Rượu Nhạt Pha Trà
Vào Bếp và Phát Hiện Thú Vị
Rượu Nhạt Pha Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch: Tứ Cửu
Phương Trạch Sinh im lặng. Đợi đến khi Phó Cảnh Hiên nói xong, hắn cũng đã bình tĩnh lại, sau đó liền bảo Ách thúc đưa mình vào thư phòng, đóng cửa. Phó Cảnh Hiên đứng yên thêm một lúc, rồi cũng quay người trở về phòng, bần thần suốt cả một đêm.
Ngày hôm sau, trời trong xanh, chim hót líu lo. Ngày xuân là thế, mới sáng đó thôi mà chớp mắt đã tối.
Tam Bảo, thân là một chân sai vặt trong của hồi môn, trước khi ra tiền sảnh cáo biệt Phó gia, đã phải dỗ ngọt Đại nương một phen ở hậu viện. Hắn hỏi liệu tân nương tử mới về nhà chồng có bị bắt nạt không. Đại nương nghe xong, nước mắt giàn giụa. Lời thăm dò này sao có thể tùy tiện thốt ra? Thế là bà kéo Tam Bảo lại, cằn nhằn suốt mấy canh giờ, kể hết những uất ức mình từng chịu ở nhà chồng. Qua lời bà kể, mọi chuyện hung hiểm chẳng khác nào chiến trường ác liệt! Bà thoát được cảnh ấy đều nhờ phụ thân nâng đỡ Phó gia. Đại nương khóc rất dữ dội. Tam Bảo nghe xong từng ấy chuyện cũng hoảng hốt không thôi.
Nhà bình thường còn đấu đá nhau ghê gớm thế kia, huống hồ Phương gia lại giàu có như vậy. Gả tới đó, chẳng phải cả chủ lẫn tớ bọn họ đều sẽ bị bắt nạt đến mức lột da sao? Huống chi, bên cạnh Đại nương còn có trượng phu săn sóc, che chở. Nhìn lại Phương đại đương gia mà xem, hắn chỉ là một người què, đến năng lực để người khác dựa dẫm cũng không biết là có hay không, mà khả năng cao là ngược lại! Tam Bảo từ chỗ đại thẩm ngoài chợ mua được mười mấy quả trứng gà, suốt đường về cứ than ngắn thở dài, trong đầu nghĩ một đống kế hoạch, phân vân không biết nên ứng phó thế nào cho ổn.
Trứng gà còn chưa ăn xong thì thời khắc nghênh chiến đã điểm. Chỉ thấy Tam Bảo xốc lại tinh thần, tay trái cầm côn gỗ, tay phải vác dao phay. Phó nhị thiếu gia vừa bước ra khỏi phòng, còn chưa kịp tỉnh ngủ đã bị bộ dạng hùng hổ đó của Tam Bảo dọa cho hú vía một phen: “Ngươi làm cái gì vậy?” Tam Bảo đáp: “Đi cùng thiếu gia kính trà!” Phó Cảnh Hiên hỏi: “Kính trà?” “Tân nương tử mới về nhà chẳng phải đều phải đi kính trà cho trưởng bối sao?” Phó Cảnh Hiên liếc nhìn góc váy đang lộ ra ở cửa viện, không kiêng dè nói: “Trưởng bối ở đâu ra vậy? Cái vị “trưởng bối” Phương gia mà ngươi nói cũng xứng để ta đi kính trà sao, chi bằng chọn ngày đi viếng mộ còn đúng lẽ hơn.” Tam Bảo cảm thấy lời này rất có lý, bèn ném dao và gậy sang một bên.
Ngay sau đó, một mùi lạ nồng nặc xộc đến. Ách thúc mặt mày xám xịt, cầm một chiếc quạt cói từ nhà bếp phía đông chạy ra, sặc đến mức suýt nôn. Phó Cảnh Hiên vội vàng chạy tới hỏi: “Chu thúc, thúc có sao không?” Ách thúc tên thật là Chu, trước kia từng đi buôn cùng Phương Xương Nho. Ông là một quản gia, trước nay chỉ thành thạo những việc như quản lý nhà cửa,... đối với chuyện tự tay hầu hạ người khác thì đây có lẽ là lần đầu tiên ông làm. Ông trông thấy Phó Cảnh Hiên thì vái một cái chào như vấn an. Phó Cảnh Hiên vội đỡ ông dậy, ló đầu nhìn về phía phòng bếp: “Thúc đang nấu cơm à?” Ách thúc khoa tay múa chân nói: Ta làm không tốt, hại Nhị thiếu gia sặc khói một phen rồi.
Phó Cảnh Hiên lắc đầu, cầm lấy quạt cói từ tay ông, hỏi: “Viện tử này chỉ có hai chủ tớ thôi sao? Những người khác đâu cả rồi?” Ánh mắt Ách thúc chợt lóe lên vẻ thẫn thờ, rồi ông bối rối cười cười, chỉ vào trong phòng, ý là: Nhị thiếu gia về phòng nghỉ ngơi trước, ta đây sẽ đi nấu cơm, lát nữa là ăn được rồi.
Phó Cảnh Hiên không để ý đến ông, dẫn Tam Bảo cùng đi vào nhà bếp. Đập vào mắt hai người là một con gà trống sống dở chết dở nằm trên thớt gỗ, thùng nước bên cạnh có một con cá chép quẫy đuôi rất hăng, trên bếp còn đang nấu một nồi cháo nhuyễn nghi ngút khói. Có thể thấy người làm việc này thường xuyên xử lý nhiều chuyện bếp núc như vậy, đến hiện tại đều đã quen tay rồi.
Gia đình bình thường nấu cơm không cần phức tạp đến vậy, một nồi một bếp đã đủ để sống tạm. Thế nhưng Phương gia lại không cho là đúng. Chuyện đồ ăn thức uống phải rạch ròi, cũng giống như trà được chia ra từng loại rõ ràng. Phương Xương Nho sinh thời là một người rất hay để ý tiểu tiết. Ông không chấp nhận việc dùng bếp đun trà để nấu ăn, cũng sẽ không chấp nhận việc dùng nồi hầm gà để kho cá. Vì thế nên nhà bếp ở Phương gia được xây rất to, trang hoàng có thể sánh với nhà quan.
Ấy thế mà đến hôm nay, nơi đây tơ giăng bụi bám, giống như đã lâu không có người ra vào, nhưng bình dưa muối đặt ở dưới góc bếp thì lại sạch sẽ tinh tươm, nhìn ra được là thường xuyên được sử dụng.
Phó Cảnh Hiên nhắm mắt lại, ném phăng chiếc quạt cói rồi cầm lấy dao phay từ tay Tam Bảo. Y hướng về phía con gà còn đang thoi thóp, bổ mạnh xuống cổ nó một đao, cho nó ra đi thật sảng khoái. Cũng không biết Phương Trạch Sinh những năm qua ăn cái gì để sống.
Phó Cảnh Hiên cẩn thận suy xét lại từng chút một. Tuy rằng y không biết chính xác ở Phương gia đã từng xảy ra những chuyện gì, nhưng việc Vương phu nhân vội vã muốn đổi tên đổi họ cho Phương gia ngay khi Phương Xương Nho vừa mất đã thể hiện dã tâm của bà ta một cách rõ ràng. Đôi lông mày của Phó nhị thiếu gia cau lại.
Y cầm dao phay bổ xuống thớt gỗ mười mấy lần, mỗi nhát găm vào thịt đều có bọt máu bắn ra tứ tung. Chặt gà xong, y lại nhờ Ách thúc tìm giúp một cái túi vải to bằng lòng bàn tay, bên trong bỏ mười ba vị thảo quả, rồi đem tất cả thả vào nồi chưng nửa canh giờ. Vừa mở nắp vung ra, hương thơm đã lan tỏa khắp nơi.
Động tác nấu ăn nhuần nhuyễn đến độ khi đứng bên cạnh chứng kiến cả quá trình, Tam Bảo chỉ có thể trợn mắt há mồm, không khỏi ngạc nhiên, nói: “Thiếu gia, ngài vậy mà lại biết nấu cơm?” Phó nhị công tử liếc nhìn hắn một cái, bưng đĩa gà ngon lành trên tay, nói: “Nấu cơm thì có gì khó? Trước kia ta luôn đi theo mẫu thân vào bếp, nhìn bà ngày ngày đều nấu cơm, lâu dần sẽ tự nhiên biết nấu thôi.” Tam Bảo nói: “Vậy sao tiểu nhân chưa từng thấy thiếu gia xuống bếp vậy?” Phó nhị gia cười nói: “Nếu ta tự mình xuống bếp thì còn cần ngươi làm gì nữa?”
Tam Bảo ngẫm nghĩ một lúc, thấy cũng đúng. Trong nháy mắt, hắn liền cảm động đến mức lệ dâng, ngăn Phó Cảnh Hiên vừa định đi vớt cá lại, vội vàng nói: “Thiếu gia, để tiểu nhân làm cho.” Phó Cảnh Hiên vui vẻ vỗ vỗ vai hắn, rồi bưng theo đĩa gà còn đang nghi ngút khói, múc thêm hai bát cháo, cho vào mỗi bát một muỗng đường, đi về phía thư phòng ở đằng xa.
Phương Trạch Sinh hành động bất tiện nên cửa thư phòng lúc nào cũng chỉ khép hờ. Tối hôm qua hắn không về phòng, sáng sớm hôm nay lại nhờ Ách thúc mang một bộ chăn gối sang, đặt trên chiếc giường gỗ sau tấm bình phong thủy mặc. Rất rõ ràng, hắn không muốn chạm mặt Phó Cảnh Hiên.
Lúc Phó Cảnh Hiên bước vào, y đã nhìn thấy trên bàn có để mấy quyển sách giải trí, bên cạnh còn có một quyển vở chưa viết xong, chữ viết nước chảy mây trôi, cốt khí hiện rõ. Điểm không hoàn mỹ chính là trên giấy đọng lại hai giọt mực nước, tựa hồ lúc đang viết thì dừng bút ở chỗ ấy rất lâu, trông giống như đã quên nét chữ.
Phương Trạch Sinh đang đọc sách vô cùng chăm chú, ngay cả tiếng bước chân cũng không nghe thấy. Phó Cảnh Hiên đặt khay gỗ lên bàn, rón rén đi đến sau lưng Phương Trạch Sinh. Đàn hương tỏa khí. Nén hương đặt ở giá bút bên cạnh đã cháy hết một nửa rồi, Phó Cảnh Hiên mới nghi hoặc lên tiếng: “Ngươi nói xem, vị tú tài họ Lưu này thật sự là bị hồ yêu dụ dỗ hút hết dương khí, làm trễ nải việc vào kinh dự thi sao?”
Phương Trạch Sinh vẫn đang ngẩn người ra. Ánh mắt hắn dừng lại thật lâu trên trang sách. Bên trong ấy vẽ một bộ đông cung đồ màu sắc, chính là cảnh cửu vĩ hồ yêu lộ ra bộ ngực bằng phẳng cùng đôi nhũ đang quấn lấy tú tài quần áo xộc xệch.
Phó Cảnh Hiên xem đến say sưa, thấy hắn nửa ngày không có động tĩnh, bèn lấy tay trái đỡ lấy lưng ghế dựa, tay phải lướt qua vai hắn, cúi người giúp hắn lật sang trang mới, cười nói: “Không ngờ đại đương gia ngoài mặt nghiêm túc thế kia mà cũng có khi lén lút xem loại thoại bản thanh sắc như này, còn xem đến không chớp mắt, quên mất cả chuyện sang trang.”