Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 119: Ngoại truyện - Hứa An An và Diệp Húc (2)
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa An An nằm lên ghế theo hướng dẫn của Diệp Húc. Anh đi đến bên cạnh cô, cúi người nhìn cô: “Há miệng đi.”
Hứa An An ngoan ngoãn há miệng, hỏi: “Thế này được chưa ạ?”
“Được rồi, cứ giữ nguyên như vậy.” Diệp Húc cầm gương nha khoa, anh khom người, ghé sát mặt vào cô, chăm chú kiểm tra khoang miệng.
Hứa An An vẫn nằm yên trên ghế, nghĩ đến mấy chiếc răng sâu mà cô đã thấy khi soi gương, cô lo lắng hỏi: “Nha sĩ Diệp, răng của tôi bị sâu có nặng lắm không ạ?”
Diệp Húc đứng dậy, cất giọng trong trẻo, ấm áp: “Cô tổng cộng có bốn chiếc răng sâu.”
Đúng bốn chiếc răng sâu mà Hứa An An vẫn thấy khi soi gương hằng ngày, chỉ là không biết mức độ sâu đến đâu. Lần trước, bệnh viện kia chỉ khám một chiếc rồi bảo phải nhổ, nhất quyết không chịu kiểm tra những chiếc khác cho cô. Hứa An An rất lo lắng phải nhổ cả bốn chiếc răng.
Đang định hỏi phải nhổ mấy chiếc thì cô nghe Diệp Húc nói: “Có một chiếc răng bị rất nặng nên cần nhổ, ba chiếc còn lại chỉ cần trám là được.”
“Ba chiếc kia chỉ cần trám thôi sao? Thật sự không cần nhổ ạ?”
Diệp Húc đáp “ừ” một tiếng.
“Anh chắc chứ? Tôi thấy có hai chiếc răng sâu rất lớn, chỉ cần trám thôi là được sao? Không cần điều trị tủy răng gì sao? Hay là nha sĩ Diệp khám lại lần nữa đi, lỡ trám mà không ổn thì sẽ phiền phức lắm.” Sợ Diệp Húc hiểu lầm mình nghi ngờ tay nghề của anh, cô nói thêm: “Vừa rồi anh đứng hơi xa nên chắc không thấy rõ bên trong, anh ghé sát lại gần hơn và khám lại cho tôi lần nữa nhé.”
Nghe yêu cầu của cô, Diệp Húc nhìn xuống cô.
Hứa An An có khuôn mặt tròn, vầng trán đầy đặn, đôi mắt to tròn như trái nho, chiếc mũi nhỏ nhắn xinh xắn, đôi môi hồng hào chúm chím nên trông trẻ hơn tuổi thật. Nếu cô không tự mình nói đã 22 tuổi thì anh sẽ nghĩ cô vẫn chưa trưởng thành, chỉ nhìn khuôn mặt cô thôi, anh bị cô gọi là “chú” cũng không oan.
Rất nhiều cô gái đến tìm Diệp Húc khám răng, dù đã chữa xong xuôi nhưng vẫn kiếm cớ đến bệnh viện để lấy số điện thoại của anh.
Theo lời Ngụy Vĩ Thành, những cô gái đó muốn “cưa đổ” anh. Chỉ có điều, Hứa An An là người đầu tiên chưa điều trị răng xong mà đã yêu cầu anh ghé sát vào để khám lại cho cô.
Cô nàng này còn trẻ mà thật táo bạo. Diệp Húc nhìn cô nấn ná dưới lầu suốt một tiếng đồng hồ để trang điểm, giờ lại yêu cầu anh nhích đến gần. Hơn nữa, lúc nãy anh ở trong văn phòng cũng nghe thấy Hứa An An nói với lễ tân câu “tôi hiểu rồi, nha sĩ Diệp của các cô điển trai lắm chứ gì”.
Dựa vào những biểu hiện trên, Diệp Húc đã gần như khẳng định Hứa An An có ý đồ khác với mình. Nói thẳng ra là cô muốn “cưa đổ” anh.
Diệp Húc dời mắt, không nhìn cô nữa, cũng không ghé sát vào để khám lại cho cô, chỉ thản nhiên nói: “Ba chiếc răng kia không bị tổn thương dây thần kinh, chỉ cần trám lại là được.”
Hứa An An thấy thái độ của Diệp Húc như thể không muốn khám lại cho mình, chợt nhớ lúc đi khám ở bệnh viện khác, thái độ của nha sĩ cũng y hệt anh lúc này: bệnh nhân xếp hàng mấy tiếng đồng hồ nhưng đến khi khám chỉ mất một phút, muốn nha sĩ kiểm tra lại những chiếc răng khác hay tư vấn thêm về vấn đề răng miệng mà nha sĩ không chịu trả lời. Xem ra nha sĩ nào cũng lạnh lùng như nhau.
Lần trước, Hứa An An hỏi nha sĩ mà mình đã đặt lịch hẹn trước mấy câu thôi mà đã cảm nhận được thái độ mất kiên nhẫn của đối phương dành cho mình. Khi đó cô nghĩ mình là bệnh nhân, bỏ tiền ra khám bệnh nên có thể mặt dày mày dạn cò kè mặc cả với nha sĩ. Còn nha sĩ Diệp là người do tổng giám đốc Thẩm giới thiệu nên khi thấy anh tỏ vẻ không kiên nhẫn, Hứa An An cũng ngại không dám nói nhiều lời.
Có điều, nghe anh giải thích là dây thần kinh của ba chiếc răng kia không bị thương nên cô cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Vâng, vậy thì tôi nghe anh, trám ba chiếc, nhổ một chiếc.”
Diệp Húc ấn chuông trên bàn làm việc để gọi bác sĩ gây mê và điều dưỡng đến, sau đó xoay người nói với Hứa An An: “Trám răng trước, nhổ răng sau.”
Hứa An An: “Có thể làm xong hết trong một lần luôn sao?”
Diệp Húc tưởng cô cũng muốn kiếm cớ để đến đây thêm mấy lần giống những cô gái ngồi uống cà phê trong khu vực nghỉ ngơi, bèn hỏi ngược lại: “Cô muốn làm mấy lần?”
Hứa An An nghe ra giọng điệu của anh có vẻ lạ, nhưng cô không nghĩ nhiều, trả lời: “Không cần tách ra điều trị bốn lần sao? Sao cô nghe nói mỗi lần chỉ có thể chữa một chiếc răng thôi nhỉ?”
Diệp Húc nhíu mày: “Không cần, làm một lần là xong, một tuần sau quay lại kiểm tra.”
Chữa xong chỉ trong một lần, nhanh vậy! Tuyệt thật!
“Vâng, vậy thì chữa hết luôn một thể.”
Hứa An An chợt nhớ mình chưa trả viện phí. Thông thường khi đến bệnh viện, quy trình sẽ là đăng ký khám bệnh, nộp viện phí, bác sĩ chẩn đoán rồi dựa theo chẩn đoán của bác sĩ để xem cần chữa những gì, sau đó đi nộp phí lần hai rồi mới được chữa bệnh. Nghĩ vậy, cô bèn ngồi dậy hỏi: “Nha sĩ Diệp, nộp viện phí ở đâu? Để tôi trả tiền trước đã.”
Diệp Húc nói: “Không cần trả tiền.”
Hứa An An đoán chắc là tổng giám đốc Thẩm hay Phó Tư Dư đã trả trước giúp cô. Vốn dĩ nhờ tổng giám đốc Thẩm và Phó Tư Dư giúp đỡ nên cô mới có cơ hội đi khám ở đây, không thể để họ trả tiền hộ cô được.
Hứa An An ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Nha sĩ Diệp, bình thường trám ba chiếc răng và nhổ một chiếc răng cần trả bao nhiêu tiền?”
Cô vừa hỏi xong thì hai điều dưỡng bước vào phòng. Diệp Húc không trả lời câu hỏi của cô mà chỉ lạnh lùng nói: “Nằm yên.”
Lại là “nằm yên”.
Đến bệnh viện thì đương nhiên phải nghe lời bác sĩ. Hứa An An ngoan ngoãn nằm xuống ghế.
Một bác sĩ bước tới nói: “Trước khi gây tê, yêu cầu cô ký tên vào giấy cam kết chấp thuận điều trị.”
“Trám răng cũng cần gây tê sao?” Hứa An An không khỏi lo lắng. Cô từng xem tin tức trên mạng nói bác sĩ gây tê không chuyên nghiệp dẫn đến mặt bệnh nhân bị liệt dây thần kinh.
Diệp Húc trả lời: “Diện tích răng sâu khá lớn, muốn xử lý sạch phần bị hoại tử thì cần tiêm một chút thuốc tê.”
Hứa An An: “Không tiêm có được không? Tôi từng hỏi mấy người bạn đi trám răng, cô ấy nói là lúc trám không cần gây tê.”
“Được.”
Hứa An An nở nụ cười nhưng chưa cười xong thì nghe Diệp Húc nói: “Nếu khả năng chịu đau của cô rất tốt, không sợ đau thì tôi sẽ xử lý hết phần răng bị hoại tử cho cô mà không cần gây tê.”
Hứa An An: “…” Nếu khả năng chịu đau của cô rất tốt, không sợ đau là sao? Cô là con gái, đương nhiên sợ đau chứ!
“Vậy… vậy thì gây tê đi.”
Hứa An An nằm trên ghế nhìn bác sĩ gây mê đến gần, căng thẳng đến mức túm chặt áo blouse của Diệp Húc, thấp thỏm hỏi: “Xin hỏi anh là bác sĩ chính thức hay bác sĩ thực tập vậy?”
Hứa An An từng đọc bài chia sẻ kinh nghiệm chữa răng của một cô gái trong nhóm chat khám răng, cô ấy kể lúc đi nhổ răng, người gây tê cho cô ấy là bác sĩ thực tập, tiêm thuốc hơi lệch nên lúc tiêm xong, cô ấy không mở mắt ra được, chờ rất lâu mới hết tê. Cô ấy nhắc mọi người khi đến bệnh viện gây tê thì nhất định phải hỏi rõ ràng xem bác sĩ là thực tập hay chính thức, để tránh bản thân bị bệnh viện coi như vật thí nghiệm cho bác sĩ thực tập rèn luyện.
Hứa An An thấy bác sĩ gây mê cho mình trông rất trẻ.
Bác sĩ không giận vì câu hỏi của cô, mỉm cười đáp: “Tôi là bác sĩ gây mê chính thức, đã làm việc ở bệnh viện này được hai năm rồi.”
Diệp Húc cúi đầu nhìn tay cô vẫn túm chặt áo mình, không nói gì.
Hứa An An: “Vậy anh đã từng gặp sự cố bất ngờ chưa, ý tôi là tiêm thuốc tê làm liệt mặt bệnh nhân chưa?”
Bác sĩ gây mê rất kiên nhẫn, ôn tồn trả lời: “Cho đến hiện tại, bệnh viện chúng tôi chưa từng gặp sự cố nào như vậy.”
Từ trước đến giờ chưa từng xảy ra không có nghĩa là sau này cũng không xảy ra. Các cụ có câu “cẩn tắc vô áy náy” còn gì.
Hứa An An lo lắng nói: “Các anh có thể bảo đảm sẽ không làm mặt tôi bị liệt không?”
Bác sĩ gây mê nói: “Trong tình huống bình thường thì sẽ không xảy ra sự cố này, có điều dù gì cũng là chữa bệnh, cơ địa mỗi người khác nhau nên không ai dám bảo đảm sẽ an toàn trăm phần trăm.”
“Có nghĩa là vẫn có nguy hiểm, đúng không?”
“Chắc chắn là phải có nguy hiểm rồi, có điều cô đừng quá căng thẳng, cứ thả lỏng là được.”
Bác sĩ gây mê thấy Hứa An An có vẻ rất áp lực nên không vội tiêm thuốc tê cho cô mà bắt đầu trò chuyện để giúp cô thư giãn, hỏi bằng giọng điệu như dỗ dành trẻ nhỏ: “Cô đang học cấp ba hay lên đại học rồi? Sao trông cô căng thẳng quá vậy? Áp lực học tập lớn quá sao?”
Hứa An An có khuôn mặt trẻ hơn tuổi thật nên thường xuyên bị người khác hỏi mình có phải là học sinh cấp ba hay không, vì vậy cô đã quá quen với tình huống này rồi, chỉ trả lời: “Tôi đã tốt nghiệp đại học và đi làm rồi.”
Bác sĩ gây mê sửng sốt: “Cô còn nhỏ mà đã tốt nghiệp đại học rồi sao? Cô đi học sớm à?”
Hứa An An đáp: “Không phải, tôi không còn nhỏ tuổi nữa, đã 22 tuổi rồi.”
“Vậy à? Trông cô không giống 22 tuổi chút nào. Mà 22 tuổi vẫn còn trẻ chán, nhỏ hơn tôi tận 4 tuổi lận. Áp lực công việc của cô lớn lắm sao?”
Hứa An An: “Không, công việc của tôi không có áp lực gì cả, nhẹ nhàng lắm.”
Hứa An An liếc thấy Diệp Húc đứng bên cạnh, nghĩ Diệp Húc là bạn của tổng giám đốc Thẩm nên chỉ nói lời hay: “Sếp tổng của chúng tôi rất tốt bụng, phúc lợi đãi ngộ của công ty đều tốt, các nhân viên trong công ty chúng tôi đều rất hạnh phúc, vậy nên tôi không bị căng thẳng gì cả. Tôi chỉ xem tin tức trên Baidu thấy có người bị liệt mặt vì gây tê lúc nhổ răng.”
“Tỷ lệ xảy ra sự cố này rất nhỏ.” Diệp Húc chen vào cuộc trò chuyện của Hứa An An và bác sĩ gây mê: “Nếu cô sợ gây tê sẽ có tác dụng phụ thì không cần gây tê lúc trám răng cũng được. Cô quyết định đi.”
Hứa An An: “Không gây tê thì sẽ đau lắm, phải không?”
Diệp Húc: “Đúng, nhưng cô chỉ có hai sự lựa chọn này thôi.”
Một là gây tê, hai là không gây tê.
Hứa An An hiểu ý Diệp Húc, anh đang nhắc nhở cô đừng nói lảm nhảm nữa, mất thời gian của anh.
Cô hít thở sâu rồi hạ quyết tâm: “Được rồi, vậy thì gây tê đi.”
Không biết là do lúc tiêm thuốc tê vốn rất đau hay do lợi của cô nhạy cảm nên khi bị bác sĩ gây mê đâm kim tiêm vào, cô đau đến nỗi chảy nước mắt, nước mắt trượt xuống từ khóe mắt, để lại vệt nước mờ mờ trên mặt.
Cô cảm thấy có người lau nước mắt giúp mình nhưng không dám nghiêng đầu lung tung, chỉ đảo mắt liếc sang bên cạnh, thấy một bàn tay trắng nõn cầm khăn giấy, nhẹ nhàng lau má giúp cô.
Hứa An An thấy khăn giấy lau mặt cho mình không chỉ dính nước mắt mà còn dính kem nền của mình thì lập tức xấu hổ đỏ bừng mặt.
Có lẽ Diệp Húc cũng không ngờ mình tiện tay lau luôn cả lớp trang điểm trên mặt cô, anh cụp mắt nhìn khăn giấy trên tay.
Hứa An An xấu hổ đến nỗi muốn chết quách cho xong, muốn trốn khỏi nơi này, không chữa răng ở đây nữa. Nhưng giờ đã gây tê rồi, cô không đi đâu được.
Hứa An An vừa xấu hổ vừa bối rối khiến nước mắt chảy nhiều hơn, miệng bị tiêm thuốc gây tê nên cứ như mất cảm giác, không nói chuyện được.
Diệp Húc thấy cô lại khóc bèn hỏi: “Đau lắm sao?”
Ban đầu cô khóc là vì đau nhưng bây giờ không biết là vì đau hay vì xấu hổ. Nhưng khóc vì đau cũng rất mất mặt, Hứa An An kiên quyết không thừa nhận, vậy nên cô chỉ lắc đầu nhè nhẹ.
Bác sĩ gây mê nói: “Chắc là do bị thuốc tê ảnh hưởng nên chảy nước mắt mất kiểm soát.”
Hứa An An chớp mắt như đang nói “bác sĩ nói rất đúng”, cố cứu vãn lòng tự trọng của mình.
Diệp Húc không nói gì nữa, bắt đầu trám răng cho cô.
Miệng Hứa An An bị gây tê nên dù nhìn thấy Diệp Húc trám răng cho mình, cô vẫn không có cảm giác gì, chỉ thi thoảng bị Diệp Húc yêu cầu há miệng to hơn.
Cô cảm thấy nước miếng của mình sắp chảy ra rồi.
Mất mặt quá, không còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa. Nhưng giờ đây cô vẫn phải đối mặt với Diệp Húc.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, cuối cùng quá trình tra tấn tâm lý này cũng đã kết thúc.
Diệp Húc: “Xong rồi, tạm thời trám ba cái răng trước, còn cái răng sâu kia để bữa sau nhổ tiếp.”
Ban đầu anh định trám răng xong sẽ nhổ răng sâu cho Hứa An An nhưng thấy sắc mặt của cô không được tốt cho lắm, anh nghĩ hôm nay không nên làm hết một thể.
Hứa An An không nghe rõ anh nói gì, còn tưởng đã làm xong hết rồi, bèn chớp mắt với anh rồi chìm vào giấc ngủ.
…
Hứa An An ngủ trong văn phòng Diệp Húc hơn hai tiếng, đến khi tỉnh dậy thì phát hiện mình đang nằm trên ghế sofa, trên người đắp một chiếc chăn mỏng.
Diệp Húc đứng bên cửa sổ quay lưng về phía cô, mắt dõi nhìn về phương xa.
Hứa An An ngồi dậy rồi há miệng, cảm thấy mình đã nói được bèn hắng giọng. Có điều cô nhớ lại cảnh tượng đầy mất mặt lúc trám răng nên nuốt ngược những lời muốn nói vào bụng, tay chân rón rén cầm túi xách của mình, lấy một chiếc khẩu trang ra đeo vào để che nửa khuôn mặt, lúc này mới lấy hết can đảm nói với bóng lưng Diệp Húc: “Cảm ơn nha sĩ Diệp, lần này làm phiền anh rồi, nếu không có việc gì nữa thì tôi đi trước đây.”
Cô vừa nhấc chân định đánh bài chuồn, Diệp Húc bỗng xoay người nói: “Khoan đã.”
“Chắc không còn việc gì nữa đâu…”
Hứa An An chưa dứt lời thì đã đối diện với gương mặt Diệp Húc, khiến cô ngây người như phỗng.
Nha sĩ Diệp không đeo khẩu trang, trông anh hoàn toàn khác với khuôn mặt mà cô nhìn thấy hồi sáng. Đây mới là khuôn mặt nên có sau lớp khẩu trang, quả nhiên là đẹp trai không cần bàn cãi!