Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Tình yêu không còn giá trị?
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Tư Dư nhìn chằm chằm vào thứ trong hộp với vẻ mặt khó tả, rồi gửi cho Thẩm Hạo Bác ba dấu chấm hỏi.
Cô không nhịn được muốn cà khịa Thẩm Hạo Bác nhưng lại cảm thấy chuyện Thẩm Hạo Bác tặng mình bao cao su thật sự không tiện nói với ai cả, không chỉ anh ấy mất mặt mà cô cũng không kém phần xấu hổ.
Cô lướt từ trên xuống dưới danh bạ trong WeChat nhưng không tìm được ai phù hợp để chia sẻ chuyện này, cuối cùng ánh mắt cô dừng lại ở Tiểu Tiên Nữ đang cuộn tròn trong ổ mèo.
Phó Tư Dư bất chấp vẻ lạnh nhạt của Tiểu Tiên Nữ, cô bế nó từ trong phòng nhỏ ra ngoài, ngồi trước đống bao cao su xoa đầu nó.
“Cục cưng, con nói xem có phải ba con nhịn quá lâu đến b**n th** rồi không?”
Tiểu Tiên Nữ nằm bẹp dí trên sàn, chẳng thèm liếc mắt nhìn cô.
Phó Tư Dư tự hỏi tự trả lời: “Chắc chắn ba con có vấn đề về đầu óc rồi, lát nữa ba về con nhớ đừng có chọc ba nha.”
Một lúc sau, cô thấy Thẩm Hạo Bác lại nhắn tin hỏi: [Em nhận được đơn hàng chưa?]
Tên lưu manh này còn mặt dày hỏi nữa.
Thôi thì kệ vậy.
Người đặt hàng còn chẳng biết ngượng, cô việc gì phải ngại chứ.
Ai sợ ai chứ.
Dù sao bây giờ anh ấy cũng chẳng làm gì được cô.
Phó Tư Dư: [Em nhận được rồi.]
Thẩm Hạo Bác: [Em mở ra xem chưa?]
Phó Tư Dư: [Rồi.]
Thẩm Hạo Bác: [Là gì vậy?]
Phó Tư Dư: [Anh đặt mua cái gì chẳng lẽ không biết à?]
Thẩm Hạo Bác: [Đôi khi mua đồ online người ta giao nhầm hàng, phải kiểm tra kỹ.]
Ha ha, với cái kiểu 'mạng 2G' của anh ấy thì đã mua hàng online được mấy lần chứ.
Phó Tư Dư cầm hộp lên nhìn rồi gõ tên nhãn hiệu bao cao su gửi qua.
Phó Tư Dư: [Năm hộp, mỗi hộp mười cái.]
Phó Tư Dư mỉm cười gửi tin nhắn, mặt dày là vô địch thiên hạ mà.
Thẩm Hạo Bác: [Ừ.]
Ừ, ừ cái gì mà ừ?
Bề ngoài ra vẻ đứng đắn, bên trong thì b*nh h**n chết đi được.
Phó Tư Dư cảm thấy không thể cứ để bản thân bị trêu ghẹo như vậy được, mới đầu mà đã như thế thì sau này chắc chắn anh ấy sẽ được nước lấn tới, suốt ngày giở trò lưu manh với cô.
Cô nghĩ một lúc rồi đổ hết bao cao su trong hộp ra đếm từng cái một.
Một hộp mười cái, năm hộp là năm mươi cái.
Cô chụp một tấm ảnh đống bao cao su trên sàn gửi cho Thẩm Hạo Bác.
Phó Tư Dư: [Tổng cộng năm mươi cái, em đếm rồi, không thiếu cái nào, cũng không có sản phẩm lỗi, anh nhớ đăng ảnh đánh giá năm sao cho shop nhé.]
Cô cúi đầu xoa xoa đầu Tiểu Tiên Nữ: “Cục cưng, mẹ gần mực thì đen cũng bị ba con ảnh hưởng nên cũng hơi b**n th** rồi đây nè.”
Thẩm Hạo Bác: [Phải trải nghiệm rồi mới đánh giá được.]
Phó Tư Dư: “...”
Thẩm Hạo Bác: [Cất kỹ ở đầu giường, không được thiếu cái nào.]
Phó Tư Dư: [Yên tâm, chỉ có năm mươi cái thôi mà, đảm bảo khi anh về thì không thiếu một cái nào cả.]
Nhắn tin online chính là tiện ở chỗ này, có thể nói mấy lời mà bình thường không dám nói thẳng mặt lại chẳng thấy ngại gì.
Thẩm Hạo Bác: [Được.]
Được là có ý gì chứ?
Thẩm Hạo Bác: [Em rất được.]
Chắc là chịu thua sự b**n th** của cô rồi.
Phó Tư Dư thu dọn đống lộn xộn dưới sàn bỏ lại vào hộp, một tay ôm hộp một tay ôm Tiểu Tiên Nữ trở về phòng ngủ, cô đặt hộp ở đầu giường bên phía tối qua Thẩm Hạo Bác ngủ, đắc ý khoe chiến tích với Tiểu Tiên Nữ.
“Cục cưng, mẹ thắng rồi, mẹ còn b**n th** hơn cả ba.”
Tối hôm đó, Thẩm Hạo Bác về nhà kiểm tra hộp ở ngăn kéo đầu giường ngay trước mặt cô, ánh mắt đen láy dán chặt vào mặt cô, giọng điệu nghiêm túc hỏi: “Em thấy ít à?”
Phó Tư Dư lúc gõ tin nhắn thì kiêu căng như một cao thủ tình trường nhưng bị anh ấy chắn ngay trước giường, cả người chìm trong cái bóng cao lớn của anh ấy thì chẳng dám kiêu ngạo nữa.
“Không hề.”
Thẩm Hạo Bác: “Anh hiểu rồi.”
Hiểu rồi cái gì chứ? Câu trả lời của cô chẳng có vấn đề gì mà?
Cho đến hôm sau, khi Phó Tư Dư lại nhận được đúng năm hộp bao cao su giống hệt hôm qua, cô mới hiểu câu "Anh hiểu rồi" của Thẩm Hạo Bác có ý gì.
Cái hiểu rồi của anh ấy nghĩa là, bất kể cô trả lời thế nào anh ấy cũng mặc định là cô thấy ít.
Hai đêm liên tiếp ngủ chung một giường, Phó Tư Dư cảm nhận rõ ràng cơ thể rắn chắc của anh ấy dường như đang dồn nén một nguồn hormone có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Vì vết thương trên tay cô mà tạm thời anh ấy không thể đụng chạm đến cô nhưng như anh ấy từng nói, nợ thì sớm muộn gì cũng phải trả, có tránh được một lúc chứ không tránh được cả đời. Phụ nữ ở trước mặt đàn ông vốn chẳng có ưu thế thể lực gì, nếu thật sự chọc giận anh ấy, chắc chắn một tháng sau cô sẽ không thể sống yên thân được.
Thẩm Hạo Bác đúng là người rất thù dai, ngay cả chuyện cô đánh anh ấy mấy cái cũng ghi chép rõ ràng vào mục ghi chú trong điện thoại, đợi lúc thích hợp sẽ tính sổ. Thế nên cô cũng chẳng thèm đấu võ mồm với anh ấy nữa để tránh ngày mai anh ấy lại điên cuồng đặt thêm mấy hộp về nhà.
Phó Tư Dư ôm Tiểu Tiên Nữ cảm khái: “Cục cưng, xem ra ba con vẫn b**n th** hơn rồi.”
Hôm nay Tiểu Tiên Nữ thân thiết với Phó Tư Dư hơn một chút, lúc được cô ôm nó còn chủ động dụi đầu vào tay cô để được vuốt ve.
Phó Tư Dư tựa người vào ghế sofa trong phòng khách, vừa vuốt mèo vừa xem phim truyền hình.
Cái nhóm chat “Ngồi hóng vợ chồng Gia Mộc phát đường” vốn im ắng cả ngày hôm qua cuối cùng cũng có tin tức.
Hứa An An @ Phó Tư Dư: [Chị em à, tôi sắp phụ lòng mong đợi của cô rồi.]
Phó Tư Dư: [Sao vậy? Không phải cô nói sẽ gửi video Từ Gia Dịch và Mục Phù chung khung hình cho tôi à? Sao hôm qua không thấy gửi cái nào cả?]
Hôm qua cô ở nhà không có việc gì làm chỉ chờ Hứa An An báo tin tại hiện trường để hóng “đường”, kết quả là chẳng chờ được gì cả. Cô nhắn riêng cho Hứa An An cũng không được trả lời, vào diễn đàn dạo một vòng mà chẳng có master fansite nào đăng ảnh.
Hứa An An: [Đừng nhắc tới nữa, hôm qua đầu óc đạo diễn cứ như bị úng nước vậy, nói là Từ Gia Dịch với Mục Phù trong chương trình thân thiết quá mức khiến fan only của hai người không hài lòng, thế là tách hai người họ ra làm hai nhóm. Hôm qua tôi theo đoàn của Mục Phù, cả ngày không thấy bóng dáng Từ Gia Dịch đâu, hơn nữa nhân viên mới vừa vào đoàn đã bị yêu cầu nộp điện thoại. Hôm qua chương trình quay đến tận hai giờ rưỡi sáng, tôi lấy được điện thoại là về ngủ luôn, không còn sức mà trả lời tin nhắn cô nữa.]
Phó Tư Dư: “...” Thật đáng thương.
Phó Tư Dư: [Mấy tập trước ảnh bị rò rỉ ra không phải là Từ Gia Dịch với Mục Phù đều chung nhóm sao? Độ nổi tiếng cũng cao mà? Sao tự dưng lại bị tách ra thế?]
Hứa An An: [Đúng rồi đó, hôm qua không biết đạo diễn nổi cơn điên gì nữa.]
Trong bụng Hứa An An đầy những lời chửi thề muốn tuôn ra mắng cho hả.
Không được nhìn Từ Gia Dịch với Mục Phù chung khung hình thì thà khỏi đi xem trực tiếp còn hơn.
Là fan CP, hai chính chủ không xuất hiện cùng nhau thì cô ấy cũng không còn mấy hứng thú nữa.
Hứa An An: [Rõ ràng là Từ Gia Dịch rất thích Mục Phù, Mục Phù cũng thích Từ Gia Dịch, hai người họ thích nhau, tại sao không thể ở bên nhau chứ? Fan only của họ cũng có người yêu, bạn trai thay liên tục, sao lại không cho Từ Gia Dịch với Mục Phù yêu nhau? Hai người họ là diễn viên, đâu phải idol, cần gì phải giữ hình tượng độc thân chứ.]
Hứa An An: [Hai người chung nhóm rõ ràng mới có điểm nhấn lại có lượng lớn fan CP ủng hộ, sau này tỷ suất người xem chắc chắn cao hơn, vậy mà đạo diễn không chịu làm người, để độ nổi tiếng tốt đẹp như vậy bị phá nát.]
Hứa An An tức giận không thôi, lên nhóm chat liên tục mắng đạo diễn chương trình “Đồng hành cùng nhau” mấy dòng liền.
Tuy Phó Tư Dư cũng thấy tiếc vì không được xem video mới của Từ Gia Dịch với Mục Phù nhưng cô vẫn giữ nguyên tắc khách quan, công bằng, tam quan chính trực, cho nên đã lên tiếng bào chữa cho đạo diễn một câu.
Phó Tư Dư: [Tuy quyết định của đạo diễn tại hiện trường quan trọng thật nhưng những phương án thế này hình như là do nhà sản xuất bên phía nhà đầu tư quyết định mà?]
Hứa An An: [Tôi biết chứ nhưng lãnh đạo cùng công ty thì khó mắng mà.]
Phó Tư Dư: “...”
Phó Tư Dư: [Bây giờ tình hình bên cô thế nào rồi?]
Hứa An An: [Giờ đang nghỉ giữa giờ, lát nữa phải đi ăn cơm.]
Phó Tư Dư: [Viện Viện đâu?]
Hứa An An: [Hôm qua cô ấy đi theo cả ngày mà không thấy Từ Gia Dịch và Mục Phù chung khung hình, hôm nay không chịu ra nữa rồi, chắc vẫn còn ngủ ở khách sạn. À đúng rồi, tôi có một gói hàng gửi về công ty, hôm qua đến rồi, cô ra quầy lễ tân lấy giúp tôi nhé.]
Bây giờ Phó Tư Dư đã bắt đầu có bóng ma tâm lý với việc lấy hàng rồi.
Phó Tư Dư: [Hôm nay tôi không đến công ty.]
Hứa An An: [Trưởng nhóm Hà sắp xếp cho cô theo sát dự án à?]
Phó Tư Dư: [Không phải, tôi xin nghỉ ở nhà để nghỉ ngơi.]
Hứa An An: [Lại xin nghỉ nữa à!]
Phó Tư Dư chỉ nhìn mấy chữ đó đã biết ngay chắc chắn Hứa An An lại đang nghĩ linh tinh.
Phó Tư Dư: [Tôi bị mèo cào, đang ở nhà dưỡng thương.]
Hứa An An: [Mèo gì thế, có nghiêm trọng không?]
Mấy hôm nay Phó Tư Dư đã chụp cả đống ảnh Tiểu Tiên Nữ trong điện thoại nên tiện tay gửi mấy tấm lên nhóm chat.
Hứa An An: [Woa woa woa, mèo con đáng yêu quá! Cô nuôi à?]
Phó Tư Dư: [Đúng vậy.]
Hứa An An: [Hình như nó hơi gầy thì phải, là kén ăn hay kiểu ăn mãi không béo thế?]
Dựa vào điều kiện kinh tế của Phó Tư Dư thì chắc chắn có thể cho mèo ăn uống sung túc, nên nhìn nó gầy như vậy quả là không bình thường.
Phó Tư Dư: [Không phải, nó là mèo hoang, mấy hôm trước tôi mới nhặt được. Nó không kén ăn, dễ nuôi lắm.]
Hứa An An: [Đáng yêu thật đó nhưng mới nuôi mấy hôm đã bị cào, chắc là cô không hợp với việc nuôi mèo rồi.]
Phó Tư Dư: [Tại nó lang thang ngoài đường lâu rồi, quen với việc giành giật đồ ăn, lúc có ăn lúc lại không, có cho bao nhiêu cũng cố nhét hết vào bụng. Ngày đầu tiên nó tới tôi không biết, tưởng nó đói lâu rồi nên cho nó ăn rất nhiều, cuối cùng nó ăn no đến nỗi nôn hết ra. Tôi thấy vậy mới xoa bụng cho nó, không ngờ làm đau nó nên mới bị cào.]
Hứa An An: [Ừm ừm, cô chú ý chút nha, nếu không muốn nuôi nữa thì có thể đưa cho tôi, tôi có kinh nghiệm nuôi mèo mà.]
Phó Tư Dư: [Hóa ra không phải cô đang quan tâm tôi mà là muốn giành Tiểu Tiên Nữ của tôi đúng không. Đừng hòng, còn lâu nhé!]
“Cục cưng à, con đáng yêu như vậy nè, có một dì xinh đẹp chỉ nhìn ảnh con thôi đã muốn giành con với mẹ rồi. Mẹ làm sao nỡ đưa con cho người khác chứ.”
Phó Tư Dư úp mặt vào bụng Tiểu Tiên Nữ rồi hôn một cái: “Tiểu Tiên Nữ, cục cưng ngoan của mẹ, mẹ yêu con nhất.”
Phó Tư Dư đắm chìm trong niềm vui khi ôm mèo, không để ý cửa nhà từ khi nào đã phát ra tiếng "tít" rồi được ai đó từ bên ngoài mở ra.
Thẩm Hạo Bác vừa vào nhà đã thấy Phó Tư Dư úp mặt vào mèo mà hôn hít, miệng không ngừng nói lời yêu thương.
Anh cởi áo khoác treo lên giá ở hành lang, giơ tay tháo cúc tay áo sơ mi rồi xắn lên, đi vào bếp rót một ly nước.
Phó Tư Dư ngẩng đầu khỏi người mèo, bất ngờ liếc thấy Thẩm Hạo Bác đang ngồi trên ghế đơn bên phải, ngón tay thon dài cầm chiếc iPad, cúi đầu nhìn chăm chú vào bản báo cáo trên màn hình.
Phó Tư Dư hơi sững người, hỏi: “Anh về từ bao giờ thế, sao em không nghe thấy tiếng anh mở cửa?”
Thẩm Hạo Bác không ngẩng đầu lên, đáp: “Lúc em đang úp người lên con mèo hôn nó, còn nói em yêu nó nhất.”
Giọng nói của Thẩm Hạo Bác vô cùng bình thản, khiến người ta không thể nghe ra là anh đang ghen với một con mèo.
Phó Tư Dư nhận ra chút oán trách trong đôi mắt sâu thẳm của anh, cô hơi chột dạ, đặt Tiểu Tiên Nữ xuống khỏi đùi. Cô đứng dậy bước tới trước mặt anh, hai tay ôm lấy cổ anh rồi ngồi lên đùi, ngẩng đầu hôn lên môi anh, tinh nghịch lè lưỡi liếm nhẹ lên môi anh một cái.
Thẩm Hạo Bác đặt iPad xuống, tay trái vòng qua eo cô, đáp lại nụ hôn một cách sâu sắc.
Phó Tư Dư thích nhất là nhìn thấy vẻ mặt rung động vì cô trên khuôn mặt lạnh lùng ấy của anh. Cô ghé môi sát vào đường nét cứng cáp của anh, hơi thở rối loạn nói: “Em yêu anh nhất, nhất, nhất, nhất!”
Khóe mắt Thẩm Hạo Bác khẽ cong lên nhưng anh lại gỡ tay cô khỏi cổ mình, thản nhiên nói: “Xuống đi, anh phải làm việc.”
Phó Tư Dư: “…”
Phó Tư Dư tức tối nói: “Này, em vừa mới tỏ tình với anh đó, ít nhất anh cũng nên phản ứng lại chứ, lúc nào cũng chỉ biết công việc công việc, rốt cuộc công việc quan trọng hay em quan trọng?”
Thẩm Hạo Bác nhướng mắt lên nhìn cô: “Một ngày em nói yêu với rất nhiều người và động vật, tình yêu trong miệng em không còn giá trị gì nữa rồi.”
“…”
Còn dám nói tình yêu trong miệng cô không còn giá trị?!
“Người mà em nói yêu đều là người em thân thiết, rất quan trọng trong lòng em đấy nhé, sao lại không có giá trị? Em có chạy ra giữa đường mà túm bừa ai đó rồi nói ‘tôi yêu anh’ đâu.”
Cô chu môi, lườm anh một cái ra vẻ giận dỗi: “Vậy thì anh có nhiều tiền như thế, tiền đối với anh cũng không còn giá trị gì rồi, sao anh vẫn còn làm việc kiếm tiền? Sao anh không ở nhà nằm ngủ suốt ngày đi?”
Thẩm Hạo Bác: “Kiếm tiền đối với anh rất quan trọng.”
Phó Tư Dư: “Tình yêu của em cũng rất đáng giá.”
Thẩm Hạo Bác: “Anh kiếm được càng nhiều tiền sẽ nhận được càng nhiều tình yêu từ em.”
Phó Tư Dư đấm nhẹ vào ngực anh: “Trong lòng anh, em là người phụ nữ nông cạn đến thế à?”
Thẩm Hạo Bác nắm cằm cô, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt cô.
Phó Tư Dư bị ánh mắt tình cảm bất ngờ này làm cho ngẩn người: “Làm... Làm gì vậy?”
“Em nói em yêu anh đi.”
“Chẳng phải anh vừa nói tình yêu của em không đáng giá còn không quan trọng bằng công việc của anh à? Sao giờ lại đòi em nói yêu anh, anh đúng là nói một đằng làm một nẻo, trở mặt nhanh quá rồi đó.” Phó Tư Dư ghé sát tai anh, kiêu ngạo nói: “Muốn em nói yêu anh à, không có cửa đâu, em không nói đấy.”
Thẩm Hạo Bác nhìn cô bằng ánh mắt điềm tĩnh mà đầy tự tin như thể nắm mọi thứ trong tay: “Có mà.”
“...”