72. Thảm Họa Bếp Núc Và Vết Bầm Bí Ẩn

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Thảm Họa Bếp Núc Và Vết Bầm Bí Ẩn

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phó Tư Dư ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, đợi khói trong bếp tan hết mới dám bước vào.
Vừa bước vào, cô đã nghẹt thở và ho sặc sụa vì mùi khét vẫn còn vương vấn trong không khí.
Món ăn bên trong chiếc nồi bên trái bếp ga đã cháy đen thui, dính chặt dưới đáy nồi. Chiếc nồi bên phải trông có vẻ đỡ thảm hại hơn, vì trong nồi vẫn còn mấy con tôm sống đang giãy giụa bò ra ngoài, có lẽ đây là nồi tôm hùm đất.
Không hiểu ai đã tiếp thêm tự tin và dũng khí cho anh Bác đến mức anh còn dùng lò vi sóng để nướng hai củ khoai lang tím. Giờ hai củ khoai lang đó đã nổ tung tóe thành từng mảnh bên trong lò, cửa kính trong suốt của lò vi sóng dính đầy khoai lang tím bết bát.
Cả căn bếp như một bãi chiến trường. Thẩm Hạo Bác mím chặt môi, cúi xuống nhặt những con tôm rơi vãi trên sàn cho vào chậu rửa.
Con tôm bị anh nắm trong tay giãy giụa, cặp càng cố kẹp vào tay anh. Phó Tư Dư lo lắng lên tiếng: "Nó sẽ kẹp tay anh đấy, đừng nhặt nữa, tay anh có bị kẹp không?"
Phó Tư Dư kéo tay anh lên, cúi xuống nhìn kỹ mới thấy, quả nhiên trên tay anh có mấy vết xước nhỏ do tôm hùm đất kẹp, cả hai bàn tay đều không ngoại lệ. Cô nhìn thấy trong chậu rửa còn có một chiếc bàn chải, có lẽ những vết thương trên tay anh là do lúc rửa và cọ tôm hùm mà thành.
Chỉ vì cô lỡ miệng nói tối nay muốn ăn tôm hùm đất, mà một người chưa từng động tay vào việc bếp núc như anh lại thật sự mua tôm về tự tay chế biến.
Phó Tư Dư vừa bực mình vừa thương xót, nhẹ nhàng vuốt ve ngón tay anh, trách yêu: "Anh có biết nấu ăn đâu mà lại tự làm khó mình thế này, đồ ngốc này... Tay anh có đau không?"
Thẩm Hạo Bác ôm lấy vai cô, siết chặt cô vào lòng, giọng trầm khàn: "Anh xin lỗi."
Phó Tư Dư sững sờ một lát, vươn tay vỗ nhẹ lưng anh: "Anh xin lỗi cái gì thế?"
Thẩm Hạo Bác mím môi không nói gì.
Phó Tư Dư có thể cảm nhận được anh đang buồn bã, có lẽ vì muốn tạo bất ngờ cho cô nhưng lại gây ra sự “hoảng loạn” nên anh tự trách bản thân rất nhiều.
"Không sao đâu, không có gì cả. Chỉ cần anh có tấm lòng muốn vào bếp nấu ăn cho em là em đã vui lắm rồi." Phó Tư Dư an ủi: "Chỉ là một bữa ăn thôi mà, có gì to tát đâu? Hôm nay chúng ta ra ngoài ăn, mình đi ăn tối lãng mạn dưới ánh nến nhé."
Phó Tư Dư ngẩng đầu hôn nhẹ lên vành tai anh, thì thầm: "Chồng ơi, tối nay mình thuê phòng khách sạn nhé."
Ngày hôm đó, người từ nhỏ học gì cũng nhanh, làm việc gì cũng xuất sắc như Thẩm Hạo Bác đã thất bại thảm hại trong lần đầu tiên vào bếp. Có lẽ đây là thử thách đầu tiên trong đời khiến anh cảm thấy uất ức. Phó Tư Dư thương chồng nên tìm mọi cách để dỗ dành anh vui vẻ trở lại.
Sau khi ăn xong bữa tối ở nhà hàng, vừa vào phòng khách sạn cô đã chủ động lao vào lòng anh, nhón chân hôn anh, nhiệt tình cởi áo anh. Hai người quấn quýt từ cửa hành lang đến phòng tắm, quần áo vương vãi khắp sàn, môi vẫn dính chặt lấy môi, sau đó tự nhiên chuyển sang một địa điểm mới.
Chính là phòng tắm.
Trước đây hai người chỉ thận trọng chọn giường hoặc ghế sofa, hôm nay là lần đầu họ thử ở phòng tắm.
Phó Tư Dư đưa ra quyết định này mà không nghĩ ngợi nhiều, nhưng khi đầu gối quỳ xuống bồn tắm cứng nhắc, cô mới bắt đầu hối hận. Nơi này thực sự không phù hợp để làm chuyện đó chút nào, đau đầu gối quá chừng.
May mắn là Thẩm Hạo Bác vẫn còn chút nhân tính, khi phát hiện cô không thoải mái ở đầu gối, anh lập tức nâng chân cô lên, lật người cô lại, để cô nằm gọn trong lòng anh.
"Tại sao hôm nay em nhiệt tình thế?" Thẩm Hạo Bác hôn lên làn da nhạy cảm sau tai cô, giọng nói trầm khàn xen lẫn tiếng thở dốc.
Phó Tư Dư co ngón chân, vươn tay ôm chặt lấy lưng anh nói: "Anh... Anh có vui không?"
Thẩm Hạo Bác khẽ "ừ" một tiếng.
Cả người Phó Tư Dư chìm trong khoái cảm đê mê, bàn tay đặt trên lưng anh vô thức muốn cào cấu, cô khựng lại một chút rồi vươn cánh tay lên, ngón tay luồn qua mái tóc anh: "Ừm, chỉ cần anh vui là được rồi, em chỉ muốn anh vui thôi nên đừng buồn nữa nhé."
Thẩm Hạo Bác thở dài một hơi, cả trái tim bắt đầu rung động.
Phó Tư Dư vẫn nằm trong lòng anh, dỗ dành: "Anh không biết nấu ăn cũng không sao cả, cho dù anh không biết nấu ăn thì em vẫn thích anh, em thích chính con người anh."
Đêm đó, dù Phó Tư Dư mệt đến mức không thể mở mắt nổi nhưng cô vẫn rúc vào lòng Thẩm Hạo Bác để dỗ dành anh, giúp anh lấy lại tự tin.
"Người ta nói ông trời mở cho anh một cánh cửa thì sẽ đóng lại một cửa sổ. Em từng thắc mắc tại sao ông trời lại mở toang tất cả các cánh cửa cho anh, chẳng thấy đóng cửa sổ nào. Đến hôm nay em mới phát hiện ra, hóa ra ngài ấy đã đóng chặt cửa sổ nấu nướng của anh rồi. Em thấy ông trời yêu anh quá mức rồi, ngài ấy đã ban cho anh quá nhiều ưu điểm: đẹp trai, thông minh, gia đình hòa thuận, ngài ấy chỉ để anh không biết nấu ăn thôi."
Thẩm Hạo Bác cười khẽ.
Phó Tư Dư nghe tiếng cười, lập tức tìm được cớ để khen: "Anh xem, anh không thể nhìn thấy mặt mình nên không biết anh cười đẹp đến nhường nào đâu."
Thẩm Hạo Bác cúi đầu hôn nhẹ lên mí mắt cô, nuốt khan một tiếng rồi nói: "A Dư, bảo bối, em đừng nói nữa."
Phó Tư Dư làm nũng: "Ừm~~ Em cứ nói đấy, anh không biết em yêu anh nhiều đến mức nào đâu."
Thẩm Hạo Bác cố kìm nén sự xúc động: "Được, em nói đi."
Phó Tư Dư cúi đầu, vùi mặt vào lòng anh dụi dụi, giấu đi đôi má đang đỏ bừng: "Mỗi lần anh đi công tác em nhớ anh lắm, ngày đầu đã nhớ anh đến mức muốn khóc nhưng sợ làm phiền nên em không dám gọi."
Thẩm Hạo Bác hình dung ra cảnh cô cuộn tròn trên giường, lén lút nhớ anh trông thật đáng thương, trái tim anh ngập tràn sự dịu dàng. Anh hôn lên đỉnh đầu cô, giọng nói khẽ run rẩy: "Bảo bối, anh không muốn em phải ghen tị với bất kỳ ai, anh sẽ học nấu ăn vì em, được không?"
"Bảo bối..."
"Bảo bối..."
Căn phòng yên lặng chỉ còn tiếng thở đều đều của Phó Tư Dư đã chìm vào giấc ngủ say.
Thẩm Hạo Bác không biết cô có nghe thấy không, anh nhẹ nhàng ôm cô lên, để đầu cô gối lên cánh tay mình.
Gương mặt Phó Tư Dư vẫn còn ửng hồng, mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính bết trên trán. Thẩm Hạo Bác chăm chú ngắm nhìn từng đường nét trên khuôn mặt cô.
Phó Tư Dư ngủ ngon lành không hề hay biết gì.
Cơn buồn ngủ của Thẩm Hạo Bác tan biến hết bởi những lời tỏ tình của cô.
Người ta nói đàn ông trên giường hay dỗ ngọt, nhưng A Dư nhà anh mới thực sự là bậc thầy dỗ dành, bao nhiêu lời ngọt ngào cô đều nói ra hết rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay biết.
Thẩm Hạo Bác cọ nhẹ vào mũi cô, để lại một chuỗi nụ hôn dịu dàng từ trán xuống cằm.
Phó Tư Dư đột nhiên nhíu mày, vung nắm đấm trúng vào mắt anh.
Sáng hôm sau, Phó Tư Dư mở mắt nhìn trần nhà khách sạn vài giây mới nhớ ra tối qua hai người đã thuê phòng khách sạn.
Hiếm khi Thẩm Hạo Bác dậy muộn hơn cô, lúc này anh vẫn đang nhắm nghiền mắt ngủ.
Phó Tư Dư sợ anh giả vờ, lúc đưa tay vẫy vẫy trước mặt thì phát hiện mắt phải anh bầm tím và hơi sưng vù.
Vết thương này trông quen quá.
Chẳng lẽ là do cô gây ra?
Nhưng cô không nhớ là mình đã đánh anh lúc nào.
Thẩm Hạo Bác bị đánh thức, anh ôm cô vào lòng rồi hôn lên môi cô: "Bảo bối, chào buổi sáng."
Phó Tư Dư hơi đẩy vai anh ra, ngập ngừng hỏi: "Anh yêu, mắt anh... Là do em đánh anh sao?"
Thẩm Hạo Bác ấn nhẹ lên mắt, khẽ "ừ" một tiếng: "Không sao."
Vậy là do cô thật rồi.
Phó Tư Dư sững sờ: "Nhưng em không nhớ tối qua mình có đánh anh chút nào."
Để dỗ dành anh, cô đã nói hết lời ngọt ngào, sao cô nỡ đánh anh được chứ?
Có khi nào cô đang ngủ mơ rồi đánh không, vết thương này trông còn nặng hơn cả lúc cô cố ý đánh người nữa.
Phó Tư Dư lo lắng đề nghị: "Vậy từ nay chúng ta ngủ riêng đi nhé."
Thẩm Hạo Bác mở mắt nhìn chằm chằm cô: "Em có nhớ mình đã đánh anh không?"
Phó Tư Dư lắc đầu: "Không nhớ ạ."
Chính vì không nhớ nên mới càng nguy hiểm đó chứ.
Thẩm Hạo Bác bình thản nói: "Vì em đâu có đánh anh đâu."
"Hả?"
Không phải cô thì là ai, trong phòng chỉ có hai người, ngoài cô ra còn ai dám đánh Thẩm Hạo Bác chứ?
Thẩm Hạo Bác nghiêm túc nói: "Anh tự va vào thôi."
Phó Tư Dư: "..."