Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Ngoại truyện: Em ngọt ngào lắm phải không?
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi chọn được MC dẫn chương trình cho đám cưới, những chi tiết còn lại của hôn lễ cũng được hai bên gia đình thảo luận và sắp xếp rất suôn sẻ.
Địa điểm tổ chức được chọn là khách sạn Anh Quan của Tần Cảnh Diệu.
Khi Hàn Nhậm Bân biết Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư không chỉ tổ chức lễ cưới sớm hơn anh ấy và vợ là Hạ Y Đồng, mà ngay cả việc đăng ký kết hôn cũng sớm hơn gần một năm, Hàn Nhậm Bân ngạc nhiên đến mức suýt ngã: “Gì cơ? Hai người đăng ký kết hôn từ năm ngoái rồi á? Sao trước giờ không ai nói gì vậy?”
Anh ấy còn từng nhiều lần trêu chọc Thẩm Hạo Bác, cứ muốn đua nhau xem ai kết hôn sớm hơn ai.
Ai mà ngờ đâu, lúc anh ấy còn đang lớn tiếng khoe khoang thì Thẩm Hạo Bác đã sớm lặng lẽ đi đăng ký kết hôn với Phó Tư Dư rồi.
Chuyện này khiến Hàn Nhậm Bân có cảm giác bị coi thường ghê gớm.
Lúc này Thẩm Hạo Bác đang nhìn Phó Tư Dư. Cô đang ngồi cạnh Nguyễn Hân, nói chuyện nhỏ nhẹ với cô ấy. Cảm thấy ánh mắt của anh, Phó Tư Dư quay đầu lại, cười nhìn anh rồi nói với Hàn Nhậm Bân: “Anh tưởng ai cũng giống anh, yêu đương, đăng ký kết hôn, sinh con, cái gì cũng phải rùm beng lên cho cả thiên hạ biết à? Như Hạo Bác của em gọi là khiêm tốn đấy.”
Nghe cô không những nói giúp cho Thẩm Hạo Bác mà còn nhân tiện châm chọc mình, Hàn Nhậm Bân không thể tin được: “Tiểu Ngũ, em bị Hạo Bác đầu độc rồi à?”
Phó Tư Dư đáp: “Em chỉ nói sự thật thôi.”
“Sự thật?” Hàn Nhậm Bân tặc lưỡi, hất cằm về phía Thẩm Hạo Bác: “Sự thật luôn cơ à? Là khiêm tốn dữ chưa? Từ ngày em với cậu ta ở bên nhau, ngày nào anh cũng thấy cậu ta như sắp khắc chữ ‘đang yêu’ lên trán đến nơi. Hôm em tặng cậu ta cái đồng hồ, cậu ta suốt ngày giơ tay lên khoe, khoe tới mức người ta chán ngấy, thế mà gọi là khiêm tốn hả?”
Phó Tư Dư thản nhiên: “Ít nhất cũng khiêm tốn hơn anh.”
Nói xong cô còn hất nhẹ cằm, cười với Thẩm Hạo Bác.
Y như cô vừa thắng một trận cãi vã bên ngoài, giờ về nhà muốn được chồng khen vậy.
Thẩm Hạo Bác cười, vắt tréo chân lên và giơ ngón cái với cô, lòng anh tan chảy.
Anh thật sự yêu chết dáng vẻ Phó Tư Dư bênh vực anh.
Từ khi hai người công khai tình cảm, mỗi lần đi đâu bên ngoài, Phó Tư Dư luôn không ngần ngại gọi anh là “Hạo Bác của em” hoặc “chồng em”.
Ngoài ra còn có nhiều biệt danh lạ lùng khác, ví dụ như “cún con của em” hay “lọ giấm của em”.
Chỉ cần có thêm chữ “của em” phía sau, anh đều vui vẻ chấp nhận hết.
Tần Cảnh Diệu ở bên cạnh hùa theo: “Nhậm Bân à, đừng có tự chuốc lấy nhục nữa, giờ người ta là vợ chồng rồi, Tiểu Ngũ không bênh Hạo Bác thì chẳng lẽ quay ra bênh cậu chắc?”
Hàn Nhậm Bân ôm ngực giả vờ đau lòng: “Tim tôi tan nát rồi đây, đứa em gái đáng yêu bao công nuôi lớn giờ bị người ta dắt đi mất, còn bị người ta 'nhuộm đen' luôn cả tâm hồn nữa chứ.”
Thẩm Hạo Bác nhặt chiếc gối ôm gần đó ném thẳng về phía anh ấy.
Hàn Nhậm Bân nhanh nhẹn nghiêng đầu né được chiếc gối của Thẩm Hạo Bác nhưng lại bị một vật gì đó đập vào sau gáy.
Anh ấy đưa tay ôm đầu, quay lại nhìn kẻ đánh lén sau lưng – Phó Tư Dư.
Phó Tư Dư mắt tròn xoe giả vờ vô tội, cười gượng: “Anh Bân, sao anh không né vậy? Em tưởng em ném không trúng chứ...”
Thật ra cô không cố ý nhắm vào đầu Hàn Nhậm Bân, chỉ là lúc nghiêng đầu tránh gối của Thẩm Hạo Bác, anh ấy đã vô tình va trúng đường bay của chiếc gối cô ném mà thôi.
Hàn Nhậm Bân cũng không giận, trêu chọc: “Tại anh phải né chồng em nữa mà. Hai người đúng là đôi vợ chồng ăn ý, hôm nay vợ anh không có mặt nên định bắt nạt anh đúng không? Anh phải gọi điện mách chị dâu là hai người bắt nạt anh mới được.”
Ngày cưới của Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác đã gần kề, hôm nay chỉ là dịp họ mời bạn bè thân thiết đến tụ họp một bữa.
Phó Tư Nghiên, Nguyễn Hân, Tần Cảnh Diệu đều có mặt. Hạ Y Đồng mới sinh con chưa lâu nên không tiện ra ngoài, đang ở nhà nghỉ ngơi.
Vì lỡ tay ném trúng Hàn Nhậm Bân nên Phó Tư Dư hơi chột dạ, cô nhún vai rồi chạy lại chỗ Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác kéo tay cô, ngón tay khẽ vuốt nhẹ mu bàn tay cô rồi để cô ngồi cạnh mình, dịu dàng nói: “Mặc kệ cậu ta đi.”
Sau đó, anh quay sang nhìn Hàn Nhậm Bân: “Nhậm Bân, ai cho cậu bắt vợ tôi gọi vợ cậu là chị dâu vậy? Tiểu Ngũ là vợ tôi, còn nhỏ hơn tôi, đáng lẽ phải gọi cô ấy là chị dâu mới đúng.”
Trước đây, vì Phó Tư Dư gọi Hàn Nhậm Bân là anh Bân, mà vợ của Hàn Nhậm Bân là Hạ Y Đồng nên cô cũng gọi Hạ Y Đồng là chị dâu theo lẽ thường.
Lúc ấy chẳng ai cảm thấy có gì sai.
Nhưng Thẩm Hạo Bác vừa nói xong, mọi người mới giật mình nhận ra Hàn Nhậm Bân nhỏ hơn Thẩm Hạo Bác một tuổi, thỉnh thoảng còn gọi Thẩm Hạo Bác là anh Hạo Bác, thế thì đúng là nên gọi Phó Tư Dư là chị dâu rồi.
Hàn Nhậm Bân đảo mắt nhìn qua lại giữa hai người, tức đến nghẹn họng, suýt nữa thì chửi thề.
“Đùa à? Tiểu Ngũ nhỏ hơn tôi nhiều lắm đó!”
Thẩm Hạo Bác thản nhiên đáp: “Chị cả cũng nhỏ tuổi hơn cậu mà cậu vẫn gọi là chị dâu đấy thôi?”
Hàn Nhậm Bân gọi Nguyễn Hân là chị dâu rất tự nhiên, chẳng hề ngại ngùng dù cô ấy nhỏ hơn anh ấy vài tuổi.
Phó Tư Nghiên vốn đã lớn hơn Hàn Nhậm Bân vài tháng, lại là anh họ của Phó Tư Dư, Phó Tư Dư gọi Nguyễn Hân là chị dâu, Hàn Nhậm Bân cũng gọi theo Phó Tư Dư, chẳng thấy thiệt thòi gì.
Hàn Nhậm Bân cố gắng vớt vát: “Chị cả khác, Tiểu Ngũ khác! Tôi nói cho cậu biết, Tiểu Ngũ là em gái tôi từ bé đến giờ, trong lòng tôi, con bé chính là em ruột của tôi, còn cậu với tôi chỉ là bạn xã giao, chẳng có quan hệ máu mủ gì. Theo lý mà nói thì cậu cưới em tôi, phải gọi tôi là anh theo em ấy mới đúng. Cả Cảnh Diệu nữa, Cảnh Diệu cũng là anh của Tiểu Ngũ, cậu cũng phải gọi là anh!”
Thấy không đấu lại Thẩm Hạo Bác, Hàn Nhậm Bân bắt đầu lôi kéo Tần Cảnh Diệu làm đồng minh.
Tần Cảnh Diệu cười: “Tôi thì khác cậu. Tôi hơn Hạo Bác mấy tháng, nên hai người họ dù gọi theo bên chồng hay bên vợ cũng đều phải gọi tôi là anh.”
Hàn Nhậm Bân nghẹn lời, bực mình lẩm bẩm: “Thôi được, tôi tuyệt giao với Hạo Bác, không nhận người anh em này nữa. Trong lòng tôi chỉ có mỗi Tiểu Ngũ là em gái, cậu cưới em gái tôi thì phải gọi tôi là anh!”
Thẩm Hạo Bác nhướng mày, đặt tay Phó Tư Dư lên đùi mình, liếc nhìn Hàn Nhậm Bân một cái khinh khỉnh.
Phó Tư Dư vội vàng hòa giải: “Thôi cứ gọi như trước đi, ai gọi thế nào thì cứ giữ vậy. Em gọi anh là anh Bân, em với Y Đồng là bạn bè, bọn em cứ gọi tên nhau. Còn anh Bân thì gọi Hạo Bác là anh Hạo Bác.”
Thẩm Hạo Bác gật đầu: “Được.”
“Được cái đầu cậu! Ai nói tôi phải gọi cậu là anh chứ? Tôi chưa từng gọi cậu là anh bao giờ nhé! Tôi hiểu rồi, lòng Tiểu Ngũ đã nghiêng hẳn về phía cậu rồi. Hai người cứ chờ đấy, hôm nay vợ tôi không có mặt, hai người bắt nạt tôi, tôi phải gọi video cho vợ tôi ngay bây giờ!”
Nói rồi Hàn Nhậm Bân thật sự rút điện thoại ra, gọi video cho Hạ Y Đồng trước mặt bao người.
Hạ Y Đồng lập tức nhận cuộc gọi video của anh ấy.
Hàn Nhậm Bân nhìn vào camera, kể lể với vẻ mặt tủi thân: “Vợ ơi, hôm nay em không đến, Hạo Bác với Tiểu Ngũ bắt nạt anh kìa.”
Lúc này Hạ Y Đồng đang dỗ con ngủ, nhẹ giọng hỏi: “Bọn họ bắt nạt anh thế nào?”
Hàn Nhậm Bân: “Hai vợ chồng họ cùng lấy gối ném anh, Hạo Bác còn bắt anh gọi Tiểu Ngũ là chị dâu, Tiểu Ngũ cũng bênh cậu ấy, hùa vào châm chọc anh nữa.”
“Không phải chứ.” Rõ ràng Hạ Y Đồng không tin: “Tư Dư chắc không trêu chọc anh đâu, có khi nào anh nhạy cảm quá không?”
“Thật mà vợ ơi, không tin em nhìn đi.” Hàn Nhậm Bân xoay camera về phía Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác đang ngồi cạnh nhau: “Hai người họ còn nắm tay nhau tình tứ lắm.”
Phó Tư Dư vẫy tay về phía camera: “Đồng Đồng ơi!”
Hạ Y Đồng cũng cười, vẫy tay lại: “Tư Dư ơi!”
Nghe thấy giọng Hạ Y Đồng, Nguyễn Hân cũng chen vào nói chuyện.
Hạ Y Đồng nói với Hàn Nhậm Bân: “Chồng à, đưa điện thoại cho Hân Hân và Tư Dư trước đi, em nói chuyện với hai người họ một lát, lát nữa lại nói với anh sau.”
Hàn Nhậm Bân: “…”
Phó Tư Dư tươi cười cầm lấy điện thoại từ tay anh ấy, hỏi: “Dạo này cậu thấy trong người thế nào rồi?”
Hạ Y Đồng: “Hồi phục khá tốt, hôm cậu cưới chắc là tớ sẽ đi được.”
Nguyễn Hân hỏi: “Còn bé Dâu Tây đâu rồi?”
“Đây này.” Hạ Y Đồng quay camera về phía bé Dâu Tây, nhẹ nhàng chọc chọc vào má phúng phính mềm mại của cậu bé: “Nào cục cưng, chào các dì một tiếng đi nào.”
Bé Dâu Tây mới một tháng tuổi, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn vào camera, lè lưỡi một cái đầy tò mò.
Trái tim Phó Tư Dư như tan chảy trước sự đáng yêu đó, giọng không kìm được mà trở nên dịu dàng: “Trời ơi đáng yêu quá, càng lớn càng xinh, muốn thơm má bé quá, mềm mịn, hồng hào ghê.”
Hàn Nhậm Bân huých vai Thẩm Hạo Bác, vẻ mặt đầy kiêu hãnh: “Thấy chưa? Con trai tôi đấy!”
Thẩm Hạo Bác mím môi, không thèm để ý đến anh.
Hàn Nhậm Bân lại chạy đi tìm Phó Tư Nghiên: “Anh Nghiên, con trai tôi đấy, cậu ghen tị chưa?”
Phó Tư Nghiên cũng mím môi, chẳng thèm để ý đến anh ấy.
Hàn Nhậm Bân cười hì hì: “Hai người không nói gì thì tôi cũng biết là ghen với tôi rồi. Bé Dâu Tây nhà tôi là sự kết hợp hoàn hảo giữa gen tốt của tôi và Đồng Đồng, sau này chắc chắn sẽ khiến biết bao cô gái rung động giống tôi hồi trẻ.”
Phó Tư Dư quay lại liếc nhìn anh rồi tố cáo với Hạ Y Đồng: “Đồng Đồng, anh Bân cưới được cô tiên như cậu rồi mà còn chưa thấy đủ, còn định đi quyến rũ bao nhiêu cô gái nữa cơ đấy.”
Nghe Phó Tư Dư nói vậy, Hàn Nhậm Bân vội vàng gác chuyện khoe con sang một bên, cuống quýt giải thích với Hạ Y Đồng: “Gì mà quyến rũ ai, em đừng nghe Tiểu Ngũ nói linh tinh. Anh nói là con trai mình giống em nên sau này kiểu gì cũng được mấy bé gái yêu quý, chúng ta khỏi lo chuyện vợ cho con rồi.”
Phó Tư Dư đùa xong bèn trả điện thoại lại cho Hàn Nhậm Bân. Sau đó, cô quay lại ngồi bên cạnh Thẩm Hạo Bác, đuôi mắt cong cong, cười ngọt ngào, nghiêng đầu thì thầm vào tai anh: “Em bênh anh rồi đấy, đừng ghen tị nữa, sau này mình cũng sẽ có em bé.”
Hơi thở dịu nhẹ của cô phả vào vành tai Thẩm Hạo Bác, tê tê ngứa ngứa, như chạm đến dây thần kinh, khiến trái tim anh ngọt ngào.
Để chứng minh mình không chỉ nói suông, sau khi về nhà, Phó Tư Dư lập tức hào hứng nghĩ tên cho em bé tương lai.
Cô ngồi trong lòng Thẩm Hạo Bác, cả hai ngồi trên chiếc ghế ngoài ban công, qua lớp cửa kính trong suốt, có thể thấy bầu trời đầy sao. Ban công trồng đầy hoa, dây leo quấn kín tường, bao quanh thành một khu vườn nhỏ rực rỡ.
Phó Tư Dư ôm bé mèo Tiểu Tiên Nữ trong lòng, ngồi trên đùi anh, hỏi: “Anh nghĩ được cái tên nào hay chưa?”
Trước giờ Thẩm Hạo Bác chưa từng nghĩ đến chuyện đặt tên cho con. Nhưng giờ Phó Tư Dư hỏi, anh có thể nghĩ ngay.
Anh trầm ngâm một lát rồi cúi đầu nhìn khuôn mặt cô, chậm rãi nói: “Gọi là Kẹo đi.”
“Kẹo?” Phó Tư Dư lặp lại: “Sao lại là cái tên này? Có ý nghĩa gì?”
Thẩm Hạo Bác: “Vì kẹo thì rất ngọt, giống em, em bé sau này của chúng ta chắc chắn sẽ giống em.”
Phó Tư Dư bật cười, ôm cổ anh, hôn nhẹ lên môi anh: “Em ngọt lắm à?”
Chú mèo Tiểu Tiên Nữ đang nằm trên đùi cô, thấy hai con sen lại hôn nhau, nó rất biết ý mà nhảy xuống đất, tránh đường.
Thẩm Hạo Bác quệt môi mình, đầu ngón tay dính chút son đỏ cam.
Hôm nay Phó Tư Dư ra ngoài có tô son, về nhà vẫn chưa tẩy trang, vừa hôn một cái đã để lại dấu son trên môi anh.
Cô cười khúc khích, lắc lắc tay anh và hỏi lại lần nữa: “Trả lời em đi, em có ngọt không?”
Thẩm Hạo Bác mỉm cười: “Rất ngọt.”
Anh cúi đầu định hôn cô lần nữa nhưng Phó Tư Dư lại chống tay lên vai anh:
“Nhưng mà tên Kẹo nghe nữ tính quá, nhỡ đâu sinh con trai thì sao? Giống như anh Bân với Đồng Đồng, cứ nghĩ là con gái nên đặt tên là Dâu Tây, ai ngờ sinh ra lại là con trai.”
“Đặt thêm một cái tên cho con trai đi.”
Thẩm Hạo Bác: “Nếu là con trai thì gọi là Tinh Tinh.”
Phó Tư Dư đã đoán được chiêu trò của anh: “Là vì trong mắt em có sao đúng không?”
Thẩm Hạo Bác khẽ gật đầu.
Phó Tư Dư nghĩ một lát rồi nói: “Nhưng em thấy tên Tinh Tinh nghe vẫn hơi nữ tính đấy, con trai nên đặt cái tên cứng cáp hơn một chút.”
Thẩm Hạo Bác gật đầu tán thành: “Em nói đúng.”
Phó Tư Dư bật cười: “Em nói đúng mà sao anh vẫn đặt tên nghe như con gái thế? Nghĩ thêm cái khác xem nào.”
Yết hầu Thẩm Hạo Bác khẽ nhấp nhô, anh nói: “Chuyện tên thì để sau rồi tính.”
“Gì mà phải đợi sau, nghĩ luôn bây giờ không phải xong à?”
Thẩm Hạo Bác cúi đầu ngậm lấy môi cô, khàn giọng thì thầm: “Giờ chúng ta có chuyện quan trọng hơn cần làm.”
Phó Tư Dư: “Chuyện quan trọng hơn là anh muốn giở trò đồi bại đó hả?”
Thẩm Hạo Bác bế cô lên, đứng dậy khỏi ghế: “Giờ chúng ta đi sinh bé Kẹo trước đã.”