Nụ Hôn Say Rượu

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tháng Bảy ở Nam Kinh, mười giờ rưỡi sáng, mặt đất đã khô ráo sau trận mưa như trút nước đêm qua. Nhiệt độ không khí cao hơn hôm qua vài độ. Những áng mây trắng lững lờ trôi, gió nhẹ mang theo hơi nóng oi ả, hanh khô của thời tiết.
Tại khách sạn quốc tế Anh Quan, ánh nắng rạng rỡ xuyên qua rèm cửa, chiếu sáng khắp căn phòng.
Tiếng chuông điện thoại réo rắt vang lên, Phó Tư Dư đang ngủ say bị đánh thức. Cô nhắm mắt, mò mẫm tay xung quanh gối đầu tìm điện thoại.
Tần Xu đang ngồi trên ghế sofa lướt Weibo, nghe tiếng sột soạt trên giường thì ngẩng đầu nhìn Phó Tư Dư.
“Cậu dậy rồi à? Cậu còn nhớ tối qua mình đã làm gì không?” Tần Xu khẽ nâng giọng, giọng điệu pha lẫn sự tò mò háo hức.
Phó Tư Dư mở đôi mắt còn ngái ngủ, giật mình thon thót khi đối diện với ánh mắt đầy thích thú của Tần Xu. Cô bỗng có dự cảm chẳng lành, hỏi lại: “Tối qua tớ đã làm chuyện gì kỳ quặc lắm à? Chẳng lẽ tớ đã làm trò điên rồ gì trong lúc say?”
Hôm qua là sinh nhật 21 tuổi của Phó Tư Dư. Buổi tối, anh họ Phó Tư Nghiên đã tổ chức một bữa tiệc sinh nhật nhỏ cho cô tại khách sạn. Khách mời không chỉ có bạn thân Tần Xu mà còn có mấy người bạn thân từ thuở nhỏ của anh họ. Họ thường xuyên đến nhà họ Phó chơi, coi như đã tận mắt chứng kiến cô trưởng thành, vẫn xem cô như em gái trong nhà.
Hôm đó không có người ngoài, vừa khéo mấy hôm nữa là lễ kết hôn của anh họ Phó Tư Dư. Mọi người đồng loạt nâng ly chúc mừng đám cưới vui vẻ của anh, liên tục cụng ly với Phó Tư Nghiên, thay phiên nhau chuốc say anh ấy.
Bầu không khí trong phòng VIP ngày càng náo nhiệt, Phó Tư Dư cũng vui lây. Có điều cô không hùa theo mấy người đàn ông kia chuốc rượu anh trai mình mà chỉ ngồi trên ghế sofa, tự rót rượu vang nhấm nháp.
Phó Tư Dư là cô gái duy nhất trong thế hệ trẻ nhà họ Phó. Từ nhỏ, cô đã thấm nhuần lời dạy của người lớn trong nhà rằng con gái không nên uống rượu. Bản thân cô cũng không mấy hứng thú với rượu bia, nên đến giờ vẫn chưa từng nếm một giọt nào, chỉ nghe người khác mô tả rượu vừa đắng vừa cay.
Phó Tư Dư bưng ly rượu lên nhấp thử một ngụm, thấy vị của nó ngọt không khác gì nước trái cây, ngon đến bất ngờ. Thế là cô uống một mạch thêm mấy ly nữa, sau đó không tài nào nhớ nổi đã xảy ra chuyện gì, chỉ loáng thoáng nhớ tối qua men say dâng lên khiến mình rất hưng phấn.
Vì say rượu và thức đêm, đầu Phó Tư Dư giờ vẫn nặng trịch. Khi cô cầm điện thoại lên thì tiếng chuông đã tắt, cô cúi đầu xem thông báo trên điện thoại, thấy mẹ mình đã gọi đến.
Tần Xu chống cằm quan sát Phó Tư Dư, thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô, hiển nhiên là không nhớ được hành động "vĩ đại" của mình đêm qua. Cô ấy cười híp mắt, nói: “Thực ra nó không đến nỗi kỳ quặc, cũng không phải làm trò điên rồ gì trong lúc say, chẳng qua là rất dũng mãnh.”
Nếu không phải say rượu đến mức nổi điên thì chắc mình không làm chuyện gì mất mặt đâu nhỉ. Phó Tư Dư tự hiểu rằng Tần Xu khen mình “dũng mãnh” ý là khen tửu lượng của mình cao, vì vậy cô thở phào nhẹ nhõm rồi lơ đễnh hỏi: “Cậu bảo tớ rất dũng mãnh nghĩa là sao?”
Tần Xu nhướng mày, giải thích ngắn gọn: “Đè Thẩm Hạo Bác xuống ghế sofa rồi cưỡng hôn con nhà người ta, cậu nói xem có dũng mãnh không?”
Phó Tư Dư: “…”
Phó Tư Dư nghe như sét đánh ngang tai, chưa kịp hoàn hồn sau cơn bàng hoàng, Tần Xu lại nhẹ nhàng “chém” thêm một nhát “ngọt lịm”: “Cậu còn cắn rách môi Thẩm Hạo Bác nữa kìa, cậu nói xem có dũng mãnh không?”
Phó Tư Dư: “…”
Tần Xu kể lại chuyện đêm qua một cách sinh động cho Phó Tư Dư nghe. Tối qua là lần đầu Phó Tư Dư uống rượu nên không có kinh nghiệm, không biết men rượu sẽ phát huy tác dụng chậm nên cứ nốc hết ly này tới ly khác. Lúc đó Tần Xu thấy vẻ mặt cô vẫn bình thường nên lầm tưởng tửu lượng của cô rất cao, vì vậy không khuyên cô.
Khi ấy Tần Xu chỉ lo nghịch điện thoại nên không biết Thẩm Hạo Bác đã ngồi bên cạnh Phó Tư Dư từ lúc nào. Trong phòng VIP bật nhạc rất ồn, Tần Xu không nghe rõ Thẩm Hạo Bác đã nói gì với Phó Tư Dư, có lẽ là khuyên cô đừng uống rượu nữa.
Ai mà ngờ, Phó Tư Dư đột ngột xoay người, nhanh chóng đè Thẩm Hạo Bác xuống ghế sofa rồi hôn lên môi anh.
“Cậu biết cảnh tượng đó chấn động đến mức nào không?”
Đè Thẩm Hạo Bác xuống ghế sofa rồi cưỡng hôn? Đã thế còn cắn rách môi người ta nữa ư?
Không cần nghĩ cũng biết cảnh tượng đó rúng động đến mức nào. Giờ đây Phó Tư Dư chỉ muốn chết quách đi cho xong.
Thẩm Hạo Bác là người thừa kế nhà họ Thẩm, cũng là một trong những người bạn thân từ thuở nhỏ của Phó Tư Nghiên. Phó Tư Dư khá thân thiết với mấy người huynh đệ chí cốt của anh họ mình nhưng chỉ riêng Thẩm Hạo Bác là không tài nào thân thiết nổi. Chắc vì từ nhỏ anh đã được ông cụ nhà họ Thẩm đích thân nuôi dạy, lại tiếp quản tập đoàn Quang Trì từ sớm nên tính cách anh khá lạnh lùng và nghiêm túc. Anh rất ít khi cười, dù là trong những cuộc liên hoan bạn bè riêng tư, cả người toát lên khí chất lạnh lùng xa cách.
Mỗi lần Phó Tư Dư cười tủm tỉm trò chuyện với người khác, vô tình liếc nhìn Thẩm Hạo Bác thì đều thấy anh mím môi, mặt bí xị như thể chê cô quá ồn ào, không kiên nhẫn với cô.
Phó Tư Dư cảm thấy ánh mắt Thẩm Hạo Bác rất uy nghiêm, trầm lắng. Từ nhỏ cô đã sợ anh nên không dám chủ động bắt chuyện, chỉ cần trốn được thì sẽ tránh mặt anh, cố gắng để hai bên không nhìn vào mắt nhau.
Không ngờ khi say rượu cô lại điên cuồng đến thế, run rủi thế nào mà lại cưỡng hôn Thẩm Hạo Bác.
Phó Tư Dư suy sụp ngồi trên giường, khóc không ra nước mắt. Đôi mắt long lanh đáng thương nhìn Tần Xu, giãy giụa trước khi "chết": “Cậu nói dối phải không? Cậu đang giỡn với tớ phải không?”
Sao cô dám đè Thẩm Hạo Bác xuống ghế sofa cưỡng hôn chứ? Dù cô có ý đồ đó thì cũng không có can đảm làm! Người đó là Thẩm Hạo Bác, là người mà cô dù vô tình gặp riêng anh thì cũng sẽ tìm cách đi đường vòng.
Chắc chắn không phải vậy đâu! Có khi Xu Xu biết cô sợ Thẩm Hạo Bác nên cố tình trêu cô thôi!
Tần Xu không trả lời mà cúi đầu mở album ảnh trên điện thoại, tìm bức ảnh cô ấy chụp tối qua rồi gửi cho cô.
“Tớ gửi ảnh qua WeChat của cậu rồi đấy, cậu tự xem lại xem có phải tớ lừa cậu hay không.”
Phó Tư Dư cầm điện thoại lên, ấn vào khung chat với Tần Xu, nhìn tấm ảnh cô ấy vừa gửi, cô suýt ngất ngay tại chỗ.
Trong ảnh, Phó Tư Dư ngồi trên đùi Thẩm Hạo Bác, hai tay đè lên vai anh rồi ghé lại gần, dán môi mình vào môi anh. Có lẽ Thẩm Hạo Bác bị bất ngờ trước sự táo bạo của cô nên không đẩy cô ra, trong tay anh còn cầm ly rượu vừa lấy từ tay cô. Thẩm Hạo Bác bị cô đè xuống ghế sofa, nửa khuôn mặt bị cô che khuất nên chỉ để lộ góc nghiêng với đường nét góc cạnh và sắc sảo, sống mũi cao thẳng, yết hầu nhô lên đầy gợi cảm, cụp mắt che khuất cảm xúc bên trong.
Phó Tư Dư nghĩ chắc chắn trong ánh mắt bị che khuất ấy là lưỡi dao muốn giết chết mình!
Mình chết chắc rồi!
Phó Tư Dư che trán.
Tần Xu vỗ vai cô, an ủi: “Không sao đâu, dù gì cậu cũng hôn rồi, anh ấy không đẩy cậu ra chứng tỏ anh ấy cũng thích cậu. Cậu kể với tớ là dạo gần đây mẹ cậu cứ bắt cậu đi xem mắt còn gì? Nếu cậu có ý với Thẩm Hạo Bác thì cứ tiến tới với anh ấy đi. Nhà họ Thẩm và nhà họ Phó môn đăng hộ đối, anh ấy lại là người thừa kế nhà họ Thẩm, chắc chắn mẹ cậu sẽ rất hài lòng.”
Phó Tư Dư vừa nghe Tần Xu nói mình thích Thẩm Hạo Bác thì khóe miệng giật giật, vội giải thích: “Không phải, cậu bảo tớ thích Thẩm Hạo Bác thì tiến tới với anh ấy là sao? Tớ thích anh ấy hồi nào? Cậu đừng có mà gán ghép vớ vẩn.”
Tần Xu sửng sốt, ngỡ ngàng hỏi: “Cậu không thích anh ấy hả?”
Phó Tư Dư: “Đương nhiên rồi, cậu thấy tớ thích anh ấy chỗ nào?”
“Cậu không thích người ta thì hôn người ta làm gì?”
Phó Tư Dư câm nín, chột dạ biện bạch: “Thì tớ chỉ… Tớ say rượu thôi mà? Tớ không nhớ tối qua đã xảy ra chuyện gì, sao tớ biết tớ hôn anh ấy làm gì?”
“Cậu có chắc không phải là mượn rượu tỏ tình chứ?” Tần Xu đỡ vai Phó Tư Dư để cô đối mặt với mình: “Cậu nhìn thẳng vào mắt tớ rồi nói thật đi, có phải cậu yêu thầm người ta mà ngại không dám nói không?”
“Tớ không có thật mà.” Phó Tư Dư ngẫm nghĩ rồi chần chừ nói: “Chắc do anh ấy khuyên tớ đừng uống rượu, tớ bực mình quá nên muốn làm cho anh ấy câm miệng.”
Tần Xu buồn cười, nói: “Cậu chặn miệng anh ấy bằng chính miệng mình chỉ vì muốn anh ấy câm miệng thôi à? Cậu phóng khoáng quá rồi đấy.”
“Cậu im đi.” Phó Tư Dư lườm cô ấy, tức giận nói: “Cậu thấy tớ say rượu nổi điên hôn người ta mà sao không biết đường cản tớ, hả?”
Tần Xu nhún vai: “Cậu nghĩ tớ không muốn cản cậu chắc? Tớ đã kịp làm gì đâu. Lúc đó tớ đang nghịch điện thoại, khi tớ phát hiện thì cậu đã hôn người ta rồi. Dù gì cũng hôn rồi, việc gì phải kéo cậu ra nữa? Với cả tớ thấy cậu đè Thẩm Hạo Bác ra hôn nên tưởng cậu yêu thầm anh ấy chứ, đương nhiên tớ không thể phá đám rồi. Cậu sàm sỡ người ta chứ có phải người ta sàm sỡ cậu đâu? Nếu Thẩm Hạo Bác say rượu kéo cậu hôn môi thì chắc chắn tớ sẽ đánh anh ấy.”
Phó Tư Dư cất giọng yếu ớt: “Không kịp cản tớ hôn anh ấy nhưng vẫn kịp chụp ảnh đấy nhỉ.”
Phó Tư Dư hoàn toàn có thể tưởng tượng cảnh Tần Xu ngồi gần đó hào hứng hóng chuyện.
Tần Xu bật cười: “Tớ chỉ muốn cho cậu xem sau khi say rượu, cậu sẽ dũng mãnh đến mức nào thôi mà. Hơn nữa hôm qua hai người hôn môi hơi bị lâu đấy nhé, tớ còn quay video nữa cơ, cậu muốn xem không?”
“Tần Xu Xu, cậu có thể khốn nạn hơn nữa không hả?”
Tần Xu: “Tư Dư, nói thật nhé, không phải tớ sống khốn nạn gì đâu, tớ thật lòng cảm thấy có lẽ Thẩm Hạo Bác thích cậu đấy. Cậu cắn rách cả môi anh ấy mà anh ấy cũng không so đo với cậu.”
Phó Tư Dư: “Tớ xỉn quắc cần câu rồi, anh ấy muốn so đo gì với con ma men chứ?”
Tần Xu: “Tối qua anh ấy còn đích thân đưa cậu về phòng sau khi bị cậu cưỡng hôn nữa cơ.”
Phó Tư Dư: “Anh trai tớ với mấy người khác đều say hết rồi, còn cậu là con gái, anh ấy sợ cậu không dìu được tớ nên mới đưa tớ về phòng, chuyện quá bình thường ấy chứ.”
Tần Xu nói tiếp: “Lúc rời đi, Thẩm Hạo Bác còn nói với tớ là làm phiền tớ chăm sóc cậu. Hai chúng ta là bạn thân mà, tớ chăm sóc cậu là chuyện nên làm. Có cần anh ấy thay cậu nói làm phiền tớ không? Rõ ràng anh ấy tự coi bản thân là người nhà của cậu nên mới nói thế.”
Phó Tư Dư: “Tại vì cậu không thân với anh ấy, anh ấy chỉ lịch sự khách sáo tí thôi, cậu đừng nghĩ nhiều. Với cả cậu mau xóa ảnh và video trong điện thoại đi nhé.”
“Cậu chưa xem video mà, không xem một lần à?”
Tần Xu cúi đầu tìm lại đoạn video mình quay tối qua, sau đó đưa đến trước mặt Phó Tư Dư cho cô xem. Phó Tư Dư nhìn hình ảnh trên màn hình điện thoại, đúng lúc Thẩm Hạo Bác trong video ngước mắt lên, để lộ đôi mắt sâu không thấy đáy.
Phó Tư Dư chợt rùng mình, đẩy cánh tay Tần Xu ra: “Mau xóa đi, mau xóa đi.”
Cô kéo chăn lên trùm đầu, nhắm mắt lại, không muốn đối mặt với hiện thực nghiệt ngã này.
Tần Xu ngồi bên giường, xóa hết ảnh và video Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác hôn môi, sau đó quay đầu vỗ lên chăn Phó Tư Dư, quan tâm hỏi han: “Tư Dư, cậu vẫn ổn chứ?”
Giọng nói rầu rĩ của Phó Tư Dư truyền ra từ trong chăn: “Tớ không ổn chút nào.”
Sau vụ cưỡng hôn Thẩm Hạo Bác, có lẽ một quãng thời gian rất dài sau này cô sẽ không thể yên ổn nổi.
Tần Xu an ủi: “Cậu nghĩ thoáng chút, dù gì cậu cũng không nhớ nên cứ coi như chuyện này chưa từng xảy ra. Hơn nữa Thẩm Hạo Bác cũng rất đẹp trai, cậu hôn anh ấy không đến nỗi chịu thiệt.”
Phó Tư Dư rất muốn nghĩ thoáng, coi như chuyện này chưa từng xảy ra nhưng quan trọng là Thẩm Hạo Bác có nghĩ như vậy hay không.
Điện thoại của Tần Xu đổ chuông, nhân viên trong phòng làm việc gọi điện cho cô ấy. Cô ấy nhìn Phó Tư Dư trùm chăn kín người, bèn từ chối cuộc gọi, không nghe máy.
Phó Tư Dư xốc chăn lên nhìn trần nhà đăm đăm, vẻ mặt đờ đẫn nói: “Lát nữa cậu còn bận việc phải không?”
Tần Xu trả lời: “Nhân viên trong phòng làm việc gọi điện cho tớ, hôm nay tớ hẹn gặp khách hàng.”
“Cậu đi làm đi, không cần ở cạnh tớ đâu.”
Tần Xu không yên tâm, hỏi: “Một mình cậu có ổn không?”
Phó Tư Dư vỗ nệm, bất chấp tất cả nói: “Cậu yên tâm, tớ không yếu ớt đến mức đó đâu. Cậu cứ để tớ ở yên một mình nghĩ cách nên sám hối với Thẩm Hạo Bác như thế nào thì mới nhận được sự tha thứ của anh ấy.”
Nói xong, cô nhắm mắt lại, bắt đầu sắp xếp ngôn từ trong đầu để soạn lời giải thích cho chuyện tối qua với Thẩm Hạo Bác.
“Ừ, tớ về phòng làm việc trước đây, khi nào rảnh lại gặp cậu. Cậu có việc gì thì cứ gọi cho tớ.” Tần Xu cầm túi xách trên ghế sofa lên, lúc đi đến trước cửa, cô ấy quay đầu chào tạm biệt Phó Tư Dư: “Tớ đi nhé.”
Một tiếng “cạch” vang lên, cửa phòng được Tần Xu đóng lại từ bên ngoài, trong phòng chỉ còn mình Phó Tư Dư. Cô ngại ngùng ôm chăn lăn trên giường hai vòng, chuẩn bị tâm lý vững vàng rồi hít thở thật sâu, bấy giờ mới cầm điện thoại, nơm nớp soạn tin nhắn nói lời xin lỗi với Thẩm Hạo Bác.
Phó Tư Dư: [Anh Bác, xin lỗi anh, tối qua em say quá chứ không phải cố ý mạo phạm anh đâu. Anh và anh trai em là bạn từ thuở nhỏ, trong lòng em anh giống hệt huynh trưởng của em, em tuyệt đối không có ý đồ xấu xa gì với anh đâu, mong anh rộng lượng thứ lỗi cho em, cứ coi đó là nụ hôn thể hiện tình huynh đệ thuần khiết giữa hai anh em chúng ta vậy. Nếu anh không chê thì bữa sau em muốn mời anh ăn cơm để tỏ lòng xin lỗi với anh.]
Phó Tư Dư nói xin lỗi với thái độ chân thành.
Cô nói muốn mời Thẩm Hạo Bác ăn cơm để tỏ lòng xin lỗi chỉ là cách nói khách sáo, làm cho đối phương cảm nhận được tấm lòng thành của mình, nhờ đó mà chuyện hóa nhỏ, bỏ qua vụ lần này. Chắc hẳn Thẩm Hạo Bác cũng không thiếu bữa cơm xin lỗi của cô. Việc chủ động nói xin lỗi trên Weibo đã hao hết dũng khí của cô, cô không dám xuất hiện trước mặt Thẩm Hạo Bác nữa, sau này cô sẽ trốn anh xa hơn, chỉ cần là nơi nào có mặt Thẩm Hạo Bác, dù là tiệc tùng do anh họ tổ chức, cô cũng không đến tham dự.
Sau khi gửi tin nhắn này, Phó Tư Dư thấp thỏm lăn qua lăn lại trên giường thật lâu nhưng mãi vẫn không nhận được hồi âm từ Thẩm Hạo Bác. Cô không biết anh đang bận công việc nên không nhìn thấy hay là hận chuyện cô cưỡng hôn anh nên không chấp nhận lời xin lỗi của cô.
Mẹ Phó Tư Dư lại gọi điện đến, nói là phụ thân và huynh trưởng cô lại gây phiền phức, khiến ông nội nổi trận lôi đình đòi đánh đòi phạt hai người này, bảo cô mau về nhà khuyên nhủ ông cụ. Phó Tư Dư cúp máy, thấy trên WeChat vẫn không có hồi âm từ Thẩm Hạo Bác bèn vào nhà vệ sinh rửa mặt, nhanh chóng dưỡng da nhưng không trang điểm, cứ để mặt mộc, đeo túi xách rời khỏi phòng khách sạn để về nhà tổ của nhà họ Phó.
Phó Tư Dư vừa đi đến góc hành lang, đang định đến chỗ thang máy thì liếc thấy một bóng hình quen thuộc đang đứng trước cửa thang máy.
Thẩm Hạo Bác mặc bộ com-lê may đo cao cấp, vóc dáng cao ráo, đứng thẳng lưng chờ thang máy. Phó Tư Dư chỉ liếc nhìn góc nghiêng lạnh lùng của anh, ngay khi anh nhận thấy ánh mắt cô rồi quay sang thì cô đã nhanh chân lùi về sau một bước, né tránh ánh nhìn của anh.
Quả nhiên là oan gia ngõ hẹp, không ngờ cô ra ngoài vào giờ này mà vẫn gặp được Thẩm Hạo Bác. Kiểu người cuồng công việc như anh lẽ ra phải đến công ty từ sáng sớm mới đúng, bây giờ đã gần 12 giờ trưa rồi, sao anh vẫn ở khách sạn?
Phó Tư Dư sợ đến nỗi nấp sau khúc ngoặt mấy phút, đoán chừng Thẩm Hạo Bác đã đi thang máy xuống lầu thì mới dè dặt vịn tường, thò đầu nhìn về phía thang máy.
Vừa thò đầu ra, Phó Tư Dư lập tức đứng hình.
Không biết Thẩm Hạo Bác đã đi tới từ lúc nào, đứng sát bên tường chỉ cách cô nửa bước chân, ánh mắt sâu thẳm chăm chú nhìn cô. Anh hơi mím môi, có thể thấy rõ chỗ da bị cắn rách đỏ tươi.
Phó Tư Dư nuốt nước miếng, sợ đến nỗi không dám ngẩng đầu. Một giọng nói trầm thấp vang lên trên đầu cô: “Em trốn cái gì?”
Đương nhiên là trốn anh chứ gì.
Phó Tư Dư nắm chặt tay, ngẩng đầu rồi cười gượng, giả vờ như không có chuyện gì nói: “Em… Đâu có trốn.”
Nhìn ánh mắt lập lòe giấu đầu hở đuôi của cô, Thẩm Hạo Bác cụp mi, ánh mắt thoáng hiện nét cười nhẹ đến nỗi không thể nhìn thấy. Đoạn anh xoay người, sải bước đi về phía thang máy mà không nói một lời.
Phó Tư Dư vừa dõi theo bóng lưng anh vừa đồng thời chọc tay lên tường. Để chứng minh mình không trốn tránh, cô chỉ đành đi theo anh.