Chương 14: Tủi Thân

Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Omega mà Kỷ Đình Vọng mang đến tên là An Minh Giang. Lúc Bạch Du biết được cái tên này đã ngớ người ra vài giây.
"Người đó cũng họ An..."
Bạch Du nhớ đến mẹ của mình.
An Minh Giang vẫn luôn theo Kỷ Đình Vọng đảm nhiệm vai trò quân y trong quân đội. Con của họ lớn lên trong quân đội, mấy năm nay liên minh cũng coi như thái bình, môi trường trong quân đội không khác gì ở nhà. Được nuông chiều quá mức, cậu bé chỉ là một Beta.
Kỷ Minh Trác tuổi không lớn, ngoại hình cũng giống Kỷ Ương Nam, nhưng tính cách thì khác một trời một vực. Cậu bé thích đùa nghịch và trêu chọc người khác.
Cậu bé ít khi tiếp xúc với con gái, cho nên đặc biệt thích trêu chọc Du Du.
Cậu bé lợi dụng lúc Du Du rửa mặt, giật mạnh bím tóc của cô từ phía sau, kéo đến nỗi da đầu cô đau nhói. Cô tức giận nhưng không dám nói, chỉ đành nuốt nước mắt vào trong.
Cậu bé còn yêu cầu quần áo của mình phải để riêng cho Du Du giặt. Du Du ghét nhất là giặt quần áo, vì ngón tay ngâm nước lâu sẽ khiến cô bị tê liệt thần kinh, đến cả kim chỉ cũng không cầm nổi.
Cô không thể than khổ, sức khỏe phu nhân sau khi Kỷ Đình Vọng trở về đã suy sút nhanh chóng. Tô Diệp ngày đêm túc trực trong phòng bà, không thể rời đi nửa bước. Tất cả mọi chuyện cô chỉ có thể nhẫn nhịn.
Bạch Du sẽ nhận lấy công việc của cô, lặng lẽ nói với cô: "Để tôi giặt."
Ánh mắt Du Du kiên cường, mái tóc tết bím dày cộp rủ xuống trước ngực. Cô nói: "Tôi sẽ không cảm ơn cậu."
"Không cần cảm ơn." Bạch Du cười ngây ngô nói: "Tôi giỏi nhất là giặt quần áo."
cậu còn giỏi rất nhiều việc khác, ví dụ như chiếc áo cho Thời Xuân sắp hoàn thành rồi.
Ban ngày không có thời gian, cậu chỉ có thể bận rộn với kim chỉ vào ban đêm.
Tuổi của Thời Xuân nhỏ hơn cậu, nhưng chiều cao tương đương. Cậu dựa theo số đo của mình, dùng tấm vải Kỷ Ương Nam tặng để may một chiếc áo gile màu xanh lá cây.
Màu xanh lá cây tượng trưng cho mùa xuân, đây là món quà cưới cậu định tặng Thời Xuân vào buổi lễ cuối tuần này.
Kỳ nghỉ của Kỷ Ương Nam dường như sắp kết thúc, hai ngày nay anh ít ở nhà hơn hẳn, Bạch Du rất khó có dịp nói chuyện riêng với anh.
Sáng sớm, mặt trời vừa ló dạng, đèn dầu trên gác xép đã cạn dầu. Bạch Du nằm gục trên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, ngáp một cái.
Chiếc áo gile trong tay đã làm xong. Cậu vui vẻ cất đi, định bụng thứ Bảy sẽ tạo bất ngờ cho Thời Xuân.
Cậu dụi dụi đôi mắt mỏi mệt rồi xuống lầu, bị Kỷ Minh Trác phát hiện ra món đồ màu xanh lá cây sáng rực trên tay cậu, quá bắt mắt. Kỷ Minh Trác hét lên một tiếng, khiến Bạch Du giật mình, cậu bé chạy đến định giật lấy thứ trong tay Bạch Du.
"Đẹp quá! Đây là cái gì? Anh đưa cho tôi!" Đôi mắt của đứa trẻ như đang phát sáng, tay chân cũng không chịu yên.
Bạch Du nắm chặt chiếc áo gile lùi về phía sau, cung kính nói: "Tiểu thiếu gia, cái này cậu không thể lấy được đâu ạ."
"Tại sao?" Kỷ Minh Trác bất mãn nói: "Tôi không cần biết, anh đưa cho tôi!"
Bạch Du tiến thoái lưỡng nan, vẫn kiên nhẫn giải thích với cậu bé: "Đây là để tặng người khác, nếu cậu thích, tôi sẽ làm..."
Cậu định nói sẽ làm cho cậu bé một chiếc khác, nhưng vừa nghĩ đến đây là tấm vải mà Kỷ Ương Nam tặng cho mình, tặng cho Kỷ Minh Trác cậu không nỡ.
"Anh cái gì?" Gò má non nớt của Kỷ Minh Trác bỗng đầy vẻ tức giận. Trẻ con thường có tâm lý càng không cho thì càng muốn có, nên lúc này cậu bé nhất quyết không chịu nhượng bộ, la hét ầm ĩ như ăn vạ.
"Tôi là thiếu gia của ngôi nhà này, tất cả mọi thứ đều là của tôi. Tôi bảo anh đưa cho tôi thì anh phải đưa, anh dám chống đối à?"
Giọng cậu bé rất lớn, đã thu hút Kỷ Đình Vọng từ trong phòng bước ra. Bạch Du thầm nghĩ không hay, cả người cậu đều hoảng loạn.
Kỷ Đình Vọng cởi bỏ quân phục, trông ông không còn nghiêm nghị như trước, nhưng vẫn toát ra khí thế không giận mà uy. Kỷ Minh Trác khóc lóc kể lể với ông rằng Bạch Du không nghe lời, trong tay cậu ta có thứ gì đó mà nó hỏi xin cũng không cho, càng nói càng đau lòng, nước mắt cứ tuôn rơi.
Kỷ Đình Vọng nhìn chằm chằm chiếc áo màu xanh lá cây trong tay Bạch Du, bị cậu nắm chặt đến nhăn nhúm, để lộ sự căng thẳng và sợ hãi của Omega.
"Thứ gì vậy? Lấy ở đâu ra?"
Bạch Du khẽ cúi người, nói với ông: "Là chiếc áo gile con làm, là để..."
"Đưa cho nó." Kỷ Đình Vọng nói gọn lỏn.
Ngón tay Bạch Du cứng đờ, ngẩng đầu lên, cậu cố gắng giải thích với Kỷ Đình Vọng về tầm quan trọng của món đồ này, nhưng đổi lại là một cái tát in hằn dấu tay trên mặt cậu.
Trong một khoảnh khắc, đầu óc Bạch Du trống rỗng. Cảm giác đầu tiên không phải đau mà là choáng váng, trong miệng có vị tanh nhàn nhạt của máu. Cơ thể cậu loạng choạng, tay không còn chút sức lực nào, chiếc áo gile bị Kỷ Minh Trác giật lấy. Cậu định giành lại, nhưng Kỷ Đình Vọng lạnh lùng nhìn cậu, giọng điệu lạnh như băng.
"Omega không nghe lời, cậu có biết ở trong quân đội sẽ phải chịu hình phạt gì không?"
Ánh mắt âm u, sắc bén của Alpha xuyên thấu từng tấc da thịt của Bạch Du, khiến cậu không khỏi rùng mình.
"Cậu chưa từng đến trường giáo dưỡng? Hay là huấn luyện viên trong trường giáo dưỡng không dạy cậu giáo quy, cho nên cậu không học được cách phục tùng?"
Khóe mắt Bạch Du bị móng tay cào xước đỏ au. Cậu cố gắng mở mắt ra, đứng tại chỗ, nhẹ giọng nói: "Xin lỗi ạ."
Trên mặt đau rát. Du Du ở góc cầu thang đã chứng kiến tất cả. Bạch Du xuống lầu, vừa hay bốn mắt chạm nhau. Cô không biết nên nói gì, ngược lại Bạch Du chỉ mỉm cười với cô. Cô cảm thấy tim đập thình thịch, cuối cùng vẫn không nói gì mà quay người bỏ đi.
Gương mặt trắng nõn đã sưng vù. Bạch Du vẫn nhẫn nhịn đau đớn. An Minh Giang trông có vẻ dịu dàng, nhưng đến bữa tối lại nói khuôn mặt sưng húp của Bạch Du khiến bà ta khó nuốt trôi, rồi bảo cậu về phòng đi.
Bạch Du lên gác xép. Thời gian còn lại không đủ để cậu làm chiếc áo mới cho Thời Xuân, cậu không khỏi cảm thấy buồn bã.
Cậu có hơi mệt mỏi, nằm gục trên chiếc bàn ở gác xép, ngủ thiếp đi.
Kỷ Ương Nam về vào buổi tối, gặp Kỷ Đình Vọng đang ở phòng khách.
Kỷ Đình Vọng thấy anh lạnh lùng không nói năng gì, liền gọi anh vào phòng sách.
"Có chuyện gì thì nói ở đây cũng được."
Trong phòng khách, Du Du vẫn đang dọn dẹp. Cô hiểu ý nên rời đi trước. Kỷ Minh Trác cũng được An Minh Giang đưa lên lầu.
Phòng khách trong phút chốc chỉ còn lại hai người họ.
Kỷ Đình Vọng thở dài một hơi, không chút biểu cảm mà cười nhạt: "Con có vẻ rất bất mãn với ba."
Kỷ Ương Nam đứng thẳng tắp, ánh mắt không chút hơi ấm, nói: "Không có chuyện đó."
"Thật sao? Cho nên về nhà gặp ba cũng không chào một tiếng?"
Kỷ Đình Vọng tự châm một điếu thuốc, ông nghiện thuốc nặng, không thể cai được.
"Biểu hiện của con trong quân đội vẫn luôn rất tốt, liên minh cũng có ý định đề bạt con rồi." Khói thuốc lượn lờ quanh khuôn mặt đã hằn vết thời gian của Kỷ Đình Vọng. Ông nói: "Nhưng dù sao ba cũng là ba của con, có phải con nên tôn trọng ba một chút không?"
"Tôn trọng?" Kỷ Ương Nam khịt mũi một tiếng, như thể vừa nghe thấy chuyện gì đó nực cười.
Kỷ Đình Vọng làm như không nghe thấy mà nói: "Bà ta quả thực không biết dạy người, dạy dỗ mấy Omega trong nhà cũng chẳng ra thể thống gì."
"Ý gì?" Kỷ Ương Nam quay mặt lại, vẻ mặt vô cảm nhìn chằm chằm Kỷ Đình Vọng.
"Còn có thể có ý gì nữa." Kỷ Đình Vọng đã hút được hơn nửa điếu thuốc. Không biết là loại thuốc lá gì mà khói cháy rất nặng. Ông ho một tiếng, dụi tắt điếu thuốc.
"Tô Diệp, ba không nói nữa. Ba xem như bà ta chăm sóc con, không có công lao cũng có khổ lao, nên giữ lại thì giữ lại. Còn hai người kia, nghe nói một người từ viện phúc lợi, một người từ khu ổ chuột?"
Giọng điệu ông vô cùng khinh miệt: "Thật chẳng ra thể thống gì. Con tìm về làm con dâu nuôi từ bé cho mình à? Ba thấy trên người hai người họ không có ai mang dấu của con, liên minh cũng không có thông tin đăng ký kết hôn của con. Ba cho rằng con nên tìm một Omega môn đăng hộ đối."
Ông đã sớm điều tra kỹ lưỡng tất cả thông tin của ngôi nhà này. Kỷ Ương Nam biết, điều ông muốn là quyền kiểm soát.
"Tại sao tôi phải nghe lời ông?"
Kỷ Đình Vọng dùng ngón tay gõ gõ lên bàn, ánh mắt dò xét Kỷ Ương Nam.
Ông nhìn đứa con trai Alpha duy nhất của mình, trong mắt có sự ngưỡng mộ, nhưng cũng có cả sự bất mãn.
"Vừa mới nói xong, ba là ba của con, ngôi nhà này họ Kỷ, con phải nghe lời ba. Ba biết ba đã rời đi quá nhiều năm, mọi người dường như oán hận ba, nhưng lúc đầu ba rời đi là theo mệnh lệnh của liên minh. Con bị bệnh, ba đương nhiên không thể mang con đi được."
Kỷ Ương Nam cảm thấy vô cùng nực cười, người này thế mà có thể đường hoàng nói chuyện bỏ vợ bỏ con một cách hiển nhiên như vậy.
"Con đừng dùng ánh mắt đó nhìn ba." Ánh mắt của Kỷ Đình Vọng trần trụi và âm u. "Con căm ghét ba, nhưng trên người con chảy dòng máu của ba, con định mệnh là con trai của ba."
Kỷ Ương Nam cảm thấy một sự ghê tởm chưa từng có.
"Quên nói cho con biết, đơn xin kéo dài kỳ nghỉ của con nộp cho liên minh đã bị bác bỏ, con phải quay trở về quân đội theo kế hoạch ban đầu."
Kỷ Ương Nam cảm thấy có thứ gì đó trong đầu như đứt gãy. Khuôn mặt của Kỷ Đình Vọng, anh không thể nhìn thêm một giây nào nữa. Cảm giác ghê tởm càng không thể xua đi.
Bạch Du nghe thấy có người trở về, đoán là Kỷ Ương Nam, vội vàng chạy từ gác xép xuống. Đèn trong phòng ngủ đã sáng, hốc mắt Bạch Du cay xè, không che giấu được vẻ vội vã. Cơn đau trên mặt cậu đã sớm không còn đáng kể nữa, một lòng chỉ muốn gặp Alpha của mình.
"Thiếu gia..."
Kỷ Ương Nam đứng trước bàn học trong phòng ngủ, quay lưng về phía cậu. Cậu nhẹ nhàng bước qua.
"Anh về rồi."
Bạch Du không muốn khóc, nhưng thật kỳ lạ, nước mắt không kìm được mà rơi. Cậu nhanh chóng dùng tay lau khô, muốn nói chuyện với Kỷ Ương Nam.
"Anh ăn cơm chưa? Có đói không ạ?"
"Ra ngoài." Kỷ Ương Nam không quay đầu lại, nói.
Bạch Du cứng đờ tại chỗ, khuôn mặt sưng đỏ lúc này như bị thiêu đốt. Cậu cắn môi, "Em cho anh..."
Kỷ Ương Nam quay mặt lại, dùng giọng điệu vô cùng xa lạ và lạnh lùng nói với Bạch Du: "Cút ra ngoài."