Rốt Cuộc Gặp Được Em - Văn Việt
Sùng Hân dũng cảm gọi điện thoại
Rốt Cuộc Gặp Được Em - Văn Việt thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 5: Sùng Hân lấy hết can đảm, bấm số điện thoại của Văn Dư...
Biên tập: Gyunen
Đọc thử: Sai
Vừa lúc hai người ăn xong, chuẩn bị đứng dậy thì thấy Nghiêm An đi tới. Lương Vận Hàm nhìn thấy anh ta liền gật đầu mỉm cười như mọi khi. Nỗi buồn trong lòng Nghiêm An cũng nhờ hành động đó mà tan biến, thậm chí trong lòng còn dâng lên một chút ấm áp.
"Thôi, mình thật không nỡ rời xa cô gái này, nhưng bản thân cũng biết rõ có nhiều chuyện không thể ép buộc được. Điều quan trọng nhất lúc này là đừng khiến Lương Vận Hàm càng thêm chán ghét mình, những chuyện khác... cứ để sau tính."
Nghiêm An nghĩ thế, liền cười nói:
"Hai người ăn xong rồi sao?"
"Ừ. Chúng tôi đi trước, gặp lại anh sau."
"Tạm biệt!"
Xung quanh, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Hai nhân vật chính thoải mái hóa giải tình huống khó xử tối qua, mọi chuyện như chưa từng xảy ra. Đây quả là cách tốt nhất để dập tắt những lời đồn thổi vô căn cứ. Mãi đến khi ra ngoài, Sùng Hân mới kéo tay Lương Vận Hàm cười khúc khích.
"Anh ta nhìn cũng được mà! Không lẽ chị định tiếp tục từ chối sao?"
"Nếu không thì phải làm sao đây?"
"Em thấy Nghiêm Phó không phải là người dễ bỏ cuộc đâu."
"Nhiều chuyện quá! Em lo chuyện của mình đi!"
"Chẳng vui gì cả! Nhưng mà nói cho chị biết một bí mật, em đã có được số điện thoại di động của Văn Dư rồi!"
Lương Vận Hàm nhìn Sùng Hân với vẻ kinh ngạc, "Hai người không phải đang quen nhau sao? Tại sao đến số điện thoại chị ấy cũng không cho em?"
Tình huống này khiến Sùng Hân ngượng ngùng, cô không trả lời câu hỏi. Sáng sớm hôm qua ở sân bay, khi Lương Vận Hàm hiểu lầm cô và Văn Dư đã quen nhau, Sùng Hân cũng không giải thích bởi vì bản thân cô vẫn tin tưởng mình có thể theo đuổi được Văn Dư.
"Nếu cứ chờ Văn Dư chủ động gọi thì cổ em sẽ dài thêm tấc mất, nên nhất định em phải chủ động ra tay! Chị nghĩ thử xem có thật chị ấy không để ý gì đến em hay đang giả bộ dụ dỗ đây? Nhìn thoáng qua thì em thấy chị ấy không giống người có kinh nghiệm yêu đương, nhưng còn trẻ như vậy mà đã lên chức Tổng giám đốc hành chính, nhất định chị ấy không phải người bình thường, tâm cơ hẳn rất sâu."
Lương Vận Hàm hơi mơ hồ, hai người này... rốt cuộc có phải đang quen nhau không vậy?
*Dục cầm cố túng: Giả vờ tha để bắt thật
"Chị Hàm, chị nói coi lát nữa em gọi điện thoại nên nói cái gì với chị ấy để chị ấy không cảm thấy ngại đây?"
... Cả hai vừa đi dạo phố vừa nói chuyện. Đúng như dự đoán của Lương Vận Hàm, cứ hễ khi hai người đi riêng với nhau thì Sùng Hân lại bắt đầu nói chuyện về Văn Dư.
Thật không biết Sùng Hân uống lộn thuốc gì, lại thích một người như chị ta. Có điều chính mình chưa từng theo đuổi ai, nên cũng không biết đưa ra lời khuyên như thế nào, chỉ có thể để mặc cho Sùng Hân tự nói một mình.
Hai người đi mãi rồi quyết định vào một quán canh gà, tìm chỗ yên tĩnh ngồi xuống. Lúc này, Sùng Hân cuối cùng cũng quyết định gọi điện thoại cho Văn Dư. Cô nắm chặt điện thoại di động, nhắm mắt lại, hít sâu vài lần. Lương Vận Hàm nhìn cô không nhịn được cười.
Sùng Hân nhớ lại bài học thư giãn của bác sĩ tâm lý, tự tưởng tượng ra một bức phong cảnh tươi đẹp nhằm trấn an mình. Đến khi cảm thấy tim mình đã không còn đập nhanh nữa, cô mới bắt đầu nhấn dãy số.
Điện thoại reo được năm tiếng thì mới có người trả lời. "Alô, xin hỏi ai vậy?"
Bỗng dưng Sùng Hân cảm thấy khó thở, hô hấp như nghẹn lại. Thế nhưng dù sao bản thân cũng là nữ tiếp viên hàng không với kỹ năng chuyên nghiệp, chỉ cần giữ tâm trạng tự nhiên thoải mái thì sẽ dễ dàng giải quyết mọi chuyện. Nghĩ vậy, Sùng Hân liền hít sâu một hơi rồi nói.
"Alô, xin hỏi đây có phải là điện thoại của Văn Dư không?"
"Đúng vậy. Xin hỏi, ai ở đầu dây?"
"Em là Sùng Hân đây."
Nghe phía bên kia bỗng dưng im lặng một lúc, Sùng Hân thấy không vui khi cảm giác được Văn Dư đang cố nhớ lại cái tên này, cô rõ ràng là không đem mình để ở trong lòng mà.
"Ừ, chào em! Chị có chút bất ngờ khi nhận được điện thoại của em đấy."
"Tại vì đợi mãi mà vẫn không thấy chị gọi điện thoại, nên em chẳng còn cách nào khác là gọi cho chị."
"..." Văn Dư thật sự không biết nên nói gì tiếp. Thành thật mà nói, cô cũng không phải người nói năng vụng về, thế nhưng đối mặt sự nhiệt tình của Sùng Hân, cô đột nhiên có chút khó xử không nói nên lời.
"Chị vẫn đang nghe em nói đấy chứ?" Sùng Hân hỏi, giọng điệu có chút lo lắng.
"Ừ, chị vẫn đang nghe đây. Dạo này công việc có chút bề bộn, nên không có thời gian gọi cho em." Văn Dư cảm thấy bản thân vẫn nên tìm một lý do để giải thích nhằm xoa dịu tình hình.
"Vậy sao? Chị đang bận việc gì thế?"
"Đang lên một kế hoạch mới, ngày kia là phải trình cho ban giám đốc rồi." Nghe Văn Dư trả lời thành thật như thế, trên môi Sùng Hân nở một nụ cười.
Lương Vận Hàm nhìn thấy vẻ mặt Sùng Hân biến đổi từ trạng thái căng thẳng sang thỏa mãn hài lòng thì không khỏi suy nghĩ, xem ra Văn Dư cũng không phải loại người khô khan, cứng ngắt như lúc nhìn, ít ra vẫn còn biết dụ ngọt con nít.
"Oh. Vậy chị sắp bay đến Đài Loan sao?"
Lần thứ hai trong ngày, Văn Dư cảm thấy đứng hình, không nói nên lời. Cô nhóc Sùng Hân này rõ ràng là muốn điều tra mình đây mà. "À, thật ra thì chị sẽ bay đêm nay."
"Vậy sao? Bây giờ chị đang ở đâu thế?"
"Thành phố S."
"A? Em cũng ở đây nữa nè! Hơn nữa, tối nay em cũng bay đó. Chị nói xem, chúng ta thật sự rất có duyên phải không?"
"Ha ha, đúng vậy á. Tối nay em bay lúc mấy giờ?"
Nhìn khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp của Sùng Hân đang vui phơi phới, trong lòng Lương Vận Hàm không khỏi hâm mộ. Tuổi trẻ quả nhiên thật tốt, ít nhất vẫn thừa thời gian và sức lực yêu đương. Hai người tiếp tục nói chuyện một lúc, sau đó Sùng Hân mới lưu luyến không rời mà cúp điện thoại. Nhìn thời gian trò chuyện, cô cười như một đứa trẻ.
"Chị Hàm! Lát nữa chúng ta có thể gặp Văn Dư rồi!"
"Chị ấy cũng bay đi Đài Bắc sao?"
"Dạ. Giờ khởi hành chuyến bay của chị ấy so với chuyến bay của chúng ta cũng chênh lệch không nhiều, nên em đã hẹn chị ấy gặp nhau tại quán cà phê ở sân bay."
"Thật vậy sao? Mới đây mà em đã thu phục được chị ấy rồi à?"
"Chuyện này cũng thường thôi! Đúng lúc em vừa nhận được bộ đồng phục mới này! Đảm bảo với chị là người như chị ấy sẽ rất thích những bộ đồng phục như thế này đây."
"Vậy thì em ráng mà mặc nó để quyến rũ người ta đi ha."
"Đương nhiên!"
"Chị thật là hết nói nổi với em!"
"Nhưng mà nói thật, từ đầu đến cuối em đều cảm thấy chị Hàm Hàm mặc đồng phục vẫn là đẹp nhất."
"Đừng gọi chị như vậy, nghe nổi cả da gà."
"Ha ha..."
Sùng Hân lôi kéo Lương Vận Hàm đến sân bay từ rất sớm, sau đó cả hai cùng đến quán cà phê mà Văn Dư đã hẹn để chờ đợi "cuộc hẹn hò đầu tiên".
"Sùng Hân, chị nghĩ nếu ở đây sẽ cản trở hai người hẹn hò. Em không nghĩ vậy sao?"
"Không có chuyện đó đâu. Em chỉ sợ nàng ngại, có chị ở đây nói chuyện chung thì bầu không khí sẽ đỡ nhàm chán hơn."
"Có cái miệng của em ở đây mà còn sợ người ta cảm thấy chán sao?"
"Thấy ghét! Đừng có chọc em nữa! Em cũng cảm thấy hồi hộp chứ bộ!"
Lương Vận Hàm nhìn nàng rồi lại cố nén cười. Quen biết nhau lâu như vậy, thật sự đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Sùng Hân như thế này. Sùng Hân tuy rằng còn trẻ, nhưng tính tình rất chững chạc, cho dù có gặp khó khăn hay căng thẳng cũng rất ít thể hiện sự lo lắng ra bên ngoài. Tình thế lúc này thì hoàn toàn trái ngược, bây giờ nhìn Sùng Hân quả thực cứ như một chú chim sẻ nhỏ, đối với mọi thứ đều cảm thấy ngơ ngác, mới lạ.