Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Màn Kịch Giận Dỗi
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Tư Dư cố tình không khóa cửa phòng ngủ chính, chờ Thẩm Hạo Bác vào dỗ dành mình. Cô phải giả vờ rất tức giận, dỗ thế nào cũng không nguôi, thậm chí còn giận đến mức không chịu ăn tối. Như vậy, anh sẽ bắt đầu lo lắng, xót cô, rồi dỗ dành cô ăn cơm, và mỗi tháng sẽ chuyển cho cô nhiều tiền hơn.
Ý tưởng rất hay, nhưng Phó Tư Dư ngồi chờ trên ghế sofa một lúc lâu, chờ mãi mà vẫn không thấy Thẩm Hạo Bác bước vào.
Sao anh vẫn chưa vào dỗ cô nhỉ? Hay anh nghĩ cô đã khóa cửa nên không vào được?
Kể cả phòng có khóa đi chăng nữa, anh cũng có thể gõ cửa mà.
Không vào à? Được thôi.
Cô cúi đầu mở ứng dụng giao đồ ăn trên điện thoại, thấy thời gian giao dự kiến còn năm phút nữa.
Cứ chờ lát nữa đồ ăn đến, xem anh có vào gọi cô ra ăn cơm không.
Phó Tư Dư hừ một tiếng, nằm sấp trên ghế sofa, mắt dán chặt vào quãng đường ngày càng ngắn của nhân viên giao hàng hiển thị trên màn hình điện thoại. Đến khi chỉ còn cách ba mươi mét, điện thoại trong tay cô bỗng reo lên.
"Alo, xin chào, cho hỏi đây có phải cô Từ không ạ?"
Tên trên đơn hàng của cô được ghi là fan của Từ Gia Dịch và Mục Phù, nên bên giao hàng đã mặc định cái tên đầu tiên là tên của cô.
Phó Tư Dư đáp: "Phải, là tôi."
Nhân viên giao hàng: "Đồ ăn của cô đã đến rồi, cô có thể ra lấy được không? Tôi đang đứng ngay trước cửa nhà cô đây."
Phó Tư Dư: "Trong nhà tôi có người, anh cứ bấm chuông cửa là được."
Sau khi cúp máy, Phó Tư Dư lại đến bên cửa, áp sát tai vào để nghe thử xem Thẩm Hạo Bác có ra lấy đồ ăn không. Tiếc là căn phòng này cách âm quá tốt, cô chỉ có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng chuông cửa, ngoài ra thì không nghe thấy tiếng gì nữa.
Tiếng chuông cửa ngừng, có lẽ Thẩm Hạo Bác đã ra mở cửa.
Phó Tư Dư cười khúc khích, chạy về phía ghế sofa rồi ngồi xuống, mở camera điện thoại ra. Cô mím môi, hàng mi rũ xuống, làm ra vẻ mặt ủ dột, chờ Thẩm Hạo Bác vào xem.
Trong phòng khách, Thẩm Hạo Bác nghe thấy chuông cửa, anh nhìn vào camera giám sát qua điện thoại thấy bên ngoài là nhân viên giao hàng nên lập tức đứng dậy ra mở cửa.
Nhân viên giao hàng hai tay đầy ắp hộp đồ ăn, hỏi: "Anh là người nhà của cô Từ phải không?"
Thẩm Hạo Bác bình tĩnh đáp: "Nhầm nhà rồi."
Nhân viên giao hàng kia sững sờ một lát, sau đó lại nhìn vào thông tin đơn hàng: "Đâu có nhầm đâu, địa chỉ ghi là chỗ này mà. Người nhận hàng là fan của Từ Gia Dịch và Mục Phù, vừa rồi tôi có gọi điện, người nghe máy là phụ nữ. Cô ấy nói trong nhà có người, bảo tôi cứ bấm chuông cửa là được. Tên người nhận không phải tên thật, anh xem trong nhà có phải em gái anh đang là fan của ngôi sao nào không, không thì vợ anh đó, anh cứ gọi điện hỏi thử đi. À đúng rồi, tôi có số điện thoại đây."
Thẩm Hạo Bác nghe thấy mấy chữ 'fan của Từ Gia Dịch và Mục Phù', sắc mặt cũng hơi tối lại, đưa tay ra nhận đồ: "Là vợ tôi. Anh đưa tôi cầm đi, cảm ơn anh."
Nhân viên giao hàng thấy đúng người rồi thì thở phào nhẹ nhõm.
Đơn đồ ăn này giá trị khá cao, nếu lỡ giao nhầm thì anh ấy sẽ phải bồi thường không ít tiền.
Thẩm Hạo Bác đặt đồ ăn lên bàn, cúi đầu đọc thông tin nhận hàng. Ba chữ Từ Gia Dịch kia khiến anh khó chịu lạ thường.
Anh đi đến trước cửa phòng ngủ chính rồi gõ cửa.
Phó Tư Dư đã nghe thấy tiếng gõ cửa, đột nhiên thấy mình ngồi trên ghế sofa trông có vẻ vẫn chưa đủ giận dỗi, thế là cô lại đi về giường ngủ, kéo chăn lên rồi nằm xuống, quay lưng về phía cửa.
Cô vẫn nhớ trên phim, mỗi lần giận chồng là mấy người vợ kia đều nằm trên giường dỗi hờn.
Phó Tư Dư trùm kín chăn, sau đó nhắm mắt lại, giả vờ ngủ.
Thẩm Hạo Bác gõ cửa mấy lần, thấy không ai đáp lại, trầm giọng hỏi: "Phó Tư Dư, ra ăn cơm."
Anh gọi cả họ lẫn tên cô luôn kìa. Anh giận rồi sao?
Phó Tư Dư thầm căng thẳng, hàng lông mi cũng run rẩy. Cô đưa tay lên vỗ ngực mình, tự khích lệ bản thân: đừng sợ, đừng sợ, mình là vợ anh ấy, có gì phải sợ chứ. Rồi cô nhắm mắt chặt hơn.
Thẩm Hạo Bác đứng trước cửa một lúc thì xoay người quay về phòng ăn, lấy đồ ăn ra, mở từng hộp rồi bày biện lên bàn.
Còn Phó Tư Dư vẫn đang nằm trong chăn, suy nghĩ lát nữa sẽ làm ầm ĩ với anh thế nào, làm sao để bắt anh chuyển thêm chút tiền nữa cho mình. Song cô chỉ nghe thấy anh gọi một tiếng rồi im bặt luôn.
Người đâu? Đừng nói là anh đi rồi chứ?
Phó Tư Dư hoang mang ngồi dậy, nhìn chằm chằm cửa phòng một lúc rồi bước xuống giường, rón rén đi về phía cửa. Thấy dưới cánh cửa có một khe hở chưa tới một centimet, cô cúi người nằm rạp xuống nền nhà, đang định ngó qua khe hở xem Thẩm Hạo Bác có đang đứng ở ngoài không.
Một nửa khuôn mặt của cô đang áp xuống sàn nhà, cánh cửa đột nhiên bị đẩy vào từ bên ngoài. Cô hoảng hốt, chẳng kịp tránh, chỉ có thể trơ mắt nhìn cánh cửa đập vào đầu mình.
"Á..." Cộp một tiếng.
Trán Phó Tư Dư đập vào cửa, cô đau đớn kêu lên một tiếng.
Thẩm Hạo Bác mới nghiêng được nửa người vào thì thấy cô đang ôm trán ngồi dưới sàn nhà. Anh lập tức cúi xuống kéo cô vào lòng, gỡ tay cô xuống, kiểm tra trán cho cô.
Ngón tay anh nhẹ nhàng xoa trán cô, thấy không sưng lên thì thở phào nhẹ nhõm. Anh cúi xuống nhìn Phó Tư Dư đang nằm gọn trong lồng ngực mình, vừa giận vừa buồn cười, hỏi: "Em nằm dưới đất làm gì vậy?"
Cô vốn định giả vờ tức giận, lạnh lùng không thèm để ý tới anh, vậy mà giờ lại chổng mông lên, nằm rạp dưới sàn, đầu thì va phải cửa, mất hết sạch mặt mũi. Phó Tư Dư ngượng lắm, đến nỗi cô chỉ muốn đập đầu vào cửa lần nữa, đập cho ngất luôn cũng được.
Bàn tay Thẩm Hạo Bác xoa trán cho cô, anh còn dịu dàng hỏi: "Em còn đau không?"
Phó Tư Dư thấy rất xấu hổ, cúi gằm mặt xuống, đánh lên ngực anh mấy cái: "Tại anh cả đấy, sao anh vào mà chẳng gõ cửa gì vậy."
Thẩm Hạo Bác: "Anh có gõ, là em không để ý."
"Em đã không để ý đến anh rồi, thế anh còn vào đây làm gì?"
Thẩm Hạo Bác bế cô lên, Phó Tư Dư lập tức che mặt lại: "Không thích anh bế. Anh thả em xuống đi."
Thẩm Hạo Bác rũ mắt nhìn gò má đỏ bừng vì xấu hổ của cô, biết cô đang ngượng, đầu cũng không sao, thế là bế cô đi thẳng ra phòng ăn.
"Ăn cơm nào."
Phó Tư Dư vẫn còn xấu hổ, nói: "Không ăn."
Thẩm Hạo Bác cầm bát đũa lên, ngồi xuống bên cạnh cô.
Cô nói cô không ăn, vậy là anh tự ăn một mình luôn à?
Mùi đồ ăn thơm phức quẩn quanh trước mũi cô. Phó Tư Dư xoa cái bụng mình, mím môi, ánh mắt u oán nhìn anh.
Thẩm Hạo Bác vẫn không để ý tới cô, tiếp tục ăn cơm.
Phó Tư Dư cố chịu thêm được mấy phút rồi vỗ lên vai anh, sau đó chỉ vào đầu mình nói: "Anh mở cửa đụng phải đầu em, vậy mà giờ vẫn còn tâm trạng ăn cơm à."
Thẩm Hạo Bác dừng đũa, quay sang nhìn cô, thấy vẻ mặt tủi thân vô cùng kia, bèn hỏi: "Thế sao em lại nằm dưới đất?"
Phó Tư Dư đột nhiên bối rối không nói thành lời, đành phải quay đầu đi, không nhìn anh nữa, ngón tay cứ cào qua cào lại trên mặt bàn.
Thẩm Hạo Bác khẽ bật cười.
Phó Tư Dư nghe thấy tiếng cười của anh thì gần như chịu hết nổi, quay lại mắng anh: "Đồ khốn kiếp!"
Thẩm Hạo Bác không hiểu: "Sao anh lại thành đồ khốn kiếp rồi?"
Phó Tư Dư bĩu môi, chỉ vào anh rồi nói: "Anh cười nhạo em đúng không?"
"Anh cười nhạo em cái gì? Anh còn chưa nói được mấy câu mà."
"Anh cười nhạo em, em nghe thấy anh cười rồi đấy."
Thẩm Hạo Bác bất đắc dĩ đáp: "Được rồi, anh không cười nữa, chúng ta ăn cơm trước nhé."
Phó Tư Dư đẩy chiếc bát về phía anh: "Không ăn, tâm trạng em đang tệ lắm."
Thẩm Hạo Bác: "Em giận à?"
"Phải, em đang giận đây."
Thẩm Hạo Bác lại hỏi: "Vậy phải làm sao thì em mới hết giận?"
Phó Tư Dư chớp mắt, khoanh tay lại, hùng hổ nói: "Anh tự nghĩ đi."
Thẩm Hạo Bác im lặng một lát, cầm lấy chiếc bát không ở bên cạnh, gắp ít thức ăn vào đó, vừa gắp vừa nói: "Anh sẽ tăng hạn mức của cái thẻ kia cho em."
Ánh mắt Phó Tư Dư hơi dao động: "Tăng lên bao nhiêu?"
Thẩm Hạo Bác hỏi lại: "Em muốn bao nhiêu?"
Cô muốn bao nhiêu thì được bấy nhiêu ư? Trên đời còn có chuyện tốt thế này sao?
Cô nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Ý em không phải là một tháng anh phải đưa cho em bao nhiêu. Giờ mình là vợ chồng rồi, sau kết hôn anh kiếm được bao nhiêu thì đều sẽ tính là tài sản chung của cả hai người, mà nếu đã là tài sản chung thì em có quyền sở hữu một nửa nhỉ."
Cô nhướng mày, cố dịch chiếc ghế lại gần anh: "Đương nhiên không chỉ có tiền của anh là tài sản chung của hai vợ chồng, mà tiền của em cũng vậy, anh cũng có một nửa số tài sản của em rồi đấy."
Thẩm Hạo Bác: "Em có tài sản à?"
"..."
Phó Tư Dư cố nén nỗi buồn trong lòng, nói: "Em chỉ tạm thời không có thôi. Ông nội nói rồi, sau này ông sẽ cho em cổ phần của tập đoàn Thịnh Nguyên. Tài sản của nhà họ Phó chúng em cũng không thua gì nhà họ Thẩm các anh đâu. Đợi đến khi em được chia cổ phần, lấy hoa hồng, cho dù anh không còn một xu nào nữa thì em vẫn có thể nuôi anh, của em là của anh tất."
Xem cô hào phóng với anh chưa kìa.
Thẩm Hạo Bác đáp: "Vậy thì cứ đợi đến khi em được chia cổ phần rồi nói tiếp."
Phó Tư Dư đẩy vai anh, bắt đầu làm nũng: "Sao anh so đo thế, em không lừa anh đâu mà. Bây giờ anh cho em tiền, sau này em nhất định sẽ trả lại cho anh."
Thẩm Hạo Bác thản nhiên nói: "Em còn nhỏ mà yêu cầu không nhỏ chút nào." Mới mở miệng đã đòi hẳn một nửa thu nhập của anh.
Phó Tư Dư cũng thấy yêu cầu của mình có hơi quá đáng, đòi một nửa thu nhập của anh thì không thực tế lắm, đành phải thử lại: "Thế mười triệu thì sao?"
"Bao nhiêu?"
Phó Tư Dư chột dạ, cười gượng: "Mười triệu một tháng."
Thẩm Hạo Bác nhìn cô, không nói gì.
Phó Tư Dư lại phải chủ động hạ xuống: "Thế chín triệu?"
Thẩm Hạo Bác dừng đũa, cầm bát lên đặt trước mặt cô: "Bây giờ em ăn hết bát này thì một tháng vẫn là một triệu như đã nói trước, còn nếu em vẫn không ăn thì một tháng xuống một trăm nghìn."
Phó Tư Dư: "..." Sao lại giảm rồi.
"Sao lại vậy chứ, anh không cho em thêm chút nào nữa thật sao? Anh cho em thêm chút nữa, ít nhiều gì cũng được. Nếu anh thấy con số em đưa ra vô lý, vậy thì anh tự nói đi."
Cô còn đang định làm nũng để cò kè mặc cả thì Thẩm Hạo Bác đã bắt đầu đếm số: "Ba, hai, một."
Phó Tư Dư lập tức cầm đũa lên, gắp một miếng cơm thật lớn nhét vào miệng. Miệng căng phồng lên, vẫn còn cố mỉm cười với anh: "Em ăn, em ăn mà, anh đừng giảm nữa."
Cô nuốt miếng cơm đó xuống, quay đầu sang nhìn anh: "Đại gia, anh thưởng cho em thêm chút nữa đi mà."
"Ba, hai..."
"Đây rồi, ăn liền, ăn liền." Nghe thấy anh đếm số, Phó Tư Dư đã sợ tới nỗi vội vàng ngồi xuống ăn cơm.
Cô phát hiện ra mấy trò giận dỗi kia hình như không có tác dụng với Thẩm Hạo Bác. Sợ rằng nếu cô còn tiếp tục giận dỗi với anh thì một triệu kia cũng sẽ bay mất, thôi thì trước mắt cứ nhận chừng đó đã, sau này hẵng tính tiếp.