30. Bài học

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai người tay trong tay đi ra khỏi phòng làm việc, dì Đàm nhìn thấy thì mỉm cười tủm tỉm rồi lẳng lặng trở về phòng.
Sau khi ăn tối xong xuôi ở nhà Thẩm Hạo Bác, anh đưa Phó Tư Dư về.
Hai nhà chỉ cách nhau vài bước chân nhưng để dì Đàm tin rằng tình cảm của họ đang lúc mặn nồng nên đành phải cố tình đưa về, Phó Tư Dư thấy cảm giác này thật lạ lùng.
Vừa bước ra khỏi cửa nhà Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư lập tức bật cười, cô cười rúc rích suốt đường về, cho đến tận cửa nhà mình. Lúc cúi đầu ấn vân tay mở khóa, cô cười đến mức tay run lẩy bẩy, ngón trỏ đặt mãi không đúng vị trí, loay hoay mãi cửa vẫn không mở được.
Thẩm Hạo Bác cúi xuống nhìn cô rồi khẽ vỗ vào gáy cô: "Em đừng cười nữa, mở khóa cho cẩn thận đi."
Phó Tư Dư kêu "ui da" một tiếng, xoa gáy rồi nghiêng đầu lườm anh, cuối cùng cũng mở được cửa.
"Mở được rồi."
Cô quay đầu nhìn anh, nở nụ cười đầy ngọt ngào.
Thẩm Hạo Bác lắc đầu bất đắc dĩ: "Buồn cười đến vậy sao?"
Phó Tư Dư nhún vai cười khì khì: "Anh Bác, anh không thấy buồn cười sao? Có mấy bước chân mà cũng phải đưa về, chúng ta diễn sâu quá rồi đấy."
"Thế này đã là thật rồi sao?"
Phó Tư Dư: "Trông không thật sao?"
Thẩm Hạo Bác đặt tay lên vai cô: "Nếu tối nay anh không về thì lúc đấy trong mắt dì Đàm mới là thật."
Phó Tư Dư hỏi: "Tối nay anh không về thì định đi đâu?"
Thẩm Hạo Bác nhìn cô với ánh mắt khó tả, Phó Tư Dư chợt hiểu ý anh là muốn ở lại nhà cô tối nay, cô giơ tay chặn ngang ngực anh: "Không được."
Thẩm Hạo Bác nhíu mày: "Em không cho anh ở lại à? Vợ chồng không ngủ chung một phòng, em nghĩ dì Đàm có tin không?"
Anh tiến lên một bước lại gần cô thêm một bước, Phó Tư Dư lùi lại một bước, cánh cửa sau lưng cô bị đẩy ra, hai người một tiến một lùi mà vào nhà.
Hàng mi của Phó Tư Dư run rẩy liên hồi, cô hoảng loạn đến mức không tìm được lý do gì để từ chối anh.
Thẩm Hạo Bác đột nhiên dừng lại, ngón trỏ khẽ gõ vào trán cô, giả bộ tức giận nói: "Đồ ngốc, muộn thế này rồi mà còn cho đàn ông vào nhà, em không sợ nguy hiểm à?"
Anh nói xong không đợi Phó Tư Dư phản ứng lại đã quay người đi ra ngoài cửa, mặt nghiêm lại, dạy dỗ Phó Tư Dư: "Khóa cửa cẩn thận vào, sau này không được tùy tiện cho đàn ông vào nhà, biết chưa? Con gái con lứa gì mà chẳng có chút ý thức đề phòng nào cả."
Phó Tư Dư bị anh dạy dỗ, cô bĩu môi, bất phục nói: "Rõ ràng là anh muốn vào, tại sao lại mắng em?"
Thẩm Hạo Bác hờ hững nói: "Anh không mắng em mà anh đang dạy em phải chú ý an toàn khi ở một mình bên ngoài."
"Tất nhiên em biết ở một mình thì không thể tùy tiện để người khác vào nhà nhưng anh đâu phải người ngoài." Phó Tư Dư hừ một tiếng: "Em không thèm nói chuyện với anh nữa, ngủ ngon."
Phó Tư Dư đóng sầm cửa lại.
Trên hành lang yên tĩnh, Thẩm Hạo Bác đứng đối diện cánh cửa đã đóng kín, nghe thấy tiếng "cộp" vọng ra từ bên trong, chắc mẩm cô nhóc đang giận dỗi mà đá vào cửa đây mà.
Thẩm Hạo Bác mỉm cười, lấy điện thoại từ trong túi ra, gửi tin nhắn thoại qua WeChat cho Phó Tư Dư.
"Chúc ngủ ngon."
Bên trong nhà, Phó Tư Dư nhớ đến việc Thẩm Hạo Bác vừa gọi mình là đồ ngốc, cô lại càng tức tối. Đúng là đồ cứng nhắc, chỉ biết nghiêm mặt dạy đời người khác, IQ cao thì có ích gì, còn dám nói con gái người ta là đồ ngốc. EQ thấp như vậy, thảo nào đến giờ vẫn chưa có bạn gái.
Cô tức đến mức coi cánh cửa là Thẩm Hạo Bác, đá một cái để trút giận. Cô bỗng nghe thấy tiếng thông báo của WeChat trên điện thoại nên cầm lên xem, thấy Thẩm Hạo Bác gửi tin nhắn thoại cho mình thì hơi bất ngờ.
Hình như đây là lần đầu tiên anh gửi tin nhắn thoại cho cô.
Cô ấn vào tin nhắn thoại, giọng nói trầm ấm và cuốn hút của Thẩm Hạo Bác vang lên từ loa điện thoại.
"Chúc ngủ ngon."
Nghe thấy ba chữ này khiến trong lòng Phó Tư Dư dâng lên một cảm giác là lạ, cảm giác bực bội lập tức tan biến, cô không nhịn được mà ấn vào tin nhắn thoại nghe lại một lần nữa.
"Chúc ngủ ngon."
Một đêm ngon giấc, khi cô mở mắt ra đã chín giờ, cả phòng ngủ ngập tràn trong ánh nắng. Phó Tư Dư trở mình trên giường, vươn tay lấy điện thoại trên đầu giường, vừa bật màn hình đã thấy thông báo tin nhắn WeChat.
Cô mở ra xem, Thẩm Hạo Bác lại gửi cho cô một tin nhắn thoại khác.
"Chào buổi sáng."
Vẫn là giọng trầm và không mấy cảm xúc ấy nhưng sau khi nghe xong lại khiến tâm trạng Phó Tư Dư tốt lên một cách lạ kỳ.
Cô ấn giữ biểu tượng ghi âm, đầy năng lượng gửi tin nhắn thoại cho Thẩm Hạo Bác: "Chào chào chào, chúc anh Bác một buổi sáng tốt lành."
Thẩm Hạo Bác: "Buổi sáng tốt lành, Tiểu Ngũ."
Phó Tư Dư vốn định chào hỏi xong sẽ đi rửa mặt nhưng không ngờ anh lại trả lời ngay, đành phải nằm trên giường trò chuyện với anh.
Phó Tư Dư: "Sao hôm nay anh lại đột nhiên nhắn tin cho em vậy?"
Thẩm Hạo Bác: "Anh đang học."
Phó Tư Dư: "Học cái gì vậy?"
Thẩm Hạo Bác: "Học cách yêu đương."
Vậy ra câu chúc ngủ ngon tối qua và câu chào buổi sáng hôm nay đều do anh học được đến đâu là thực hành ngay đến đó sao?
Phó Tư Dư nghĩ đến cảnh anh nghiêm túc vào super group CP vợ chồng Gia Mộc để học cách yêu đương, cô cười lăn lộn trên giường, cầm điện thoại trả lời: "Anh học đến đâu rồi?"
Thẩm Hạo Bác: "Không hiểu lắm, EQ của anh thấp quá."
Anh có vẻ hơi tự ti, giọng nói càng lúc càng nhỏ.
Phó Tư Dư chưa bao giờ nghe thấy anh nói chuyện bằng giọng điệu này, từ nhỏ anh đã là người xuất sắc nhất trong đám bạn đồng trang lứa, là người hô mưa gọi gió trên thương trường. Vậy mà để giúp cô, ngoài công việc ra anh còn phải học thêm một lĩnh vực mà mình không hề giỏi.
Phó Tư Dư bỗng thấy áy náy, ngồi dậy nói: "Anh không hiểu chỗ nào thì cứ hỏi em nhé."
Tin nhắn này đã được gửi đi rất lâu nhưng vẫn không thấy Thẩm Hạo Bác trả lời.
Phó Tư Dư nhìn chằm chằm vào khung chat của hai người, không hiểu tại sao đang nói chuyện vui vẻ, anh lại đột nhiên không trả lời tin nhắn nữa, chẳng lẽ anh tự ái rồi sao?
Phó Tư Dư không yên lòng, cô rời giường, nhanh chóng vào phòng tắm rửa mặt qua loa, thay bộ đồ thoải mái, rộng rãi rồi đi sang nhà Thẩm Hạo Bác gõ cửa.
Dì Đàm như đã biết trước cô sẽ đến, chuông cửa vừa kêu hai tiếng, bà ấy đã ra mở cửa.
"Tư Dư đến rồi."
"Cháu chào dì Đàm, anh Bác đâu rồi ạ?"
Dì Đàm nói: "Cậu ấy đang ở trong phòng làm việc, cháu đến đúng lúc lắm, dì đang định gọi cậu ấy ra ăn sáng, cháu vào gọi cậu ấy ra giúp dì Đàm nhé."
Phó Tư Dư: "…"
Sao lần nào cô đến cũng đúng lúc dì Đàm gọi anh ra ăn sáng vậy?
Cô chầm chậm bước đến trước cửa phòng làm việc gõ cửa rồi gọi vọng vào: "Anh Bác, dì Đàm gọi anh ra ăn sáng."
Thẩm Hạo Bác từ trong phòng làm việc đi ra, nắm tay cô cùng cô tự nhiên đi đến phòng ăn dùng bữa sáng.
Ăn sáng xong, để màn kịch thêm chân thật trước mặt dì Đàm, Phó Tư Dư không về nhà nữa. Trong lúc Thẩm Hạo Bác làm việc, cô thì ngồi trên ghế sofa chơi điện thoại.
Lúc đầu cô ngồi rất đàng hoàng, cố gắng không gây tiếng động làm phiền Thẩm Hạo Bác nhưng chẳng bao lâu sau cô đã ngả hẳn người xuống ghế sofa, ngón tay liên tục lướt trên màn hình.
Thẩm Hạo Bác ngẩng đầu nhìn sang cô, thấy cô đang đeo tai nghe, vẻ mặt phấn khích, miệng lẩm bẩm mấy tiếng, anh hỏi: "Em đang làm gì vậy?"
Phó Tư Dư đang chơi trò chơi, đúng lúc đang vào phom, trong tai nghe toàn là tiếng game nên hoàn toàn không nghe thấy Thẩm Hạo Bác nói gì.
Cô nằm sấp trên ghế sofa, chơi xong một ván, thắng rồi, cô cười tít mắt rồi lật người lại, thấy Thẩm Hạo Bác đang đứng trước mặt mình, nhìn cô với vẻ mặt đau đầu.
"Em đang chơi gì thế?"
Phó Tư Dư liếc nhìn laptop trên bàn làm việc của anh, chợt nhận ra mình đã làm phiền anh làm việc, chột dạ đáp: "Em đang chơi game."
Cô không định nói cho Thẩm Hạo Bác biết đó là trò chơi gì, cô cảm thấy mình có nói thì Thẩm Hạo Bác cũng không hiểu.
Thật ra Thẩm Hạo Bác đã đứng sau lưng cô từ lúc nào, nhìn những nhân vật sặc sỡ cầm vũ khí chạy tới chạy lui, cứ ngã xuống rồi lại hồi máu sống lại trên màn hình điện thoại của cô khiến anh hoa cả mắt, chẳng chút hứng thú muốn chơi.
Nhưng vẻ mặt phấn khích của cô nhóc và những khẩu hiệu cô liên tục la hét khiến anh nhận ra giữa anh và Phó Tư Dư thật sự có khoảng cách thế hệ.
Phó Tư Dư thấy anh cứ nhìn chằm chằm mình mà không nói gì, ngượng ngùng lên tiếng: "Anh Bác, làm việc mãi cũng mệt lắm, anh có muốn thư giãn một chút không, để em dạy anh chơi game nhé."
Đôi mắt trong veo, long lanh của cô khiến Thẩm Hạo Bác không thể từ chối lời đề nghị của cô.
Phó Tư Dư cầm điện thoại của Thẩm Hạo Bác tải trò chơi cô đang chơi về máy, nói qua luật chơi cơ bản cho anh nhưng cũng chẳng mấy tác dụng, loại game mobile này nghe người khác nói chỉ tốn công vô ích, phải tự chơi vài ván mới hiểu được.
"Chúng ta lập đội chơi với người khác hay chỉ hai chúng ta chơi riêng?" Phó Tư Dư quay sang hỏi Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác ngồi cạnh cô, vẻ mặt hờ hững nói: "Chỉ hai chúng ta chơi thôi."
"Nếu hai chúng ta chơi thì chỉ có thể mở phòng đấu với nhau thôi, vừa hay em có thể dạy anh cách dùng kỹ năng." Phó Tư Dư không nhịn được mà khoe khoang với anh: "Anh Bác, em chơi game này giỏi lắm đấy, sau này anh rảnh muốn chơi thì em kéo anh vào đội, gánh anh luôn."
Thẩm Hạo Bác hờ hững "ừ" một tiếng.
Dù anh không có hứng thú với loại trò chơi này nhưng anh không muốn làm Phó Tư Dư mất hứng, khiến cô cảm thấy giữa hai người có khoảng cách thế hệ nên khi chơi rất nghiêm túc.
Trước khi trò chơi bắt đầu, Phó Tư Dư còn nói sẽ nhường Thẩm Hạo Bác, vậy mà trò chơi vừa bắt đầu được một phút, cô đã lỡ tay chém chết Thẩm Hạo Bác.
Và từ đó cô cảm nhận được niềm vui sướng khi chèn ép Thẩm Hạo Bác.
Cô chơi trò chơi này hơn một năm rồi, còn Thẩm Hạo Bác một tay mơ mới tập chơi nên tất nhiên không thể so được với cô, ba bốn ván đầu, anh đều bị Phó Tư Dư chém chết một cách nhanh chóng và gọn ghẽ.
Anh dần nắm được một vài kỹ năng, thời gian sống sót ngày càng kéo dài, Phó Tư Dư đấu với anh càng lúc càng thấy khó khăn.
Một ván giằng co rất lâu vẫn chưa kết thúc, Phó Tư Dư tự thấy mất mặt, cô lén liếc nhìn Thẩm Hạo Bác, thấy anh vẫn giữ vẻ mặt hờ hững như kiểu chỉ chơi cho vui. Xấu hổ, cô khoanh chân lại, định đổi tư thế ngồi thoải mái hơn để phát huy tốt hơn, kết quả trong lúc không để ý đã bị Thẩm Hạo Bác đánh cho nhân vật của cô chỉ còn chút xíu máu trong trò chơi, thấy Thẩm Hạo Bác chỉ cần đánh thêm một đòn nữa là cô sẽ thua. Khát khao chiến thắng trỗi dậy mãnh liệt, cô đứng bật dậy khỏi sofa, đá một phát vào lưng Thẩm Hạo Bác khiến anh ngã nhào xuống.
Thẩm Hạo Bác không kịp đề phòng, "bịch" một tiếng ngã sõng soài xuống đất.
Phó Tư Dư chỉ mải tập trung vào trò chơi, Thẩm Hạo Bác bị cô đá ngã thì không còn điều khiển được nữa, nhân vật trong trò chơi đứng yên cho cô chém, chỉ vài nhát đã phun máu rồi ngã gục.
Trên điện thoại vang lên tiếng kèn chiến thắng, Phó Tư Dư nắm chặt tay ăn mừng, bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói âm trầm: "Phó Tư Dư."
Phó Tư Dư nhìn thấy người đàn ông mặt lạnh như băng trước mặt, bấy giờ mới nhận ra mình vừa làm gì, quay người định nhảy xuống từ phía bên kia sofa để chạy trốn.
Cô vừa bước một chân ra, cổ tay cô đã bị Thẩm Hạo Bác nắm lấy, kéo mạnh rồi đè cô xuống sofa.
Thẩm Hạo Bác quỳ một gối lên sofa, ôm cô vào lòng, ánh mắt như dã thú vừa tỉnh giấc, nguy hiểm và nóng bỏng nhìn chằm chằm cô.
Phó Tư Dư rùng mình, bị anh nhìn như vậy, dù cô cảm thấy giữa họ chỉ là tình huynh đệ trong sáng thì cũng nhận ra có điều gì đó không ổn. Cô nghiêng đầu tránh ánh mắt anh, cầu xin: "Anh Bác, em sai rồi."
"Sai ở đâu?"
Thẩm Hạo Bác cúi đầu, ghé sát vào vành tai cô.
Phó Tư Dư rụt cổ lại, sợ hãi khẽ kêu: "Xin lỗi, em không cố ý, em chỉ phản xạ có điều kiện thôi."
Cô vừa nói xong, Thẩm Hạo Bác đã há miệng ngậm lấy vành tai nhỏ nhắn của cô, dùng răng khẽ cắn. Cơ thể Phó Tư Dư run lên bần bật, giãy giụa nhưng vẫn không thoát ra được, mắt đỏ hoe, mắng anh: "Đồ lưu manh, anh không biết xấu hổ."
Thẩm Hạo Bác bị cách gọi "đồ lưu manh" của cô chọc tức đến bật cười, bàn tay siết chặt eo cô, giọng khàn khàn: "Xin lỗi, anh không cố ý, anh chỉ phản xạ có điều kiện thôi."
"..."