Rung Động Ngọt Ngào - Quân Lai
Chương 8: Mưa và Những Câu Chuyện Chưa Kết
Rung Động Ngọt Ngào - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Hạ Mạt và Diệp Dao Dao trở về nhà, quần áo hai người đều ướt sũng. Hạ Mạt bảo Diệp Dao Dao đi tắm trước, vì căn hộ cô thuê chỉ có một phòng tắm duy nhất.
Vốn định diện diện chỉnh tề đi dạo trung tâm thương mại, ai ngờ gặp phải cơn mưa bất chợt, lại còn tình cờ gặp sếp nữa chứ. Hạ Mạt nhìn bản thân trong gương với vẻ nhếch nhác, thầm nghĩ lần sau nhất định phải xem dự báo thời tiết trước khi ra ngoài.
Cởi bỏ bộ quần áo ướt sũng vì mưa, cô thay vào bộ đồ ngủ sạch sẽ, rồi cầm ly nước ấm ngồi trên ghế sofa trong phòng khách. Theo thói quen, cô mở ứng dụng kết bạn trên điện thoại định chia sẻ với L chuyện vừa gặp sếp trước trung tâm thương mại.
Nhấn vào khung chat, cuộc trò chuyện vẫn dừng lại ở câu ‘không hứa hẹn bừa bãi’ của L từ trước đó.
Phía trên là đoạn tin nhắn dài ngoằng của Hạ Mạt đầy oán trách như viết văn, còn phía dưới anh chẳng hề gửi thêm tin nhắn nào.
Hôm nay trời mưa to như vậy, khi cô bắt xe về, liệu có nói cho anh biết không nhỉ? Dù số lần trò chuyện không ít, nhưng dù chỉ là bạn bè bình thường, anh cũng nên hỏi thăm xem cô về nhà an toàn chưa chứ?
Ngón tay cô chạm vào khung soạn thảo bỗng ngừng lại, Hạ Mạt do dự một hồi rồi quyết định rút tay về, chờ xem anh có chủ động nhắn tin không.
Dù chỉ là bạn bè qua mạng, mối quan hệ này không thể để một mình cô chủ động giữ liên lạc. Đã đến lúc cô phải để anh biết rằng cô mong chờ tin nhắn từ anh.
Diệp Dao Dao tắm rất nhanh, cô ấy không sấy tóc mà chỉ lấy máy sấy ra ngoài, bảo Hạ Mạt mau đi tắm.
“Mạt Mạt, đừng nhắn tin nữa, tắm xong rồi nhắn.”
“Có nhắn gì đâu, tớ đang lướt Weibo, chờ anh ấy chủ động nhắn trước.”
Trước khi đặt điện thoại xuống, Hạ Mạt lại thoáng nhìn ứng dụng kết bạn. L vẫn không có bất kỳ động thái nào.
Quả thật là một người đàn ông lạnh lùng.
Hạ Mạt thầm nghĩ.
Sau khi tắm rửa xong, cô ngồi dựa vào sofa, cầm điện thoại.
Diệp Dao Dao thò đầu hỏi: “L đã nhắn tin cho cậu chưa?”
Hạ Mạt lắc đầu: “Chưa.”
Diệp Dao Dao chống cằm, suy nghĩ rồi nói: “Cái anh L này kỳ lạ thật. Hầu hết đàn ông trên ứng dụng đều muốn gặp mặt ngay từ ngày đầu, ngày thứ hai đã xác nhận mối quan hệ, sao anh ấy lại cẩn trọng thế nhỉ? Cẩn trọng đến mức chẳng giống ai đang tìm đối tượng cả.”
Mặc dù ứng dụng Heartbeat quảng cáo là tìm kiếm tri kỷ, nhưng mọi người đều ngầm hiểu rằng ai cũng muốn tìm tình yêu hoặc mối quan hệ qua đường.
Hạ Mạt và Diệp Dao Dao không nghi ngờ L dùng ứng dụng để kiếm mối quan hệ tình dục, bởi những người như vậy thường hành động nhanh, vừa bắt chuyện đã đề nghị hẹn khách sạn, chứ không lãng phí thời gian trò chuyện lâu như thế này.
Nhưng dù có tìm bạn gái thật, thái độ của anh ấy vẫn kỳ cục vô cùng.
Hạ Mạt hoàn toàn tán đồng với Diệp Dao Dao. Có lúc cô còn cảm nhận được L cố tình né tránh phát triển mối quan hệ với mình.
Chính vì thế mà cô càng bị hấp dẫn hơn.
Anh không giống những người đàn ông khác trên ứng dụng. Cô không thích kiểu đàn ông vừa bắt chuyện đã đòi xem ảnh hay gọi cô là ‘cục cưng’, cô thấy ‘dị ứng’ vô cùng.
“Có khi nào anh ấy là thợ săn cao cấp không?” Diệp Dao Dao đoán: “Cố tình tạo cảm giác bí ẩn, dụ mấy cô gái ngây thơ như cậu từ từ sa vào bẫy rồi hoàn toàn nắm trong lòng bàn tay.”
Hạ Mạt lắc đầu: “Không đoán nổi.”
Thực ra L quả thật rất bí ẩn. Đến bây giờ cô chỉ biết tên mạng của anh ấy là L, địa chỉ IP trên ứng dụng cũng cho thấy anh ấy ở Hải Thành như cô, ngoài ra chẳng có thông tin gì nữa.
Trong lòng Hạ Mạt dấy lên sự tò mò mãnh liệt muốn khám phá về L.
Mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, tia chớp loé sáng khiến bầu trời tối sầm như bị xé toạc. Trong tiếng sấm đùng đùng, hai cô chẳng ngồi trong phòng khách nữa, bèn về phòng nằm trên giường.
Hạ Mạt cầm điện thoại, phê bình L với vẻ hợp tình hợp lý: [Ý chí sắt đá.]
Hai phút sau, tiếng thông báo tin nhắn từ ứng dụng Heartbeat vang lên.
L: [?]
Anh ấy hoàn toàn không đồng ý với lời phê bình của cô.
Hạ Mạt: [Trời mưa lớn thế này, sấm chớp ầm ầm, vậy mà anh không thèm hỏi xem tôi đã về nhà an toàn chưa. Lỡ như tôi không bắt được xe, giờ này còn đứng lúng túng ngoài cửa trung tâm thương mại thì biết bao nhiêu lo lắng.]
L không phản bác lời trách móc của cô, chỉ im lặng.
Hạ Mạt nhìn chằm chằm màn hình điện thoại hồi lâu, thấy anh không nói gì, cô biết đâu là điểm dừng. Với mối quan hệ bạn bè qua mạng mỏng manh như vậy, cô không có tư cách hay lập trường gì để tranh luận chuyện này tới cùng. Hơn nữa, đó cũng không phải mục đích cô trách móc anh.
Hạ Mạt chuyển chủ đề: [L, sấm lớn quá, tôi sợ.]
L: [Vậy đeo nút bịt tai đi.]
Hạ Mạt: [...]
Anh ấy là kiểu đàn ông nói chuyện lạnh lùng như vậy, hay là cố ý giả vờ không hiểu cô đang ‘thả thính’?
Chẳng phải đàn ông bình thường đều an ủi rằng ‘đừng sợ, có tôi ở đây với em’ khi nghe con gái nói sợ tiếng sấm hay sao?
Đeo nút tai là cái gì?
Hạ Mạt: [L, anh cũng nói chuyện như vậy với những cô gái khác sao?]
L: [Như vậy là sao?]
Hạ Mạt: [Vậy tức là ngoài tôi ra anh còn trò chuyện với những cô gái khác đúng không? (Khóc to)(Khóc to).]
L: [Không có.]
Hạ Mạt: [Nghĩa là ngoài tôi ra, anh không trò chuyện với bất kỳ cô gái nào khác, là kiểu ‘anh chỉ có mình tôi’ thôi đúng không?”]
Cô cố ý nhấn mạnh vào cụm ‘anh chỉ có mình tôi’.
Đáp lại Hạ Mạt là sự im lặng mà cô tập mãi thành quen.
Mấy phút sau, Hạ Mạt lại tiếp tục tấn công: [L, sao anh không trả lời tin nhắn của tôi? Có phải anh đang trò chuyện với em gái nào khác đúng không?]
Hạ Mạt: [Tôi biết ngay mà, cái câu ‘tôi không có ai khác’ của đàn ông chỉ là nói xạo thôi.]
Hạ Mạt: [Tôi còn tưởng anh không giống những người đàn ông khác chứ?]
Ngón tay Hạ Mạt gõ chữ không ngừng, những câu trách móc cứ tuôn ra liên tục.
Đột nhiên L hỏi: [Tôi không giống những người đàn ông khác?]
Là không giống những người đàn ông đó mà không phải hỏi là không giống ở chỗ nào.
Hạ Mạt hơi nhướng mày.
Đây là để ý những người đàn ông khác à?
Ghen rồi đúng không?
Hạ Mạt nhìn thấy tin nhắn này, vui đến mức trong mắt toàn là ý cười.
Hạ Mạt: [Thì so với những người dùng nam khác trên ứng dụng này đó, bọn họ gửi tin nhắn rất tích cực chủ động, sẽ muốn biết tôi trông thế nào, xin ảnh của tôi, còn anh đến giờ vẫn chưa xin ảnh của tôi lần nào. Anh không tò mò trông tôi thế nào ư?]
L: [Cô gửi ảnh cho họ rồi à?]
Hạ Mạt không trả lời câu hỏi này của anh: [L, anh không muốn xem ảnh của tôi thật sao? Nhỡ đâu tôi không xinh thì sao?]
Vậy mà L lại nhắc nhở cô phải cẩn thận: [Không thể tin người dùng trong ứng dụng kết bạn được đâu.]
Hạ Mạt biết anh đang nhắc cô cẩn thận kẻo bị lừa, nhưng cô lại cố tình xuyên tạc ý của anh.
Hạ Mạt: [Vậy là anh cảm thấy tôi không đáng tin, đang đề phòng tôi đúng không?]
Hạ Mạt: [L, cẩn thận trên ứng dụng kết bạn là đúng, nhưng chúng ta nói chuyện với nhau lâu như vậy rồi, cái gì tôi cũng chia sẻ với anh, vậy mà anh lại đề phòng không tiết lộ bất cứ tin tức nào với tôi. Đến mức tôi không biết phải giao tiếp với anh thế nào, cũng không biết có phải anh đang trò chuyện với cô gái nào khác lúc không trả lời tin nhắn của tôi không.]
Hạ Mạt: [L, nếu anh cảm thấy chúng ta không thích hợp để tiếp tục và muốn thử nói chuyện với người khác, vậy thì hai ta có thể tạm dừng nhắn tin.]
Ý trên mặt chữ của Hạ Mạt là bảo anh đi nhắn tin với mấy cô gái khác đi, nhưng thực chất là đang nói với anh, cô muốn đi tìm người dùng nam khác.
Đàn ông vốn là loại sinh vật có tính chiếm hữu mãnh liệt.
Khi Hạ Mạt thấy L hỏi cô về anh và những người đàn ông khác, cô lại càng tin tưởng vào điều này hơn.
L nhìn thấu trò khích tướng của cô, đi thẳng vào vấn đề: [Nói thẳng yêu cầu của cô đi.]
Hạ Mạt cũng không ngạc nhiên khi bị anh nhìn thấu.
Cô đã nói đến mức gần như dùng việc cắt đứt mối quan hệ này để uy hiếp anh, vậy mà anh vẫn chịu nói chuyện tiếp sau khi nhìn thấu ý đồ của cô.
Đây chính là thỏa hiệp.
Hạ Mạt lại càng tự tin hơn: [L, tôi muốn xem ảnh của anh, có được không?]
Dường như L đang băn khoăn điều gì đó.
Hạ Mạt đưa ra điều kiện trao đổi: [Đổi lại, tôi cũng gửi một tấm ảnh của tôi cho anh.]
L: [Summer, tôi không tò mò trông cô như thế nào.]
Cho nên điều kiện cô đưa ra không đủ để thuyết phục anh.
Hạ Mạt: [L, anh nói chuyện như vậy làm tổn thương trái tim con gái nhà người ta lắm đấy. Có phải trong lòng anh cho rằng tôi rất xấu đúng không?]
L giải thích: [Không phải.]
Hạ Mạt: [Ôi tôi đau lòng quá. L, anh có biết những lời này của anh khiến tôi sốc đến mức nào không? Từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai nói tôi không xinh. Anh là người đầu tiên đấy, thật sự rất đau lòng.]
Hạ Mạt đang ám chỉ với anh rằng ngoại hình của mình rất ưa nhìn, định dùng sắc đẹp dụ dỗ anh.
Nhưng ai ngờ đối phương vẫn không mắc bẫy.
L rất để ý sự riêng tư, anh nói thẳng với cô: [Summer, đổi yêu cầu khác đi.]
Hạ Mạt thấy anh kiên quyết như vậy, biết hôm nay dù có làm mình làm mẩy thế nào cũng không đòi được ảnh, bèn đổi yêu cầu khác thấp hơn.
Hạ Mạt: [Không gửi ảnh cũng được, vậy anh chụp bất kỳ một bộ phận nào đó trên cơ thể anh cho tôi xem đi, mắt, mũi, miệng, tai, hoặc là…]
Hạ Mạt nhếch môi trêu chọc anh: [Cơ bụng của anh cũng được.]
L: [Đổi yêu cầu khác.]
Hạ Mạt: [???]
Hạ Mạt: [Chỉ là một bộ phận nào đó cũng không được hả?]
Hạ Mạt: [Chỉ riêng đôi mắt hay là mũi miệng thì có sao đâu. L, sao anh đề phòng tôi dữ vậy, đâu phải tôi đòi xem anh mà không cho anh xem lại đâu, đồ keo kiệt.]
L vẫn giữ nguyên câu nói kia: [Đổi yêu cầu khác.]
Hạ Mạt: [Đã đổi yêu cầu một lần rồi, còn muốn đổi nữa hả. Lỡ đổi cái nữa mà anh vẫn không đồng ý với tôi thì sao?]
Người đàn ông này cẩn thận đến mức khiến người ta tò mò. Hạ Mạt mím môi, dụ dỗ anh: [L, eo của tôi nhỏ lắm, anh có muốn xem thử không?]
Cuộc trò chuyện tới đây là dừng hẳn, L không trả lời thêm bất kỳ tin nhắn nào cho cô.
Hạ Mạt nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, thầm thở dài trong lòng.
Chiêu quyến rũ thất bại rồi.
Người đàn ông này đúng là vững như bàn thạch.
Mùa này thời tiết ở Hải Thành hay thay đổi thất thường, hôm trước còn mưa như trút nước, hôm sau trời đã nắng chang chang, khiến cả thành phố nóng như cái lồng hấp.
Buổi chiều Lục Nghiễn Lễ phải đi gặp ông cụ Tề, một nhân vật có danh tiếng rất lớn trong giới kinh doanh. Hiện nay ông cụ Tề đang sống ở một khu biệt thự yên tĩnh, xe không thể chạy vào trong mà phải đỗ ngoài bãi.
Quản gia nhà họ Tề dẫn Lục Nghiễn Lễ và Hạ Mạt đi vào.
Hạ Mạt cầm ô cho Lục Nghiễn Lễ nhưng không dám dựa vào quá gần anh, chiếc ô nghiêng hẳn về phía anh nên gần như cả người cô ở bên ngoài ô, mới đi được mấy bước mà trên vầng trán trắng nõn đã lấm tấm mồ hôi.
Cô nhẹ nhàng dùng khăn giấy lau mồ hôi trên trán, đúng lúc này Lục Nghiễn Lễ đột nhiên dừng bước.
Hạ Mạt cũng dừng lại theo Lục Nghiễn Lễ, nghiêng đầu nhìn anh.
Lục Nghiễn Lễ rũ mắt, tầm mắt dừng lại trên người cô.
Vì đứng xa anh để tránh tị hiềm nên Hạ Mạt duỗi thẳng cánh tay, khiến bộ váy công sở trên người căng sát vào cơ thể theo động tác của cô, phác họa rõ ràng vòng eo nhỏ nhắn kia.
Đúng như lời cô nói, eo cô rất nhỏ.
Ánh mắt Lục Nghiễn Lễ vừa nhìn vào nơi đó đã nhanh chóng dời đi, quay mặt sang hướng khác.
Hạ Mạt nhận ra anh cố ý không nhìn mình, cứ tưởng anh chê cô đứng quá gần, bèn cẩn thận nhích sang bên cạnh một bước nhỏ.
Bỗng một bàn tay với những khớp xương rõ ràng nắm lấy cán ô khiến Hạ Mạt giật nảy mình, nắm chặt lấy cán không buông.
Sao có thể để tổng giám đốc Lục tự làm chuyện cầm ô này được, nếu để anh tự cầm ô thì cần thư ký như cô làm gì nữa.
Lục Nghiễn Lễ cảm nhận được lực kéo, cổ tay khẽ dùng sức.
Cán ô vẫn không hề lay động...