Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Khiêu khích và Tâm sự
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong điện thoại, Phó Tư Dư mỉa mai Phó Vĩnh Thịnh một hồi. Ban đầu Phó Vĩnh Thịnh còn cố tỏ ra là người cha nhưng sau đó bị Phó Tư Dư nói đến mức không dám hé răng, chỉ có thể ngượng nghịu giải thích: "Tiểu Dư, con hiểu lầm rồi, tiền ba lấy từ mẹ con đều chỉ là mượn tạm thời, sau này ba sẽ trả lại cho mẹ con."
"Trả cái gì mà trả, ông lấy gì mà trả?" Phó Tư Dư bực bội nói: "Năm ngoái ông nội mới chia tài sản cho chúng ta, cả đống khách sạn, nhà đất lẫn tiền mặt, chưa đầy một năm ông đã tiêu xài hết sạch. Ông nội chia cho ông, ông tiêu hết thì thôi đi. Tết đến, ông một mình uống rượu giải sầu, nói với tôi là ông đã phạm sai lầm, ông có lỗi với ông nội, ông nợ bên ngoài rất nhiều tiền, người ta còn đến tận nhà đòi tiền, ông đã làm mất mặt nhà họ Phó. Để ông nội không tức giận, tôi đã đưa hết số tiền mà ông nội chia cho tôi để cho ông, tôi còn chuyển cả cổ phần khách sạn cho ông rồi. Ông đã nói lần này ông nhất định sẽ thay đổi, sau này không bao giờ đến sòng bạc nữa, ông sẽ quản lý tốt khách sạn mà ông nội chia cho chúng ta, sau này sẽ trả tiền lại cho tôi. Kết quả bây giờ khách sạn cũng đóng cửa rồi, nợ nần bên ngoài càng ngày càng nhiều, tiền của tôi ông còn chưa trả, sao ông có mặt mũi nói số tiền ông lấy từ mẹ tôi đều là mượn tạm rồi sau này sẽ trả chứ."
Phó Vĩnh Thịnh: "Tiểu Dư, con yên tâm, ba tính cả rồi. Số tài sản ông nội chia lần trước chỉ như hạt muối bỏ bể thôi, ông ấy còn rất nhiều tài sản đứng tên nữa. Đợi lần tới ông nội chia tài sản, ba nhất định sẽ trả lại tiền đã mượn của con ngay lập tức."
Phó Tư Dư gần như cạn lời với ba mình: "Ngoài việc tính toán tài sản của ông nội ra, ông không còn ý nghĩ nào khác sao?"
Phó Vĩnh Thịnh nói mà không biết ngượng: "Không phải ba tính toán tài sản của ông nội, tài sản của ông nội vốn dĩ là phải chia cho ba, dù không cho ba thì cũng cho bác cả và bác hai của con. Những chuyện này con không cần bận tâm, dạo này tay ba đang đỏ vận lắm, hai ván này ba thắng được..."
"Tôi không muốn nghe chuyện ông thắng bao nhiêu tiền trong hai ván này." Phó Tư Dư trực tiếp ngắt lời Phó Vĩnh Thịnh, nghiến răng nói: "Nếu để tôi biết ông còn lấy đồ của mẹ tôi nữa, lần tới ông nội chia tài sản tôi sẽ nói với ông nội là ông mượn tiền của tôi không trả, để ông nội trực tiếp chia tài sản cho tôi."
Những lời thề của Phó Vĩnh Thịnh chẳng đáng tin chút nào, cứ mở miệng là thề thốt: "Được, ba hứa với con, sau này sẽ không bao giờ lấy đồ từ mẹ con nữa. Tiểu Dư, ba thực sự rất yêu con, con đừng nói ba nữa, ba nghe con nói vậy trong lòng khó chịu lắm."
Phó Tư Dư câm nín, quay đầu nhìn Thượng Tình, vẻ mặt vô cùng cạn lời.
Thượng Tình cười khẽ, khua tay với Phó Tư Dư nói: "Thôi được rồi, Hạo Bác vẫn còn đợi ở dưới đó, đừng nói chuyện với ba con nữa."
Phó Vĩnh Thịnh ở đầu dây bên kia nghe thấy giọng Thượng Tình bèn hỏi: "Tiểu Dư, mẹ con có ở bên cạnh không, bảo bà ấy nghe điện thoại đi."
Phó Tư Dư không buồn để ý đến ông ta, nói thẳng: "Tôi cúp máy đây."
Phó Tư Dư đặt điện thoại xuống, bất lực lắc đầu, lẩm bẩm: "Đúng là không hiểu nổi, sao lại có người như vậy chứ."
Làm ra chuyện trơ trẽn như thế, bị nói mấy câu thôi mà còn không biết xấu hổ nói là thấy khó chịu trong lòng.
Nếu không phải ba ruột thì Phó Tư Dư đã mắng ông ta rồi.
Thượng Tình vỗ vai cô an ủi: "Đừng giận nữa, ba con người thế nào con cũng biết rõ. Từ trẻ ông ấy đã vậy rồi, không sửa được đâu. Con có mắng ông ấy thì cũng vào tai này ra tai kia, cuối cùng chỉ mình con tức, ông ấy thì như không có chuyện gì, hôm sau phủi mông, lại tới sòng bài chơi thôi."
Thượng Tình cưới Phó Vĩnh Thịnh bao nhiêu năm, bà ấy sớm đã nhìn thấu bản chất người đó rồi: "Tuy ba con mê cờ bạc nhưng may là chưa bao giờ động thủ đánh mẹ, cũng không có con rơi bên ngoài."
Nhắc đến đây, Thượng Tình lại thở dài: "Tuy bác dâu con mở miệng là chửi bới người khác nhưng nghĩ lại cuộc sống của bà ta cũng chẳng sung sướng gì. Mấy hôm trước bác hai con đánh sưng cả mặt bà ta, bà ta trốn trong nhà hơn một tuần không ra ngoài. Thôi, chuyện hôm nay bà ta cũng chỉ nói cho đã miệng thôi, lát nữa mẹ cũng không đi tìm bà ta nữa, nhỡ đâu làm ầm ĩ đến tai ông nội, ông cụ mà nổi nóng thì bác hai con lại đánh bà ta nữa."
Phó Tư Dư kinh ngạc nói: "Bây giờ bác hai vẫn còn đánh bác dâu sao? Chẳng phải nói đã thay đổi rồi sao ạ?"
Hồi nhỏ Phó Tư Dư thường xuyên thấy bác hai động thủ với bác dâu nhưng từ khi hai người anh họ bên nhà bác hai trưởng thành, mỗi lần bác hai đánh bác dâu thì hai người anh họ sẽ bảo vệ mẹ mình. Có lần hai anh em cùng nhau gây gổ với bác hai một trận, sau đó Phó Tư Dư không còn thấy bác hai bạo hành bác dâu nữa. Cô còn tưởng bác hai sợ hai người anh họ rồi chứ, không ngờ ông ta còn dám động tay.
Thượng Tình thở dài nói: "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Con thật sự tưởng bác hai con sẽ kiêng dè hai người anh họ của con mà không đánh bác dâu con nữa à? Nếu thật sự thay đổi được thì trước đây ông nội đã không phải dạy dỗ ông ta vì hở một tí là động chân động tay. Có lần ông ta tát bác dâu con ngay trước mặt ông nội, ông nội suýt nữa đánh gãy chân ông ta. Vậy mà cũng chỉ ngoan được mấy ngày, rồi lại động tay động chân. Nhưng mấy năm trước có ông nội chấn chỉnh, ông ta còn kiềm chế được phần nào. Từ khi ông nội bị bệnh, hai người anh họ của con lại không thường xuyên ở nhà, bác hai của con lại càng không còn kiêng dè gì nữa."
Tuy Phó Tư Dư không thích bác dâu lắm nhưng bác hai đánh vợ thì càng khiến cô thấy ghét hơn.
"Con thật sự không hiểu. Ông nội tốt như vậy, sao ba người con trai của ông người nào cũng tệ hết vậy chứ."
Bác cả phong lưu đa tình, quanh năm không ở nhà, bên ngoài có cả đống bồ nhí và con rơi. Từ nhỏ đến lớn, anh cả đều ở với ông nội, bác cả chưa từng quan tâm anh ấy lấy một ngày nào.
Bác hai thường xuyên đánh vợ, còn ba của cô thì mê cờ bạc, mười ván thua chín, cho ông ta cả núi vàng cũng bị ông ta đốt sạch.
Tuy nhiên, so với ba của cô và bác hai thì bác cả vẫn còn hơn một chút. Dù có nhiều bồ nhí và con rơi nhưng lại không hề có ai đến công ty gây rối cho anh cả, cứ yên tâm nhận cổ tức, chỉ ăn chơi trác táng ở bên ngoài. Cảm giác sự hiện diện của bác cả ở nhà lẫn công ty đều không mấy nổi bật. Khác hoàn toàn với ba của cô và bác hai, cả ngày cứ như con bọ xít, chẳng có tài cán gì mà cứ nhảy nhót lung tung, thường xuyên gây rối trong hội đồng quản trị.
Phó Tư Dư bênh vực mẹ: "Mẹ à, hồi đó sao mẹ lại ưng ba con vậy, trước khi cưới ông ta mẹ có biết ông ta mê cờ bạc đến vậy không?"
Tuy nhà họ Thượng không sánh bằng nhà họ Phó nhưng ở Nam Kinh thì cũng là gia tộc có tiếng tăm. Mẹ cô lại xinh đẹp, Phó Tư Dư thật sự không hiểu điều kiện của mẹ cô như vậy sao lại cam tâm kết hôn với ba cô. Nếu là cô, cô thà cả đời không kết hôn còn hơn gả cho người như ba cô.
Thượng Tình thở dài: "Biết thì làm sao được, ba con đã là người có điều kiện tốt nhất trong số những người đàn ông mẹ có thể chọn lúc bấy giờ rồi."
Phó Tư Dư không thể tin được: "Ba con mà cũng được coi là điều kiện tốt nhất rồi sao?"
"Con nghĩ đàn ông tốt dễ tìm lắm sao, trên đời này làm gì có người đàn ông nào hoàn hảo chứ. Hồi ba con theo đuổi mẹ, mẹ đã biết ông ấy thích cờ bạc rồi, vì chuyện này mẹ cũng từng do dự. Nhưng ông ấy đẹp trai, lại là cậu ba nhà họ Phó. Con nhà giàu kiểu này ít nhiều cũng có vài tật xấu, mê cờ bạc còn hơn là nuôi một đống phụ nữ bên ngoài. Có nhà họ Phó ở đó, ông ấy thua chút tiền cũng chẳng thấm vào đâu, hơn nữa trên sòng bạc thắng thua là chuyện bình thường, cờ bạc coi như giải trí thôi. Lãng phí thời gian ở sòng bạc còn hơn là ở bên phụ nữ khác, ai ngờ ông ấy lại cứ thua mãi như vậy."
Thượng Tình kéo tay Phó Tư Dư, đặt lên đùi mình, vỗ vỗ lên mu bàn tay cô, tiện thể dặn dò: "Cho nên con phải đối xử tốt với Hạo Bác, tính cách của thằng bé này thật sự rất tốt, giống anh cả của con. Con xem quan hệ của nó với anh cả con tốt đến vậy, anh cả con đối xử với chị dâu tốt thế nào con cũng biết rồi đó. Con theo nó thì sau này sẽ không phải chịu khổ đâu."
Trong nhà đã có ba người tệ đến mức cùng cực như hai bác trai với ba của cô, Phó Tư Dư lại càng cảm thấy Thẩm Hạo Bác ưu tú hơn.
Sau khi từ nhà tổ nhà họ Phó về, Phó Tư Dư cứ như hình với bóng theo sát Thẩm Hạo Bác, anh đi đâu cô theo đó.
Thẩm Hạo Bác vào bếp rót nước, vừa quay người lại thì Phó Tư Dư đã vòng tay ôm eo anh từ phía sau, áp trán vào cánh tay anh. Chiếc cốc trên tay anh lung lay, suýt chút nữa thì nước tràn ra ngoài.
Anh đặt cốc nước xuống, tay nắm lấy vai cô, xoay người cô đối diện với mình, hỏi: "Sao vậy?"
Phó Tư Dư ngẩng đầu nhìn anh nói: "Không có gì, chỉ là tự nhiên muốn hôn anh một cái thôi."
Thẩm Hạo Bác hơi cúi người, ghé sát mặt vào cô.
Phó Tư Dư ôm lấy cổ anh, đôi môi mềm mại hôn lên trán anh, rồi dần dần lướt xuống lông mày, mắt, sống mũi, má, miệng, cằm, như muốn hôn lên từng tấc da trên khuôn mặt anh.
Thẩm Hạo Bác dùng tay đỡ đùi cô, bế cô lên, muốn đáp lại nụ hôn.
Phó Tư Dư bất mãn hừ một tiếng, không chịu: "Anh đứng yên."
Thẩm Hạo Bác cười khẽ, thì thầm: "Được, anh đứng yên, em cứ hôn tiếp đi."
Phó Tư Dư đưa tay vuốt ve lông mày anh, vô cùng nghiêm túc nói: "Thẩm Hạo Bác, anh đẹp trai thật đó."
"Đẹp chỗ nào?"
"Chỗ nào cũng đẹp, lông mày, mắt, mũi, miệng, còn có..."
Phó Tư Dư liếc mắt xuống nhìn yết hầu anh, bỗng nhiên cô nghiêng đầu, hôn lên yết hầu anh.
Yết hầu của Thẩm Hạo Bác cảm nhận được đôi môi mềm mại của cô, khiến lưng anh căng cứng, không kìm được quay người, đẩy cô tựa vào tường.
"Ưm, anh đứng yên đi, em chưa hôn xong mà."
Phó Tư Dư giơ tay khẽ đánh vào vai anh một cái.
Thẩm Hạo Bác hôn lên tai cô, hơi thở nóng bỏng: "Đừng nghịch nữa, làm việc chính thôi."
Mấy chiếc cúc áo ở cổ Phó Tư Dư bị anh kéo bung, đầu cô tựa vào tường, gò má ửng hồng, cô giả vờ ngây thơ chớp chớp mắt nhìn anh, liếc mắt cười: "Việc chính gì cơ?"
Thẩm Hạo Bác bị cô trêu chọc đến mức bốc hỏa, ánh mắt liếc nhìn quầy bếp bên cạnh, anh ôm cô sải bước đi tới đó.