Màn Kịch Khởi Đầu

Rượu Nhạt Pha Trà

Màn Kịch Khởi Đầu

Rượu Nhạt Pha Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịch: Thất Thất
Đầu xuân, thời tiết dần ấm áp, chẳng mấy chốc đã thấy hoa lê trắng nở rộ.
Đêm qua, một cơn mưa lớn đổ xuống huyện Giang Lăng, hạt mưa nặng trĩu, rơi lộp bộp vào cửa, đánh thức cả những đứa trẻ trong huyện.
Trời còn mờ sáng, trong con hẻm nhỏ đọng lại vài vũng nước. Gió mát thổi nhẹ, bình minh đang lên, mang theo hương hoa lê trắng thoang thoảng từ sau bức tường ngọc. Từng cánh hoa nhỏ rơi trên con đường lát đá, có vài cánh hoa còn đậu cả vào những vũng nước đọng.
Tiếng bước chân loạt xoạt từ xa vọng lại. Một tên hạ nhân mặc áo xanh, đi giày đen, từng bước dẫm lên con đường ướt sũng. Hắn ôm năm ba món quần áo dài ngắn lẫn lộn trong lòng, men theo lối nhỏ lén lút đi vào hậu viện Phó gia.
Phó gia là gia đình có tiếng tăm ở huyện Giang Lăng, ba đời làm ăn buôn bán, chủ yếu là buôn trà. Ngoài thành có hàng trăm mẫu ruộng trà, trong thành có hàng trăm cửa hàng trà.
Phó Thượng Nghị xuất thân từ gia đình nông dân. Năm mười lăm tuổi, ông cưới được Trình Tích Thu, tiểu thư của Trình gia – một dòng họ bán trà có tiếng trong vùng.
Ông đi theo nhạc phụ vào nam ra bắc, công việc làm ăn ngày càng phát đạt.
Trình tiểu thư có tri thức, hiểu lễ nghĩa, tâm hồn thanh cao, trí tuệ hơn người*, chỉ là đường con cái không thuận lợi. Thành thân bốn, năm năm vẫn chưa sinh được con.
Vì vậy, bà đành tìm cho Phó lão gia hai vị thiếp.
Một vị họ Liễu, là hồng nhan tri kỷ mà Phó lão gia gặp gỡ trong một chuyến buôn bán. Một vị họ Lưu, là con gái của một nhà nông trồng trà trên núi, vì thiếu nợ nên bị Phó lão gia ép buộc thành thiếp.
*Huệ chất lan tâm: tâm hồn thanh cao, trí tuệ hơn người.
Trước tiên nói đến vị Liễu thị này. Dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn, sắc vóc yểu điệu yêu kiều. Dù đã gần bốn mươi, những dấu vết thời gian vẫn không thể che lấp được vẻ đẹp đằm thắm trong ánh mắt bà. Vị Liễu thị này, chỉ sau năm năm về làm thiếp đã sinh được ba người con trai, nhanh chóng từ thiếp thất trở thành nhị phu nhân, quản lý mọi việc lớn nhỏ trong nhà.
Đều là thiếp thất vào cửa cùng một lúc, Liễu thị có cuộc sống sung sướng, suôn sẻ, còn vị Lưu thị lại sống trong đau khổ, ảm đạm. Nàng cũng sinh cho Phó lão gia một trai một gái, nhưng cuối cùng lại không nhận được sủng ái, cũng không màng tranh giành, mấy năm trước đã u sầu mà qua đời.
.
||||| Truyện đề cử: Cục Cưng Có Chiêu |||||
Lúc này, tên hạ nhân áo xanh đang đứng trong sân, nơi ở cũ của Lưu thị. Nơi này cách cửa sau không xa, cửa sổ hướng về phía bắc nên ít đón ánh sáng. Không có đình đài lầu tạ, cũng chẳng có cây cảnh hay ao cá, chỉ có mấy sào tre trúc dùng để phơi trà chất thành từng chồng ở góc tường. Nhìn qua một màu xanh nhàn nhạt, cứ ngỡ chúng vẫn còn đầy sức sống.
Tên hạ nhân áo xanh tiến đến gõ cửa một cái, "Thiếu gia, tiểu nhân đã về."
Âm thanh vừa dứt, có một người từ bên trong bước ra.
Người đó mặc một bộ trường sam màu xanh ngọc, tay cầm quạt gỗ đàn. Trên mặt quạt vẽ những gợn nước hữu tình, cành liễu xanh biếc. Ngang hông treo một khối bạch ngọc, trên phiến ngọc khắc họa vầng trăng cùng đóa mẫu đơn.
Người này không ai khác, chính là Phó nhị thiếu gia Phó Cảnh Hiên.
Phó nhị thiếu gia thân hình cao ráo, thanh thoát*. Đôi mắt đào hoa tuy khẽ rũ xuống nhưng vành mắt lại cong cong, khiến người khác nhìn vào y luôn thấy ý cười như ẩn như hiện.
Y do Lưu thị sinh ra, cũng giống như mẫu thân mình, không được Phó Thượng Nghị yêu thích.
Thế nhưng y không vì vậy mà u sầu buồn bã như Lưu thị. Ngược lại, y lại sống tiêu dao tự tại ngay tại tiền viện này.
* Thân trường hạc lập: thân hình cao ráo, thanh thoát.
"Đồ đã mang đến đủ cả chứ?"
"Một thứ cũng không thiếu, ngay cả quần lót cũng không chừa lại cho hắn!", tên hạ nhân tên là Tam Bảo, đã theo bên người Phó Cảnh Hiên được tám năm. Hắn nhanh nhẹn lôi từ trong ngực ra vài món xiêm y đó.
Phó Cảnh Hiên gật đầu, đưa mắt nhìn về phía góc tường nơi có một chồng sào trúc. Tam Bảo hiểu ý, lập tức cầm lấy một cây sào, đem chiếc quần lót trắng lóa treo lên. Sau đó, hắn dùng hai cục đá lớn giữ chặt hai bên cho cây sào đứng thẳng, để mảnh quần lót trắng bay phấp phới trong gió.
Phó Cảnh Hiên hết sức hài lòng, phe phẩy quạt đi ra khỏi đình viện. "Đi thôi, thiếu gia dẫn ngươi đi xem trò hay."
Mỗi mùng một mười lăm, Phó gia đều tề tựu tại từ đường để thắp hương tế tổ, cầu mong mưa thuận gió hòa, phú quý bình an.
Trình Tích Thu vận một bộ váy áo màu tím đậm, trên đầu cài trâm chim tước mạ vàng, được Phó Thượng Nghị đỡ bước vào từ cửa từ đường.
Mấy năm qua, thân thể bà ngày càng suy yếu, triền miên trên giường bệnh, không chịu nổi phong hàn. Cứ thế, suốt cả mùa đông bà không hề bước chân ra khỏi cửa.
"Đại phu nhân." Liễu thị vận một thân trang phục màu phỉ thúy, khí chất cao quý bức người, phong thái nổi bật thu hút mọi ánh nhìn, nhưng vẫn phải khom người, cùng những người khác hành lễ với Trình Tích Thu.
Trình Tích Thu giơ tay lên, ra hiệu cho mọi người miễn lễ, sau đó ánh mắt dừng lại ở một chỗ, nở nụ cười. "Cảnh Hiên, Song Nhi."
Phó Cảnh Hiên cất bước tiến lên, theo sau là một nữ tử khác xinh đẹp khả ái – nàng chính là ngũ tiểu thư Phó Song Nhi.
Song Nhi tuy xinh đẹp nhưng lại hơi gầy, vì thế tướng mạo không thể sánh được với vẻ rạng rỡ, phóng khoáng của nhị thiếu gia: "Kính chào Đại phu nhân."
Trình Tích Thu nắm lấy tay nàng, giả vờ tức giận: "Lại khách sáo rồi. Đại nương đã dặn huynh muội con bao nhiêu lần rồi, cứ gọi là đại nương."
Liễu thị nghe vậy thì khinh thường, kéo tay Phó Thượng Nghị thì thầm: "Đã bao nhiêu năm qua, nàng ta vẫn chẳng thèm để thiếp vào mắt. Chỉ thân cận với lão nhị cùng lão ngũ bên đó, ba nhi tử của thiếp thì chẳng thấy nàng ta có chút yêu thích nào."
Phó Thượng Nghị đã gần năm mươi. Bề ngoài ông ta đoan chính, khiêm tốn, nhưng thực chất lại nhát gan, sợ phiền phức, do dự, thiếu quyết đoán. Phó gia có được thành quả như ngày hôm nay đều là nhờ Trình lão tiên sinh gánh vác lúc sinh thời. Khi lão tiên sinh qua đời, Trình Tích Thu là người tiếp quản.
Bây giờ thân thể Trình Tích Thu ngày càng suy yếu, Liễu thị liền không an phận. Bà có ba đứa con trai, nếu có thể, bà sẽ không để gia nghiệp to lớn này rơi vào tay kẻ khác dù chỉ một phần.
Bây giờ tuy nói là cơ nghiệp của Phó gia, nhưng người chủ sự vẫn là Trình tiểu thư. Phó Thượng Nghị tự biết mình không có tài cán gì, nên không muốn đôi co với Liễu thị mất mặt. Ông ta liền nói vài ba câu dụ dỗ trấn an, rồi hỏi: "Sao không thấy Nghiệp Nhi?"
Liễu thị trừng mắt, cố ý nói lớn tiếng: "Mấy ngày nay Nghiệp nhi đã đến trà lâu phụ giúp, cả ngày đi đi về về, bận đến nỗi chân không chạm đất. Mỗi lần trở về đều là tối muộn nhưng vẫn thắp đèn đọc sách, nói là muốn hoàn thành ý muốn của phụ thân là trở thành văn nhân. Dằn vặt mấy ngày đã gầy xuống mấy cân rồi, phỏng chừng đêm qua lại thức suốt cả đêm. Hay là để thiếp cho người đi gọi?"
Lời này vừa lọt vào tai mọi người, Tam Bảo liền không nhịn được che miệng cười trộm. Bị thiếu gia nhà mình liếc mắt, hắn vội vàng im lặng.
"Thôi bỏ đi."
Phó Thượng Nghị thiên vị nói: "Nghiệp Nhi vì ta phân ưu, cứ để cho nó nghỉ ngơi đi."
Nó xưa nay vẫn vậy, việc này cũng chẳng có gì lạ.
Từ đường của Phó gia đoan trang nghiêm túc. Hai bên bàn thờ tử đàn bát tiên bày một đôi ghế Thái Sư. Ở giữa xà nhà treo một tấm bảng lớn, đề tự "Vạn vật bất tranh" – đây là gia huấn mà Trình lão tiên sinh lưu lại. Lão tiên sinh làm nghề trà này cả một đời, phút cuối cùng đem của cải cả đời tích góp để lại cho con gái và con rể, chỉ cầu cho đời sau đời đời kiếp kiếp hòa thuận an khang, không tranh không đoạt."
Chỉ có điều, hòa thuận an khang, người người đều muốn, còn không tranh không đoạt? Đa số mọi người còn chưa sống đến ngày thấy được điều này đâu.
"Phó Cảnh Hiên—! Ngươi cút ra đây cho ta!"
Ba nén nhang còn chưa kịp nhen lửa, bỗng từ đâu phát ra tiếng rống giận rung trời. Hơn mười người cùng nhau quay đầu lại, nhìn thấy một nam nhân mặt mày tô son trát phấn, vận chiếc yếm phấn hồng đùng đùng xông vào từ ngoài cửa?!
Sắc mặt Liễu thị biến đổi hẳn. Chỉ thấy Phó Cảnh Hiên đi tới phía trước Trình Tích Thu, tiếp lời: "Đại ca tìm đệ có việc?"
Người vừa tới chính là đại thiếu gia của Phó gia, Phó Cảnh Nghiệp. Trên mặt hắn, mùi son phấn rẻ tiền hòa lẫn mùi rượu nồng nặc từ đêm qua, thối đến mức làm người ta buồn nôn. Hắn tức giận đến mức mất trí, lại quên mất hôm nay là ngày gì. Hắn xông lên trước, tóm chặt lấy vạt áo Phó Cảnh Hiên, chửi ầm lên: "Ngươi cái đồ rác rưởi chó chết! Hôm nay ta phải giết chết ngươi!"
"Hửm?" Phó Cảnh Hiên cực kỳ bình tĩnh, dùng quạt che lên mũi miệng, cố ý hỏi: "Đại ca sao lại nói lời như vậy?"
"Ngươi còn giả vờ ngây ngốc!" Trán Phó Cảnh Nghiệp nổi gân xanh: "Y phục của ta có phải do ngươi lấy hay không? Cẩm Nương đã nói hết với ta rồi!"
Phó Cảnh Hiên tỏ vẻ mơ hồ, hướng về phía Tam Bảo hỏi: "Cẩm Nương là ai?"
Tam Bảo trả lời ngay: "Nghe nói tú bà ở Hoa Xuân Uyển tên là Cẩm Nương!"
"Tú bà!?" Phó Cảnh Hiên cả kinh nói: "Đại ca không nên đổ oan lung tung cho người khác. Ngay cả cửa lớn của Hoa Xuân Uyển ở hướng nào đệ cũng không rõ, thì làm sao biết tú bà nơi đó là ai?"
"Giả vờ cái thá gì chứ! Mấy năm qua ta không động vào chuyện của ngươi, ngươi trái lại chạy tới trêu chọc ta?" Phó đại thiếu không biết từ đâu lôi ra một cái quần lót, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đây là thứ tìm được trong viện của ngươi! Ngươi còn nói là không biết!?"
Phó Cảnh Hiên sắc mặt không đổi, ghét bỏ lùi về phía sau vài bước. Y khép quạt lại, dùng chuôi quạt nhấc mảnh quần lót kia lên, mỉm cười quơ quơ trước mặt mọi người: "Đây là đồ của đại ca ư?"
Phó Cảnh Nghiệp giơ tay định vung quyền. Chỉ nghe Liễu thị sắc bén la một tiếng, nhấc váy tiến đến tát một cái lên mặt hắn. Cái tát làm chút rượu còn sót lại trong người hắn đều biến mất, hắn giật mình tại chỗ.
"Mẫu thân, con..."
"Con cái gì mà con!" Cũng không nghĩ xem hôm nay là ngày gì! Tổ tông ở trước mặt mà dám càn quấy như vậy sao? Còn không mau quỳ xuống!" Bà ta đã sớm muốn mở miệng ngăn lại, nhưng lại bị ánh mắt của Trình Tích Thu quét tới cản lại, nên sự tình mới trở thành như bây giờ.
Phó Cảnh Nghiệp trong lòng không phục, vội vã cáo trạng, không màng đến sự ngăn cản của Liễu thị. Hắn chạy đến chỗ Phó Thượng Nghị, người đang có sắc mặt tái nhợt: "Phụ thân! Không phải như người thấy đâu, là do Phó Cảnh Hiên cố ý hại con! Thừa dịp con ra ngoài xã giao, hắn phái người trộm y phục của con, hại con xấu mặt!"
"Xã giao ở trên giường kỹ nữ sao!?" Phó Thượng Nghị tức giận, một cước đạp văng Phó đại thiếu ra cửa, rồi phất tay áo bỏ đi.
Đương gia bỏ đi, Trình Tích Thu thờ ơ nhìn xung quanh đôi chút, một giây sau cũng mang theo Phó Song Nhi rời đi. Phó Cảnh Hiên cũng bước ra ngưỡng cửa, quay đầu liền thấy Liễu thị đang lườm nguýt mình. Ánh mắt kia mang nỗi căm thù đến tận xương tủy, giống như thật sự muốn móc mắt y xuống.
"Tam Bảo."
"Vâng! Thiếu gia có gì dặn dò?"
Phó Cảnh Hiên một tay ngắt hoa, tay kia phẩy quạt, hỏi: "Ngươi có thấy các cô nương ở Hoa Xuân Uyển không?"
Tam Bảo nói: "Có thấy có thấy."
Phó Cảnh Hiên hỏi: "Có phải bọn họ lớn lên rất xinh đẹp?"
Tam Bảo vờ vịt: "Xinh đẹp như hoa! Dáng người yểu điệu thướt tha!"
Phó Cảnh Hiên cười hỏi: "Thướt tha như thế nào?"
Tam Bảo híp mắt một cái, eo lưng thẳng tắp, bước đi ưỡn ẹo, cái mông lắc lư đong đưa lên xuống. Phó nhị thiếu gia cao giọng cười to, không tiếp tục để ý đến sắc mặt trắng bệt của Liễu thị, khoan thai bước ra cửa.