53. Chương 53: Du Du

Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xe của Kỷ Ương Nam đỗ ở bến tàu của liên minh, hôm nay anh không mặc quân phục, trang phục bình thường hòa vào dòng người qua lại.
Thuyền ở bến tàu một tuần ra khơi một lần, lộ trình không cố định. Bây giờ đang có chiến tranh, thuyền trưởng cũng đã thay đổi mấy người. Trên hàng rào dựng ở bến tàu buộc những sợi dây thừng thô. Một người từ trên thuyền xuống đưa cho Kỷ Ương Nam một chiếc hộp nhỏ bằng lòng bàn tay, màu nâu, chất liệu gỗ, bên trên có khóa.
Người đó mặc một bộ đồ đen, đội mũ đi biển, dáng người rất cao, nhưng cố tình còng lưng xuống, chắc là sợ bị người khác nhìn thấy dung mạo.
“Tôi đi đây, cậu cầm lấy.”
Kỷ Ương Nam ngậm điếu thuốc trong miệng, im lặng hút một hơi, hỏi: “Tìm thấy ở đâu?”
“Trong một căn phòng rất hẻo lánh ở sân sau, bên trong rất trống, chỉ có một chiếc giường và một cái tủ, không có mùi gì cả. Chiếc hộp ở trong cùng của tủ.”
Kỷ Ương Nam vẫn im lặng, người đó cũng không nói nhiều: “Nhà họ Kiều sắp dọn đi, may mà tôi nhanh tay, tìm thấy trước khi Kiều Trọng đến. Tôi không thể nán lại lâu, hôm nay đi luôn.”
“Ừ.”
Người đó quay người đi, sau đó lại quay đầu lại. Khuôn mặt lộ ra dưới vành mũ đi biển hằn sâu vẻ kiên nghị, làn da sạm đen. Người đó nói với Kỷ Ương Nam: “Cảm ơn.”
Ngày thứ hai sau khi Kỷ Ương Nam rời khỏi bến tàu, chiều hôm đó, tập tài liệu mật về Kỷ Đình Vọng vốn luôn được niêm phong trong phòng hồ sơ mật đã được trình lên văn phòng tối cao của chính phủ. Ngay trong đêm đó, giám ngục đã đến tìm Kỷ Ương Nam, nói Kỷ Đình Vọng đã biến mất.
Đối với chuyện Kỷ Đình Vọng bỏ trốn, Kỷ Ương Nam dường như không bận tâm, anh dường như đã lường trước được. Chính phủ liên minh đã ra lệnh truy nã Kỷ Đình Vọng. Lúc này, còn 3 ngày nữa là Kỷ Ương Nam ra tiền tuyến.
Du Du nói với anh chuyện muốn rời đi vào cuối tuần trước, đó là một buổi chiều rất bình thường. Cô vừa rửa xong bát, xếp chồng những chiếc đĩa sạch sẽ còn hơi nước lên nhau. An Minh Giang lại mắng cô, cô đã sắp miễn nhiễm. Chỉ là Omega có lẽ đã chịu đựng quá lâu, Alpha của mình vô cớ biến mất, bên cạnh còn một đứa con trai tinh thần lúc nào cũng suy sụp, y rất cần một nơi để trút giận. Du Du đã trở thành đối tượng để y trút giận.
“Rời đi?” Kỷ Ương Nam như không nghe hiểu, lặp lại lời của cô một lần nữa.
Du Du đã quyết tâm ra đi, mặc váy quỳ xuống đất. Chiếc tạp dề màu trắng xám vì hành động quỳ nhanh của cô mà bị kẹp dưới đầu gối. Cả cơ thể cô căng cứng, bím tóc trước ngực rủ xuống đất, cô dập đầu với Kỷ Ương Nam.
“Vâng, thưa thiếu gia, em muốn rời khỏi nhà họ Kỷ.” Cô nói giọng không vội vã, pha lẫn chút bất an, lo lắng, nhưng nói rất rõ ràng: “Em từ năm 10 tuổi được chị Tô Diệp mang về, năm nay là năm thứ 8. Ngôi nhà này đã không còn là nơi em quen thuộc nữa, em có lẽ…” Cô dừng lại một chút, đổi giọng nói: “Em nên rời đi rồi.”
Cô có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng đều bị cô coi như những hạt bụi lơ lửng trong không khí. Ngoài việc chỉ có thể nhắm mắt ho khan ra, cô chỉ có thể nuốt hết vào trong bụng. Cô không có tư cách than khổ với Kỷ Ương Nam. Từ nhỏ cô đã nghĩ đến việc làm Omega của Kỷ Ương Nam, nhưng bây giờ Alpha trước mắt cũng đã trở nên có phần xa lạ. Cô quá hoang mang, cũng không biết mình muốn gì. Cô chỉ muốn rời đi, về viện phúc lợi cũng không sao. Nhà họ Kỷ đã không còn là nhà họ Kỷ lúc Phùng Vận Tuyết còn sống nữa.
Sự ra đi của phu nhân là điều mà mọi người đều không muốn đối mặt, kể cả Du Du. Có mấy đêm khuya trong mơ tỉnh dậy, cô đều nhớ tới mảnh vườn hoa từng tràn đầy sức sống trước cửa, bây giờ chỉ còn lại sự chết chóc và tàn lụi.
Cô quỳ rất lâu, cho đến khi Kỷ Ương Nam đồng ý với lời khẩn cầu của cô, cô còn tưởng mình nghe nhầm. Cuối cùng cô không đứng dậy, nằm sấp trên mặt đất im lặng rơi lệ.
Khoảnh khắc đó có một sự giải thoát và nhẹ nhõm.
Bạch Du bị sốt. Trong ấn tượng của cô, ngoài kỳ phát tình ra, Omega hiếm khi yếu ớt. Trước đây cô ghét kỳ phát tình của Bạch Du, điều đó có nghĩa là, nếu Kỷ Ương Nam ở nhà sẽ ở bên cậu suốt kỳ phát tình. Cô lúc nào cũng rất ghen tị, ghen tị với việc Bạch Du có thể dễ dàng có được những thứ này.
Nhưng thứ mà Bạch Du thực sự có được, dường như chưa bao giờ là thứ cô muốn.
Cô cũng không biết rốt cuộc mình muốn gì.
Sơ ở viện phúc lợi từ nhỏ đã dạy cô, làm người phải thông minh lanh lẹ, đặc biệt là Omega, càng phải biết cách lấy lòng Alpha. Cô biết, Alpha trong viện luôn được nhận nuôi nhanh hơn Omega, giới tính chính là quan trọng nhất. Cô không muốn cả đời ở trong viện phúc lợi không chút ánh sáng, cho nên lúc được Tô Diệp nắm tay dắt đi, cô đã tự nhủ với mình, nhất định sẽ nghe lời hiểu chuyện, sẽ thuận theo Alpha mà mình sẽ thuộc về.
Nhưng sự thật là, cô còn chưa gặp được Alpha mà mình mong đợi. Người cô gặp là Bạch Du, một Omega cùng tuổi với cô nhưng cũng có ngoại hình không tệ, chỉ là có lẽ thân thế còn thấp kém hơn cô một chút. Bạch Du đến từ khu ổ chuột.
3 6 9 đẳng là kiến thức đầu tiên mà cô học được ở viện phúc lợi, cô ở nhà họ Kỷ luôn thực hiện rất triệt để. Nhưng chị Tô Diệp lúc nào cũng tha thiết nói với cô: “Du Du, chúng ta là một gia đình, đừng lúc nào cũng đối xử như người ngoài.”
Ngay cả khi không nói thẳng tên, cô cũng biết chị Tô Diệp đang nói đến ai.
Du Du không có nhà, càng chưa từng thấy ba mẹ của mình, cô không có khái niệm về nhà. Bạch Du cũng luôn chấp nhận sự bắt nạt của cô, làm tất cả những việc mà cô không muốn làm.
Cô vẫn luôn nghĩ, đây là do Bạch Du tự nguyện làm, liên quan gì đến cô? Là vì Bạch Du là Omega của thiếu gia, cậu ấy nên bao dung.
Sáng hôm Du Du rời khỏi nhà họ Kỷ, thời tiết trong xanh. Bạch Du vừa khỏi bệnh nặng đã kiên quyết muốn tiễn cô. Cô mặc bộ váy liền màu xanh lam thường ngày, vạt váy che qua đầu gối, để lộ bắp chân thon dài trắng nõn, mang tất trắng đi giày bệt đen. Cô xách một chiếc vali da rất nhỏ, bên trong là tất cả gia tài của cô.
Bạch Du và cô đối mặt đứng ở ngã ba trước cửa nhà. Sau lưng là mảnh vườn hoa héo úa. Ánh nắng mặt trời không cứu sống được những đóa hoa nguyệt quý, cũng không giữ chân được Du Du.
“Du Du, liên minh đang có chiến tranh, cậu định đi đâu?” Bạch Du hỏi cô.
Du Du nói: “Không biết, rồi sẽ có nơi để tôi dừng chân thôi.”
Bạch Du mím môi suy nghĩ gì đó, sau đó nói: “Cũng phải, vậy thì...”
Cậu nghĩ, cậu nên nói những lời vui vẻ cho sự ra đi của Du Du. Nhưng thật đáng tiếc, cậu bỗng cảm thấy hụt hẫng, vì vốn từ của cậu nghèo nàn đến mức ngay cả “thượng lộ bình an” cũng không nghĩ ra được.
Du Du đã cởi tạp dề, dưới ánh đèn vàng ấm áp, khuôn mặt của cô trông vô cùng xinh đẹp. Cô dùng tay hất bím tóc ra sau lưng, ngập ngừng nói: “Bạch Du.”
“Sao vậy?”
Du Du hít một hơi, hai tay nắm chặt tay cầm của chiếc vali da trước ngực, hồi lâu mới nói: “Sợi dây chuyền trong phòng của chị Tô Diệp, là tôi đã đặt vào.”
Ánh nắng chói chang, Bạch Du khẽ nheo mắt. Đầu óc cậu chậm chạp tiếp nhận, tim cũng vậy. Cậu rất nghiêm túc nghe Du Du nói.
“An Minh Giang lấy cớ đuổi tôi về viện phúc lợi để ép tôi vu oan cho chị Tô Diệp. Thực ra, tôi định đặt vào phòng của cậu, nhưng không dám.”
Cô thừa nhận mình có chút thông minh, nhưng không đủ tàn nhẫn, dẫn đến việc làm việc gì cũng rụt rè.
“Nói không hối hận là giả. Tôi rất nhiều lần đều nghĩ, nếu có chị Tô Diệp ở đây, ngôi nhà này có phải sẽ không thay đổi không.”
Bạch Du rất chậm rất nhẹ mà chớp mắt, hình ảnh Du Du như nhòe đi trước mắt cậu. Cậu há miệng, hồi lâu mới hỏi: “Tại sao lại nói cho tôi biết?”
“Coi như là để giải thoát cho cái tôi hèn mọn của mình đi.” Đôi mắt của Du Du sáng ngời, nhìn Bạch Du nói: “Cậu biết đấy, tôi ghét cậu, nói ghét cũng không chính xác. Tôi quá đỗi ghen tị với cậu. Nói cho cùng, chẳng qua chỉ là tự hận mình vô dụng mà thôi. Tôi cũng không biết rốt cuộc mình muốn gì, lúc nào cũng muốn thông qua việc đàn áp, bắt nạt cậu để trút giận.”
Sự nhẫn nhục của Bạch Du cũng khiến ác ý này của cô không ngừng nảy sinh.
“Cậu hận tôi cũng không sao.” Cô nói.
Bạch Du nhíu mày, không hiểu từ “hận” mà Du Du nói. Cậu chưa bao giờ hận cô, chỉ là cậu không ngừng ngẫm nghĩ lại lời của Du Du trong lòng.
Nếu chị Tô Diệp còn ở đây, vậy thì có phải thực sự sẽ có sự khác biệt không?
“Du Du.” Bạch Du lúng túng kéo vạt áo mình rồi nhanh chóng buông ra: “Thực ra tôi mới ghen tị với cậu, cậu thông minh hơn tôi nhiều.”
“Thật sao?” Du Du lẩm bẩm.
“Ừm.”
“Tôi đi đây.” Du Du liếm môi, cảm thấy khát nước, nhưng cô không thể ở lại được nữa.
Bạch Du nhìn cô quay người. Cơ thể gầy gò mảnh mai của cô gái trong chiếc váy như một cây tre kiên cường. Trong lòng Bạch Du đột nhiên trống rỗng, muốn gọi tên Du Du, đành cố nén lại.
Du Du đi được vài bước, lại quay đầu lại, ngược với ánh sáng nói với Bạch Du: “Bạch Du, cậu đến đây lâu như vậy, có bao giờ nghĩ đến việc trở về không?”
Bạch Du sững sờ: “Nơi nào?”
“Ngôi nhà ban đầu của cậu.”
“Nhà?” Bạch Du suýt nữa thì quên mất, cậu hỏi: “Khu ổ chuột?”
Giọng của Du Du mãi một lúc sau mới truyền đến: “Cậu không phải… còn có mẹ và em trai sao?”
Du Du rất kiên trì, nói với cậu: “Về xem đi.”
Những viên sỏi dưới chân trải ra con đường phía trước của cô. Từ đó trở đi, Bạch Du không bao giờ gặp lại Du Du, cũng không nghe được bất kỳ tin tức nào của cô nữa.
_________________________________
【Tác giả có lời muốn nói】
Vâng, tôi đã cập nhật hai chương rồi) tự hào vỗ trán
KY: Du Du trưởng thành rùi, chúc cô gái nhỏ có thể tìm thấy điều thực sự ý nghĩa với ẻm ❤️