Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880
Chương 34: Vô Tâm
Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bạch Du phát hiện, cơ thể mình dường như có điều gì đó bất ổn.
Lúc tỉnh dậy trên giường, cậu đột nhiên rất nhớ mùi hương của Kỷ Ương Nam. Cậu ôm gối cố gắng tìm kiếm pheromone còn sót lại của Alpha, nhưng vô ích, Kỷ Ương Nam đã rời đi quá lâu, trên chiếc giường này sớm đã không còn dấu vết của anh.
Tuyến thể và bụng đều nóng ran, cậu sờ trán, tưởng mình bị bệnh, nhưng nhiệt độ rất bình thường. Lồng ngực đập dồn dập trong chốc lát, cậu như bị nghiện, cứ khao khát mùi pheromone của Kỷ Ương Nam. Đầu óc còn mơ màng sau giấc ngủ, liền chạy vào tủ quần áo tìm đồ của Alpha, không biết rốt cuộc mình muốn gì, cuối cùng chui tọt vào bên trong.
Bên trong toàn là mùi bột bồ kết, là quần áo cậu giặt sạch cất đi mỗi ngày. Cậu vội vã muốn tìm kiếm thứ gì đó, cuối cùng ở một góc tối đen như mực đã tìm thấy chiếc áo sơ mi mà Kỷ Ương Nam từng mặc ở nhà.
Tủ quần áo là một không gian kín, trên áo sơ mi vẫn còn pheromone duy nhất của Alpha. Bạch Du ôm chặt lấy nó, như chú chim non về tổ, co người lại cố gắng dùng áo sơ mi quấn lấy mình, như vậy khiến cậu cảm thấy rất an toàn.
Làm ra những hành động này hoàn toàn theo bản năng. Đợi đến khi Bạch Du phản ứng lại, cậu ngơ ngác ngồi trong tủ quần áo, đầu óc cậu ong ong.
Là ph*t t*nh sao? Nhưng cũng không phải, cậu hình như đã rất lâu không ph*t t*nh.
Chu kỳ ph*t t*nh của Omega thường rất cố định, một đến hai tháng sẽ trải qua một lần ph*t t*nh. Omega chưa bị đánh dấu sẽ thường xuyên hơn, Bạch Du chính là như vậy, đa phần là một tháng sẽ có một kỳ ph*t t*nh.
Cậu ở trong tủ quần áo nhớ lại, những kỳ ph*t t*nh trước đây đều dựa vào thuốc ức chế để vượt qua. Cậu một mình ở trên gác xép, nhờ có quần áo của Kỷ Ương Nam mà vượt qua, thực ra cũng không quá khó chịu, cậu quen rồi. Nếu may mắn, kỳ ph*t t*nh gặp phải lúc Kỷ Ương Nam nghỉ phép, Alpha cũng sẽ ở bên cậu, ngoài việc không đánh dấu, mọi thứ đều rất bình thường.
Kỳ ph*t t*nh của cậu ngừng lại từ bao giờ, Bạch Du nghĩ, hình như là lần đó Kỷ Ương Nam đến kỳ nhạy cảm, ở bệnh viện bị anh làm đánh dấu tạm thời.
Đã bao lâu nhỉ, chắc là ba tháng, sắp bốn tháng rồi.
Bây giờ tháng sáu sắp hết, thêm một tuần nữa là đến tháng bảy. Bạch Du nhận ra, kỳ ph*t t*nh của cậu đã đứt đoạn.
Một ý nghĩ không đúng lúc nảy ra, rất nhanh đã bị Bạch Du kìm nén lại.
Cậu sờ lên phần bụng phẳng lì mềm mại, nhịp tim dường như truyền thẳng đến lòng bàn tay, từng nhịp từng nhịp, mang theo nhiệt độ nóng bỏng làm cậu nóng ran.
"Mình sao vậy..."
Cậu bắt đầu nhớ lại bài học sinh lý ở trường giáo dưỡng.
Omega muốn thụ thai sẽ chủ động để Alpha đánh dấu. Omega có đánh dấu tỷ lệ mang thai sẽ tăng lên rất nhiều.
"Đặc điểm của việc mang thai..." Bạch Du bắt đầu tự lẩm bẩm: "Đặc điểm của việc mang thai là gì..."
Cậu đáng lẽ phải thuộc lòng mới phải, sao lại không nhớ ra được.
"Kỳ ph*t t*nh bị đình trệ."
"Khao khát pheromone mãnh liệt."
"Khứu giác trở nên nhạy cảm."
Bạch Du như đọc thuộc lòng sách giáo khoa, trình bày từng điều từng điều đặc điểm của việc Omega mang thai, cuối cùng nắm chặt chiếc áo sơ mi trong lòng, gương mặt cậu dần hiện rõ vẻ mờ mịt và bối rối.
"Là có em bé rồi sao?"
"Chắc là không đâu, mình đã uống thuốc mà."
Nhưng trong đầu luôn có những suy nghĩ trái ngược cứ liên tục nảy ra, nói với cậu, trong cơ thể cậu rất có thể đã có một sinh linh bé nhỏ.
Đó là một loại bản năng.
...
Lá thư viết cho Kỷ Ương Nam, Bạch Du đã sửa đi sửa lại không biết bao nhiêu lần. Cậu viết rất nhiều, cả trang giấy thư đều chật kín chữ. Cậu nghe theo ý kiến của Phùng Vận Tuyết, trong thư nói với Kỷ Ương Nam, nói trong nhà mọi việc đều ổn không cần lo lắng, giấu chuyện Tô Diệp bỏ đi, cũng giấu đi sự thật mình có thể đã mang thai.
Nước mắt vô tình làm ướt tờ giấy thư trên bàn, làm nhòe đi nét chữ. Bạch Du cẩn thận dùng ngón tay lau đi, cuối cùng ở cuối lá thư này viết thêm:
Thiếu gia, em nhớ anh lắm
Cậu cho vào phong bì và dán lại. Ánh nắng ngoài cửa sổ kính của gác xép chiếu vào, làm hiện rõ những hạt bụi li ti bay lượn quanh Bạch Du. Cậu cầm lá thư đó lên hôn nhẹ lên vị trí viết tên của Kỷ Ương Nam, muốn gửi gắm cả nỗi nhớ và tình yêu vô bờ của mình vào đó.
...
"Thư mà con bảo viết đã gửi chưa?"
Phùng Vận Tuyết ngồi ở đầu giường, lật xem cuốn album ảnh trong tay. Cuốn album rất lớn, trải trên đùi, bà lật từng trang từng trang, ngón tay gầy gò lướt nhẹ trên đó, trông rất dịu dàng.
Trong ấn tượng của cậu, Phùng Vận Tuyết chưa bao giờ là một người dịu dàng. Bà kiêu ngạo mạnh mẽ, nhưng lại rất lương thiện.
"Chưa ạ, chiều nay mới gửi."
"Ừ, cũng không vội."
Bà xoay cuốn album ảnh lại cho Bạch Du xem, trên đó toàn là ảnh của Kỷ Ương Nam, từ lúc sơ sinh đến lúc thiếu niên.
"Lúc nhỏ đáng yêu như vậy." Phùng Vận Tuyết thở dài: "Lớn lên lại không ngoan nữa."
Ký ức của Bạch Du về Kỷ Ương Nam bắt đầu từ năm 10 tuổi, khi đó Alpha 12 tuổi. Vì bị bệnh nên thân hình gầy yếu, chẳng hề giống một Alpha cùng tuổi. Bạch Du từng có lúc nghĩ anh nhỏ tuổi hơn mình, là em trai.
"Cái này." Phùng Vận Tuyết chỉ vào một bức ảnh ở góc cuối cùng của album. Bạch Du cụp mắt xuống, mí mắt cậu giật thót.
Đó là một bức ảnh đen trắng, khác với những bức ảnh khác. Trên bức ảnh này là hai đứa trẻ, mặc hai bộ vest nhỏ giống hệt nhau, trên ngực trái còn cài một bông hoa. Chỉ tiếc là không nhìn rõ màu sắc, hốc mắt Bạch Du đỏ hoe. Nếu cậu không lầm, bông hoa đó là do Phùng Vận Tuyết cài cho hai đứa, là màu đỏ.
Bức ảnh này là lúc nhỏ được mua về để xung hỉ, là bức ảnh chụp chung duy nhất với Kỷ Ương Nam.
Trong ảnh, cậu nhút nhát nắm lấy tay Kỷ Ương Nam, sợ sệt đối mặt với ống kính. Tấm ảnh đã ngả màu vàng ố, thậm chí sắp làm mờ đi biểu cảm của hai người. Cậu chỉ nhìn thấy Alpha mặt lạnh tanh, không có biểu cảm gì nhưng cứ như đang thiếu kiên nhẫn.
Bạch Du chớp chớp đôi mắt mỏi mệt, thầm nghĩ, một đứa trẻ nhỏ như vậy chụp ảnh sao có thể coi là ảnh cưới được, càng không ai nghĩ đây là ảnh cưới, là ảnh cưới của cậu và Kỷ Ương Nam.
"Còn nhớ không?" Phùng Vận Tuyết cười yếu ớt.
Bạch Du lí nhí vâng một tiếng.
Tiếng ve kêu ngoài cửa sổ không ngừng. Bạch Du nghe thấy tiếng còi xe hơi, Phùng Vận Tuyết khép album lại, "Mệt rồi, tôi ngủ một lát."
"Vâng ạ." Bạch Du dìu bà nằm xuống, chiếc chăn mỏng chỉ che hờ bụng, "Người nghỉ ngơi đi ạ, con ra ngoài trước."
Kỷ Đình Vọng đã về, Bạch Du xuống lầu vừa hay nhìn thấy An Minh Giang cầm khăn tay lau mồ hôi cho ông.
Pheromone của Alpha mùa hè sẽ nồng hơn bình thường. Bạch Du lập tức ngửi thấy mùi hương trên người ông, thái dương cậu đập thình thịch. Khứu giác cậu không thể chịu được pheromone của bất kỳ Alpha nào khác ngoài Kỷ Ương Nam.
Cậu im lặng lùi lại, đi chuẩn bị bữa trưa.
Quản gia buổi sáng mang về hai con cá biển từ bên ngoài, anh ta nói cá phải tươi mới ngon, bảo Bạch Du xử lý. Bạch Du chưa từng giết cá, lưỡi dao lướt nhẹ qua bụng cá, mùi tanh của máu lập tức khiến cậu không kìm được mà nôn khan.
Trên tay còn dính vảy cá, cậu run rẩy muốn rửa sạch, thì An Minh Giang vào bếp và phát hiện ra.
An Minh Giang không phải lần đầu tiên phát hiện Bạch Du nôn, lần trước là ở trong phòng tắm. Y nhìn thân hình gầy gò mảnh mai dưới lớp vải mỏng manh của Omega mà im lặng lạ thường.
"Cậu sao vậy?"
Bạch Du cắn môi lắc đầu: "Không có, cá tanh quá."
"Cậu chưa từng giết cá à? Mùi tanh của cá biển đâu có nồng như vậy?"
"Xin lỗi." Bạch Du xin lỗi y, tay vẫn còn run, "Tôi sẽ làm xong ngay."
An Minh Giang tay cầm một chùm nho, định rửa xong mang cho Minh Trác ăn. Đó là nho Kỷ Đình Vọng mang về từ liên minh, loại nho đặc biệt này tròn trịa, mọng nước, rất ngọt, ngày thường không dễ kiếm để ăn.
Trong không khí dần dần thoang thoảng mùi ẩm mốc lẫn với mùi thối rữa nào đó. An Minh Giang im lặng nhìn cậu chằm chằm: "Pheromone của cậu sao? Tại sao lại nồng như vậy?"
Bạch Du giật mình, vội vàng che lấy tuyến thể.
"Có lẽ là do thời tiết quá nóng, xin lỗi, lát nữa tôi sẽ dùng băng keo dán tuyến thể lại." Bạch Du lắp bắp nói: "Ngài ra ngoài trước đi ạ, ở đây bẩn."
An Minh Giang cầm chùm nho quay ra ngoài, còn không quên quay đầu nhìn Bạch Du trong bếp.
Omega như đang cố gắng kìm nén điều gì đó, con dao trong tay sắp không cầm vững, máu từ con cá nhỏ giọt xuống theo những ngón tay trắng bệch của Bạch Du.
Cậu lại nôn.
An Minh Giang như bị sét đánh mà đứng sững tại chỗ. Kỷ Minh Trác lúc này từ trên lầu chạy xuống, ôm y nũng nịu hỏi: "Ba về chưa ạ?"
An Minh Giang không để ý đến cậu bé. Kỷ Minh Trác không vui, bắt đầu mè nheo, "Sao lại không để ý đến con, mau nói chuyện đi chứ!"
An Minh Giang hiếm khi nổi giận với cậu bé, chọc nhẹ vào trán cậu bé bảo cậu bé im lặng.
"Còn gọi nữa, đợi trong nhà có Alpha mới, xem con còn cười được không."
Kỷ Minh Trác là một đứa trẻ nhỏ làm sao có thể hiểu được lời này, "Ý gì? Trong nhà không phải chỉ có hai Alpha sao? Ba và anh trai, còn có ai nữa, tại sao trong nhà lại có Alpha mới chứ?"
An Minh Giang lại bắt đầu lo lắng, ý nghĩ Bạch Du mang thai một khi đã nảy ra thì không thể kìm nén được nữa.
Con cá đó Bạch Du làm rất tanh, Kỷ Minh Trác không tài nào ăn được, ở bàn ăn kêu rất khó ăn. Cậu bé nài nỉ Kỷ Đình Vọng đổi đầu bếp cho gia đình, cậu bé nói Omega đến từ khu ổ chuột thì làm sao nấu được món ngon.
"Nguyên liệu tốt như vậy mà nó cũng có thể làm thành thế này, lãng phí chết đi được."
Bạch Du rất sợ bị phạt, may mà Kỷ Đình Vọng không nói gì nhiều.
Sau khi ăn xong, An Minh Giang nằm trên ghế bành trong phòng khách ăn nho, không biết đang nghĩ gì. Kỷ Đình Vọng có lẽ đã vào phòng sách, y không để ý đến điều đó. Giờ đây trong đầu y tràn ngập suy nghĩ: Kỷ Đình Vọng rõ ràng ghét Omega xuất thân từ khu ổ chuột đến thế, vậy tại sao lại giữ Bạch Du ở lại, phải chăng là vì Kỷ Ương Nam?
Kỷ Ương Nam là con trai Alpha duy nhất của ông, trông có vẻ có chút tình cảm với Bạch Du.
Ông quan tâm Kỷ Ương Nam đến thế sao?
An Minh Giang cũng chẳng còn tâm trí ăn nho nữa, bây giờ tâm trạng y rất không tốt. Gặp phải Du Du, liền mắng cô một trận. Du Du cố gắng chịu đựng những lời chỉ trích vô cớ của y, đôi mắt cô đỏ hoe.
"Thôi được, cô rửa số nho còn thừa kia mang cho phu nhân đi." An Minh Giang nói: "Trời nóng thế này, bổ sung thêm vitamin, đừng để xảy ra chuyện gì không hay."
Du Du cúi đầu nói một câu: "Biết rồi."
Lá thư của Bạch Du ở trên gác xép, cậu nên nhanh chóng gửi đi mới phải. Nhưng từ sau khi xử lý con cá đó, cậu luôn cảm thấy cơ thể mình cứ ám mùi tanh của cá, chỉ cần hít thở cũng thấy buồn nôn.
Thực sự không chịu nổi, đầu óc choáng váng, bụng cũng trống rỗng, cậu liền cởi quần áo rồi ngủ một lát trên chiếc giường nhỏ ở gác xép.
Rất nóng, cậu lại bắt đầu đổ mồ hôi. Bất an với những giấc mơ chắp vá không đầu không cuối, cuối cùng tỉnh dậy trong mồ hôi lạnh.
Cậu che ngực, lại sờ bụng.
"Không sao... không sao..."
Cậu dậy mặc quần áo, cầm thư chuẩn bị xuống lầu, nhưng cánh cửa nhỏ của gác xép đã bị khóa từ bên ngoài, cậu cố gắng thế nào cũng không mở ra được.
Cậu dùng vai húc mạnh vào. Cánh cửa cũ nát trông như sắp đổ. Từ khe cửa vừa hở ra do va chạm, Bạch Du nhìn thấy sợi xích sắt treo bên ngoài.
Bạch Du trợn to mắt, hét lên: "Thả tôi ra! Có ai không!"
Cậu liều mạng đập vào cánh cửa gỗ, gào đến khản cả giọng: "Mở cửa! Thả tôi ra."
Không có ai trả lời, cho đến khi cổ họng cậu khản đặc, kiệt sức ngã gục xuống cạnh cửa. Bên ngoài mới truyền đến giọng nói như có như không của An Minh Giang.
"Tôi thấy cậu sắp ph*t t*nh rồi. Tuần này đừng đi đâu hết, đợi kết thúc tôi sẽ thả cậu ra."
Bạch Du không đứng dậy được, cứ thế quỳ sụp xuống đất cầu xin y, "Không phải, tôi không phải vậy, ngài An, cầu xin ngài, thả tôi ra..."
Lá thư đó bay vào một góc khuất bên giường. Bạch Du không ngừng tìm cách thoát ra ngoài, cậu không thể nào nói thẳng cho An Minh Giang biết, cậu không ph*t t*nh, cậu rất có thể chỉ là đang mang thai. Cậu rất khó chịu, mùi tanh cá trên người cứ mãi không tan, cậu không muốn bị nhốt ở đây.
Nhưng đáp lại cậu chỉ là sự im lặng như chết.
___________________________
【Tác giả có lời muốn nói
】
Xét thấy tôi vẫn chăm chỉ cập nhật trong ngày lễ
Cầu... cầu... cầu... mọi người hiểu cho nhé (ᵕ̥﹏̑ᵕ̥̥)