Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Ngoại truyện: Hứa An An và Diệp Húc (1)
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa An An đã đứng chần chừ khá lâu trước cổng Bệnh viện Nha khoa Húc Hạo. Thỉnh thoảng, cô lại thấy vài cô gái trẻ trung, ăn mặc thời thượng bước vào bệnh viện, nhưng chỉ lác đác vài người đi ra.
Một lát sau, lại có thêm một cô gái khác trang điểm xinh đẹp, mặc váy Chanel, đeo túi LV bước vào.
Thời buổi gì mà đi khám răng cũng phải ăn diện xinh đẹp đến thế? Hình như lần trước cô đi khám ở bệnh viện khác đâu có thấy nhiều cô gái trẻ trung, trang điểm lộng lẫy đến vậy? Đa số mọi người đến bệnh viện khám răng đều để mặt mộc mà.
Hứa An An thầm nghĩ, có lẽ vì đây là bệnh viện nha khoa cao cấp nên những người đến đây đều là giới nhà giàu.
Khi Diệp Húc gửi địa chỉ bệnh viện cho Hứa An An, cô lập tức tìm hiểu trên mạng và biết đây là một bệnh viện nha khoa cao cấp, trang thiết bị y tế rất chuyên nghiệp, được đánh giá rất cao. Các blogger chia sẻ kinh nghiệm khám ở đây đều nhận xét rằng phong cách trang trí của bệnh viện rất sang trọng, thậm chí còn đẹp hơn cả quán cà phê.
Hứa An An lấy chiếc gương nhỏ từ trong ba lô ra để kiểm tra lại mặt mộc của mình. Ban đầu cô nghĩ đến bệnh viện nhổ răng mà trang điểm thì không hợp lắm, nhưng nhìn những người xung quanh, cô lại cảm thấy mình vẫn nên trang điểm nhẹ một chút thì hơn.
May mà cô luôn mang theo đồ trang điểm bên mình.
Hứa An An lần lượt lấy kem chống nắng, kem nền, phấn phủ, bút kẻ mày… từ ba lô ra, sau đó trang điểm nhẹ theo các bước thông thường. Cuối cùng, cô chần chừ lấy ra một thỏi son.
Khám răng và nhổ răng đều cần há to miệng, thoa son môi thì có vẻ không ổn lắm nhỉ? Thôi kệ, lúc nãy cô thấy mấy cô gái đi vào bệnh viện đều tô son nên cô cũng nên tô son một chút thì hơn.
Hứa An An soi gương tô son, sau đó bặm môi để lớp son đều màu trên môi. Cô cẩn thận kiểm tra lại lớp trang điểm của mình, xác nhận phấn đã được tán đều trên mặt rồi mới cất gương vào túi xách, sau đó bước đi về phía trước.
Vừa bước chân vào cửa, cô chợt nhớ lại lần trước mình từng gọi Diệp Húc là chú Diệp, không khỏi bối rối lùi lại, nhăn nhó mặt mày lấy điện thoại nhắn tin cho Phó Tư Dư.
Hứa An An: [Tư Dư, hay là hôm nay tớ không đến chỗ nha sĩ Diệp khám răng nữa nhỉ?]
Phó Tư Dư: [Hôm nay cậu không đến bệnh viện của nha sĩ Diệp à?]
Hứa An An: [Giờ tớ đang đứng trước cửa bệnh viện đây, ngại quá không dám vào, xấu hổ chết mất.]
Phó Tư Dư: [Việc gì phải xấu hổ? Cậu chỉ lỡ miệng gọi anh ấy là chú thôi mà. Lúc trước cậu có biết tuổi của anh ấy đâu. Cậu đã đến cửa bệnh viện rồi mà không vào khám thì phí lắm, hơn nữa anh ấy là nha sĩ, chắc chắn thường xuyên gặp các bé gọi anh ấy là chú.]
Hứa An An: [Nhưng tớ có phải là trẻ con đâu? Chỉ cần nghĩ đến chuyện tớ gọi anh ấy là chú, rồi anh ấy nói mình chỉ mới 26 tuổi thì tớ lại nổi da gà. Ý anh ấy là nhắc nhở tớ xưng hô không lịch sự.]
Cô vừa gửi tin nhắn được hai giây, Phó Tư Dư lập tức gọi điện cho cô.
“An An, giờ cậu vẫn đang ở trước cửa bệnh viện của Diệp Húc hả?”
Hứa An An khẽ đáp “ừ”, đồng thời vừa cầm điện thoại vừa đi qua đi lại dưới tán cây phong trước cửa bệnh viện.
Cô lờ mờ nhận thấy có ánh mắt đang dõi theo mình, bèn theo phản xạ ngẩng đầu nhìn lên.
Một người đàn ông mặc áo blouse trắng đứng bên cửa sổ tầng hai, vóc dáng cao ráo, đeo khẩu trang che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt màu nâu nhạt. Anh ấy cụp mắt nhìn xuống, vừa lúc ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung.
Ánh mắt chạm nhau, Hứa An An thoáng khựng lại, vô thức bị người đàn ông trên tầng thu hút.
Một tia nắng xiên chiếu lên mái tóc đen nhánh của anh, khiến làn da vốn trắng trẻo của anh trông càng trong suốt hơn.
Hứa An An nhìn anh không chớp mắt.
Anh đẩy cửa sổ ra, ánh nắng chiếu lên cửa kính phản chiếu tia sáng rọi vào mắt Hứa An An. Đến khi cô nhìn lại thì bên cửa sổ đã không còn ai, ngay cả một cái bóng cũng không thấy.
Người đàn ông ấy tựa như ảo ảnh trong nắng, đột ngột xuất hiện rồi nhanh chóng biến mất.
“An An, cậu có nghe tớ vừa nói gì không?”
“Hả? Gì cơ?”
Giọng nói của Phó Tư Dư kéo Hứa An An trở về thực tại.
Phó Tư Dư: “Hay là cậu tìm một tiệm đồ ngọt nào đó gần cổng bệnh viện ngồi chờ tớ, tớ sẽ đến đó dẫn cậu đi khám.”
Lúc này Hứa An An gần như quên mất mục đích mình đến bệnh viện, trong đầu chỉ toàn nghĩ về người đàn ông thoáng thấy bên cửa sổ lúc nãy. Mặc dù anh đeo khẩu trang nhưng chỉ nhìn đôi mắt, vóc dáng cao ráo và khí chất toát ra từ người anh cũng đủ đoán chắc chắn anh là một người đàn ông rất đẹp trai.
Bàn tay anh lúc đóng cửa sổ cũng rất đẹp, khớp xương rõ ràng, trắng trẻo thon dài.
Hứa An An vô thức nở nụ cười si mê, sau đó chia sẻ thông tin này với Phó Tư Dư: “Tư Dư, tớ vừa gặp một anh chàng siêu đẹp trai luôn.”
Phó Tư Dư nghe giọng điệu kích động của cô ấy thì nhiệt tình xuýt xoa: “Cậu gặp ở đâu? Xin được WeChat chưa?”
Hứa An An: “Ở ngay trước cửa bệnh viện. Lúc cậu gọi điện cho tớ, tớ linh cảm có người đang nhìn mình, vừa ngẩng đầu lên thì thấy một anh chàng bảnh bao mặc áo blouse trắng đứng bên cửa sổ tầng hai.”
Phó Tư Dư: “Chắc là nha sĩ trong bệnh viện nhỉ?”
Hứa An An: “Chắc chắn là nha sĩ trong bệnh viện rồi, đẹp trai khủng khiếp.”
Khi gặp trai đẹp, các cô gái thường phản ứng hệt như sói nhìn thấy cừu, không hề giấu giếm trước mặt bạn bè.
Phó Tư Dư cười nói: “Mấy hôm trước cậu còn than thở là không biết cách hẹn hò, không tìm được người thích hợp, giờ gặp được rồi đấy. Cậu mau vào xem thử, bình thường ngoài cửa phòng khám ở bệnh viện sẽ dán kèm ảnh của nha sĩ, cậu tìm thử xem.”
Hứa An An nói: “Hay là thôi vậy, tớ đâu mặt dày đến nỗi chủ động đi tìm đàn ông, tớ chỉ thấy trai đẹp nên tán gẫu với cậu thôi, tớ là một thiếu nữ rụt rè cơ mà.”
Phó Tư Dư: “…” Rụt rè đến nỗi thấy trai đẹp là tươm tướp hò hét với cô ấy à?
Hứa An An: “Trai đẹp kiểu này đều là tay lão luyện, chắc chắn đã có bạn gái từ lâu rồi. Mình chỉ ngắm thôi là được.”
Lúc nói câu này, Hứa An An vẫn liếc mắt lên tầng hai.
Phó Tư Dư: “Chưa chắc đâu, cậu xinh đẹp thế mà vẫn chưa có bạn trai còn gì?”
Hứa An An được cô ấy khen ngợi nên càng vui vẻ hơn.
Bỗng nhiên lại có người xuất hiện bên cửa sổ tầng hai, hơn nữa hình như lần này anh ta không đeo khẩu trang. Hứa An An vội dụi mắt nhìn cho rõ mặt người đàn ông ấy. Có điều khi thấy rõ, cô lập tức sửng sốt vì hình như người này không đẹp trai bằng khi đeo khẩu trang.
Vì sao lúc đeo khẩu trang trông đẹp trai hút mắt nhưng khi tháo khẩu trang ra lại trông bình thường vậy nhỉ? Hay là vừa nãy cô bị hoa mắt?
Phó Tư Dư: “Cậu cảm thấy anh ấy đẹp trai chắc chắn là kiểu gương mặt mà cậu thích. Cậu có thể thử tìm hiểu nhân phẩm của anh ấy rồi chủ động theo đuổi.”
Hứa An An nói: “Thôi khỏi, giờ tớ không thấy anh ấy đẹp trai nữa.”
Phó Tư Dư: “…”
Hứa An An: “Tớ thấy mặt anh ấy khi tháo khẩu trang rồi, không phải là trai đẹp gì cả, khác một trời một vực so với lúc đeo khẩu trang.”
Thực ra sau khi tháo khẩu trang, gương mặt của đối phương không đến nỗi xấu xí, mà ngược lại có thể coi là điển trai hơn mặt bằng chung. Theo gu thẩm mỹ của Hứa An An đối với đàn ông thì có thể chấm 80 điểm. Chẳng qua, từ một trai đẹp vốn đạt 100 điểm giờ chỉ còn 80 điểm nên sự chênh lệch quá lớn khiến cô hụt hẫng.
Phó Tư Dư: “Được rồi, cậu gửi địa chỉ cho tớ, tớ tới ngay đây.”
Hứa An An: “Không cần, tớ đi một mình vẫn được mà.”
Phó Tư Dư không yên tâm, nói: “Cậu có chắc là cậu ổn không? Đừng có bỏ chạy trước khi vào trận đấy nhé.”
Hứa An An: “Yên tâm đi, tớ làm được mà. Thôi không nói chuyện nữa, tớ vào đây.”
Phó Tư Dư: “Ừ, bái bai.”
“Bái bai.”
Hứa An An cúp điện thoại, không còn chút lưu luyến nào với người đàn ông trên tầng hai nữa, cô hít sâu một hơi rồi dũng cảm bước vào bệnh viện.
Trong văn phòng của Diệp Húc trên tầng hai, anh cầm điện thoại chuẩn bị nhắn tin cho Hứa An An – người được Thẩm Hạo Bác giới thiệu đến khám răng chỗ anh – để hỏi khi nào cô mới đến.
Hôm nay anh được nghỉ nhưng vẫn đến bệnh viện để khám răng cho Hứa An An. Hai người đã hẹn khám vào buổi sáng, tuy không hẹn thời gian cụ thể nhưng hiện tại đã 11 giờ rồi, nếu cô vẫn không đến thì anh sẽ phải đi ăn trưa.
Ngụy Vĩ Thành đứng bên cửa sổ, cười nói với anh: “Húc Tử, cô gái ở dưới lầu đã đứng đó gần một tiếng rồi, nào là kẻ mày, nào là tô son, chắc lại là một cô gái muốn tán tỉnh cậu đấy. Cậu quen cô ấy không?”
Diệp Húc nhìn Ngụy Vĩ Thành, nói: “Cậu đừng nói vớ vẩn.”
Ngụy Vĩ Thành cười khẩy: “Tôi không nói vớ vẩn đâu, cô gái kia cứ nấn ná trước cửa bệnh viện mãi không chịu vào, lúc nãy còn ngẩng đầu nhìn lên lầu, không phải muốn tán tỉnh cậu thì là gì? Cậu nói xem, mấy cô gái tới bệnh viện chúng ta khám răng có mấy người không phải nhắm vào cậu đâu?”
Nói đoạn, anh ấy lại nhìn xuống dưới: “Ái chà, đi mất rồi.”
Diệp Húc nói: “Chiều nay cậu phải về trường có việc mà? Sao hiện tại vẫn chưa đi?”
Ngụy Vĩ Thành cười hì hì choàng vai anh: “Tôi muốn thương lượng với cậu chuyện này, cậu cho tôi mượn chiếc xe của cậu nhé?”
Diệp Húc từ chối ngay tắp lự: “Không cho mượn, biến đi.”
Ngụy Vĩ Thành: “Tôi chỉ mượn ba ngày thôi.”
Diệp Húc lạnh lùng hỏi: “Cậu không phải về trường à?”
Ngụy Vĩ Thành: “Tôi đi đón bạn gái, bạn gái tôi thích mẫu xe đó nhưng xe của tôi bị ông cụ niêm phong hết rồi. Chờ một thời gian nữa ông cụ nhà tôi nguôi giận, cậu muốn chiếc nào trong gara của tôi thì cứ lấy.”
Lần trước, nhà Ngụy Vĩ Thành ưng ý một cô gái nên muốn anh ấy đính hôn với cô gái đó. Ngụy Vĩ Thành không muốn người nhà nhúng tay vào hôn nhân của mình nên tự tìm một cô bạn gái dẫn về nhà. Người nhà họ Ngụy điều tra thì được biết tác phong của cô bạn gái này không được đứng đắn cho lắm, là kiểu con gái đào mỏ nên yêu cầu anh ấy chia tay. Ngụy Vĩ Thành không đồng ý, khiến ba anh ấy nổi giận đuổi anh ra khỏi nhà.
Có điều bình thường Ngụy Vĩ Thành cũng hiếm khi ở nhà, chẳng qua thẻ bị gia đình đóng băng, xe trong gara cũng bị ba anh ấy sai người cẩu đi hết.
Diệp Húc chẳng buồn chen miệng vào chuyện của Ngụy Vĩ Thành và bạn gái anh ấy. Anh ném chìa khóa xe cho Ngụy Vĩ Thành, đồng thời cảnh cáo: “Không được làm mấy trò vớ vẩn trên xe của tôi.”
Ngụy Vĩ Thành nhận được chìa khóa xe nên không nhiều lời với anh nữa, vừa huýt sáo vừa đi ra ngoài.
Diệp Húc đi đến trước cửa sổ, nhìn xuống bên dưới, quả nhiên không còn ai đứng dưới tán cây phong cả.
Bỗng nhiên điện thoại rung lên, anh lấy ra xem.
Bạn của vợ Thẩm Hạo Bác: [Nha sĩ Diệp, tôi đến bệnh viện của anh rồi.]
Diệp Húc: [Cô ở đâu?]
Bạn của vợ Thẩm Hạo Bác: [Ngay quầy lễ tân.]
Diệp Húc: [Bảo với lễ tân là cô có hẹn với tôi rồi nhờ họ dẫn cô lên đây.]
Bạn của vợ Thẩm Hạo Bác: [Vâng.]
Hứa An An lập tức hỏi cô gái ở quầy lễ tân: “Chào cô, xin hỏi cô có thể dẫn tôi đi tìm nha sĩ Diệp không?”
Nghe Hứa An An nói muốn tìm nha sĩ Diệp, cô gái ở quầy lễ tân lập tức quay đầu nháy mắt với đồng nghiệp, lộ ra vẻ mặt ngầm hiểu.
Lại là một cô gái muốn tán tỉnh nha sĩ Diệp.
Cô nàng lễ tân mỉm cười lịch sự: “Xin lỗi cô, hôm nay nha sĩ Diệp không trực ban.”
Hứa An An ngạc nhiên: “Không trực ban ư?”
Lễ tân gật đầu: “Vâng, hôm nay anh ấy không trực ban, cô không tin thì xem đi.”
Cô ấy chỉ vào khu vực nghỉ ngơi gần đó: “Các khách hàng bên kia đều đến tìm nha sĩ Diệp của chúng tôi.”
Hứa An An quay sang thì thấy các cô gái ăn diện xinh đẹp, đi vào bệnh viện mà mình bắt gặp hồi sáng nhưng không thấy đi ra, hầu như đều tập trung ở đó, vừa uống cà phê vừa ăn bánh ngọt. Cô không nhịn được buôn chuyện: “Bệnh viện của các cô không có nha sĩ nào khác hay sao mà cứ phải tìm nha sĩ Diệp vậy? Có phải tay nghề của nha sĩ Diệp rất cao siêu không?”
Đối mặt với các cô gái trẻ cùng giới tính với mình, Hứa An An rất dễ làm thân.
Lễ tân nghe vậy không khỏi tò mò: “Vậy sao cô lại đến tìm nha sĩ Diệp?”
Lúc này Hứa An An mới nhớ tới cuộc hẹn của mình, đáp: “Tôi đã hẹn lịch trước với nha sĩ Diệp là sáng nay khám răng rồi, anh ấy bảo cứ để cô dẫn tôi tới đó là được.”
Lễ tân lập tức vỡ lẽ: “Cô là cô Hứa phải không?”
Hứa An An gật đầu: “Vâng, tôi là Hứa An An.”
Hai cô gái lễ tân lại nhìn nhau rồi mỉm cười bí hiểm.
Hứa An An ngơ ngác hỏi: “Sao thế?”
Cô nàng lễ tân vẫn trò chuyện cùng cô nãy giờ đáp: “Không có gì, không có gì, để tôi dẫn cô đi.”
Có lẽ lễ tân hiểu nhầm điều gì đó nên giọng điệu có vẻ nịnh nọt: “Hôm nay nha sĩ Diệp không có ca trực nhưng anh ấy đến bệnh viện từ sáng sớm, đặc biệt dặn dò bọn tôi là nếu cô đến thì hãy dẫn cô tới phòng khám của anh ấy. Hôm nay anh ấy chỉ khám cho mình cô thôi.”
Hứa An An đi theo lễ tân, dò hỏi: “Nha sĩ Diệp không có ca trực mà sao vẫn có đông người đến tìm anh ấy vậy?”
Lễ tân đáp: “Mấy cô gái kia đều là khách quen của bệnh viện chúng tôi, sau khi được nha sĩ Diệp khám răng một lần, họ thường xuyên đến đây chăm sóc răng miệng. Đôi khi nha sĩ Diệp không có ca trực vẫn đến bệnh viện nên họ sẽ nghĩ là dù gì cũng đến đây rồi, chi bằng nán lại xem liệu mình có thể tình cờ gặp gỡ nha sĩ Diệp hay không. Cô hiểu ý tôi mà.”
Hứa An An nở nụ cười thấu hiểu: “Ồ, tôi hiểu rồi, nha sĩ Diệp của các cô điển trai lắm chứ gì.”
Vừa dứt lời, cô mới nhận ra mình đã đến trước cửa một văn phòng. Cửa phòng làm việc mở rộng, chỉ cần nhìn vào là thấy một người đàn ông mặc áo blouse trắng đứng bên cửa sổ.
Chính là anh!
Hứa An An vừa nhìn thấy đã nhận ra đây chính là người đàn ông đứng bên cửa sổ mà lúc nãy mình thấy khi ở dưới lầu.
Anh đeo khẩu trang, thoạt nhìn vẫn là kiểu trai đẹp cực phẩm như lần đầu cô nhìn thấy. Chỉ tiếc gương mặt sau lớp khẩu trang ấy thì không thể gọi là cực phẩm được.
Chẳng trách bên ngoài lại có nhiều fangirl theo đuổi anh như vậy, chắc chưa ai thấy gương mặt sau lớp khẩu trang của anh.
Lễ tân dẫn Hứa An An đến nơi rồi rời đi. Hứa An An đứng trước cửa không nhúc nhích.
Người đàn ông trong phòng cất lời: “Cô là Hứa An An à?”
Giọng anh trầm thấp, nghe rất gợi cảm. Với chất giọng siêu gợi cảm, vóc dáng và đôi mắt kia, thể nào anh cũng là một anh chàng đẹp trai cực phẩm.
Hứa An An gật đầu: “Vâng, là tôi đây.”
Diệp Húc: “Vào đi.”
Hứa An An bước vào phòng. Diệp Húc lập tức nói thẳng: “Nằm xuống.”
Hứa An An thường xuyên đọc truyện người lớn, lúc nào đầu óc cũng ngập tràn những cảnh nóng không dành cho trẻ em dưới 18 tuổi. Vì thế, vừa nghe hai chữ “nằm xuống”, cô lập tức nâng cao cảnh giác đến mức cao nhất, trừng mắt, giơ tay che ngực: “Nằm làm gì? Tôi không nằm, chẳng lẽ tôi đứng không được sao?”
Diệp Húc không ngờ còn có người yêu cầu kiểu này. Anh quay đầu nhìn đôi mắt đen láy tròn xoe của cô, cười khẽ rồi chỉ vào ghế dựa bên cạnh, hỏi: “Cô không nằm xuống thì sao tôi khám được?”
Hứa An An: “…”
Thì ra là nằm xuống để khám.