Rung Động Ngọt Ngào - Quân Lai
Chương 65: Bữa cơm ngượng ngùng
Rung Động Ngọt Ngào - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai mươi phút sau, trong một nhà hàng lẩu cao cấp.
Tất cả nhân viên phòng tổng giám đốc ngồi quây quần quanh bàn, người nào người nấy đều bồn chồn, lo lắng không biết Hạ Mạt đã nói những chuyện linh tinh trước mặt Lục Nghiễn Lễ chưa.
Lục Nghiễn Lễ cầm thực đơn, hỏi: "Mọi người có kiêng món gì không?"
Chẳng ai dám lên tiếng.
Anh ngẩng mắt, nhìn về phía Lý Tự ngồi đối diện.
Lý Tự lập tức mỉm cười: "Tổng giám đốc Lục, tôi không kiêng gì, thứ gì tôi cũng ăn được."
Ánh mắt Lục Nghiễn Lễ lướt qua mọi người, mọi người đều vội vàng lắc đầu, nói không kiêng món gì.
Sếp đích thân gọi món, ai dám đòi hỏi nhiều.
Hạ Mạt nhìn thấy vẻ không tự nhiên của mọi người, bỗng nhớ lại lần cô hẹn gặp Lục Nghiễn Lễ offline. Lúc đó cô vui sướng biết bao khi phát hiện ra anh chính là L. Cô hiểu rõ tâm trạng của đồng nghiệp lúc này.
"Để em chọn đi." Hạ Mạt đưa tay lấy thực đơn từ Lục Nghiễn Lễ. "Anh đi pha nước chấm đi."
Mọi người thấy Hạ Mạt sai bảo Lục Nghiễn Lễ thì càng hoảng sợ, theo phản xạ nhìn về phía anh.
Lục Nghiễn Lễ đứng dậy, nhận thấy ánh mắt của mọi người, hỏi: "Mọi người cũng muốn tôi pha nước chấm giúp?"
"Không cần, không cần." Mọi người đồng thanh: "Chúng tôi tự pha."
Khu vực pha nước chấm nằm bên trái bức tường trong phòng. Lục Nghiễn Lễ quay người đến đó, chuẩn bị phần nước chấm theo khẩu vị của Hạ Mạt.
Những người còn lại ngồi yên trên ghế, không nhúc nhích. Nhân lúc Lục Nghiễn Lễ quay lưng, Lâm Táp cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Hạ Mạt.
Lâm Táp: [Chị thật lòng với em mà, sao em có thể hại chị như thế chứ?]
Hạ Mạt vô tội: [Chị Táp, không phải chị nói đói bụng, muốn bạn trai em mời chị ăn cơm sao?]
Lâm Táp: [Nhưng em không nói bạn trai em là tổng giám đốc Lục. Nếu biết là tổng giám đốc Lục, chị thà đói chết cũng không nhắc đến chuyện ăn cơm.]
Hạ Mạt: [Em có nhắc chị với Tương Tương rồi, hai người hiểu lầm ý thôi.]
Sao không nhắc thì thôi, nhắc đến chuyện này, Lâm Táp càng cảm thấy tối nay về nhà chắc mình phải lên trang tìm việc mới.
Lâm Táp: [Đột nhiên em nói tên tổng giám đốc Lục, ai ngờ bạn trai của em lại là sếp Lục chứ. Chị chỉ nghĩ em muốn mời anh ấy đến đây nên mới bảo em đừng mời, nói anh ấy không hợp với bọn chị, cầu trời sếp Lục không nghe thấy.]
Hạ Mạt: [Tai anh ấy rất thính.]
Lâm Táp: [A a a, chị cảm thấy đời chị không còn hy vọng gì nữa rồi.]
Hạ Mạt cười: [Không sao, tính tình anh ấy rất tốt, sẽ không để bụng chuyện này. Hôm nay đừng coi anh ấy là sếp, cứ coi anh ấy là bạn trai em, muốn ăn gì thì ăn, muốn uống gì thì uống.]
Lâm Táp định nói thêm, song mắt thoáng nhìn thấy Lục Nghiễn Lễ quay về, liền vội để điện thoại xuống, ngồi ngay ngắn.
Lục Nghiễn Lễ ngồi xuống bên cạnh Hạ Mạt, thấy mọi người không nhúc nhích, liền hòa nhã thể hiện vai trò chủ nhà: "Mọi người thích nước chấm gì?"
Anh chuẩn bị giúp mọi người pha nước chấm.
Mọi người bị ánh mắt hiền hòa của Lục Nghiễn Lễ nhìn mà cảm thấy áp lực, lần lượt đứng dậy, cầm chén nhỏ vội vã đi về phía khu nước chấm.
Lý Tự và Hứa Tương Tương va phải nhau.
Bên bàn ăn chỉ còn lại Hạ Mạt và Lục Nghiễn Lễ. Cô nhìn mọi người nhốn nháo, vừa buồn cười vừa bất lực, ghé sát vào tai Lục Nghiễn Lễ khẽ nói: "Xem đi, không chỉ mình em sợ anh đâu."
Ở khu pha nước chấm, Lý Tự dùng ánh mắt lên án Hứa Tương Tương hại người khác.
Ban đầu anh định gọi đồ ăn về nhà, nhưng Hứa Tương Tương bất ngờ nhắn tin trong nhóm chat riêng của văn phòng tổng giám đốc, tag tất cả mọi người, bảo mình gặp Hạ Mạt và bạn trai cô khi đi dạo ở trung tâm thương mại, nói bạn trai Hạ Mạt muốn mời mọi người đi ăn, giục mọi người mau đến.
Làm việc cả ngày, mệt mỏi ngồi ghế sofa đợi đồ ăn, không muốn ra cửa. Anh nhắn lại trong nhóm mình đã đặt đồ ăn, bảo mọi người sau chụp một tấm ảnh bạn trai chị Mạt Mạt rồi gửi vào nhóm.
Hứa Tương Tương cứ nhất quyết bắt anh phải đến, nói bạn trai chị Mạt Mạt là một đại minh tinh, được ăn cùng anh là chuyện hiếm có.
Lý Tự hỏi cô ấy là minh tinh nào, cô ấy không nói thẳng, bảo anh tự đến xem, nói sẽ có bất ngờ lớn, chắc chắn anh sẽ bị sốc đến há hốc mồm.
Lý Tự lập tức thay quần áo, theo địa chỉ nhà hàng mà Hứa Tương Tương gửi đến, đẩy cửa vào, quả nhiên anh bị sốc không nói nên lời.
Ai cũng không ngờ bạn trai Hạ Mạt là tổng giám đốc Lục.
Hứa Tương Tương lừa tất cả mọi người đến mà không hề cảm thấy áy náy, còn cầm điện thoại nhắn tin cho Lý Tự.
[Không phải anh từng thấy tổng giám đốc Lục và chị Mạt Mạt ôm nhau rồi sao? Vậy mà không nhận ra chị Mạt Mạt, anh làm việc với chị ấy mỗi ngày, tôi khuyên anh nên đi kiểm tra mắt đi.]
Lý Tự trả lời: [Lúc đó chị Mạt Mạt nằm trong lòng tổng giám đốc Lục, quay lưng về phía tôi, tôi không nhìn thấy mặt chị ấy.]
Hứa Tương Tương vẫn cảm thấy mắt anh ấy có vấn đề: [Ngày nào cũng làm việc với nhau, dù không thấy mặt thì nhìn bóng lưng, dáng người cũng có thể nhận ra.]
Hai người nhắn tin qua lại ở khu nước chấm một lúc, những người khác đều đã pha xong nước chấm quay lại chỗ ngồi.
Lục Nghiễn Lễ nghiêng đầu, nhìn về phía hai người: "Hai người uống gì?"
Ngón tay thon dài của anh cầm ly, chuẩn bị rót đồ uống cho cả hai.
Lý Tự tranh thủ quay người đi về phía bàn ăn: "Tổng giám đốc Lục, để tôi tự làm được rồi."
Lục Nghiễn Lễ dịu dàng mỉm cười: "Đừng căng thẳng, hôm nay tôi mời mọi người ăn với tư cách là bạn trai Mạt Mạt. Mọi người cứ thoải mái ăn uống, kẻo Mạt Mạt về trách tôi tiếp đón không chu đáo."
Mọi người nghe xong thì thầm kinh hãi, lời này của Lục Nghiễn Lễ cứ như anh bị vợ quản nghiêm.
"Tổng... Tổng giám đốc Lục, chúng tôi nhất định sẽ ăn uống thoải mái."
Lý Tự tự rót cho mình chén rượu, bước đến giữa Lục Nghiễn Lễ và Hạ Mạt, nâng ly chúc: "Tổng giám đốc Lục, chị Mạt Mạt, chúc mừng hai người, chúc hai người mãi mãi bên nhau, hạnh phúc trọn đời!"
Hạ Mạt cười nói: "Cảm ơn."
Những người khác thấy vậy cũng phản ứng lại, đồng loạt gửi lời chúc mừng.
Sau đó bầu không khí im lặng, mọi người không biết nói gì, những câu chuyện đùa giỡn thường ngày giờ đây không hợp để nói trước mặt sếp.
Thấy không khí trở nên trầm lắng, Hạ Mạt lên tiếng để khuấy động: “Tương Tương, không phải em nói là sẽ hỏi anh rể xem có chàng trai đẹp nào xung quanh để giới thiệu cho em à?”
Hứa Tương Tương đang uống nước, đột nhiên bị gọi tên suýt sặc.
Cô ấy ho khụ một tiếng, ngẩng đầu lên thì thấy ánh mắt của Lục Nghiễn Lễ liếc về phía mình. Hứa Tương Tương vội vàng đặt ly xuống, lúng túng nói: “Chị Mạt Mạt, em chỉ đùa thôi mà.”
"Tiêu chuẩn chọn chồng của Hứa Tương Tương là gì?" Giọng điệu của Lục Nghiễn Lễ rất dịu dàng: "Tôi giúp cô xem xét."
Hứa Tương Tương vội đáp: "Không cần, không cần. Tổng giám đốc Lục, chuyện này không cần làm phiền đến anh."
"Không phiền." Lục Nghiễn Lễ dời mắt, nhìn về phía Hạ Mạt rồi mỉm cười: "Chị Mạt Mạt của cô đã lên tiếng, tôi không dám không nghe.”
Hạ Mạt liếc anh một cái: "Anh nói như thể em hay ngang ngược với anh lắm ý.”
Lục Nghiễn Lễ cười khẽ, đúng lúc này điện thoại của anh vang lên.
"Tôi đi nhận điện thoại."
Lục Nghiễn Lễ cầm điện thoại đi ra ngoài phòng.
Anh vừa đi, bầu không khí trong phòng lập tức sôi động hơn.
Hứa Tương Tương là người đầu tiên lên án Hạ Mạt: "Chị Mạt Mạt, chị cố ý lừa em."
Hạ Mạt cười nói: "Không phải chính em nói muốn bạn trai chị giới thiệu đối tượng cho sao?"
Hứa Tương Tương nói: "Đó là do em không biết bạn trai chị là tổng giám đốc Lục."
Hạ Mạt nói: "Không phải như thế rất tốt sao? Anh ấy tiếp xúc với nhiều đàn ông chất lượng, để anh ấy giới thiệu cho em, chắc chắn sẽ tìm được người tốt.”
Hứa Tương Tương chắp tay trước ngực: "Thôi thôi, chị Mạt Mạt, em xin chị. Chị đừng nhắc tên em trước mặt sếp Lục nữa."
Lý Tự nhìn có chút hả hê: "Đáng đời, ai bảo cô lan truyền tin fake trong nhóm, lừa hết cả đám chúng tôi.”
Hứa Tương Tương nói: "Là tổng giám đốc Lục bảo tôi gọi mọi người, tôi không lừa mọi người. Tổng giám đốc Lục mời cơm, mọi người dám từ chối hả?"
Lý Tự nghẹn họng.
Nhân lúc Lục Nghiễn Lễ chưa quay lại, Lâm Táp tranh thủ hỏi Hạ Mạt.
"Chuyện em và tổng giám đốc Lục là từ khi nào thế? Lúc trước hỏi em, không phải em nói bạn trai là người nhà giới thiệu sao?"
Cũng vì Hạ Mạt nói bạn trai là người nhà giới thiệu nên các cô ấy mới chưa từng nghi ngờ quan hệ của cô với Lục Nghiễn Lễ.
Hạ Mạt chột dạ nói: "Việc này nói ra rất dài, để lần khác kể cho chị nghe."
Lý Tự hỏi: "Chị Mạt Mạt, hôm đó người tôi thấy đứng ôm nhau với sếp Lục dưới tòa nhà Bác Cảnh là chị à?"
Hạ Mạt: "... Thì sao?"
Lý Tự gãi đầu, ngượng ngùng nói: "Lúc đó tôi phát hiện tổng giám đốc Lục có bạn gái, quá kích động nên mới không kìm được mà tìm người chia sẻ."
Nhắc tới việc này, Hạ Mạt không nhịn được bác bỏ tin đồn cho mình.
“Hôm đó tôi và Lục Nghiễn Lễ xuống lầu mua bữa sáng, lúc về thì vừa hay gặp cậu, tôi sợ cậu phát hiện ra tôi và Lục Nghiễn Lễ đi cùng nhau nên mới vùi mặt vào lòng anh ấy đi về, tôi đâu có làm nũng với anh ấy.”
Ánh mắt Hạ Mạt chuyển sang Hứa Tương Tương: "Cũng không phải là hôn lấy hôn để giữa ban ngày ban mặt.”
Hứa Tương Tương đổ cho Lý Tự: "Là Lý Tự nói với em đấy."
Lý Tự phản bác lại: "Tôi đâu có nói chị Mạt Mạt và tổng giám đốc Lục hôn lấy hôn để, là cô tự suy đoán mà."
Hứa Tương Tương lo lắng: "Chị Mạt Mạt, chuyện chúng em bàn tán chuyện của chị và tổng giám đốc Lục, tổng giám đốc Lục có biết không?”
Hạ Mạt gật đầu: "Anh ấy biết."
Mọi người không khỏi hít hà.
Nhưng tất cả mọi người trong văn phòng tổng giám đốc đều liên quan đến chuyện này, mặc dù sếp Lục biết thì rất ngại nhưng dù sao ai cũng có một chân, thế là không ai lo quá nữa.
Chỉ có hai người cảm thấy mình tiêu đời thật rồi.
Lâm Táp lo lắng: "Chị nói tổng giám đốc Lục khó tính, tổng giám đốc Lục sẽ không để trong lòng chứ?"
Hứa Tương Tương cũng buồn: "Em cũng nói tổng giám đốc Lục tẻ nhạt, tổng giám đốc Lục đều nghe thấy, ngại quá."
Lý Tự kiếp sợ: "Trời đất, hai người dám nói mấy lời đó trước mặt tổng giám đốc Lục á, gan hai người cũng to quá rồi!”
Hứa Tương Tương lườm anh ấy một cái: "Ai ngu đến mức nói những lời này trước mặt tổng giám đốc Lục chứ. Lúc đó tổng giám đốc Lục đang ở trong phòng thay đồ, chúng tôi không biết anh ấy ở đấy."
Chu Hồng Hưng an ủi Lâm Táp với Hứa Tương Tương: "Hai người sợ gì chứ, tổng giám đốc Lục nghe lời Mạt Mạt, hai người nhờ Hạ Mạt nói giúp trước mặt tổng giám đốc Lục một chút là được rồi."
Lâm Táp vời Hứa Tương Tương cùng nhìn về phía Hạ Mạt, ánh mắt cầu xin.
Hạ Mạt buồn cười: "Thực sự không sao đâu, anh ấy không phải người nhỏ mọn như vậy, sẽ không để bụng đâu. Hơn nữa hai người cũng nói sự thật mà, anh ấy là sếp, ở cùng bọn mình đúng là hơi lạc lõng.”
Đang nói thì cửa phòng từ bên ngoài đẩy ra, Hạ Mạt nhất thời im lặng.
Lục Nghiễn Lễ quay lại ngồi bên cạnh Hạ Mạt, gắp một miếng thịt bò bỏ vào bát cô, hờ hững hỏi: “Mọi người vừa nói chuyện gì vậy?”
Hạ Mạt nói: "Chỉ nói chuyện phiếm thôi, không có gì đâu."
Lục Nghiễn Lễ nói: "Hình như anh nghe thấy em nói ai đó không hòa đồng.”
Hạ Mạt không đổi sắc: "Là nói Lý Tự hồi mới vào làm không hòa đồng với mọi người. Lúc đó cậu ấy vừa vào công ty, chưa quen ai cả, mọi người nói chuyện cậu ấy không chen vào được. Lúc đó chúng em còn tưởng tính cậu ấy hướng nội. Nhưng giờ thân với mọi người rồi thì đâu ra đấy cả.”
Mọi người: “…”
Không phải vừa nói tổng giám đốc Lục không phải người nhỏ nhen sao?
Sao bây giờ không dám nói thật vậy?