Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 34
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Hạo Bác đã hai lần từ chối bàn bạc chuyện ly hôn với cô với lý do bận rộn. Dù chỉ qua màn hình điện thoại, Phó Tư Dư vẫn cảm nhận được vẻ sốt ruột của Thẩm Hạo Bác.
Phó Tư Dư không gửi tin nhắn làm phiền anh nữa, cô đành tự an ủi bản thân.
Không sao đâu. Công việc của Thẩm Hạo Bác rất bận, có lẽ anh ấy thật sự không có thời gian rảnh để trò chuyện với Phó Tư Dư. Khi nào anh ấy xong việc, hai người có thể ngồi lại, từ từ bàn bạc về chuyện không ly hôn nữa. Hiện tại, họ vẫn là vợ chồng và sống rất gần nhau. Ngay cả khi Thẩm Hạo Bác kiên quyết muốn ly hôn, họ vẫn phải gặp nhau trước khi ly hôn. Những chuyện như thế này vẫn nên gặp mặt nói chuyện trực tiếp thay vì bàn qua điện thoại.
Nhưng mỗi khi nghĩ tới chuyện này, Phó Tư Dư vẫn cảm thấy tủi thân.
Chẳng lẽ công việc còn quan trọng hơn cô sao?
Thẩm Hạo Bác quá mải mê công việc nên đối xử với cô rất hời hợt, đến nỗi chẳng muốn nói chuyện với cô.
Nghĩ theo hướng này có vẻ hơi vô lý thật. Thẩm Hạo Bác vốn là người coi trọng sự nghiệp, anh chịu kết hôn với cô cũng chỉ vì nể tình bạn nhiều năm qua của họ. Phó Tư Dư mới là người đề nghị ly hôn trước, anh ấy thật sự không cần vì nể mặt cô mà để công việc của mình bị ảnh hưởng.
Tâm trạng của Phó Tư Dư thay đổi liên tục, lúc thì ủ rũ buồn bã, lúc lại tự an ủi bản thân. Tâm trạng của cô giống như một chuyến tàu lượn siêu tốc, lúc lên lúc xuống.
...
Từ khi nhận ra bản thân có lẽ đã phải lòng Thẩm Hạo Bác, theo thời gian, mong muốn được gặp Thẩm Hạo Bác của Phó Tư Dư càng ngày càng mãnh liệt. Cô chưa từng yêu đương, trong lòng vẫn còn mơ hồ về từ "thích" này. Cô muốn gặp lại anh càng sớm càng tốt để xác định lại cảm giác mơ hồ, bối rối trong lòng.
Phó Tư Dư biết lần này Thẩm Hạo Bác sẽ đi công tác nửa tháng. Cô đã cố kìm nén, không nhắn tin cho anh trong hai ngày đầu. Sau đó, cô không thể kiềm chế được nữa nên đã gọi điện cho Thẩm Hạo Bác, hỏi anh bao giờ về.
Mỗi lần Thẩm Hạo Bác nghe máy đều trả lời cô rằng anh đang rất bận, sau khi xong việc sẽ gọi lại cho cô.
Nhưng anh chưa từng gọi lại cho cô một lần nào.
Phó Tư Dư nhẩm đếm từng ngày. Mãi mới đến nửa tháng, từ sáng sớm cô đã hưng phấn gọi điện cho Thẩm Hạo Bác.
"Alo, hôm nay anh về nhà phải không?" Phó Tư Dư cố nhịn không bật cười, mấy ngón tay bám chặt vào thành ghế sofa bên dưới: "Em ra sân bay đón anh nhé."
Thẩm Hạo Bác lắng nghe giọng nói ngọt ngào mềm mại của cô gái trẻ từ đầu dây bên kia, lồng ngực tràn ngập ấm áp. Lát sau, anh chợt nghĩ rằng Phó Tư Dư vui vẻ như vậy vì hôm nay khi anh đi công tác về, họ có thể ly hôn. Mấy ngón tay của Thẩm Hạo Bác từ từ siết chặt điện thoại, anh cố đè nén sự cay đắng trong cổ họng, bình tĩnh nói: "Tạm thời anh còn vài chuyện khác, có lẽ phải chờ thêm mấy ngày nữa mới về."
Nụ cười trên mặt Phó Tư Dư cứng đờ, tâm trạng lập tức tuột dốc.
"Ồ, vậy phải chờ thêm mấy ngày nữa?" Phó Tư Dư hỏi.
Thẩm Hạo Bác: “Chưa biết.”
Trong lòng Phó Tư Dư tràn đầy uất ức, không thể chịu đựng thêm. Cô thốt lên: "Sao anh lại bảo chưa biết? Không phải anh là người rất có năng lực sao? Ngày nào về nhà cũng không xác định được, là sao chứ? Anh đã đi công tác xa nhà nhiều ngày như vậy rồi. Dự án nào mà tốn nhiều thời gian đến thế? Chẳng lẽ anh không thể bớt chút thời gian, về thăm nhà một chuyến được sao?"
Thẩm Hạo Bác nghe ra giọng cô có gì đó không ổn, cứ như sắp khóc, ánh mắt hơi thay đổi: "Tiểu Ngũ, em nghe anh nói đã."
"Anh đừng nói nữa. Em không muốn nghe anh nói gì hết."
Phó Tư Dư dứt khoát cúp điện thoại. Khi Thẩm Hạo Bác gọi lại lần nữa, cô không thèm bắt máy.
Thẩm Hạo Bác ngồi trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại với vẻ mặt nghiêm túc.
Khi Phó Tư Dư hỏi anh hôm nay anh về nhà phải không và muốn ra sân bay đón anh, Thẩm Hạo Bác đã mong rằng cô mong anh về không phải là để ly hôn, mà là vì cô muốn gặp anh.
Nếu vậy, anh chắc chắn sẽ quay về bên cô ngay lập tức.
Tần Cảnh Diệu đẩy cửa từ bên ngoài vào. Thấy Thẩm Hạo Bác đang ngồi ở đó với vẻ mặt ủ rũ, anh ấy bước tới ngồi xuống đối diện với anh, vắt chéo chân, nhàn nhã hỏi: "Này, tôi hỏi thật, cậu làm sao thế? Nhà cậu có nhiều phòng như vậy mà không thèm ở, cứ nhất quyết dọn đến ở nhờ nhà tôi là sao?"
Thẩm Hạo Bác liếc nhìn anh ấy với vẻ không vui, ánh mắt như muốn nói "Tôi đang bực mình lắm, đừng kiếm chuyện với tôi".
Tần Cảnh Diệu cười hỏi: "Tối nay có muốn gọi Bân Tử và anh Nghiên ra ngoài chơi không?"
Thẩm Hạo Bác lạnh lùng nói: "Cậu rảnh lắm à?"
"Sao nào? Tự nhiên lại không muốn họ tới đây, có phải cậu mới làm gì đó đáng xấu hổ nên trốn ở chỗ tôi, không dám để người khác biết không? Yên tâm đi, Bân Tử và anh Nghiên đều là người nhà. Nếu cậu thật sự đã làm ra chuyện gì đó không thể tha thứ, các anh em khắc tự biết bảo vệ bản thân, chủ động báo án, mọi người sẽ không để cậu kéo xuống nước cùng đâu."
Thẩm Hạo Bác thậm chí còn không thèm liếc mắt, mặc kệ Tần Cảnh Diệu tự biên tự diễn.
"Cũng lâu lắm rồi không gặp cô nhóc Tiểu Ngũ, để tôi hỏi em ấy xem có muốn ra ngoài chơi cùng mọi người không." Tần Cảnh Diệu gửi tin nhắn vào nhóm chat. Rồi anh ấy chợt nghĩ đến điều gì đó, khóe môi hơi cong lên, lộ ra vẻ hứng thú. Anh ấy ngẩng đầu lên nói với Thẩm Hạo Bác: "Tôi sẽ không báo trước với Tiểu Ngũ là cậu cũng tới, tránh làm em ấy sợ đến mức không dám tới nữa.”
Trước đây, mỗi lần Tần Cảnh Diệu gửi tin nhắn vào nhóm chat rủ mọi người ra ngoài chơi, Phó Tư Dư đều nhắn tin riêng cho anh ấy, hỏi xem Thẩm Hạo Bác có tới không. Nếu Thẩm Hạo Bác không tới, cô chắc chắn sẽ đến. Nếu Thẩm Hạo Bác tới, gần như lần nào cô cũng viện cớ không đi.
Thẩm Hạo Bác mím môi không nói gì, cúi đầu đọc tin nhắn trong nhóm chat.
Tần Cảnh Diệu @Mọi người: [Chỗ tớ vừa mời về một đầu bếp chuyên chuẩn bị quốc yến đó. Tối nay mọi người có muốn sang đây chơi không?]
Hàn Nhậm Bân: [Tôi đang ở nước ngoài, bây giờ bay về cũng không kịp.]
Phó Tư Nghiên: [Bận lắm.]
Tần Cảnh Diệu @Phó Tư Dư: [Tiểu Ngũ, còn em thì sao? Bọn họ không đến được, anh ở một mình cô đơn lắm. Em có muốn đến đây trò chuyện với anh không?]
Tần Cảnh Diệu nói vậy nghe cứ như gã lưu manh đang trêu ghẹo con gái nhà lành vậy, Thẩm Hạo Bác lập tức giơ chân sút cho anh ấy một phát.
Tần Cảnh Diệu cười ha ha, biết anh có tình cảm với Phó Tư Dư nên cũng không thèm cãi lại. Anh ấy cúi xuống phủi bụi bám trên ống quần.
Phó Tư Dư: [Được ạ, anh Diệu. Bây giờ em đang rảnh, lát nữa em sẽ sang nhà tìm anh.]
Tần Cảnh Diệu lè lưỡi rồi đưa điện thoại cho Thẩm Hạo Bác xem: "Vừa nói với em ấy là cậu không ở đây, Tiểu Ngũ đã chạy đến còn nhanh hơn cả thỏ." Anh ấy chợt nảy ra ý xấu, cười nói: "Hay bây giờ tôi báo với Tiểu Ngũ là cậu đang ở đây nhé? Để xem em ấy sẽ phản ứng như thế nào."
Anh ấy cúi đầu gõ bàn phím, Thẩm Hạo Bác lập tức cướp lấy chiếc điện thoại của anh ấy rồi ném vào thùng rác bên cạnh.
Tần Cảnh Diệu: "Mẹ kiếp... Người anh em à, sao tự nhiên cậu lại ném điện thoại của tôi?"
Thẩm Hạo Bác nói: "Đừng nói với Tiểu Ngũ là tôi ở đây, cũng đừng nói với cô ấy là dạo này cậu gặp tôi."
Tần Cảnh Diệu cầm điện thoại từ trong thùng rác lên, lau sơ bằng khăn giấy ướt rồi ngạc nhiên hỏi: "Ý cậu là lát nữa cậu không muốn gặp Tiểu Ngũ sao?"
Phó Tư Dư vẫn luôn là người tránh mặt Thẩm Hạo Bác nhưng hôm nay trời lại đổ mưa hồng, Thẩm Hạo Bác lại tránh mặt Phó Tư Dư.
Tần Cảnh Diệu nhận ra có gì đó không ổn nên thu lại vẻ cợt nhả: "Cậu và Tiểu Ngũ đang cãi nhau."
"Cậu cứ mặc kệ tôi."
Tần Cảnh Diệu nghẹn họng nói: "Cậu làm như tôi thèm lo chuyện của cậu chắc? Tôi quan tâm em gái Tiểu Ngũ của tôi thì có sao? Nếu cậu không chịu nói cho tôi biết lý do, đợi Tiểu Ngũ đến, tôi sẽ kể cho em ấy nghe cậu đã trốn ở nhà tôi hai ngày nay."
Thẩm Hạo Bác đứng dậy đi về phía ban công, hoàn toàn không bị anh ấy đe dọa.
Tần Cảnh Diệu: “…”
Chỉ vì tính tình của anh ấy quá tốt, tuyệt đối sẽ không làm những việc như nói xấu sau lưng người khác nên những lời anh ấy nói mới không có sức uy hiếp với người khác.
Tần Cảnh Diệu đứng dậy, đi về phía Thẩm Hạo Bác: "Tôi sẽ không xen vào chuyện riêng của cậu và Tiểu Ngũ nhưng tôi phải cảnh cáo cậu: cậu nhất định phải đối xử tốt với Tiểu Ngũ, đừng bắt nạt em ấy. Nếu không, không chỉ Tư Nghiên không tha cho cậu mà ngay cả tôi cũng sẽ tính sổ với cậu."
Thẩm Hạo Bác lạnh lùng nói: "Tôi cũng sẽ không tha thứ cho chính mình."
Đúng là kẻ tàn nhẫn.
Tần Cảnh Diệu vỗ vai anh nói: "Cậu đã nói vậy thì tôi cũng yên tâm rồi. Nhưng từ khi còn nhỏ, cô nhóc Tiểu Ngũ đã rất ngoan ngoãn nghe lời, chỉ cần ăn uống đầy đủ là không có gì phải lo lắng. Nếu cậu cãi nhau với em ấy vì một số chuyện, em ấy có thể tự làm mình tức chết mà không hay biết gì."
Tần Cảnh Diệu không biết giữa Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư đã xảy ra chuyện gì, đương nhiên cũng không biết hai người họ đã đăng ký kết hôn. Anh ấy còn tưởng hai người họ còn trong giai đoạn ám muội hoặc Thẩm Hạo Bác vẫn đang đơn phương người ta. Tần Cảnh Diệu đoán mò rằng Thẩm Hạo Bác tránh mặt Phó Tư Dư là vì tức giận trước sự vô tình của cô.
Thẩm Hạo Bác không hé răng nửa lời. Tần Cảnh Diệu nói nhiều như vậy vẫn không moi thêm được thông tin nào, cuối cùng chỉ đành dừng lại. Anh ấy hỏi Phó Tư Dư trong nhóm chat xem bao giờ cô mới tới, bảo cô đến nơi thì cứ vào thẳng phòng riêng.
Phó Tư Dư cúp máy của Thẩm Hạo Bác, ngồi trên ghế sofa buồn bã một hồi lâu. Khi nhìn thấy tin nhắn của Tần Cảnh Diệu trong nhóm chat, cô muốn qua đó xả hơi, thậm chí còn muốn uống rượu.
Vì lúc đầu cô định ra sân bay đón Thẩm Hạo Bác nên từ sáng sớm đã dậy trang điểm, lớp trang điểm cũng đậm hơn bình thường.
Phó Tư Dư đứng trước gương, ngắm nghía mình một lúc lâu rồi cầm túi xách, lái xe đến câu lạc bộ của Tần Cảnh Diệu.
Những câu lạc bộ giải trí kiểu này thường vắng vẻ vào ban ngày, ngoài nhân viên của quán ra thì không còn ai. Khi Phó Tư Dư đến, Tần Cảnh Diệu bảo cô rằng anh còn bận chút việc nên sẽ đến sau, anh ấy dặn cô cứ vào phòng riêng trước.
Khoảng 20 phút sau, Tần Cảnh Diệu hoảng hốt gọi điện cho Thẩm Hạo Bác: "Hạo Bác, cậu mau tới đây đi, Tiểu Ngũ uống say rồi."
Thẩm Hạo Bác còn tưởng anh ấy cố ý nói đùa với mình.
Tần Cảnh Diệu: "Thật đó, cậu tới đây nhanh lên! Tiểu Ngũ muốn hôn tôi. May mà tôi tay chân nhanh nhẹn, bằng không danh tiết đã mất sạch rồi."