Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880
Chương 26: Tình Cờ Gặp Gỡ
Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỷ Ương Nam chống lại việc cậu đến gần, điều này khiến Bạch Du có hơi lúng túng.
"Thiếu gia, anh sao vậy?"
Alpha vô cảm lùi lại mấy bước, "Không có gì."
"Vậy em..."
Khách khứa đã yên vị, người ở sân giữa cũng dần tập trung tại sảnh tầng một ở sân trước, Kỷ Ương Nam nói với cậu: "Cậu về trước đi."
Rõ ràng là cùng nhau đến, lúc này lại bảo cậu đi trước, Bạch Du không chịu, cứng đầu nói: "Không chịu, em ở đây đợi anh, chúng ta cùng về nhà."
Kỷ Ương Nam không nói gì, anh cách Bạch Du không còn gần nữa, sao còn có thể ngửi thấy mùi của Kiều Diên?
Alpha theo bản năng sẽ bài xích mùi của đồng loại, cho nên trên người Bạch Du vương mùi pheromone của Alpha khác khiến anh rất khó chịu.
"Tùy cậu thôi."
Phòng ăn rất rộng, có hai chiếc bàn dài đặt song song, trải khăn bàn tinh xảo, chính giữa đặt nến trắng, giá nến bằng bạc nguyên chất, dưới ánh đèn chùm lấp lánh, chủ nhà họ Kiều ngồi ở vị trí chính, Kỷ Ương Nam được Kiều Diên đến gọi ngồi cùng, nhưng lại bị Kiều Phàm Ninh chặn giữa chừng.
"Anh ngồi chỗ khác đi."
Kiều Diên không chấp nhặt với cậu ta, ngồi ở phía bên kia của Kỷ Ương Nam.
"Anh khỏi rồi sao?" Kiều Phàm Ninh quan tâm nói: "Khi nào về quân đội?"
"Một thời gian nữa."
"Thôi được." Kiều Phàm Ninh do dự một lát rồi hỏi anh: "Cuối tuần này, nhà hát lớn có buổi biểu diễn, em có vé, anh đi không?"
Kỷ Ương Nam nói: "Không được, có việc."
"Anh có thể có việc gì chứ, đều đã bị thương, liên minh không thể nào còn giao nhiệm vụ cho anh, anh đi cùng em không được sao."
Kiều Diên xen vào một câu: "Cậu muốn anh ta đi cùng làm gì, người ta có Omega của mình đi cùng rồi."
Kiều Phàm Ninh mắng: "Cút."
Kiều Diên: "Vô giáo dục."
Kiều Phàm Ninh ghé sát tai Kỷ Ương Nam, nói: "Có chuyện muốn nói cho anh biết, về ba của anh, lần trước không phải anh hỏi em sao?"
Kỷ Ương Nam hơi lùi ra một chút, khuôn mặt trắng nõn của Kiều Phàm Ninh ửng hồng, cậu ta nói: "Ăn cơm đi."
Kiều Diên kéo anh qua hỏi: "Hai người nói chuyện gì nhỏ vậy? Tôi cũng muốn nghe."
Họ mặc cùng một bộ quân phục, mỗi cử động đều thoang thoảng mùi pheromone của Omega mà Kỷ Ương Nam rất quen thuộc. Mặt anh lạnh như băng, đẩy Kiều Diên ra.
"Anh cũng cách xa tôi ra một chút."
"..." Kiều Diên khó hiểu nói: "Sao hung dữ vậy, tôi có làm gì anh đâu."
Anh thậm chí còn thấy Kỷ Ương Nam bị thương, còn ân cần gắp thức ăn cho anh nữa mà, thế mà cũng bị mắng.
Thật vô lý.
"Sao anh lại về?" Kỷ Ương Nam hỏi anh: "Quân đội không phải không được tùy tiện nghỉ phép sao?"
Kiều Diên tự rót cho mình một ly rượu, nói: "Anh trai tôi sinh nhật mà, anh ấy tổ chức lớn như vậy, tôi không về sao được, anh biết đấy, tôi ở nhà không có địa vị, anh trai tôi nói gì là y như vậy."
Anh nói một cách thản nhiên, không hề giống đang buồn vì không có địa vị.
"Quên mất, anh không cho Omega nuôi từ bé của anh vào ăn cùng à? Cậu ấy đâu rồi?"
Anh vừa nói vừa nhìn ra ngoài, không để ý đến khuôn mặt đóng băng của Kỷ Ương Nam.
Kiều Diên: "Sao anh không nói gì vậy?"
Kỷ Ương Nam: "Nhất định phải để tôi nói 'cút' anh mới hài lòng sao?"
Kiều Diên: "..."
Kiều Diên cảm thấy hôm nay Kỷ Ương Nam thực sự tâm trạng không tốt, tốt nhất không nên chọc vào anh. Mình ở trong nhà này không cha không mẹ, chỉ có một người anh trai không ưa mình và một đứa cháu trai nổi loạn, nếu đánh nhau thì cả căn nhà này không ai giúp mình, vậy thì mình quá đáng thương rồi.
...
Sân trước tiếng chén chú chén anh, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười nói vui vẻ, Bạch Du đứng mỏi chân, thỉnh thoảng giẫm lên cái bóng chơi đùa, ban đêm gió lạnh, cậu hắt hơi một cái, sau lưng bóng cây xào xạc vang lên, cậu thầm nghĩ xem mình đã làm sai ở đâu mà khiến Kỷ Ương Nam không vui.
Một viên sỏi lăn đến dưới chân, Bạch Du khựng lại, nhẹ nhàng đá nó ra. Không mấy giây sau, lại có một viên sỏi khác lăn đến, rất có chủ đích, như thể cố ý ném tới.
Ban đầu cậu cứ tưởng là trò đùa của Kỷ Minh Trác, ở nhà Kỷ Minh Trác luôn trêu chọc người khác như vậy, nhưng Bạch Du nhìn quanh không thấy bóng người. Cậu cảm thấy kỳ lạ, quay một vòng thì nghe thấy có người gọi tên mình sau tai.
"Ai vậy?"
Vài chiếc lá rơi xuống từ bụi hoa bên hồ nước, Bạch Du sợ hãi không dám động đậy, sau đó có người vạch những cành lá rậm rạp ra, từ bên trong ló ra một khuôn mặt mà Bạch Du vô cùng quen thuộc.
"Tiểu Du, là tôi đây."
Bạch Du lập tức trợn to mắt, "Thời Xuân!"
"Suỵt." Thời Xuân từ bên trong đi ra, cậu ta ăn mặc rất mỏng, chất liệu vải xuyên thấu để lộ màu da của cậu ta, trên vai vương những cánh hoa rơi, theo bước chân rơi xuống đất, cậu ta nắm lấy tay Bạch Du, khẽ nói: "Đi theo tôi."
Thời Xuân dẫn cậu ra sân sau, là nơi Bạch Du vừa mới đến.
Tối om và u ám.
Họ đứng dưới một gốc cây rễ chằng chịt để nói chuyện.
"Thời Xuân, đúng là cậu thật." Bạch Du nói: "Tôi vừa còn tưởng mình nhìn nhầm."
"Tôi cũng nhìn thấy cậu, nhưng lúc đó đông người quá, tôi không dám gọi cậu."
Cuộc gặp gỡ hiếm hoi khiến giọng Thời Xuân run run, xung quanh tối tăm, cậu ta lặng lẽ lau nước mắt, mặc dù đã cố gắng kìm nén, nhưng vẫn không nhịn được mà tiến lên ôm lấy Bạch Du.
Bạch Du không chút do dự mà ôm lấy cậu ta, nhẹ nhàng hỏi: "Sao vậy?"
"Không có gì, tôi nhớ cậu lắm." Thời Xuân nói.
"Vậy tại sao không đến gặp tôi, tại sao không đến nhà thờ nữa?"
Thời Xuân im lặng, Bạch Du phát hiện cậu ta đang run rẩy, ôm cậu ta chặt hơn, an ủi cậu: "Đùa thôi, tôi không trách cậu. Cậu còn chưa nói cho tôi biết, sao cậu lại ở đây? Cậu không phải nói cậu sắp kết hôn sao? Thời Xuân, Alpha của cậu ở đây sao?"
Alpha của nhà họ Kiều theo cậu biết chỉ có hai người: một là hiệu úy Kiều, còn lại là Kiều Diên.
Nhưng hiệu úy Kiều đã gần 50, cách đây không lâu mới có một cặp sinh đôi, cũng không nghe nói nhà ông có chuyện cưới xin gì cả.
"Tiểu Du, tôi lừa cậu."
Trong bóng tối, thân hình Thời Xuân gầy gò, cậu ta đã mất đi sức sống như trước đây, giống như một khúc rễ cây mục nát.
"Tôi căn bản không phải là sắp kết hôn với Alpha, mà là ba mẹ tôi bán tôi đi, họ nhận tiền, đưa tôi đến đây, tôi không ra ngoài được."
Tim Bạch Du thắt lại, nhưng không thể tiêu hóa được lời nói của cậu ta. Cậu khàn giọng hỏi: "Bán sao?"
"Là chủ nhân của nơi này, họ Kiều."
Khoảnh khắc đó đầu óc Bạch Du trống rỗng, Thời Xuân không phải là làm vợ cho người ta, mà là bị bán đi. Omega bị bán đi sẽ gặp phải những gì, Bạch Du biết rõ. Không phải làm người hầu, thì cũng là làm đồ chơi.
Cậu không muốn nghĩ đến những điều tồi tệ, ôm hy vọng hỏi Thời Xuân: "Cậu sống có tốt không?"
Thời Xuân hồi lâu không nói gì, Bạch Du lại trở nên có phần lo lắng. Tay cậu bị Thời Xuân nắm lấy, sau đó đặt lên vùng bụng mềm mại ấm áp của cậu ta.
Giọng Thời Xuân trầm thấp nhẹ nhàng: "Tôi có thai rồi, nó còn rất nhỏ."
Bạch Du sững sờ, có thứ gì đó đang sụp đổ, không muốn chấp nhận cha của đứa trẻ trong bụng Thời Xuân là chủ nhân của bữa tiệc sinh nhật hôm nay. Nhưng Thời Xuân chỉ cười cười: "Tôi sống thực ra cũng khá tốt, đừng lo cho tôi, hôm nay có thể gặp được cậu thật sự rất vui, chỉ là rất tiếc, tôi vừa không thể mời cậu ăn kẹo cưới của tôi, cũng không thể mời cậu ăn kẹo mừng sinh con."
Hốc mắt Bạch Du không khỏi đỏ lên, cậu nói: "Có gì đâu, kẹo lúc nào cũng có thể ăn mà. Nói mới nhớ, sớm biết hôm nay sẽ gặp được cậu ở đây, tôi đã mang quà đến rồi. Cậu còn nhớ không, tôi nói có thứ muốn tặng cậu."
Thời Xuân vừa nghe có quà, liền bám lấy cậu như trước đây, hỏi dồn: "Là gì thế? Là gì thế?"
Bạch Du lần này không úp mở với cậu ta nữa, thẳng thắn nói: "Là búp bê do tôi làm, còn may cho nó quần áo đẹp nữa. Cậu nhất định sẽ thích, vừa hay tặng cho cậu và em bé. Đợi nó ra đời, sẽ cho nó chơi."
"Ừm!"
Bạch Du nói với cậu ta: "Đợi mấy hôm nữa, tôi xem có cơ hội đến đây một chuyến nữa không."
"Cậu đến bằng cách nào?"
"Tôi sẽ hỏi thiếu gia có muốn đưa tôi đến không. Tôi sẽ đi cầu xin anh ấy, nhất định sẽ mang búp bê đến cho cậu."
Thời Xuân cười vui vẻ, "Được."
Họ không thể nói chuyện quá lâu, bữa tiệc cũng không biết khi nào kết thúc. Thời Xuân muốn đưa cậu về.
Bạch Du vẫn nắm tay cậu ta, định nói cho cậu ta biết mình biết đường đi. Phía trước bỗng truyền đến tiếng chân giẫm lên con đường đá cuội.
"Tôi đã đoán là ở đây mà."
Bạch Du cứng đờ người tại chỗ. Lòng bàn tay Thời Xuân toát mồ hôi lạnh, cậu nắm chặt lấy, lặng lẽ đứng trước Thời Xuân.
"Anh Kiều..."
Từ giọng nói phán đoán đó là Kiều Diên, nhưng sau lưng Kiều Diên còn có một Alpha, Bạch Du nương theo ánh sáng yếu ớt mà nhìn rõ khuôn mặt của Kỷ Ương Nam.
"Thiếu gia..."
"Không phải đã nói với cậu ở đây không được đến lung tung sao?" Kiều Diên kéo cậu qua: "Đi mau."
"Xin lỗi."
Kiều Diên 'chậc' một tiếng, nói với Kỷ Ương Nam: "Mau đưa người đi đi, nếu không bị anh trai tôi biết thì tôi không biết ăn nói thế nào đâu."
Kỷ Ương Nam im lặng cụp mắt nhìn bàn tay Kiều Diên rút ra khỏi người Bạch Du.
Lúc này Bạch Du không còn cách nào khác, chỉ có thể buông Thời Xuân ra. Cậu quay đầu dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy nói: "Phải đợi tôi nhé."
Cậu im lặng đi đến trước mặt Kỷ Ương Nam, cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi, em không nên chạy lung tung."
Bạch Du đi theo Kỷ Ương Nam, chỉ còn lại Kiều Diên và Thời Xuân ở đó.
"Cậu quen cậu ta sao?"
"Ừ." Thời Xuân không nói dối anh, nói thật: "Cùng học ở trường giáo dưỡng."
"Cậu chạy ra đây làm gì? Không biết hôm nay là ngày gì sao?" Kiều Diên không có kiên nhẫn với cậu ta, thậm chí còn rất phản cảm.
Thời Xuân gật đầu: "Biết chứ, nhưng tôi không quậy phá, chỉ muốn đi hái vài bông hoa thôi."
"Tôi có cho phép cậu hái sao?"
"Mùi đó thơm hơn, em bé thích."
Kiều Diên mỉa mai cậu ta: "Tôi đã nói, hoa của tôi cậu đừng động vào, không hiểu sao?"
Thời Xuân xoa bụng, cô đơn nhìn những viên sỏi trên mặt đất, nói rất nhẹ: "Biết, lần sau tôi sẽ không đến nữa."
Kiều Diên rõ ràng không hài lòng với câu trả lời của cậu ta. Anh đi đến trước mặt Thời Xuân, cúi người xuống, ánh mắt lướt qua khuôn mặt nhỏ bé của Omega.
"Đừng lúc nào cũng bám lấy tôi, không phải tưởng rằng lên giường với tôi một lần là cho rằng tôi phải chịu trách nhiệm với cậu chứ, nghĩ gì vậy."
Hơi thở khi nói chuyện của anh vang vọng bên tai Thời Xuân, đến gần hơn, áp sát vào mang tai Omega gọi một tiếng: "Phải không, chị dâu nhỏ?"
Hơi thở của Thời Xuân như ngừng lại. Cậu đặt lòng bàn tay lên phần bụng mềm mại của mình để tìm kiếm một chút cảm giác an toàn.
Kiều Diên chế nhạo: "Mang thai con của anh trai tôi, muốn được an ủi thì đi tìm anh ta. Đừng đến động vào hoa của tôi, rất ghê tởm."
Hai chữ 'ghê tởm' khiến mắt Thời Xuân mờ đi. Cậu xoa xoa tai, thản nhiên hỏi: "Tôi còn chưa ăn cơm, hơi đói. Tôi có thể đi ăn được không?"
Kiều Diên chưa từng gặp Omega vô liêm sỉ như vậy. Anh lười để ý đến cậu ta, quay người bỏ đi.
Thời Xuân thấy anh rời đi, một mình đứng một lúc lâu, cảm thấy lạnh, mới dụi mắt về phòng.
...
"Thiếu gia."
Từ sân sau đi qua sân giữa, sau đó đến cổng lớn của nhà họ Kiều. Kỷ Ương Nam im lặng suốt quãng đường, Bạch Du biết mình đã phạm lỗi, nhưng cũng thương nhớ Thời Xuân.
"Xin lỗi, em không nên chạy lung tung, nhưng em gặp được bạn. Cậu ấy tên Thời Xuân, là người em quen ở trường giáo dưỡng, em và cậu ấy..."
"Lên xe."
Bạch Du vò tay, vẫn nghe lời lên xe.
"Ngài An và tiểu thiếu gia, họ vẫn chưa..."
"Cậu đã đến sân sau."
Bạch Du vâng một tiếng: "Em muốn đi tìm Thời Xuân, kết quả không tìm thấy. Là anh Kiều Diên đưa em ra, em không biết ở đó không được vào lung tung, là lỗi của em."
Anh Kiều Diên...
Trong xe có pheromone của Kỷ Ương Nam tỏa ra, k*ch th*ch tuyến thể của cậu. Cậu ngay cả một câu xin lỗi cũng không dám nói nữa.
Sau khi về đến nhà, Tô Diệp chỉ thấy hai người họ, liền hỏi An Minh Giang và Kỷ Minh Trác đâu. Ai ngờ Kỷ Ương Nam lại phớt lờ cô.
Bạch Du bước từng bước theo sau anh vào phòng ngủ.
Ánh đèn trong phòng chiếu từ trên đỉnh đầu xuống, kéo dài bóng của hai người. Bạch Du bước lên một bước, cái bóng liền chồng lên nhau.
"Thiếu gia, xin lỗi, đừng giận em."
"Bạch Du." Kỷ Ương Nam cởi cúc áo sơ mi: "Cậu có biết trên người cậu toàn là mùi gì không?"
Bạch Du đờ đẫn, cứng đờ lắc đầu nói: "Không... không có mùi gì."
"Toàn mùi của thằng đàn ông khác."
Tim Bạch Du nặng trĩu xuống, nhớ lại lúc ở bên hồ nước, Kiều Diên dựa sát vào cậu. Cậu giải thích: "Không có, em rõ ràng..."
Cậu rõ ràng đã lùi lại rất nhanh, không thể nào còn mùi của Kiều Diên. Hơn nữa ban nãy cậu còn ở bên cạnh Thời Xuân, sao có thể được chứ?
"Cậu đã chép rất nhiều lần giáo quy. Tôi hỏi cậu, bên trong có một điều có phải là quy định Omega đã có Alpha không được phép quá thân mật với Alpha khác không?"
Bạch Du hoảng loạn lúng túng dùng móng tay cào vào lòng bàn tay, khó khăn nói: "Vâng ạ."
"Điều thứ mấy?"
"Điều thứ 5."
Kỷ Ương Nam c** th*t l*ng, tiếng "cạch" của khóa kim loại khiến Bạch Du co rúm người.
"c** q**n áo ra."
_____________________________
【Lời tác giả】
Quy tắc giáo điều Omega điều thứ 5: Omega chỉ được sở hữu bởi một Alpha, và không được đến gần Alpha khác.
KY: ngon quá....