84. Chương 84: Nụ Hôn

Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Nạp Ngôn không hiểu sao cô đột nhiên lại tủi thân như vậy.
Rõ ràng người luôn bồn chồn không yên là anh, người sắp gục ngã cũng là anh.
Còn cô thì sao? Cô khoác vai người khác, cười vui vẻ như thế.
Hốc mắt Trang Tề đã rưng rưng nước mắt, một hai giọt không chịu nổi sức nặng, rơi trên mu bàn tay anh. Vậy mà phản ứng đầu tiên của Đường Nạp Ngôn lại không phải là lau đi cho cô.
Cuống họng anh trượt lên xuống dữ dội, ngay lúc em gái còn đang buồn bã rơi lệ, anh đã nâng mặt cô lên rồi hôn xuống.
Đôi môi mỏng mà mềm mại của anh áp lên hàng mi ướt đẫm của cô.
Đường Nạp Ngôn hôn vô cùng trân trọng, nhấm nháp từng chút một, như đang ganh đua với ai đó, nhất định phải hôn khô nước mắt của cô.
Trang Tề nhắm mắt lại theo phản xạ tự nhiên, cơ thể không kìm được mà run rẩy.
Cô không biết tất cả những chuyện này xảy ra như thế nào. Rốt cuộc là cô uống nhiều quá, coi ảo tưởng ngày thường thành hiện thực, hay là anh trai điên rồi.
Đường Nạp Ngôn kiềm chế không hôn lên môi cô, ngay cả bàn tay đang đỡ cô cũng lịch thiệp đặt nguyên chỗ cũ, không hề có ý xâm phạm.
Nhưng nụ hôn này cũng hoàn toàn ngoài dự kiến của anh.
Khi rời khỏi mắt cô, Đường Nạp Ngôn không biết phải đối mặt với cô thế nào, đành phải ôm cô vào lòng.
Giọng anh trầm xuống, khàn đi đôi chút: “Đừng khóc nữa, anh cũng đâu có nói gì nặng lời với em đâu.”
Trang Tề run lẩy bẩy, môi và vai đều run, ngay cả tim cũng run theo.
Cô gục trên vai Đường Nạp Ngôn, nhắm mắt lại, để mặc bản thân được bao bọc trong mùi hương gỗ dịu dàng trên người anh, ngỡ như lạc vào một giấc mơ hão huyền tự vẽ ra.
Trang Tề muốn hỏi anh thế này là có ý gì.
Lẽ nào anh không biết, nụ hôn như thế này là hành động vượt giới hạn đến mức nào sao?
Nhưng cô không dám, cô không có can đảm này.
Cô chỉ đành thăm dò thêm một bước: “Sao lại không nói gì chứ, lúc anh lôi em lên xe, tay anh siết đỏ cả tay em rồi đây này.”
Chiếc xe chưa khởi động bị bóng tối bao trùm, trong khoảnh khắc không nhìn thấy đối phương, Đường Nạp Ngôn thuận thế nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng chậm rãi xoa bóp.
Tim Trang Tề cũng đập càng lúc càng nhanh: “Chính anh không cho em yêu đương, bây giờ lại như thế này.”
Đường Nạp Ngôn cười bên tai cô: “Không cho em yêu đương, là không muốn em cùng người khác như thế này, hiểu không?”
Cô vội vã hỏi: “Vậy cùng anh trai như thế này là được sao? Lẽ nào anh trai muốn yêu đương với em?”
Lúc nói ra miệng câu này, chính Trang Tề cũng sững sờ.
Cô dường như quá vội vã muốn có một câu trả lời, để lộ hết chút tâm tư thầm kín của mình mất rồi.
Đường Nạp Ngôn dừng lại ba phút.
Trong ba phút đó, Trang Tề đã chuẩn bị xong lời biện hộ.
Cô có thể đổ hết mọi chuyện lên việc uống rượu.
Là cô nói năng lung tung, là sau khi uống rượu nói bậy, là đầu óc mơ hồ.
Nói thế nào cũng được, cô chỉ cần một cái cớ thô thiển để lấp liếm cho qua chuyện.
Nhưng Đường Nạp Ngôn lại gật đầu.
Mặt anh lướt nhẹ qua ngọn tóc cô, đôi môi áp lên vành tai mỏng manh của cô, phả ra một luồng hơi thở nóng rực. Đường Nạp Ngôn khàn giọng nói: “Em là do anh một tay nuôi lớn, anh nghĩ như vậy là sai sao?”
Cách làm kiểu lấy ơn huệ để đòi báo đáp này đương nhiên là sai hoàn toàn.
Nhưng ngoài việc biết rõ mà còn cố hỏi thì anh còn có thể nói gì nữa? Dù sao cũng phải tìm một lý do cho sự đê tiện của mình chứ.
Anh nói xong, nhắm mắt lại, ghé vào cổ cô ngửi một cái.
Ừm, không gian càng kín thì mùi hương càng đậm đặc, thơm đến mức anh thực sự muốn cắn xuống.
Vẫn chưa đợi được câu trả lời của Trang Tề, nhưng Đường Nạp Ngôn đã không nhịn được nữa, giữa nhịp tim đập dồn dập, rộn ràng, anh nâng mặt cô lên rồi hôn xuống.
Anh đã nhẫn nhịn quá lâu quá lâu rồi.
Sau khi cuối cùng cũng được như ý nguyện, anh không hề dừng lại ở mức nếm thử, mà càng nhấm nháp lấy tham lam hơn, môi Trang Tề ẩm mượt hồng hào, nhìn qua đã thấy rất muốn hôn, đến khi thực sự nếm trải lại khiến người ta say đắm đến thế, sau khi cạy mở hàm răng cô, Đường Nạp Ngôn tiến thẳng vào quấy đảo bên trong, quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ ẩm ướt, trơn trượt của cô, khuấy động, tạo nên những âm thanh ướt át.
Ánh trăng rải đầy bãi đậu xe ngoài trời, trong khoang xe yên tĩnh vang lên tiếng nước khe khẽ, Trang Tề bị hôn đến đầu óc mơ hồ, những vết nứt trong lòng đều được nụ hôn này xoa dịu, một tay cô tự động mò mẫm sờ lên cuống họng của Đường Nạp Ngôn, lúng túng gỡ cà vạt của anh.
Đường Nạp Ngôn nhận ra động tác nhỏ của cô, dùng sức bế bổng cô lên, để cô ngồi vắt chân trên đùi mình, càng tiện cho anh dốc hết sức lực mà hôn, anh giữ chặt sau gáy Trang Tề, không ngừng ấn cô vào lòng, toàn thân anh ngập tràn hương thơm ngọt ngào.
Hôm nay anh chưa đụng một giọt rượu nào, vậy mà lúc này lại cảm thấy mình say mèm, đầu óc tê dại từng cơn, sướng đến mức muốn bùng nổ ngay trên xe.
Sớm biết cảm giác hôn em gái tuyệt như vậy, anh thà không cần cái danh nghĩa chính nhân quân tử kia nữa, sớm đã nói rõ mọi chuyện rồi.
Đây là nụ hôn đầu của Trang Tề, trong lúc bị anh trai đoạt lấy, cô cũng có được nụ hôn đầu của anh. Cô phấn khích vì sự trao đổi mà cô hằng mong đợi này, mặc dù hơi thở đã dồn dập đến cực độ, vẫn ôm chặt cổ Đường Nạp Ngôn không chịu buông.
Vẫn là Đường Nạp Ngôn phát hiện ra sự bất thường của cô.
Anh chậm lại, nhưng không đành lòng dừng hẳn ngay lập tức, mà hôn nhẹ lên môi cô: “Em cứ như vậy sẽ tự làm mình ngạt chết đó.”
Trang Tề hít từng ngụm không khí trong lành.
Mặt cô đỏ bừng nóng rực: “Em… em có biết đâu, em chưa hôn bao giờ.”
Đường Nạp Ngôn tựa trán vào trán cô, vừa cười vừa khẽ thở dốc: “Vậy à? Không phải trong lớp có bạn trai sao?”
Trang Tề nói: “Không có mà, ở lớp em rất ít khi nói chuyện với con trai, trừ bạn cùng bàn Chu Khâm của em. Anh nghe ai nói vậy?”
“Vậy coi như là anh nghe đồn vớ vẩn đi.” Đường Nạp Ngôn hôn nhẹ lên gò má mềm mại của cô, anh nói năng có phần lung tung: “Đừng giận anh, anh trai quá thích em rồi, thật sự rất thích, đừng bận tâm đến mấy tên nhóc kia, ở bên cạnh anh trai thôi, được không?”
Trang Tề chưa bao giờ bị ai hôn như vậy, đối với cô đây là trải nghiệm quá mãnh liệt, quá dễ khiến cô đắm chìm, ngay cả đầu ngón tay cũng run rẩy. Cô mơ màng hỏi: “Nếu em nói không được thì sao?”
“Không được hả?” Đường Nạp Ngôn như đã sớm có đối sách riêng, anh hỏi ngược lại cũng rất tự nhiên, rồi nói tiếp: “Không được cũng phải được, ai bảo em đến bên cạnh anh chứ?”
Trang Tề khẽ nói: “Anh thật quá đáng.”
Đường Nạp Ngôn “Ừm” một tiếng, mạch máu trong người căng cứng đến khó chịu, giọng nói cũng nhuốm màu ham muốn: “Đúng, anh chính là quá đáng như vậy đấy, Tiểu Tề của chúng ta thật đáng thương, làm sao bây giờ?”
Trang Tề lắc đầu, cơ thể vẫn không kìm được mà nép sát vào anh.
Cảnh tượng này cô đã tưởng tượng quá nhiều lần, nhưng không một lần tưởng tượng nào thoải mái như bây giờ, trái tim như được ngâm trong một hũ mật ngọt.
Đường Nạp Ngôn tưởng cô sợ hãi, vỗ vỗ sau lưng cô nói: “Sợ thật rồi à?”
“Không có.” Trang Tề ngả đầu lên vai anh, cô nói: “Em chóng mặt, muốn về nhà rồi.”
Đường Nạp Ngôn gật đầu: “Bác Tân về nghỉ ngơi trước rồi, anh lái xe.”
“Vâng.”
Trên đường về không ai nói gì.
Từ lúc Đường Nạp Ngôn đổi ra ghế lái phía trước, Trang Tề dựa vào ghế không hề cử động, cô chắc chắn mình không say, nhưng tất cả những chuyện này quá giống một giấc mơ, cô sợ cô chỉ cần cử động mạnh một chút, hoặc thở mạnh một chút thôi, giây tiếp theo sẽ tỉnh dậy từ trên giường.
Nếu không thì nghĩ thế nào cũng thấy chuyện này không thể xảy ra được.
Theo như sự hiểu biết của cô về Đường Nạp Ngôn, phát huy trí tưởng tượng lớn nhất của mình để nghĩ, cũng không nghĩ ra được có một ngày anh sẽ ôm cô, hôn cô ở trên xe đến mức gần như gập cả eo, lúc Đường Nạp Ngôn vùi đầu ngậm cắn mạch máu trên cổ cô, lúc mạch đập của cô nảy lên trong miệng anh, Trang Tề không kiểm soát được mà ngửa đầu ra sau.
Về đến nhà, Trang Tề cũng không nói chuyện với Đường Nạp Ngôn, mà chạy vội lên lầu thay quần áo.
Đường Nạp Ngôn nhìn theo bóng cô khuất dần trên lầu, tay vẫn nắm chìa khóa xe. Anh đứng giữa phòng khách, ánh mắt di chuyển theo cô. Em gái của anh là một cô bé rất ngoan, rõ ràng chính anh đã làm chuyện xấu xa như vậy, cô vẫn dịu dàng ôm anh như thế.
Trang Tề thay quần áo ra, tắm rửa toàn thân hai lần, nhưng hình như trên người vẫn còn vương mùi của anh.
Cô thay váy ngủ, không xuống lầu ngồi một lát chỉ để được ở cùng Đường Nạp Ngôn như mọi khi.
Nụ hôn kéo dài mà mãnh liệt tối nay, đã đủ để cô nhấm nháp dư vị rồi.
Trang Tề đọc sách trong phòng, tiện tay lật một cuốn ra đọc, nhưng chưa lật được mấy trang đã gục mặt xuống bàn, tì cằm lên sách mà ngẩn ngơ.
Tâm trí cô lại bay về trong xe, ánh đèn đường vàng vọt chiếu qua cửa kính, được lọc thành thứ ánh sáng mờ ảo hơn, soi rõ hình ảnh môi lưỡi hai người đang quấn quýt lấy nhau.
“Đang nghĩ gì vậy?” Trên vai bỗng nhiên có thêm một bàn tay, dọa Trang Tề giật nảy mình.
Cô ngẩng đầu lên, là Đường Nạp Ngôn bưng một ly sữa đi vào.
Trang Tề nghi ngờ mình nuốt nước miếng, cảnh giác đưa tay lau khóe miệng: “Không có gì ạ, em hơi buồn ngủ thôi.”
Đường Nạp Ngôn nói: “Vậy uống cái này đi, rồi đi ngủ là vừa.”
Trang Tề mở to mắt, vậy anh vào giờ này làm gì? Chỉ để đưa một ly sữa thôi sao?
Vừa rồi ở trên xe, lúc anh nói Tiểu Tề của chúng ta thật đáng thương, đầu tim cô như bị ai đó khẽ cào nhẹ một cái. Nếu được anh trai thích mà gọi là đáng thương, vậy thì cô cũng không ngại để bản thân đáng thương thêm chút nữa.
Cô gật đầu, nương theo tay Đường Nạp Ngôn uống hết nửa ly, rồi bảo là thật sự uống không nổi nữa, vốn dĩ bữa tối đã ăn không ít đồ rồi.
Khóe miệng Trang Tề dính một chút sữa.
Cô liếc nhìn cái bàn, ở đây không có khăn giấy, bèn đứng dậy, chuẩn bị ra bàn trà lấy.
Nhưng Đường Nạp Ngôn dùng thân thể chặn đường đi của cô.
Anh đặt ly xuống, tay nâng nửa bên cằm cô nói: “Đi đâu?”
Trang Tề chỉ chỉ miệng mình: “Bẩn rồi, em đi lau.”
“Còn cần phải phiền phức vậy à?” Đường Nạp Ngôn cười nói một câu.
Cô không hiểu, ngơ ngác nâng cằm trong lòng bàn tay anh: “Vậy phải làm sao ạ?”
Đường Nạp Ngôn cúi người xuống, dịu dàng ngậm lấy môi cô.
So với sự không theo quy tắc nào ở trên xe, lần này anh kiên nhẫn và tỉ mỉ hơn, mỗi một tấc đều không chịu bỏ qua.
Anh nhấm nháp hôn cô, như muốn nuốt trọn cô vào lòng từng chút một, cánh tay cũng dần siết chặt, gần như sắp ôm gãy xương cô, Trang Tề rên rỉ một tiếng, Đường Nạp Ngôn mới biết mình đã dùng sức bao nhiêu, anh nới lỏng ra, bế cô lên đặt trên bàn, nhưng đôi môi của họ vẫn không rời nhau nửa khắc, điên cuồng chiếm đoạt hương vị của cô, hôn đến mức cô không chịu nổi mà thở dốc dồn dập.
Trang Tề cảm nhận được sự khác thường của cơ thể, có lẽ là vấn đề của Đường Nạp Ngôn, anh không ngừng ép chặt cô vào người mình, cô không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, chỉ biết vò đi vò lại chiếc áo sơ mi của anh, biến chất liệu vải đắt tiền trở nên nhàu nhĩ lộn xộn.
Đường Nạp Ngôn chỉ mải miết hôn cô, hoàn toàn chẳng để ý đến bộ dạng mình lúc này ra sao. Lúc bước vào thì tề chỉnh, gọn gàng, bây giờ lại mang vẻ phong lưu, tình tứ khó tả.