Ôn lặng lẽ lắng nghe câu hỏi của Kỳ Ngôn. Cậu đưa mắt nhìn Lương Thâm rồi Phó Cẩn Thành, cuối cùng dừng lại ở Kỳ Ngôn. Cậu khẽ mỉm cười, nở một nụ cười nhạt nhòa, thong thả đáp: "Nếu cả hai thì sao?"
Lời ấy khiến Kỳ Ngôn như hóa đá.
Anh chưa kịp thốt lên lời...
Ôn Cẩm lập tức phản bác: "Không thể! Anh chớ nói bậy! Phó ca ca sao có thể ép buộc anh! Còn Lương Thâm ca, anh ấy là hôn phu của tôi! Anh ấy đã có tôi rồi, sao lại phải ép anh? Tình cảm là chuyện tự nhiên, nếu anh ấy thật lòng thích anh, có thể theo đuổi đường hoàng, điều kiện của anh ấy cũng không tồi, cần gì phải cưỡng ép hay chia rẽ?"
Từng lời như ngọc rơi châu chuốt, vang lên đầy tự tin, như thể chân lý duy nhất.
Mọi người đều cho mình nắm giữ lẽ phải, khiến không khí hiện trường hỗn loạn tột độ.
Trong lúc Ôn Cẩm vẫn đang nói không ngừng, bỗng từ sườn núi gần đó xuất hiện một người đàn ông mập mạp, tóc tai rối bù, quần áo xộc xệch, lảo đảo chạy đến. Hắn trông như kẻ điên, mắt hoảng loạn, vừa thấy Ôn Cẩm liền hét lớn: "Giản Thượng Ôn!"
Mọi người đều ngỡ ngàng quay đầu lại.
Đây vốn là hiện trường quay chương trình thực tế, theo lý thuyết thì người ngoài không thể vào. Không ai hiểu nổi Chu Quảng Thành đã lén lút từ đâu chui vào được. Thân hình hắn to béo, mấy nhân viên an ninh xúm lại cũng không ngăn nổi.
Chu Quảng Thành như phát điên gào lên: "Giản Thượng Ôn! Cuối cùng tao tìm được mày! Mày ra đây cho tao!"
Mọi người đều hoang mang. Ôn Cẩm bị tiếng hét giận dữ làm cho hoảng hốt, lắp bắp hỏi: "Hắn là ai vậy?"
Ngồi trên sofa, Giản Thượng Ôn thờ ơ liếc qua, rồi điềm đạm đáp: "Anh họ tôi, mọi người từng gặp rồi. Dì tôi còn định gả cậu cho hắn. À, giờ hắn cũng là anh họ cậu đấy."
Lời vừa dứt, Ôn Cẩm lập tức bị ký ức kinh khủng kéo về. Gã đàn ông mập mạp đó từng ngồi trong bữa cơm nhìn chằm chằm cậu với ánh mắt dơ bẩn, suýt nữa đã giở trò với cậu!
Ôn Cẩm cảm thấy buồn nôn, vội vàng phản bác: "Tôi không có loại anh họ đó! Anh họ Giản, tôi họ Ôn, chúng ta chẳng phải người một nhà! Tôi càng không có thứ họ hàng dơ bẩn như vậy!"
Cảm nhận được mình đã mất đi Phó Cẩn Thành làm chỗ dựa, Ôn Cẩm lập tức quay đầu gió.
Cậu biết, giờ đây nếu muốn tiếp tục sống trong nhung lụa, hưởng phú quý, chỉ còn cách níu lấy mẹ. Chỉ có dựa vào mẹ, cậu mới còn hy vọng giữ lấy tầng mây phù hoa. Vì thế, gần như không kịp suy nghĩ, cậu quay sang Giản Thượng Ôn, dứt khoát tuyên bố: "Tôi chẳng có anh họ nào hết! Bao năm qua, gia đình các người sau khi đá tôi đi chẳng buồn đoái hoài, chỉ có mẹ hiện tại mới là mẹ ruột của tôi! Tôi với các người, chẳng có chút quan hệ nào!"
Lời lạnh lùng, dứt khoát, chẳng chừa lại chút tình cảm.
Giản Thượng Ôn vẫn chưa nói gì.
Nhưng lời ấy lại khiến Chu Quảng Thành phát điên.
Cách đó không xa, hắn bị chặn dưới chân cầu thang, không lên được. Nhưng điều đó chẳng ngăn nổi những lời thô bỉ tuôn ra từ miệng hắn: "Cái gì? Mày, thằng tiện nhân kia! Mày dám bảo tao dơ bẩn? Mày họ Ôn thì cao quý gì? Cái thằng không biết xấu hổ của mày, cha mày bỏ vợ bỏ con! Hại người vì tiền! Mày thì cao quý gì? Mẹ tao trước kia đã nói cho tao biết rồi! Năm đó khi cha mày về định mang một đứa đi, người ông ta muốn chính là Giản Thượng Ôn! Nếu không phải vì mày bệnh tật, yếu ớt, Giản Thượng Ôn còn phải đi làm cùng mẹ mày, không ai chăm sóc mày, không ai chữa bệnh cho mày. Một thằng nhãi ho lao như mày có tư cách gì đứng đây mà chê bai tao?"
Giọng hắn khản đặc, nhưng lời sắc như dao.
Mặt Ôn Cẩm trắng bệch như giấy.
Đoạn quá khứ ấy, ngay cả khách mời chương trình cũng chưa từng nghe qua.
Trong phòng livestream, khán giả như bị sét đánh, mắt chữ O mồm chữ A không khép lại được:
"Trời ơi, drama thật sự!"
"Chờ chút, ý là... năm đó chính Giản Thượng Ôn nhường thân phận con nuôi nhà giàu cho Ôn Cẩm?"
"Ừ khoan, hình như cái đó chưa phải trọng điểm..."
"Trọng điểm là gia tộc Ôn! Ôn phụ bỏ vợ bỏ con, còn giết người vì tiền!"
Ôn Cẩm nghe những lời ấy, đầu óc quay cuồng, gần như theo phản xạ hét lên phản bác: "Anh nói bậy! Tôi không tin! Mẹ tôi luôn nói tôi rất đặc biệt, rất được yêu thương! Bọn họ làm sao có thể muốn mang Giản Thượng Ôn từ đầu được chứ!"
Chu Quảng Thành cười lạnh lẽo: "Tao nói bậy? Không tin thì mày đi hỏi lại người trong làng chài năm đó đi! Hàng xóm xung quanh đều biết cả đấy! Chẳng lẽ ai ai cũng dựng chuyện?"
Cha nghiện cờ bạc bị đánh gần chết, mẹ thấy tình hình nguy cấp toan gom tiền chạy trốn, ai ngờ cũng bị chủ nợ đuổi đến tận cửa, gia đình sống dở chết dở, đến mái nhà cũng không có, ngày ngày phải ngủ đầu đường xó chợ.
Chu Quảng Thành giờ đã hóa điên, sống chỉ để trả thù đời, để thấy người khác không vui mà bản thân hả hê. Lúc này hắn chẳng còn chút lý trí, sau khi tuôn ra một tràng, hắn lại phát rồ vung tay hét lớn: "Lương tổng! Tôi vừa nghe Giản Thượng Ôn nhắc tới anh! Anh cho tôi tiền đi, mau cho tôi tiền! Như hồi xưa ấy! Tôi sẽ làm chứng cho anh, anh chưa từng cưỡng ép cậu ta!"
Lương Thâm: "......"
Đồ ngu xuẩn! Làm chẳng được trò trống gì, chỉ giỏi phá hoại!
Trước khi Chu Quảng Thành mở miệng nói mấy câu ngu xuẩn này, có thể vẫn còn người chưa tin lời Giản Thượng Ôn. Nhưng hắn vừa há mồm nói thế kia... chẳng phải là tự chứng minh sự thật sao?
Quả nhiên.
Lời còn chưa dứt.
Lương Thâm còn chưa kịp phản ứng thì Kỳ Ngôn đã bước lên trước một bước, giọng lạnh như băng: "Tiền cái gì? Năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Chu Quảng Thành, anh nói cho rõ! Tôi có thể trả tiền cho anh!"
Chu Quảng Thành lúc này chỉ nghĩ đến tiền, ai đưa cũng được, chẳng cần quan tâm là ai. Nghe thấy lời đó, hắn hớn hở như trúng số, lập tức đẩy mấy nhân viên ngăn cản ra, lao về phía trước. Kỳ Ngôn nhìn hắn đầy chán ghét, còn Chu Quảng Thành bị giữ lại ngay. Kỳ Ngôn ném thẳng chiếc đồng hồ trên tay cho hắn.
Vừa nhìn thấy chiếc đồng hồ đắt tiền kia...
Chu Quảng Thành sáng mắt, lập tức mở miệng: "Dù sao năm đó là bọn họ Lương gia mua cho nhà tôi một căn hộ ở học khu tốt nhất, trả tiền cho ba mẹ tôi, điều kiện là phải đưa Giản Thượng Ôn đến Lương gia làm người hầu cho Lương Thâm!"
"À," hắn hừ mũi một cái, tiếp tục nói: "Sau này Giản Thượng Ôn hình như không còn ở nhà họ Lương nữa, nghe nói là thiếu gia nhà họ Phó đến Lương gia rồi đặc biệt thích cậu ta, thế là Lương thiếu gia lại đưa cậu ta sang Phó gia!"
Giờ phút này, Chu Quảng Thành đã hoàn toàn nổi điên, hắn vừa cười khẩy, vừa nhìn cậu mà buông lời cay độc: "Mày nhìn lại mình xem, mày chẳng qua chỉ là món đồ chơi trong tay bọn họ, muốn mang đi đâu thì mang, thích vứt đâu thì vứt. Nếu ai cũng có thể lên giường với mày, vậy tại sao lúc trước mày lại không muốn ngủ với tao......"
Chưa kịp nói dứt câu.
Gã còn chưa kịp phun nốt lời bẩn thỉu kia, đã bị ăn ngay một cú đấm trời giáng vào mặt khiến cả người bật ngửa sang một bên.
Cả không gian im lặng trong chớp mắt.
Cú đấm đó mạnh tới mức khiến các khách mời xung quanh đều sững người, có người còn giật nảy mình. Đây là hiện trường livestream, lại có người ra tay đánh nhau, chuyện này chưa từng xảy ra trước đó. Mà người vừa động thủ... lại là Phó Cẩn Thành.
Đôi mắt hắn u tối như vực sâu hun hút, giọng nói trầm thấp rít qua kẽ răng: "Câm miệng."
Cách đó không xa, Lương Thâm thực ra cũng đã định xông lên, nhưng khi vừa đi được nửa đoạn, lướt ngang qua chỗ Kỳ Ngôn thì còn chưa kịp lên tiếng đã bị Kỳ Ngôn tung chân đá ngã dúi dụi xuống đất.
Lương Thâm bị bất ngờ, không kịp phản ứng, ngã chúi người lên sofa, cú ngã mạnh đến nỗi kính suýt bay ra khỏi mặt, khiến đám đông xung quanh hét lên.
Kỳ Ngôn bước tới, còn định đánh tiếp.
Lương Thâm đâu phải dạng người chịu để bị đánh không, hắn lập tức cùng Kỳ Ngôn vật lộn. Sau một hồi chật vật, cuối cùng hắn chế trụ được Kỳ Ngôn, thở hổn hển, nói bằng giọng giận dữ: "Kỳ Ngôn, cậu điên rồi!"
Kỳ Ngôn cũng ăn hai cú đấm, gương mặt hằn lên vệt đỏ. Hai người đàn ông ưu tú vật lộn trước máy quay. Nghe đến câu ấy, anh bật cười lạnh lẽo: "Anh biết tôi vì sao đánh anh không?"
Ánh mắt Lương Thâm nheo lại sắc như dao: "Chẳng lẽ vì chuyện năm đó? Cậu đừng nói với tôi là thật sự nghĩ tôi chia rẽ cậu với Giản Thượng Ôn là sai. Năm đó cậu chẳng là cái gì cả, chỉ là thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi, trắng tay, không có tương lai! Cậu ấy ở bên cậu còn phải đi làm thêm kiếm sống. Hai người các cậu bám víu vào nhau như thế, đừng nói tới việc đỗ đại học, đến tiền xe đi thi cũng không có! Cho dù không có tôi, cậu nghĩ giữ Giản Thượng Ôn lại bên mình là điều tốt đẹp sao?"
Câu nói ấy như nhát dao cắm thẳng vào nỗi đau sâu nhất trong lòng Kỳ Ngôn.
Kỳ Ngôn gằn giọng, như thể cơn giận đã chạm tới giới hạn: "Im đi! Tôi và cậu ấy thật sự yêu nhau! Cho dù nghèo khổ đến đâu, chúng tôi cũng không sợ ai! Chờ tôi hát tốt, debut thành công rồi thì mọi chuyện sẽ thay đổi, không có anh, chúng tôi vẫn sẽ hạnh phúc. Tôi yêu cậu ấy đến mức nào, anh hiểu cái gì?"
"Yêu?" Lương Thâm nhếch môi, cười khẩy một tiếng đầy khinh thường, giọng mỉa mai: "Cậu nghĩ cậu có tư cách nói mấy lời đó à? Đừng tưởng tôi không biết. Kỳ Ngôn, mấy năm nay trong giới giải trí cậu mập mờ với bao nhiêu người? Bao nhiêu người có nét giống Giản Thượng Ôn, cậu đều không buông tha. Đây là cái tình yêu mà cậu nói sao? Năm đó khi chia tay, nếu thật sự yêu cậu ấy, cậu đã không tin Giản Thượng Ôn vì nghèo nên mới rời bỏ cậu. Nhưng không, cậu thà tin vào những điều trước mắt chứ không chịu tin người yêu mình."
Cuộc đối thoại giữa hai người truyền trực tiếp đến phòng livestream, từng lời, từng chữ vang vọng rõ mồn một. Không chỉ khách mời tại hiện trường chết lặng, mà cả hàng triệu khán giả đang theo dõi qua màn hình cũng không khỏi trợn tròn mắt, không thể tin vào tai mình.
Bấy lâu nay...
Kỳ Ngôn luôn là kẻ đáng thương. Là người bị phản bội. Giản Thượng Ôn mới là kẻ vô tình, là người rũ bỏ tình cảm chân thành. Tất cả lỗi lầm đều đổ lên đầu cậu, còn những người khác thì nghiễm nhiên là kẻ đáng thương.
Fan của Kỳ Ngôn vì thế mà hung hăng, mạnh miệng công kích cậu suốt nhiều năm. Những lời mắng chửi, phỉ báng từ bốn phương tám hướng đổ dồn vào Giản Thượng Ôn. Mỗi lần mở phần bình luận dưới bài đăng Weibo của cậu, chỉ thấy một bãi hoang tàn không nỡ nhìn. Những lời độc địa như dao găm, không ngừng nhấn chìm cậu trong danh xưng "kẻ phụ tình" không sao gột rửa nổi.
Thế nhưng lúc này đây...
Tựa như tiếng sét giáng xuống giữa ngày nắng.
Chỉ trong một giây ngắn ngủi, tất cả đều chết lặng.