78. Thẩm Hạo Bác Ra Mắt Mẹ Vợ

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Thẩm Hạo Bác Ra Mắt Mẹ Vợ

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi xe đến cổng nhà tổ họ Phó, Phó Tư Dư thấy bãi đỗ xe bên ngoài đã chật kín, xem ra khách mời dự tiệc sinh nhật của Hồng Văn đã đến đông đủ. Cô bảo Thẩm Hạo Bác lái thẳng vào, đỗ xe trước biệt thự của chi thứ ba.
Xe vừa dừng, Thượng Tình đã tươi cười bước ra từ trong nhà.
Phó Tư Dư mở cửa xe, chạy vội vã nhào vào vòng tay Thượng Tình, ôm chặt lấy cổ bà nũng nịu: “Mẹ ơi, con nhớ mẹ chết đi được, mẹ có nhớ con không?”
Thượng Tình nhìn Thẩm Hạo Bác bước xuống xe, ánh mắt bà dõi theo anh từ cửa ghế lái đến cốp sau. Bà vỗ nhẹ lưng Phó Tư Dư, qua loa đáp: “Nhớ chứ, ngày nào mẹ cũng ở nhà mong ngóng con về.”
Thẩm Hạo Bác mở cốp sau, xách một đống quà đã chuẩn bị cho nhà họ Phó xuống.
Thượng Tình vội vàng gọi người giúp việc: “Nhanh lên nào, mau cầm đỡ đồ đi, đừng để Hạo Bác mệt.”
Phó Tư Dư thấy mẹ mình dồn hết sự chú ý vào Thẩm Hạo Bác thì bĩu môi, buông tay khỏi cổ Thượng Tình.
Thượng Tình lập tức đi đến trước mặt Thẩm Hạo Bác. Anh khẽ gật đầu, cung kính chào bà: “Chúc dì buổi chiều tốt lành ạ.”
Thượng Tình đánh giá Thẩm Hạo Bác từ trên xuống dưới, những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng hằn rõ vẻ hài lòng. Bà nói: “Được được, sao cháu lại mua nhiều đồ thế này, có nặng lắm không, làm cháu vất vả rồi.”
Phó Tư Dư chen vào: “Mẹ, mẹ quá đáng rồi đó, con gái ruột của mẹ đang ở đây mà mẹ không thèm quan tâm, lại đi quan tâm anh ấy làm gì. Anh ấy là đàn ông con trai, xách chút đồ đó thì mệt gì chứ.”
Cô nói xong, liếc mắt sang phía Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác khẽ cong môi, nói với Thượng Tình: “Không nặng đâu ạ.”
Cốp sau chứa toàn rượu tặng ba và thực phẩm bổ dưỡng dành cho ông nội Phó Tư Dư.
Sau khi người giúp việc mang đồ đi, Thẩm Hạo Bác quay lại ghế sau lấy bộ trang sức đã mua tặng Thượng Tình. Nhân lúc anh không để ý, Thượng Tình quay đầu lườm Phó Tư Dư một cái, ghé sát tai cô nói nhỏ: “Đừng nói linh tinh trước mặt Hạo Bác làm ảnh hưởng đến hình tượng của mẹ.”
Phó Tư Dư: “...”
Ghế sau có vài bộ trang sức, Thẩm Hạo Bác cũng không biết trong hộp là loại nào. Nghe lời Phó Tư Dư, lần này anh chỉ tặng một bộ, mà bộ nào cũng có giá trị tương đương, nên anh cứ lấy đại một bộ. Thượng Tình vừa nhìn kiểu dáng đóng gói và nhãn hiệu đã biết là tặng cho mình, trong lòng rất vui mừng nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ bình tĩnh: “Vào trong ngồi đi nào.”
Ba người ngồi xuống sofa phòng khách. Thẩm Hạo Bác tặng quà cho Thượng Tình: “Dì ơi, đây là chút tấm lòng của cháu và Tiểu Dư chuẩn bị tặng dì.”
Lúc này, Thượng Tình mới tươi cười đón lấy, giả vờ nói: “Đã đến rồi còn mua quà làm gì.”
Bà đặt hộp quà sang một bên sofa. Phó Tư Dư hỏi: “Mẹ, ba và huynh con không có ở nhà ạ?”
Thượng Tình nhìn Thẩm Hạo Bác, giải thích: “Con không báo trước hôm nay Hạo Bác cũng đến nên ba con và huynh con đã ra ngoài từ sớm rồi. Mẹ vừa mới gọi điện thoại cho họ, ba con nghe nói Hạo Bác đến, đã bỏ dở công việc quay về rồi.”
Phó Tư Dư sợ ba mình biết Thẩm Hạo Bác đến sẽ cố tình về nhà gặp anh, nên mới không báo trước với gia đình. Khi gần đến nhà họ Phó, cô mới gọi điện cho mẹ, nói rằng Thẩm Hạo Bác về cùng cô, không ngờ ba cô vẫn trở về.
“Không sao đâu, mẹ bảo ba với huynh con cứ làm việc của họ đi, không cần về vội đâu. Thời gian gấp quá, tối Hạo Bác còn có việc, không ở lại lâu được.”
Cô mỉm cười nhìn sang Thẩm Hạo Bác, nháy mắt ra hiệu với anh.
Thẩm Hạo Bác cười gật đầu: “Đúng vậy dì ạ, tối nay cháu còn có lịch trình khác.”
Thượng Tình hỏi: “Vậy hai đứa có thể ở lại đến mấy giờ?”
Phó Tư Dư đáp: “Khoảng hơn bảy giờ, sau khi tiệc sinh nhật của Hồng Văn bắt đầu là chúng con sẽ đi.”
“Đi nhanh thế ư, vậy để mẹ gọi điện hỏi ba con xem bao giờ về đến nơi.”
Thượng Tình cầm điện thoại đi sang phòng khác gọi cho ba Phó Tư Dư. Phó Tư Dư ghé sát tai Thẩm Hạo Bác nói: “Anh có thấy em giống kẻ lừa đảo không?”
Rõ ràng buổi tối chẳng có việc gì nhưng cô lại phải lừa mẹ rằng họ có việc để về sớm.
Thật ra, nếu là ngày bình thường, cô dẫn Thẩm Hạo Bác về nhà, chắc chắn sẽ sắp xếp cho ba mình và Thẩm Hạo Bác gặp mặt. Thế nhưng, hôm nay là một ngày quá đặc biệt.
Những người được mời đến dự tiệc sinh nhật của Hồng Văn đều là những người không phú thì quý. Cô sợ ba mình sẽ nói những lời không hay trước mặt nhiều người như vậy, thế nên không muốn ba về vào hôm nay.
Dù sao thì ba cô vốn cũng không có ý định tham dự tiệc sinh nhật của Hồng Văn.
Thẩm Hạo Bác kéo tay cô đặt lên đùi mình, vỗ nhẹ mu bàn tay cô, nhẹ giọng nói: “Tất nhiên là không rồi, em thông minh, khéo léo, biết lo liệu mọi chuyện.”
Thượng Tình gọi điện xong từ trong đi ra, mặt đầy tiếc nuối nói: “Bây giờ ba con không ở Nam Kinh, về đây phải mất hơn bốn tiếng đồng hồ, chắc không kịp rồi. Hạo Bác, thật sự ngại quá.”
Thẩm Hạo Bác nói: “Không sao đâu dì, là cháu đường đột đến thăm, đáng lẽ cháu mới phải xin lỗi dì và chú ạ.”
Phó Tư Dư cười cầm hộp trang sức trên sofa lên, nói với Thượng Tình: “Mẹ ơi, mẹ không xem Hạo Bác tặng mẹ cái gì sao, mẹ có thích không?”
“Hạo Bác đến được là mẹ đã vui lắm rồi, thằng bé tặng gì mẹ cũng thích.” Thượng Tình cầm hộp trang sức từ tay Phó Tư Dư, nói với Thẩm Hạo Bác: “Hạo Bác, cháu ngồi đây một lát. Vừa nãy bác dâu của Tiểu Dư nhắn tin nói bên kia đã có nhiều người đến rồi, bảo chúng ta nhanh chóng qua đó. Dì và Tiểu Dư lên thay đồ rồi xuống ngay.”
Thẩm Hạo Bác gật đầu.
Thượng Tình kéo Phó Tư Dư lên phòng ngủ tầng hai.
Vừa vào phòng, Thượng Tình đã chọc nhẹ vào đầu Phó Tư Dư.
Phó Tư Dư “á” một tiếng, ôm đầu nói: “Mẹ, mẹ làm gì vậy?”
Thượng Tình nói: “Mẹ làm gì ư, con làm gì mới đúng. Đừng tưởng mẹ không nhìn ra, con cố ý ngăn cản ba con, không cho ông ấy gặp Hạo Bác đúng không?”
Khi có mặt ba người, họ còn nói chuyện khách sáo nhưng thực ra ai cũng hiểu rõ trong lòng.
Phó Tư Dư cũng không biện minh, thản nhiên nói: “Con chỉ là không muốn ba con gặp Thẩm Hạo Bác vào hôm nay thôi. Ba là người thế nào mẹ không biết sao? Lát nữa ở tiệc sinh nhật của Hồng Văn mà ba kéo tay Thẩm Hạo Bác trước mặt đông đảo khách khứa nói những lời cảm động, rút ruột rút gan thì có phải quá mất mặt không?”
Thượng Tình vỗ mạnh vào lưng cô: “Sao con lại nói ba con như vậy, dù sao ông ấy cũng là ba con mà.”
Phó Tư Dư dùng ngón tay cào cào trên sofa: “Con cũng đâu có nói ông ấy không tốt, chỉ là nói ra những việc ông ấy sẽ làm thôi.”
Thượng Tình hừ một tiếng: “Giờ con lớn rồi, ý kiến cũng ghê rồi. Nhà nào có con gái dẫn người yêu về mà lại không cho ba vợ gặp con rể chứ.”
“Không phải là con không cho ba con gặp Thẩm Hạo Bác, chỉ là hôm nay không thích hợp.” Phó Tư Dư không muốn tranh cãi với mẹ mình về vấn đề này nữa nên chuyển sang chuyện khác: “Mẹ mau xem quà Thẩm Hạo Bác tặng mẹ đi, là Thẩm Hạo Bác cố ý gọi điện nhờ mẹ anh ấy chọn giúp mẹ đó, đẹp lắm, mẹ nhất định sẽ thích cho xem.”
Cố Mộ Vân nổi tiếng trong giới là người có gu thẩm mỹ tốt. Thượng Tình vừa nghe là do bà ấy chọn, còn chưa nhìn thấy món đồ đã cảm thấy đẹp rồi.
Thượng Tình mở hộp quà, nhìn thấy bên trong là một bộ trang sức màu xanh lá cây đậm, trên mặt bà lộ ra nụ cười hài lòng.
Phó Tư Dư đứng dậy, vòng tay đặt lên vai bà, cười hỏi: “Thế nào ạ, có phải là rất đẹp không, có xứng với thân phận bà ba nhà họ Phó của mẹ không?”
Thượng Tình đắc ý nói: “Đúng thế, đây là quà con rể mẹ tặng mà.”
Phó Tư Dư thuận theo lời bà: “Vâng vâng vâng, đây là quà con rể của mẹ tặng mẹ, mẹ có muốn con giúp mẹ đeo vào không?”
Thượng Tình nói: “Đợi chút đã, mẹ thay bộ đồ hợp với nó đã. Con xuống dưới chơi với Hạo Bác đi, mẹ tự làm được rồi.”
“Anh ấy không cần ai chơi cùng đâu.” Phó Tư Dư vừa nói xong thì thấy Thượng Tình nhìn cô với ánh mắt không đồng tình, cô liền giơ tay: “Được được được, con xuống chơi với con rể mẹ đây.”
Phó Tư Dư xuống lầu, đi đến trước mặt Thẩm Hạo Bác, nhún vai: “Mẹ em sợ anh một mình buồn chán nên đuổi em xuống chơi với anh đây này.”
Thẩm Hạo Bác kéo tay cô, bắt chước giọng điệu của cô khi đến nhà họ Thẩm trước đây, nói: “Dì rất thích anh.”
Phó Tư Dư dùng nĩa xiên một miếng trái cây trong đĩa hoa quả bỏ vào miệng: “Đương nhiên rồi, con rể hào phóng như vậy thì mẹ vợ nào mà chẳng thích.”
Thẩm Hạo Bác đặt tay lên eo cô, véo mạnh một cái. Phó Tư Dư cũng không ngẩng đầu mà lập tức sửa lời: “Đương nhiên rồi, con rể vừa đẹp trai, phóng khoáng, lại trầm ổn, lịch sự như anh thì mẹ vợ nào mà chẳng thích.”
Thượng Tình thay bộ đồ mới, đeo bộ trang sức mới do Thẩm Hạo Bác tặng xuống lầu, rồi đắc ý dẫn Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư đến biệt thự của chi hai.
Bọn họ vừa vào cửa đã thu hút ánh mắt ghen tị của bao nhiêu người phụ nữ.
Chuyện chồng và con trai không nên nết, nợ nần cờ bạc chồng chất, bị người ta đến tận nhà đòi nợ đã khiến bà không ngẩng mặt lên được trong giới phu nhân quý tộc suốt một thời gian dài.
Giờ con gái tìm được một chàng rể tốt như vậy, cuối cùng cũng đã giúp bà vớt vát lại chút thể diện.
Trong sảnh tiệc có khá nhiều người. Một đám thương nhân vừa nhìn thấy Thẩm Hạo Bác bước vào, ánh mắt đều đổ dồn vào anh, chờ anh đi qua để bắt chuyện.
Thượng Tình dẫn hai người đến chào hỏi bác dâu của Phó Tư Dư trước.
Ở đây không ai là không biết Thẩm Hạo Bác nhưng Thượng Tình vẫn giới thiệu lại một lần: “Đây là bạn trai của Tư Dư, Thẩm Hạo Bác.”
Bác dâu của Phó Tư Dư cười, ân cần kéo tay Phó Tư Dư, hỏi: “Hai đứa sắp định ngày rồi à?”
Phó Tư Dư cười không nói gì, coi như ngầm đồng ý.
“Bộ trang sức hôm nay của Tình Tình đẹp thật đó, mua từ khi nào vậy, sao trước đây chưa thấy em đeo bao giờ.”
Thượng Tình cười nhìn Thẩm Hạo Bác: “Không phải em mua.”
Bà chỉ nói đến đó nhưng mọi người đều hiểu. Đây là món quà mà con rể mới của nhà họ Phó hiếu kính mẹ vợ.
Một nhóm người vây quanh Thượng Tình, khen quần áo và trang sức hôm nay của bà rất đẹp. Thượng Tình được dịp phô trương hết cỡ, vẻ mặt của bác dâu Phó Tư Dư dần trở nên khó chịu. Chị dâu của Phó Tư Dư đứng cạnh kéo áo mẹ chồng nhưng vẫn không ngăn được bà ta buông những lời châm chọc một cách bất mãn.
“Chị đã bảo em có số sướng từ trong trứng nước rồi. Trang sức trước đây đều bị chú ba đem bán hết, vậy mà mới mấy ngày đã có con rể mua cho bộ mới rồi.”
Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều im lặng.