41. Chương 41: Sau Này

Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bạch Du không rõ đã bao lâu mình nằm viện, có lẽ là nửa tháng, cậu sống trong mơ hồ, mỗi đêm đều không tài nào ngủ ngon được, chỉ có ban ngày nghe tiếng côn trùng và chim hót ngoài cửa sổ mới cảm thấy yên lòng hơn chút.
Cậu lại bắt đầu chép lại giáo quy bằng giấy bút xin từ y tá Omega. Lúc Du Du đến đưa cơm, cậu sẽ chủ động trò chuyện, còn những lúc khác, phần lớn thời gian cậu đều im lặng. Kỷ Ương Nam không thường xuyên ghé thăm, có lẽ vì quá bận rộn. Hiện giờ cậu chỉ một lòng một dạ nghĩ về vườn hoa trong nhà và cây hoa hồng con của mình.
Alpha thường đến thăm cậu vào buổi chiều, nhưng hôm nay lại đến vào buổi sáng.
"Cậu đang làm gì?" Kỷ Ương Nam nhìn thấy thứ cậu đang viết, nhưng vẫn muốn Bạch Du tự mình trả lời.
Omega nhấc tờ giấy mỏng manh trên tay lên. Nét chữ trên đó thanh tú, đẹp đẽ, chỉ là mực có vẻ không đủ, nhiều chữ viết đến cuối cùng đều rất nhạt nhòa.
"Chép giáo quy, có lẽ có một số chỗ không đúng, anh có thể kiểm tra giúp em." Cậu không có sổ tay giáo quy nên không chắc mình đã chép đúng hoàn toàn hay chưa. Cậu tưởng rằng mình đã đủ ngoan ngoãn, nhưng Alpha bất ngờ giật lấy tờ giấy từ tay cậu, vo tròn lại thành một cục rồi ném vào góc giường.
Sao lại tức giận? Bạch Du định hỏi, nhưng tay cậu lại run rẩy, hình như cậu lại làm sai rồi.
Chưa đầy vài giây sau, Kỷ Ương Nam lại tự mình đi nhặt cục giấy đó về. Anh không nói một lời, quay người bỏ đi. Bạch Du nhìn thấy lớp băng gạc quấn trên cổ anh, vị trí tuyến thể vẫn còn lờ mờ thấm ra chút máu, không biết có phải vẫn đang rỉ máu hay không.
"Thiếu gia, em có thể về nhà được không?"
Kỷ Ương Nam quay lưng về phía cậu, đứng bất động như một pho tượng. Anh nói: "Tôi sẽ đưa cậu đến một nơi ở khác."
Bạch Du không hiểu nơi ở khác là ở đâu, đang yên đang lành sao cậu lại phải đi nơi khác? Cậu không muốn đi, nên cậu nói: "Em có thể không đi không? Em muốn về nhà."
Kỷ Ương Nam lúc này quay lại, cả khuôn mặt lạnh như băng, rõ ràng là đang tức giận. "Cậu không phải đã nói sẽ nghe lời sao? Giáo quy chép ra là để dạy cậu như vậy à?"
Bạch Du nhất thời câm nín, cậu mím môi, mãi lâu sau mới thốt ra: "Xin lỗi anh, em..." Cậu lại muốn nói rằng mình sẽ nghe lời anh, nhưng Kỷ Ương Nam không cho cậu cơ hội nói hết câu. Alpha một tay đặt lên tay nắm cửa phòng bệnh, vừa bình tĩnh vừa kiềm chế nói: "Được thôi, tôi sẽ đưa cậu về."
Cánh cửa đóng sập lại, như một dòng sông ngăn cách họ ngày càng xa. Bạch Du không biết bơi, nên cậu không thể mở được cánh cửa này.
Đến trưa mà vẫn không thấy Du Du, Kỷ Ương Nam lại đến. Lúc đó, cậu đang chuẩn bị thay quần áo. Alpha đẩy cửa bước vào, vừa hay cậu đang tr*n tr**ng, cơ thể trắng nõn phơi bày dưới ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ, xương quai xanh thẳng tắp xinh đẹp vô tình trở nên sâu hơn. Cậu khẽ run hàng mi, hỏi: "Sao vậy ạ?"
"Không phải nói muốn về sao?"
Kỷ Ương Nam không có ý định tránh đi. Bạch Du cắn môi, dưới ánh mắt của Alpha mà thay xong quần áo.
Cậu không biết Alpha sẽ đưa cậu đi đâu, cũng không hỏi. Dù sao thì cậu cũng không có quyền lựa chọn mình sẽ đi đâu.
Cửa sổ ghế sau mở ra, gió thổi lồng lộng. Khi đi qua phố trung tâm, Bạch Du nhìn thấy gánh hàng rong bán kem que vào buổi trưa, cậu chợt nhớ đến Thời Xuân. Kỷ Ương Nam ngồi ở ghế lái không nói một lời, cuối cùng cậu cũng im lặng.
...
Xe dừng lại bên cạnh vườn hoa trước cửa nhà. Trời nắng chang chang. Bạch Du ở dưới mái hiên nhìn thấy Kiều Phàm Ninh ăn mặc mát mẻ. Đây là lần thứ ba cậu nhìn thấy Omega này ở nhà, vẫn xinh đẹp như mọi khi.
Cậu từ trên xe xuống, Kỷ Ương Nam đi phía trước rất chậm. Cậu nhìn Kiều Phàm Ninh cong mắt cười với Alpha, nói chuyện một cách thân mật: "Hôm nay em đến tìm anh, chú Kỷ nói anh ra ngoài, em liền định ở đây đợi anh, không ngờ anh về nhanh như vậy."
Lúc cậu ta nói chuyện, ánh mắt hơi lướt qua Bạch Du đang tái nhợt đứng sau lưng Kỷ Ương Nam, sau đó lại đặt lên người Alpha trước mặt, quan tâm hỏi: "Anh đi đâu vậy?"
"Có chuyện gì à?" Kỷ Ương Nam lạnh lùng hỏi.
Kiều Phàm Ninh thấy anh về cùng Bạch Du thì không vui. Nghe hầu gái Du Du nói Kỷ Ương Nam đến bệnh viện đón người, cậu ta không biết Bạch Du bị bệnh gì, nhưng người mình thích lại thân mật với Omega khác như vậy, trong lòng cậu ta dù sao cũng không vui. Huống hồ, cậu ta sắp đính hôn với Kỷ Ương Nam, cậu ta mới là Omega danh chính ngôn thuận của Alpha, sau này họ sẽ trở thành vợ chồng thực sự.
"Không có việc gì thì không được tìm anh à." Kiều Phàm Ninh lẩm bẩm: "Vậy lần sau em sẽ không đến nữa."
Miệng nói thế, nhưng làm sao có thể thật sự làm như vậy được.
Bạch Du bị nắng làm choáng váng, trên khuôn mặt trắng bệch đổ mồ hôi lạnh. Tiếng đồng hồ quả lắc trong phòng khách vang lên mấy tiếng, đập mạnh vào màng nhĩ cậu. Cậu không nghe rõ Kiều Phàm Ninh nói gì, chỉ thấy Omega tiến lên nắm tay Kỷ Ương Nam, trước mắt đột nhiên lóe lên một tầng bóng đen.
"Ba anh nói đã hẹn thợ may đến để đo kích thước cơ thể, làm vest cho chúng ta."
Kỷ Ương Nam mặt không biểu cảm định rút tay ra, nhưng lại nghĩ đến việc Bạch Du vẫn còn ở sau lưng, do dự mấy giây rồi để mặc Kiều Phàm Ninh nắm lấy.
"Không có thời gian." Anh nói.
"Hôm nay không có, ngày mai cũng không có? Em có chuyện muốn nói với anh." Cậu ta ghé sát vào tai Kỷ Ương Nam thì thầm: "Kiều Diên có gửi đồ về đấy."
Cậu ta nhận được tin của Kiều Diên là lập tức đến tìm Kỷ Ương Nam. Dù sao cậu ta bây giờ cũng có hôn ước với Alpha, đến tìm anh là chuyện đương nhiên, sẽ không ai nghi ngờ.
Quản gia gọi Kỷ Ương Nam đến phòng sách, nói Kỷ Đình Vọng có việc muốn dặn dò anh. Kỷ Ương Nam rút tay khỏi tay Kiều Phàm Ninh, bảo cậu ta đợi ở đây, sau đó lên lầu, từ đầu đến cuối không hề nhìn Bạch Du.
Trong phòng khách là một khoảng không vắng lặng, buổi trưa mùa hè chỉ có tiếng ve kêu. Sau khi Kỷ Ương Nam đi, Bạch Du mới nhắm mắt hít sâu một hơi, cậu phớt lờ Kiều Phàm Ninh, việc đầu tiên là đến vườn hoa xem cây hoa hồng con của mình.
Trong vườn hoa hỗn độn một mớ, cỏ dại mọc um tùm. Những bông hoa nguyệt quý vốn nở rộ rực rỡ đã bị phá hủy một nửa, trên nền đất toàn là những cánh hoa rơi rụng.
Cây hoa hồng con của cậu, lúc trước mua về chỉ là một cây hoa nhỏ bé. Sau mấy ngày mưa gió bão táp tàn phá, lúc này từ giữa cây đã gãy một đoạn. Hai nụ hoa mới nhú lên cách đây không lâu bị chôn vùi trong tấm vải màu sẫm mà cậu dùng để che nắng, trên đó phủ đầy bùn đất. Bạch Du dùng tay đào nó ra, cả cây hoa hồng con đều toát ra một vẻ bệnh tật héo úa.
Cậu đào lại một cái hố khác, định cứu nó sống lại. Đất đã đủ ẩm, cậu liền không tưới nước nữa. Lần này, cậu chôn rễ sâu hơn một chút, chỗ bị cong không dám dùng sức nắn, liền lấy một que gỗ để chống đỡ nó. Cậu dùng ngón tay cẩn thận chạm vào nụ hoa dường như đã héo úa. Cậu bây giờ không muốn nghỉ ngơi, cũng không thấy nóng nực, định nhân lúc có thời gian nhổ hết cỏ dại ở đây.
Cậu còn chưa đứng dậy, trên đầu đã có một bóng người che khuất. Sau đó, cậu ngửi thấy một mùi pheromone của Omega dễ chịu. Cậu vô thức cào lớp bùn dính trong kẽ móng tay, phản ứng đầu tiên lại là muốn che tuyến thể của mình.
Kiều Phàm Ninh đứng cách hàng rào vườn hoa, gò má dưới ánh nắng mặt trời phát sáng. Cậu ta khẽ nheo mắt, hỏi Bạch Du: "Những bông hoa này có dễ trồng không?"
Bạch Du nuốt nước bọt, chậm rãi đáp: "Cũng được."
Kiều Phàm Ninh không vòng vo tam quốc, thẳng thắn nói: "Cậu có biết tôi sắp đính hôn với Ương Nam không?"
Bạch Du co đầu ngón tay lại, im lặng chấp nhận.
"Cũng phải, người của liên minh đều biết." Giọng nói của Kiều Phàm Ninh rất nhẹ, mỗi lần nói đến tên Kỷ Ương Nam đều mang theo một sự dịu dàng khiến Bạch Du cảm thấy bối rối. "Tôi quen anh ấy còn sớm hơn cả cậu, tôi đã thích anh ấy từ rất nhỏ. Thực ra tôi không ghét cậu, tôi cũng không quan tâm Ương Nam có thích cậu hay không, tôi chỉ muốn ở bên cạnh anh ấy."
"Sau khi tôi đính hôn với anh ấy, chắc sẽ không ở đây nữa. Cậu đừng nghĩ nhiều, như vậy đối với cả cậu và tôi đều tốt."
Bạch Du ngồi xổm lâu, cảm giác tê dại do máu không lưu thông khiến cậu hơi choáng váng. Kiều Phàm Ninh nhổ lên một cọng cỏ đuôi chó từ lớp đất bên cạnh hàng rào, cậu ta quấn một vòng trên ngón áp út tay trái, sau đó đưa ra trước mặt Bạch Du cho cậu xem.
"Tôi đã tìm thợ kim hoàn ở phố trung tâm đặt làm một đôi nhẫn bạc, vợ chồng khi kết hôn đều phải đeo nhẫn, cậu nói có đúng không?"
Bạch Du không rõ, cậu rất ít khi thấy Alpha và Omega đã kết hôn đeo những thứ này. Nhẫn quá quý giá, người bình thường không thể chịu nổi. Trong ấn tượng của cậu chỉ có phu nhân có, nhưng bà không hay đeo, vẫn luôn bị bà khóa trong ngăn kéo phòng ngủ.
Ngón tay của Kiều Phàm Ninh rất thon dài. Sợi dây cỏ màu xanh nhạt quấn một vòng mỏng manh dưới gốc ngón tay cậu ta, như một tác phẩm nghệ thuật được trân quý. Bạch Du cảm thấy hơi chói mắt nên không nhìn nữa.
"Vâng, chúc mừng cậu." Cậu cúi đầu nhìn đôi tay bị bùn đất làm bẩn của mình, trên đó trống trơn. Cậu nói: "Hai người rất xứng đôi."
Kiều Phàm Ninh cười cười: "Cảm ơn."
Cậu ta cảm thấy Omega đến từ khu ổ chuột này không phải là người không biết điều như Kỷ Đình Vọng nói. Cậu ta cũng thực sự không nghĩ đến việc làm khó cậu, chỉ cần cậu ta và Kỷ Ương Nam thuận lợi kết hôn, sau này họ thế nào thực ra cậu ta cũng sẽ không bận tâm. Alpha nói hôn ước của họ không được tính là thật, nhưng thật thật giả giả ai mà nói rõ được, tình cảm dù sao cũng không thể giả dối. Đợi đến khi Kỷ Ương Nam có được mọi thứ anh muốn, người đứng bên cạnh anh nhất định sẽ là mình. Tốt nhất là như Kỷ Đình Vọng nói, nếu cậu ta thuận lợi mang thai con của Kỷ Ương Nam, vậy thì cậu ta sẽ xin liên minh đến tiền tuyến, cậu ta sẽ sinh con trong quân đội, sẽ không rời xa Alpha của mình.
_______________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Cuối tuần hai ngày này sẽ không có chương mới nhé, thứ Bảy tôi phải đi làm (buồn). Gần đây tốc độ cập nhật hơi chậm một chút, nhưng tôi không muốn vì chạy theo tiến độ mà viết qua loa. Tôi vẫn muốn cố gắng viết thật tốt và hoàn chỉnh hơn một chút. Tôi không chắc còn bao nhiêu chữ nữa thì đến đoạn Tiểu Du giả chết, vì tôi thường viết quá số chữ dự kiến, nhưng tiến độ hiện tại vẫn luôn theo kế hoạch của tôi. Các bạn tinh ý chắc cũng biết, Tiểu Du sẽ "chết" vào mùa đông, mà bây giờ mùa hè sắp qua rồi.