Chương 30: Chia Tay

Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày trở về đơn vị của Kỷ Ương Nam đã được xác định, liên minh yêu cầu anh phải quay về trong vòng một tuần.
Thời tiết ngày càng nóng lên, lúc Bạch Du dọn dẹp phòng, cậu nhìn thấy trong tủ quần áo mảnh vải Kỷ Ương Nam tặng cậu trước đây vẫn còn khá nhiều, cậu bỗng nhiên muốn may thêm vài món.
Sáng sớm thứ Bảy, Bạch Du hái hoa nguyệt quý trong vườn hoa, tiện thể ngắm nghía cây hoa hồng con của mình. Tạm thời vẫn chưa có dấu hiệu nở hoa, nhưng bây giờ cậu rất kiên nhẫn, đã chờ lâu như vậy, chờ thêm vài ngày nữa cũng chẳng sao.
Cậu thay hoa trong phòng của Phùng Vận Tuyết, cắm những bông hoa nguyệt quý tươi vừa mới hái vào.
Phùng Vận Tuyết dạo này lại gầy đi trông thấy, chiếc áo ngủ lụa trắng tinh giờ đây như một mảnh vải khoác hờ trên người bà, lúc này đã rộng thùng thình. Bạch Du bèn nói: "Thưa phu nhân, để con may lại cho người một bộ đồ ngủ mới nhé."
Phùng Vận Tuyết uống thuốc với nước ấm, viên thuốc mới đổi rất lớn, bà nuốt rất khó khăn, gần như phải uống hết một ly nước mới xuôi được.
"Sao vậy?" Bà che miệng ho khan: "Cũng không phải không có quần áo mặc."
Bạch Du nhìn cánh tay gầy gò của bà, "May một bộ vừa vặn ạ."
Phùng Vận Tuyết sững sờ một lát, nhận ra điều gì đó, bà vội vàng chỉnh lại áo ngủ, tay áo cũng kéo xuống. Hồi trẻ bà rất chú trọng vẻ bề ngoài, không biết từ khi nào, bà bắt đầu cảm thấy mình trở nên luộm thuộm.
"Không cần." Bà thở hổn hển, nói: "Cậu ra ngoài trước đi."
"Vâng ạ."
Bạch Du khẽ khàng đóng cửa, sau khi làm xong công việc đang dang dở liền đến nhà thờ. Cậu không nhớ rõ đã bao lâu rồi mình không đến, luôn cảm thấy rất xa lạ.
Cây thánh giá khổng lồ đứng sừng sững trước cửa sổ sát đất, qua lớp kính hắt ra ánh sáng chói mắt. Bạch Du nhìn lâu cảm thấy mắt vừa hoa lên vừa nhức nhối.
Thời tiết nóng nực, các Omega đến cầu nguyện ít đi. Bạch Du một mình ngồi ở hàng cuối cùng, như mọi khi chờ đến khi nhà thờ đóng cửa, xác định Thời Xuân sẽ không đến nữa.
Cậu nhắm mắt, hai tay chắp lại, thành tâm cầu nguyện, hy vọng sau này có thể thường xuyên gặp gỡ Thời Xuân.
Trên đường về nhà đi qua nhà hát lớn, đúng vào buổi trưa, lác đác vài gánh hàng rong xuất hiện bên đường. Bạch Du thỉnh thoảng liếc nhìn, thấy que kem mà Thời Xuân nói muốn ăn lúc trước. Cậu sờ vào túi quần trống rỗng, cuối cùng vẫn đành bỏ đi.
...
Thời tiết như thế này thích hợp để tổng vệ sinh. Bạch Du và Tô Diệp dọn dẹp sạch sẽ trong ngoài ngôi nhà. Tô Diệp đội khăn trùm đầu và đeo găng tay, không bỏ sót một góc nào trong nhà.
"Làm cho sạch sẽ, xua đi xui xẻo."
Lời này trước đây Phùng Vận Tuyết hay nói, bà mê tín, luôn cảm thấy dọn dẹp sạch sẽ những vết bẩn trong nhà, cũng có thể đồng thời xua đi những thứ xui xẻo.
Bạch Du lại bị Kỷ Minh Trác bám lấy chơi đùa, vẻ mặt không kiên nhẫn của cậu sắp không che giấu được nữa, nhưng Kỷ Minh Trác không hề hay biết, bám riết không buông, chơi chán rồi lại bắt cậu ngồi cùng viết chữ.
Bạch Du đã lâu không nói chuyện với Kỷ Minh Trác, ngay cả phàn nàn cũng không còn.
Bạch Du không biết nên nói gì về cảm giác này, cậu không muốn bị người khác ghét bỏ, bèn vào bếp cắt hoa quả mang qua đặt lên bàn học của hai người, dặn họ nhớ ăn.
...
Bạch Du cắt một miếng vải, lợi dụng lúc không có ai ngồi trên gác xép may một chiếc khăn tay. Khăn tay đơn giản, chất liệu lụa tinh xảo, dù không có bất kỳ họa tiết trang trí nào cũng đã rất đẹp, nhưng Bạch Du vẫn định thêu thêm chút gì đó lên trên. Ban đầu định thêu một bông hoa, nhưng thêu đi thêu lại thế nào lại thành tên của Kỷ Ương Nam. Đến khi cậu nhận ra thì đã muốn tháo chỉ ra, nhưng cậu lại vuốt ve chiếc khăn tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt trên tên của Kỷ Ương Nam. Trong lồng ngực dường như có một dòng nước ấm chảy qua, cậu vẫn quyết định giữ lại cái tên này.
Cậu đặt chiếc khăn tay này cùng với những lá thư của mình vào trong ngăn kéo của chiếc bàn nhỏ.
Đêm trước khi Kỷ Ương Nam rời đi, Bạch Du bị Alpha đè lên giường và làm từ phía sau. Không hiểu sao, mới chỉ làm được một lúc cậu đã cảm thấy rất mệt, toàn thân như vừa được vớt lên từ dưới nước, mồ hôi túa ra như tắm, giọng nói cũng trở nên mềm nhũn.
"Đau..." Cậu khẽ lẩm bẩm. Kỷ Ương Nam nghe thấy, lật cậu lại, phát hiện Bạch Du đang cắn chặt tấm thẻ vô sự, tay đặt lên bụng, toàn thân đỏ bừng.
Anh rõ ràng không dùng nhiều sức, từ khi nào Bạch Du lại trở nên yếu ớt đến vậy?
Đêm đó, chỉ làm một lần, Bạch Du trần truồng co ro trong lòng anh líu lo nói chuyện. Kỷ Ương Nam không nghe rõ một lời, Omega đã thiếp đi.
Anh phát hiện hai ngày nay Bạch Du luôn ngủ rất nhanh, giống như rất mệt mỏi. Pheromone của Omega trong phòng ngủ nồng nặc đến mức anh không thể không chú ý. Anh sờ lên tuyến thể sau gáy của Bạch Du, nơi đó hơi nhô lên, mềm mại lạ thường. Anh dùng ngón tay ấn xuống, Bạch Du vô thức rên khẽ một tiếng, càng rúc sâu vào lòng anh, tìm một tư thế thoải mái nhất rồi ngủ tiếp.
Nếu là trước đây, Kỷ Ương Nam nhất định sẽ cảm thấy mùi pheromone này khó ngửi, bảo Bạch Du cách xa anh ra một chút, nhưng lần này anh không có phản ứng gì, cứ thế cùng cậu chìm vào giấc ngủ.
...
Đến ngày rời nhà, Phùng Vận Tuyết xuống lầu tiễn anh. Cơ thể gầy gò đến mức sắp không đứng vững, nhưng cứ nhất quyết không cho ai đỡ.
"Con đâu phải trẻ con." Kỷ Ương Nam nói: "Mẹ về đi."
Phùng Vận Tuyết giúp anh cài cúc áo quân phục phần thân trên, chậm rãi nói: "Thì sao chứ."
Bà thở rất khẽ, trên làn da trắng bệch đã bắt đầu lấm tấm mồ hôi lạnh.
"Ương Nam, con hứa với mẹ, lần sau con về, sinh cho mẹ một đứa cháu với Bạch Du." Bà tha thiết nói: "Trong nhà này quá lạnh lẽo, có một đứa trẻ sẽ rộn ràng hơn."
"Mẹ."
Phùng Vận Tuyết biết anh định nói gì, đưa ngón trỏ lên ngắt lời anh.
"Không được nói không cần con cái, con lớn rồi mẹ không quản được con nữa." Bà bất mãn nói: "Một chút cũng không nghe lời mẹ."
Kỷ Ương Nam: "Để con về rồi nói sau."
Phùng Vận Tuyết mệt lắm, được Tô Diệp dìu về phòng. An Minh Giang vừa mới ăn sáng xong cùng Kỷ Đình Vọng, không nói một tiếng nào ngồi trên ghế sofa trong phòng khách đọc báo.
"Anh ta cuối cùng cũng đi rồi à?" Kỷ Minh Trác lén lút thì thầm vào tai y.
An Minh Giang trêu chọc cậu bé: "Nếu con không nỡ để anh ta đi, thì bảo ba con giữ anh ta lại nhà đi."
Kỷ Minh Trác trợn to mắt: "Không muốn không muốn! Con không muốn!"
Người anh trai Alpha này của cậu bé quá hung dữ, cậu bé một chút cũng không ưa, tốt nhất là đừng bao giờ về nữa.
Bạch Du hôm nay dậy sớm, cậu đã làm khá nhiều việc, thậm chí còn nhổ hết cỏ dại trong vườn hoa. Lúc từ dưới đất đứng dậy, trước mắt tối sầm lại, đầu óc choáng váng suýt chút nữa thì ngã quỵ. Cậu nghỉ ngơi một lúc lâu, cho rằng mình bị say nắng, quyết định sau này vẫn nên chờ mặt trời lặn rồi mới làm những việc này.
"Thiếu gia."
Cậu chậm rãi đi đến trước mặt Kỷ Ương Nam, mồ hôi trên trán làm ướt đẫm hàng mi. Cậu dùng tay dụi mắt, đôi bốt quân đội Kỷ Ương Nam đang đi dưới chân cũng bắt đầu trở nên nhạt nhòa trong mắt cậu.
Trên tạp dề trước ngực có một chiếc túi, cậu đưa tay vào trong đó, lấy ra chiếc khăn tay mà mình đã làm mấy hôm trước.
Cậu suy đi nghĩ lại, vẫn không đành lòng để một thứ tốt như vậy chỉ được cất giữ trong căn gác xép nhỏ cùng với những lá thư không bao giờ có thể gửi đi của mình.
"Tặng tôi?" Kỷ Ương Nam hỏi.
"Vâng ạ."
"Muốn tôi nhận không?"
Bạch Du chậm rãi ngẩng đầu, khuôn mặt hoàn mỹ của Alpha hiện rõ trước mắt. Cậu chớp mắt, ngoan ngoãn nói: "Muốn ạ."
Không biết có phải là ảo giác của cậu không, Alpha hình như đã mỉm cười một cái. Khi chiếc khăn tay được nhận lấy, Bạch Du cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
"Tôi chỉ nói với cậu một chuyện, cậu phải hứa với tôi."
Bạch Du tự nhiên gật đầu nghe lời, "Vâng ạ."
"Trong nhà xảy ra bất cứ chuyện gì, đều phải báo cho tôi biết đầu tiên. Địa chỉ của quân đội liên minh cậu biết, cậu biết viết thư chứ?"
"Có." Gò má Bạch Du ửng hồng, nghiêm túc gật đầu: "Em biết ạ."
Kỷ Ương Nam: "Trông chừng mẹ tôi."
"Vâng ạ."
Bạch Du cảm nhận được một nỗi lưu luyến khó tả. Đây không phải là lần đầu tiên cậu tạm biệt Kỷ Ương Nam, nhưng lần này lại không thể kiềm chế được cảm xúc của mình. Mắt cay xè, cũng không muốn để Alpha nhìn thấy bộ dạng xấu xí của mình. Tuyến thể đập loạn xạ với một tần số mất cân bằng, động tác nhanh hơn cả suy nghĩ, cậu tiến lên một bước, ôm lấy Kỷ Ương Nam.
Nước mắt làm ướt đẫm ngực áo quân phục của Alpha. Cậu khụt khịt mũi một cái, rất nhanh chóng buông ra và lùi lại.
"Thượng lộ bình an."
_________________________________
Lời tác giả:
Ối chà, hôm nay đăng hai chương, hihi