Rốt Cuộc Gặp Được Em - Văn Việt
Chương 2: Sùng Hân gan to lắm rồi!
Rốt Cuộc Gặp Được Em - Văn Việt thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 2: Sùng Hân gan to quá mọi người ơi!
Bỗng nhiên người bên cạnh ấn vào nút gọi tiếp viên, một nữ tiếp viên nhanh chóng bước tới, cúi đầu hỏi, "Tiên sinh có nhu cầu gì?" Giọng nói dịu dàng thanh thoát khiến Văn Dư phải ngẩng đầu nhìn. Đẹp quá! Trước mặt cô là một cô gái có phong thái hoàn hảo, dung nhan tinh tế, sống mũi cao, môi mỏng, dáng người cuốn hút, trên môi tô lớp son bóng màu hồng nhạt, vô cùng hợp với nhan sắc của nàng. Lối trang điểm thanh nhã nhưng không cầu kỳ, làn da trắng mịn, tóc được búi cao cẩn thận, chỉ thoáng nhìn thôi đã khiến lòng người rung động. Khoảng cách gần như thế lại càng thuận lợi cho Văn Dư ngắm nhìn, cô chìm đắm trong suy tư, chẳng buồn để ý đến người bên cạnh đang liên tục gọi mình.
"Văn Tổng, Văn Tổng?"
Văn Dư quay đầu, "Sao?"
"Em muốn uống chút rượu, Văn Tổng, chị có muốn uống không?"
"À, không."
"Văn Tổng, chị có thấy khó chịu ở đâu không? Hay là gọi cho chị một ly nước ấm nhỉ?"
"Không cần, cảm ơn."
Cô vừa nói xong thì ngẩng đầu nhìn nữ tiếp viên đứng bên cạnh, phát hiện ra nàng đang chăm chú nhìn mình, dù vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng nhưng đôi mắt sắc bén ấy chỉ thoáng qua đã đủ khiến người ta nhớ mãi. Có vẻ như có chút đối địch ở đây, Văn Dư thầm nghĩ. Tại sao lại như vậy? Nhưng chinh phục khó khăn vốn là sở trường của Văn Dư, cô bình tĩnh nhìn nữ tiếp viên, trong ánh mắt còn thoáng chút cười. Lương Vận Hàm đã nhận ra ý cười ấy, vội thu mắt. Người phụ nữ này thật thông minh, ánh mắt lại sắc sảo, nhưng không hiểu sao lại khiến nàng cảm thấy cô như đang trêu đùa mình, chẳng lẽ cô đã nhìn thấu tâm can của nàng? Đột nhiên, Lương Vận Hàm cảm thấy bất an, bản thân vốn không ưa những người quá mạnh mẽ, trực giác mách bảo nàng phải tránh xa người này.
"Hai người liếc mắt đưa tình!" Sùng Hân bĩu môi nhìn Lương Vận Hàm, không hài lòng.
"Đại tiểu thư, ai cũng có mắt thẩm mỹ như em sao?! Huống hồ em có nhìn rõ ràng gì đâu?" Lương Vận Hàm trừng mắt nhìn cô, tiếp tục công việc.
"Này, người đàn ông muốn uống rượu bên cạnh hình như là trợ lý của chị ta, gọi chị ta là Văn Tổng. Em mang tới cho họ đi, đừng nói chị không cho em cơ hội!"
"Haha, cảm ơn tiếp viên trưởng!"
"Mày chết tiệt kia!"
Sùng Hân xinh đẹp như tranh, nở nụ cười hoàn hảo, chẳng màng đến ánh mắt sắc bén của Lương Vận Hàm đang bắn về phía mình, tiến nhanh đến chỗ Văn Dư.
Hóa ra là tiếp viên trưởng, Văn Dư để ý đến tấm thẻ trên ngực áo nữ tiếp viên kia. Dù luôn nở nụ cười chuyên nghiệp nhưng toàn bộ con người lại toát ra khí chất lạnh lùng, phối hợp với nhan sắc ấy cảm giác vô cùng hài hòa. Không chỉ vậy, cô còn rất có phong vị phụ nữ. Văn Dư đột nhiên cảm thấy chuyến đi lần này không hề uổng phí, tâm tình trở nên phơi phới.
Máy bay hạ cánh xuống Thượng Hải.
Văn Dư đứng dậy bước đến cửa khoang, khi cô lướt qua nữ tiếp viên trẻ kia thì đột nhiên có một tờ giấy nhỏ được nhét vào tay. Văn Dư hơi giật mình, lập tức trấn tĩnh trở lại, bước nhanh ra khỏi khoang, cũng không quay đầu nhìn.
"Sùng Hân, mày điên rồi hả? Nếu bị người ta nhìn thấy không chừng sẽ bị gửi thư khiếu nại đấy!"
Lương Vận Hàm có chút tức giận, nàng không ngờ Sùng Hân lại gan đến thế, dám lén đưa giấy cho người phụ nữ kia! Sùng Hân đột nhiên chăm chú nhìn Lương Vận Hàm, "Chị Hàm, em cũng biết sợ chứ, giờ tay còn run đây này. Nhưng em biết nếu không làm vậy, có thể sẽ lỡ mất người khó kiếm như vậy. Em không muốn phải hối hận."
Lương Vận Hàm lần đầu thấy Sùng Hân nghiêm túc như thế, nàng bỗng hiểu ra rằng Sùng Hân thật lòng. Nét kiên định ấy giống hệt lần hai người cùng làm chung khoang, Sùng Hân vốn không có cơ hội làm việc với Lương Vận Hàm, nhưng vì một nhân viên bị đình chỉ nên cô mới có cơ hội, lúc đó cô quyết tâm nói với Lương Vận Hàm, "Em nhất định sẽ dốc toàn lực, em muốn trở thành trợ thủ bên cạnh chị." Nói xong, cô hiên ngang dùng hết thời gian trống chăm chỉ làm việc. Cuối cùng cô cũng được thăng chức trở thành tiếp viên chính thức trong khoang hạng nhất, dùng chính năng lực của mình đánh bại nhân viên bị đình chỉ kia.
"Vừa nãy khi em mang rượu tới, chị ta đã nói gì với em?" Lương Vận Hàm nhớ lại vừa nãy hai người dường như đã nói chuyện, rốt cuộc cô đã nói gì mà khiến Sùng Hân có đủ dũng khí tấn công lớn như vậy? Không ngờ Sùng Hân lại buồn bã nhìn nàng, "Chị ấy hỏi em, tiếp viên trưởng của em có phải tên Lương Vận Hàm không?!" Nói xong, cô chẳng thèm quay đầu, bước thẳng ra khỏi máy bay, để Lương Vận Hàm đứng ngẩn người, không biết làm sao.