60. Chương 60: Bây giờ em không thích anh nữa

Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu

Chương 60: Bây giờ em không thích anh nữa

Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bên kia Trang Tề nói chuyện cũng đã tạm ổn, đứng dậy chào tạm biệt Lương Quân Hòa, bảo là thấy Tĩnh Nghi đã đến.
Lương Quân Hòa nói: “E rằng chúng ta vẫn phải đi cùng nhau, anh cũng đang tìm Vương Bất Du.”
“Vậy đi thôi.”
Khác với lúc chưa kết hôn, trong những dịp thế này, Tĩnh Nghi ăn mặc có phần giản dị, kín đáo, không đeo bất kỳ món trang sức phô trương nào. Cô ấy khoác tay Vương Bất Du vừa xuất hiện, liền thu hút không ít ánh mắt dừng lại nhìn từ xa.
Trang Tề đi đến vỗ vai cô ấy: “Cậu đến rồi à?”
“Này, tôi đang tìm cậu đây, đi thôi.” Tĩnh Nghi kéo tay cô, có vẻ nghĩ ra điều gì đó, cô ấy quay đầu lại nói với Vương Bất Du: “Em nói mấy câu với cậu ấy đã.”
Vương Bất Du gật đầu: “Đừng đi quá xa, trước khi khai tiệc thì quay lại.”
Lương Quân Hòa tiến đến bên cạnh anh ấy, thì thầm nói: “Cô Trang Tề này thật sự thích anh trai cô ấy sao?”
“Không rõ.” Vương Bất Du cầm một điếu thuốc trên tay, bước chân không ngừng, đi về phía chính sảnh mà vẫn chưa đến thăm ông cụ Trần.
Lương Quân Hòa đi bên cạnh anh ấy, lại nói: “Ông cụ Trần bảo cô ấy gặp em, cô ấy liền lập tức đến, lúc em nhắc tới anh Nạp Ngôn, lại còn tỏ ra không vui. Đường Nạp Ngôn không kết hôn là vì cô ấy phải không? Vậy mà cô ấy lại phản ứng như thế.”
Vương Bất Du dừng lại, nhíu mày dạy dỗ cậu ấy: “Đừng nhiều chuyện, đi thăm cậu của em đi.”
“Em không thèm thăm, em không có loại cậu đi cướp bạn gái của cháu mình như thế.” Lương Quân Hòa nói.
“Vậy thì yên lặng chút đi.”
Lương Quân Hòa có chút không vui nói: “Anh bây giờ đối với Diệp Tĩnh Nghi thật dịu dàng, với em thì là ‘yên lặng chút đi’.”
Vương Bất Du tặc lưỡi, quay đầu liếc nhìn một cái lạnh lùng, anh ấy lập tức liền không dám lên tiếng nữa.
Khu vườn tuy lớn, nhưng người đến lại rất đông, đi đến đâu cũng là gương mặt quen thuộc.
Tĩnh Nghi và Trang Tề vừa nói được vài câu, đã phải phân tâm chào hỏi người khác, khiến cuộc trò chuyện cũng không được vui vẻ.
Lúc đi xuyên qua cổng tròn, họ đụng phải Trương Văn Lị đang mang thai lần hai, đang được mẹ cô ấy dìu đi dạo.
Trang Tề cười nói: “Chị Văn Lị, nhiều năm rồi không gặp.”
“Đúng vậy, em từ Mỹ về rồi à.” Văn Lị gật đầu.
Đợi hai nhóm người lướt qua nhau, Trương phu nhân nói nhỏ với con gái: “Năm đó nếu không phải con bé đó chen ngang phá đám, biết đâu con đã có thể gả cho Đường Nạp Ngôn rồi, khiến cậu ấy đến giờ vẫn chưa kết hôn.”
Văn Lị sớm đã hiểu rõ rồi, cười khổ: “Anh ấy không kết hôn, cũng là đang đợi em gái anh ấy trở về, đâu có liên quan đến người khác. Đừng nhìn Đường Nạp Ngôn dễ gần dễ nói chuyện, thật ra trong xương cốt lại cổ hủ và bảo thủ. Người và việc mà anh ấy đã nhận định, cả đời này e rằng đều khó thay đổi.”
Trương phu nhân vẫn tức giận, bà ta lầm bầm mắng: “Thế chẳng phải là nó đang chơi trò lạt mềm buộc chặt sao! Mẹ đã nói rồi, đứa em gái kia của cậu ta yểu điệu lẳng lơ, vốn chẳng phải người tốt đẹp gì. Những chuyện khác không nói, lúc đó mẹ đã nhắc nhở con rồi, có đứa em gái nào lớn rồi mà còn cả ngày quấn lấy anh trai như thế chứ? Con không nghe lời mẹ, cứ khăng khăng nói Đường Nạp Ngôn không đến nỗi hồ đồ như thế, kết quả bị mẹ nói trúng. Giờ thì hay rồi, Nạp Ngôn đợi nó bao nhiêu năm nay, nó lại giả vờ giả vịt không chịu gả, thủ đoạn của con nhóc đó đúng là nhiều thật!”
“Mẹ đừng nói nữa, chuyện đã qua lâu rồi, nhắc đến làm gì chứ? Sau khi ông nội qua đời, nhà chúng ta cũng không còn vẻ vang như trước nữa, chuyện của bố lần trước, nếu không phải ông Đường giúp đỡ thì không biết sẽ ra sao! Ông Đường đang nghỉ dưỡng, ai cũng không gặp được mặt ông, vẫn là Đường Nạp Ngôn giúp con đi cầu xin, anh ấy nghe điện thoại của con, không nói hai lời liền đi gặp ông nội anh ấy.”
Văn Lị vẫn nhớ ngày hôm đó, lúc đó đã là đêm khuya, cô ấy thật sự không còn đường lui, mới nhớ ra gọi cuộc điện thoại này.
Đường Nạp Ngôn có lẽ đã mệt cả ngày, nói chuyện cũng có vẻ rất mệt mỏi, nhưng vẫn nhỏ giọng an ủi cô ấy, nói đừng sợ, vấn đề của bác trai không lớn, sẽ cố gắng hết sức giúp cô ấy giải quyết.
Giây phút đó, Văn Lị liếc nhìn người chồng không nói một lời của mình, trong lòng thấy khó chịu.
Năm đó cô ấy ở bên ngoài bệnh viện, bởi vì đột nhiên phát hiện chuyện của anh và em gái, vô duyên vô cớ nổi trận lôi đình với anh như thế, sau đó cũng không xin lỗi, còn rất nhiều năm không thèm để ý đến anh.
Nhưng Đường Nạp Ngôn vẫn không màng hiềm khích trước đây mà giúp cô ấy.
Trái lại người chồng cô ấy đã kén cá chọn canh, vào lúc nhà họ Trương gặp nạn, lại vô cùng lạnh lùng lựa chọn án binh bất động, chỉ sợ đi sai một bước sẽ bị liên lụy.
Trương phu nhân vỗ tay, vẻ mặt vô cùng tiếc nuối: “Chính là vì như vậy mẹ mới thấy tiếc! Con nói xem tìm đâu ra được người con rể vừa đứng đắn, lại vừa có chí tiến thủ như thế chứ, thật là mọi mặt đều không có gì đáng chê.”
Văn Lị cũng không muốn nói chuyện nữa.
Chẳng lẽ cô ấy không biết sao? Chẳng lẽ cô ấy không muốn gả cho Đường Nạp Ngôn sao? Trong số mệnh không có phúc phần này, biết làm sao bây giờ?
Chuyện duyên phận này, vốn dĩ không phải sức người có thể cưỡng cầu được.
Tĩnh Nghi và Trang Tề trốn trong hang động nhỏ của hòn non bộ, phía sau là một hồ nước sóng biếc gợn lăn tăn, đứng đối mặt nói chuyện.
Hai người tìm tới tìm lui, vị trí này là kín đáo nhất, cho dù đi ngang qua bên cạnh cũng sẽ không có người nhìn thấy họ, tránh được biết bao nhiêu nghi thức xã giao rườm rà.
Trang Tề quay mặt đi: “Bụng chị Văn Lị đã lớn như thế, tình cảm với chồng chị ấy rất tốt nhỉ?”
“Tốt cái gì chứ?” Tĩnh Nghi bĩu môi, đem chuyện mấy hôm trước nghe được trên bàn rượu kể cho cô nghe: “Gã chồng kia của chị ấy là loại chỉ có thể cùng hưởng ngọt ngào, không thể sẻ chia cay đắng đâu. Đây là nhà họ Trương hai năm nay khá lên rồi đấy, trước đó hai người suýt chút nữa ly hôn. Chị ấy bây giờ chẳng phải đang mang thai sao? Nghe nói gã đàn ông đó nuôi một tiểu minh tinh ở bên ngoài, không biết thật hay giả.”
Trang Tề thở dài: “Bên tai toàn là những chuyện như thế này, ai còn dám kết hôn chứ.”
Tĩnh Nghi vuốt mái tóc cô: “Đó cũng phải xem là người nào nữa chứ, bất kể cậu chọn ai bước vào hôn nhân, thì đến cuối cùng ấy mà, cái người ta nhìn vào đều là phẩm chất của con người đó thôi. Không nói chị ấy nữa, sao cậu lại cùng Lương Quân Hòa đến đây? Hình như trước đây cậu với anh ấy cũng không quen.”
“Bây giờ cũng vẫn không quen, chỉ là nói mấy câu thôi.” Trang Tề cúi đầu, cô nói: “Ông cụ Trần muốn gán ghép hai đứa tôi, còn là ngay trước mặt Đường Nạp Ngôn nữa chứ. Tôi một là không tiện làm mất mặt người lớn, hai là cũng muốn cho Đường Nạp Ngôn biết, có thanh niên ưu tú thì tôi sẽ đi làm quen, chứ không hề có ý định ở bên cạnh anh ấy.”
Nghe cứ như thể Đường Nạp Ngôn đã trở thành vai nam phụ mặt dày mày dạn bám đuôi vậy.
Cái dáng vẻ đó của anh, lại thêm phong cách hành xử bây giờ của anh, thì đúng là nhìn kiểu gì cũng thấy chẳng ăn nhập chút nào.
Tĩnh Nghi không tin lắm, đẩy cô một cái nói: “Không ở bên nhau thì không ở bên nhau thôi, Đường Nạp Ngôn lẽ nào còn bám lấy cậu sao?”
Trang Tề kích động giải thích: “Biết ngay mà cậu sẽ không tin, bởi vì tôi cũng không tin, nhưng đây chính là sự thật! Hôm đó anh ấy đến dưới lầu cơ quan tôi, cứ khăng khăng đòi đưa tôi về nhà, nấu bữa cơm thì lại bị cắt trúng tay, ở lại chỗ tôi một đêm. Đống quần áo ngủ, dao cạo râu kia, tôi đều không biết anh ấy lấy ra từ đâu nữa, cứ như đã chuẩn bị từ sớm để ăn vạ ở chỗ tôi vậy!”
Cậu bịa chuyện đấy à!
Tĩnh Nghi véo cằm cô, khuyên: “Tôi thấy việc cấp bách của cậu bây giờ là lập tức gỡ cài đặt ứng dụng tiểu thuyết trong điện thoại đi.”
Trang Tề: “……Tôi không lừa cậu một chữ nào cả, được chưa?”
Tĩnh Nghi lại vẻ thần bí nhích lại gần: “Trừ phi, cậu kể chi tiết về cái đêm ngủ lại đó cho tôi nghe đi, kể chi tiết vào.”
Nhớ tới ngày hôm đó, Trang Tề rất nhanh lại đỏ mặt, cô nói: “Aiya, nếu không tin thì thôi, dù sao thì anh ấy bây giờ…”
“Anh Nạp Ngôn?”
Cô vẫn chưa nói xong, Tĩnh Nghi liền kinh ngạc ngẩng đầu, chào hỏi người đột nhiên xuất hiện.
Dọa cho Trang Tề ngậm chặt miệng, ngượng ngùng đứng thẳng người dậy, đầu suýt chút nữa đụng phải đá.
Đường Nạp Ngôn gật đầu, vô cùng bình thản nói với Tĩnh Nghi: “Vương Bất Du đang tìm em.”
“Ồ, vậy em qua đó ngay đây.” Tĩnh Nghi biết đây là cái cớ, nhưng cô ấy cũng đành phải rời đi.
Theo như Trang Tề miêu tả, với hành động bất thường bây giờ của Đường Nạp Ngôn, nếu còn không biết điều một chút, biết đâu sẽ bị anh trực tiếp lôi xềnh xệch ra ngoài cũng nên.
Thế thì trông mất mặt quá.
Hang động này không cao lắm, miễn cưỡng chứa được hai cô gái, nhưng Đường Nạp Ngôn vào không được. Anh vịn miệng hang kiểm tra một lượt, nói: “Tìm một chỗ hiểm hóc như thế để nói chuyện, thảo nào khắp vườn đều không thấy bóng dáng em.”
Trang Tề dán người vào vách đá, chống tay không chịu ra ngoài: “Anh lại tìm em làm gì?”
Đường Nạp Ngôn tức giận nói: “Nói cái kiểu gì đấy! Bây giờ đến cả tìm em anh cũng không thể nữa sao?”
Thật hung dữ.
Vừa đến đã hung dữ như vậy.
“Cũng không có.” Trang Tề bỏ tay xuống, tự mình ngoan ngoãn đi ra, đứng trước mặt anh: “Vậy anh có chuyện gì sao?”
Đường Nạp Ngôn bị vấn đề này làm nghẹn lời một chút.
Anh có thể có chuyện gì chứ?
Chẳng phải là tức giận sao, giận cô phủ nhận anh trước mặt ông cụ Trần, giận cô nói chuyện huyên thuyên với chàng trai khác, cười vui vẻ như thế!
Nhưng cái này không thuộc phạm vi anh trai quản, đây là việc của bạn trai.
Anh có thể mặt dày vô sỉ, dựa vào thân phận đã xác lập trong quá khứ, đứng ở góc độ anh trai để tiếp cận cô, nhưng quản mấy chuyện này thì vẫn là vượt quá giới hạn rồi, anh không có tư cách đó.
Đường Nạp Ngôn bình tĩnh vài giây, nghĩ tới nghĩ lui, bịa ra một lý do vụng về để dạy dỗ: “Em mặc ít quần áo như thế, quên lúc nhỏ bị bệnh như thế nào rồi sao? Cảm thấy sức khỏe mình rất tốt à?”
Trang Tề nhìn bờ vai đang lộ ra của mình.
Cô nói: “Ồ, vậy em về mặc thêm ngay đây, đi nhé.”
“Quay lại.” Đường Nạp Ngôn lại kéo cô lại: “Tiệc vẫn chưa kết thúc, em không chào một tiếng đã đi? Đây là lễ nghi gì thế hả?”
Trang Tề cũng gật đầu: “Vậy thì… em đi ăn trước, ăn xong rồi đi.”
Nói chung Đường Nạp Ngôn nói gì cô nghe nấy, như vậy chung quy sẽ không sai.
Cô sợ anh đến thế, đứng trước mặt anh trông thật đáng thương, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng. Đối mặt với sự chỉ trích không chút lý lẽ, lại hung hăng của anh, cái gì cũng không dám bác bỏ, không dám biện hộ, mỗi một câu nói đều làm theo ý anh, cho dù như vậy anh vẫn không hài lòng.
Chỉ trong chốc lát, Đường Nạp Ngôn lại hối hận không thôi mà tự trách mình, lần này sao anh lại nóng nảy như thế chứ?
“Đợi thêm một lát đi.” Giọng điệu anh mềm xuống, cẩn thận kéo tay Trang Tề, ánh lên ý tự trách trong đó: “Chưa khai tiệc mà, lát nữa anh dẫn em qua đó, không vội, nhé.”
Trang Tề nói được, nhưng lại tránh né cái chạm của anh như tránh tà.
Mà cái động tác tránh như tránh tà này của cô lại khiến Đường Nạp Ngôn bị kích động.
Anh nắm chặt cổ tay cô, liên tục dùng sức, mấy vệt đỏ hiện ra, in trên làn da trắng nõn của cô: “Em tránh cái gì? Với Lương Quân Hòa chẳng liên quan gì cũng có thể ngồi gần như thế, nói chuyện cả buổi. Anh kéo tay em một cái liền không được sao?”
Trang Tề liên tục giãy giụa, tay kia cố gắng gỡ anh ra: “Không phải, ở đây đông người quá, người khác sẽ nhìn thấy mất.”
Đường Nạp Ngôn nắm chặt cô, chỉ khách khứa bên kia hồ hét: “Nhìn thấy thì sao? Người qua lại trong cái vườn này, có ai không biết anh yêu em, có ai không rõ quan hệ của em và anh sao? Em tìm ra một người thử xem, coi như em bản lĩnh lớn!”
Anh rất ít nói anh yêu em.
Trước đây lúc tình cảm sâu đậm đã rất ít, nói một lần phải cân nhắc đắn đo suốt mấy ngày, còn cẩn trọng hơn cả việc đặt bút đề từ.
Nhưng nói ra ở trong tình huống này, lại mang theo ý vị buộc tội và khiển trách mãnh liệt, khiến Trang Tề lập tức sững sờ.
Cô ngẩn ngơ, ngẩng mặt nhìn Đường Nạp Ngôn, đôi môi mấp máy vài cái.
Trang Tề vừa định nói gì đó, nhưng Đường Nạp Ngôn đã giữ chặt mặt cô, cúi người chuẩn bị hôn xuống, dọa cho cô dùng sức đẩy anh một cái, không đẩy được anh, trái lại bởi vì cái đẩy hết sức này, khiến mình bị loạng choạng mấy bước, “Á” một tiếng, tay quơ mấy cái trong không trung, ngã về phía sau vào trong hồ.
Tất cả chuyện này xảy ra quá nhanh, Đường Nạp Ngôn cũng không có thời gian phản ứng, vào khoảnh khắc nhìn thấy Trang Tề rơi xuống nước, anh ngồi xổm xuống đưa tay ra: “Mau nắm lấy anh, lên đây.”
Trang Tề sợ đến run rẩy, cô từ nhỏ đã không biết bơi, hai tay liều mạng bám lấy anh, được Đường Nạp Ngôn kéo lên bờ.
Toàn thân cô đều ướt đẫm, co ro trong lòng anh khô ráo, lạnh đến răng cũng đang va vào nhau, môi cũng lạnh đến trắng bệch.
Đường Nạp Ngôn dùng đầu ngón tay lau đi hạt nước trên mặt cô, vén mái tóc dài dính vào nhau trước trán, vừa tức vừa đau lòng nói: “Quậy đi, em cứ quậy với anh nữa đi…”
Người giúp việc nghe thấy động tĩnh bên này, vội chạy đi lấy khăn tắm đến: “Cậu Đường, có sao không?”
“Không sao, nói với ông cụ một tiếng, chúng tôi đi trước đây.” Đường Nạp Ngôn nhanh nhẹn kéo chiếc khăn qua, bọc lấy chiếc váy áo ướt đẫm của cô, ôm cô đi xuyên qua sảnh trước ra ngoài.
Trang Tề dựa vào trước ngực anh, cơ thể bị quấn chặt, chỉ có thể mở đôi mắt quan sát, tốt nhất là đừng đụng phải người quen.
Khi Đường Bá Bình xuất hiện trong tầm mắt, cô đột ngột nhỏ giọng kêu lên một tiếng: “Bố mẹ anh!”
Mà Đường Nạp Ngôn chỉ thờ ơ liếc một cái: “Thấy từ sớm rồi.”
“Vậy anh mau thả em xuống.” Trang Tề vội vàng vặn vẹo người một cái.
Đường Nạp Ngôn cúi đầu trừng cô: “Đừng cựa quậy, trừ phi em còn muốn ngã thêm lần nữa, để họ nhìn thấy thì sợ cái gì chứ?”
Trang Tề chớp mắt: “Anh không sợ nhưng em còn sợ đấy, bọn họ có thành kiến lớn thế nào với em, lẽ nào anh không biết sao?”
Đường Nạp Ngôn nói: “Họ có thành kiến lớn bằng trời với em! Nhưng từ sau khi em trở về đến nay, có bất kỳ ai tìm em gây phiền phức sao?”
Cái đó thì không có.
Trang Tề không nói nữa, bởi vì cô nhìn thấy Đường Bá Bình quay người đi, như thể không nhìn thấy, cũng hoàn toàn không có ý ngăn cản anh.
Mà xem ra, người bất mãn nhất với cô bây giờ, hình như là Đường Nạp Ngôn. Anh luôn nhìn cô không vừa mắt, cái gì cũng bị anh chất vấn mấy câu, giống như làm gì cũng là sai.
Đến sân trước càng náo nhiệt hơn, mấy nhóm người dưới gốc cây đều nhìn về phía bọn họ, sau đó nghiêng đầu bàn tán với người khác.
Trang Tề chột dạ mở miệng: “Đường Nạp Ngôn, hay là…”
Anh biết cô muốn nói gì, anh không thèm nghe hết câu liền ngắt lời: “Lớn gan lên chút, em lúc nhỏ đã có biết bao nhiêu dũng khí? Cái gì cũng dám làm, cái gì cũng không sợ, sao càng lớn lại càng yếu đuối vậy?”
Đường Nạp Ngôn bế cô đi đến cửa, chỉ còn một bước là có thể ra ngoài, thì Chu Cát Niên cất tiếng hỏi: “Ồ, Tề Tề làm sao thế này?”
Ông ta là người khéo léo chu toàn, nhưng câu hỏi thăm hôm nay, bởi vì thiếu đi sự uyển chuyển thích hợp, nên có phần hơi kém duyên.
Hiển nhiên cũng không phải nể mặt cô, bất kể Đường Nạp Ngôn bế ai, Chu Cát Niên đều sẽ hỏi như vậy. Chút mánh khóe này, Trang Tề nhìn từ nhỏ đến lớn, sao có thể không hiểu chứ.
Đường Nạp Ngôn cười nói: “Trẻ con ham chơi, không cẩn thận rơi vào trong hồ, cháu đưa cô ấy về nhà thay quần áo.”
Chu Cát Niên quan tâm chậc một tiếng, như còn khó chịu hơn cả bản thân bị ngã xuống: “Sao không cẩn thận như vậy chứ? Đến đây, chú giúp cháu mở cửa xe.”
“Cảm ơn chú Chu, đi trước đây.” Đường Nạp Ngôn nói.
Chu Cát Niên lại đóng cửa lại: “Được, lái chậm nhé.”
Trang Tề ngồi ở ghế phụ, dùng khăn tắm quấn chặt mình, rút khăn giấy ra lau tóc.
Tuy đang là mùa hè, nhiệt độ ngoài trời cao, nhưng nước hồ lạnh buốt thấu xương, cô vẫn không tránh khỏi hắt xì một cái.
Đường Nạp Ngôn lái xe, anh nhíu mày nói: “Từ đây đến chỗ anh tương đối gần, đến đó thay bộ quần áo trước đã.”
“Vâng.” Trang Tề sụt sịt mũi, co cổ nói.
Đường Nạp Ngôn chắc chắn cô sẽ từ chối, ngay cả những lý do một hai ba cũng đã soạn sẵn trong đầu, chỉ chờ liệt kê ra để thuyết phục cô.
Nhưng cô chỉ “Vâng” một tiếng, trái lại khiến anh không biết nên nói gì.
Đường Nạp Ngôn cười cười: “Hôm nay không chống đối anh nữa, lại chịu nghe lời anh rồi à.”
Trang Tề dang cánh tay, như chim họa mi vừa hoàn hồn trên cây vậy: “Đây chẳng phải là kết quả của việc làm trái ý anh sao? Biết sớm thế này thà để anh hôn một cái cho xong.”
“Ồ, bị anh hôn là hạ sách phải không?” Đường Nạp Ngôn nghe ra ý của cô, hỏi vặn lại: “Trước đây là ai thế nhỉ, cứ bắt anh ôm cô ấy hôn không ngừng, nằm viện cũng muốn làm bậy.”
Trang Tề suýt chút nữa bật cười bởi vì thái độ tự nghi ngờ của anh. Cô cố ý nói: “Đó đã là bao nhiêu năm trước rồi, con người sao có thể không thay đổi chứ, bây giờ em không thích anh nữa, được không?”
Đường Nạp Ngôn hoàn toàn không tin những lời dối trá này.
Anh chuyên tâm lái xe, với giọng điệu tự thương hại mình nói: “Bản thân em cảm thấy được là được rồi, đã là đối tượng bị vứt bỏ, thì cách nhìn của anh có gì quan trọng chứ?”
Hừ, anh hoàn toàn là đang dỗ trẻ con.
Trang Tề quay mặt đi, cằm cọ vào xương quai xanh nhô lên, không nhịn được cười khẽ.
Đường Nạp Ngôn đưa cô về căn nhà ở phố Bắc.
Nơi này không rộng rãi bằng Tây Sơn, cũng không có sân vườn riêng, chỉ có một tầng, diện tích cũng không lớn, nhưng bù lại vị trí địa lý lại tuyệt vời.
Sau khi vào cửa, Đường Nạp Ngôn dắt cô vào phòng tắm, chỉ cho cô: “Chỗ này, chỉnh nhiệt độ cao chút mà tắm.”
“Tắm xong em mặc gì đây?” Trang Tề giữ khăn tắm hỏi.
Anh nghĩ một lát: “Ở đây vẫn còn quần áo trước đây của em, anh đi lấy cho em.”
Trang Tề gật đầu, lại chạy lon ton đi theo, cô nói: “Anh nói cho em biết ở đâu, em tự lấy.”
Cô cảm thấy ngại ngùng, quần áo lót mà từ tay anh đưa qua, nghĩ thôi cũng đủ đỏ mặt rồi.
Vẫn là treo ở vị trí ban đầu, mấy chiếc váy, quần áo ngủ của cô, còn có một hộp nội y chưa mặc, đều treo cùng với áo sơ mi của anh.
Vào trong đóng cửa lại, Trang Tề cầm váy ngủ hai dây của mình, ma xui quỷ khiến thế nào lại đưa lên mũi ngửi thật kỹ một lượt, theo thói quen đặt để năm này qua tháng nọ, trên đó đã vương vấn mùi hương của Đường Nạp Ngôn, rất sạch sẽ, mang theo sự trong trẻo lạnh lùng của buổi sáng mùa đông, cùng với hương thơm nhàn nhạt của gỗ long não.
Lần tắm này tắm rất lâu, ai mà biết cái hồ đó có sạch không, Trang Tề có chút lo lắng xõa tóc ra, vò mấy lần dưới vòi hoa sen.
Giữa chừng Đường Nạp Ngôn đến gõ cửa: “Tiểu Tề, em vẫn đang tắm sao?”
“Đang, đang tắm, còn phải một lát nữa.” Trang Tề hét lớn về phía anh.
Đường Nạp Ngôn về phòng khách, dựa vào bên cạnh bàn đảo, kiên nhẫn đợi canh gừng trong nồi nhỏ sôi lên, cúi mày rũ mắt.
Anh quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, bãi cỏ xanh đậm nhấp nhô trải dài, những tầng mây tụ lại như làn khói đặc quánh, rồi lại bị ánh nắng cố xuyên qua đánh tan, hóa thành những đám mây trôi tản mạn.
Trước đây lại chưa từng để ý, nhìn từ góc độ này ra, tầm nhìn lại tốt đến thế.