Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880
Chương 57: Giấc Mơ
Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vào rạng sáng ngày Kỷ Ương Nam rời đi, nhiệt độ bất thường, thấp hơn hẳn mọi khi, trời chưa sáng hẳn, tiếng côn trùng đã râm ran bên tai. Anh thức trắng đêm, hiếm hoi hồi tưởng về vài chuyện vặt vãnh thời thơ ấu.
Từ khi anh có ký ức, Tô Diệp đã ở trong căn nhà này. Cô gánh vác mọi việc nhà, chưa từng than vãn mệt mỏi, giống như Phùng Vận Tuyết chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi khi cãi nhau với Kỷ Đình Vọng vậy. Cho đến khi Kỷ Đình Vọng rời đi, căn nhà này mới có chút sinh khí trở lại.
Bệnh của anh từng có lúc thuyên giảm, nhưng chẳng hiểu sao lại tái phát. Sau khi anh nhập viện, Phùng Vận Tuyết khắp nơi tìm người về xung hỉ cho anh. Anh nghe thấy tên Du Du từ miệng Phùng Vận Tuyết, sau đó lại đổi thành Bạch Du.
"Lần này là một cậu bé, nhỏ hơn con. Đợi con khỏe hơn mẹ sẽ đưa con về xem mặt nó."
Mùa đông năm đó lạnh buốt, cửa sổ phòng bệnh của anh cũng ít khi được mở. Cành cây bên ngoài phủ trắng tuyết dày. Những lúc rảnh rỗi, anh thường thích ngắm tuyết rơi rồi tan chảy. Lời nói của Phùng Vận Tuyết không hề khuấy động chút gợn sóng nào trong lòng anh. Anh mặc quần áo dày cộm nằm sấp trên giường, không ngẩng mặt lên, vùi trong gối nói giọng ồm ồm: "Sao lại tìm thêm một người nữa rồi?"
Phùng Vận Tuyết chọc nhẹ vào eo lưng anh, tặc lưỡi nói: "Con biết cái gì. Bạch Du hợp với con hơn."
"Chẳng phải đều giống nhau sao."
"Không giống." Phùng Vận Tuyết nghiêm túc phản bác: "Con phải nghe lời mẹ."
Lần thứ hai nghe thấy tên Bạch Du là vào ngày anh xuất viện. Phùng Vận Tuyết đùng đùng tức giận đẩy cửa phòng bệnh. Vai áo khoác lông thú vẫn còn vương tuyết. Bà vừa phủi vừa nói: "Thật xui xẻo, đúng hôm nay lại làm vỡ bát, tức chết tôi mà."
Kỷ Ương Nam định tự mình đi giày vào, nhưng cả người không chút sức lực, căn bản không đứng vững được. Phùng Vận Tuyết vội vàng xông đến ôm lấy anh: "Để mẹ, con đừng động đậy nữa, con cũng muốn làm mẹ tức chết à?"
Kỷ Ương Nam không muốn bà cứ vì chút chuyện nhỏ nhặt mà phiền lòng, liền nói: "Ai làm vỡ bát? Chuyện này có sao đâu."
Khóe mắt, đầu mày của Phùng Vận Tuyết đều có dấu tuyết tan chảy. Bà nheo đôi mắt đẹp, nói như đùa: "Còn có thể là ai, vợ nuôi từ bé của con đó chứ ai."
Gương mặt tái nhợt của Kỷ Ương Nam cứng lại, mang tai cũng khẽ nóng lên, nhất thời không biết phải trả lời bà ra sao, liền nói: "Là mẹ tự mình muốn tìm, sao lại đổ lỗi cho con."
"Mẹ đổ lỗi cho con chỗ nào?"
Kỷ Ương Nam lười giải thích với bà ấy. Lời bà vừa nói chẳng phải là đang trách vợ nuôi từ bé của anh làm vỡ bát sao?
Anh còn chưa từng gặp cô vợ nuôi từ bé này, thì liên quan gì đến anh chứ.
Thật tình.
Anh ở bệnh viện quá lâu, đường về nhà cũng sắp trở nên xa lạ rồi. Hôm đó không có nắng, trời âm u, thỉnh thoảng có tuyết rơi lất phất. Xe dừng lại bên vườn hoa bị tuyết phủ trắng xóa. Anh nhìn thấy bóng dáng co ro quỳ trước cửa nhà. Anh được tài xế bế trong lòng, không chắc đó là ai, nhưng trong lòng dường như đã có câu trả lời. Chắc hẳn là vợ nuôi từ bé mà Phùng Vận Tuyết nói, anh liền cố ý hỏi một câu: "Cậu từ đâu đến?"
Omega đang run lẩy bẩy vì lạnh từ từ ngẩng đầu lên. Kỷ Ương Nam chỉ nhìn thấy tuyết phủ đầy trên hàng mi cậu và đôi đồng tử trong veo, sáng ngời dưới lớp tuyết. Rất giống mặt hồ anh đã đi ngang qua trên đường về nhà, là mặt hồ mùa xuân với sóng nước lấp lánh.
Tuyết mùa đông của Liên Minh lạnh buốt thấu xương, càng rơi sẽ càng dày. Anh vùi mình trong chiếc áo khoác lông xù dày cộm không ngừng nhìn ra bên ngoài. Cô vợ nuôi từ bé sắp biến thành người tuyết. Anh muốn nói với Phùng Vận Tuyết: "Cậu ấy sẽ chết cóng mất." Cuối cùng anh lại đổi thành: "Nó sắp chết cóng rồi."
Bạch Du rất bám người, bám người hơn tất cả Omega anh từng gặp. Đặc biệt là sau khi vào trường giáo dưỡng, chuyện gì cũng phải về kể cho anh nghe một lượt. Nhưng sự bám người này chỉ kéo dài đến khi anh nhập ngũ. Số lần họ gặp mặt ngày càng thưa thớt. Trong những lần gặp mặt hiếm hoi, Bạch Du bắt đầu trở nên e thẹn.
Bạch Du hay ngại ngùng, rất nghe lời, nhưng đôi khi cũng không nghe lời cho lắm. Kỷ Ương Nam cũng không rõ rốt cuộc anh muốn Bạch Du phải nghe lời theo cách nào. Anh vẫn luôn cho rằng mình đủ hiểu Bạch Du, và cũng đủ hiểu bản thân, nhưng hình như không phải như vậy.
Chiếc xe Liên Minh cử đến tiền tuyến của quân đội đang đậu ngay trước cửa nhà. Anh đứng bên chiếc giường nhỏ mà Bạch Du ngủ trên gác mái. Bàn tay trái bị thương quấn băng gạc dày cộm, máu đã thấm ra ngoài.
Anh ngồi xổm xuống bên giường, cẩn thận quan sát từng biểu cảm nhỏ nhặt của Bạch Du.
Trên khuôn mặt đang ngủ say của Omega đầy những vệt nước mắt đã khô. Cậu nhíu mày thật sâu, bất an cắn môi, từ cổ họng phát ra từng tiếng nói mê. Kỷ Ương Nam cúi người xuống, ghé tai lại gần nghe, nhưng không nghe thấy gì. Anh dùng bàn tay lành lặn vuốt lại mái tóc cho Bạch Du, sau đó hôn lên trán cậu dưới ánh bình minh.
Cửa gác mái được mở ra rồi lại đóng vào. Chẳng bao lâu sau, dưới lầu liền vang lên tiếng động cơ xe khởi động. Bạch Du từ từ mở mắt trong tiếng còi xe ngày càng xa dần.
Trong nhà có người lạ mà Bạch Du không hề quen biết chuyển đến ở, một nữ Omega chừng 30 tuổi. Cô mặc chiếc váy liền thân dài màu đen, tạp dề trắng, tóc búi gọn gàng không một sợi lòa xòa. Hơi giống Tô Diệp, nhưng không dịu dàng bằng. Còn có hai binh lính Alpha có súng. Họ canh giữ ở cửa nhà từ sáng đến tối. Chỉ cần Bạch Du bước chân ra khỏi cửa là sẽ bị chặn lại. Họ hỏi mục đích ra ngoài và thời gian trở về của Bạch Du, nhưng kết quả cuối cùng đều là cậu không nên ra ngoài.
Bạch Du phát hiện, cậu không còn tìm thấy cây bút máy của mình nữa. Không chỉ bút máy, mà tất cả những vật sắc nhọn trong nhà, bao gồm cả dao kéo, cậu đều không nhìn thấy.
"Cậu Bạch, nếu cậu cần gì cứ nói với tôi là được, tôi sẽ lấy cho cậu." Người Omega nói với cậu như vậy.
"Tôi có thể tự làm được." Bạch Du hai mắt vô hồn, nhìn ra ánh sáng rực rỡ bên ngoài cửa sổ, "Không phiền đâu."
"Đây là trách nhiệm của chúng tôi, xin đừng làm khó chúng tôi."
"Tôi có thể ra ngoài không?"
Người Omega hỏi: "Cậu định đi đâu?"
Bạch Du không biết, cậu không đưa ra câu trả lời. Người Omega cũng không hỏi nữa.
Trong suốt khoảng thời gian dài bị nhốt ở nhà, Bạch Du chỉ cầm con búp bê Thời Xuân để lại mà ngẩn người. Thời tiết không còn nóng như trước kia nữa. Bạch Du đôi khi ngồi lâu còn thấy lạnh. Chiếc áo ghi lê xanh nước biển mà con búp bê mặc rất bẩn. Cậu tranh thủ cởi nó ra giặt rồi phơi ở sân sau. Lớp vải mỏng manh thổi một cái là khô. Cậu mặc lại áo cho con búp bê, nhưng không hiểu sao, con búp bê xẹp lép trống rỗng từ bụng trở xuống. Cậu sờ thử, phát hiện đường may bên hông đã bị rách, bông bên trong lòi ra ngoài. Cậu liền nhét thêm chút bông vào, nhưng đến khi tìm kim chỉ lại gặp khó khăn.
"Để tôi." Người Omega kiên quyết không cho cậu cơ hội cầm kim chỉ. Cô ấy đặc biệt nghiêm túc và kiên trì. Bạch Du biết mình không còn lựa chọn nào khác, liền đưa con búp bê đang cầm trên tay cho cô ấy.
"Là của bạn tôi." Bạch Du nói: "Cậu ấy rất thích cái này."
Người Omega không để ý đến cậu, chỉ nói: "Tôi sẽ vá lại."
Bạch Du nói tiếp: "Tôi muốn bút, tôi muốn... viết thư."
"Xin hãy đợi một chút, qua một thời gian nữa."
Tiếng đồng hồ quả lắc vang vọng trong phòng khách trống trải. Bạch Du đột nhiên cảm thấy lạnh buốt, có lẽ mùa thu sắp đến.
Con búp bê đã được vá xong. Bạch Du nhớ đến Thời Xuân. Cậu nghĩ, mình vẫn chưa dựng bia mộ cho Thời Xuân, nhưng cậu bỗng cảm thấy chôn Thời Xuân ở một nơi nào đó hẳn cậu ta sẽ không thích. Bạch Du cuối cùng vẫn quyết định giữ con búp bê lại bên mình.
Quanh đi quẩn lại, mọi chuyện vẫn trở về tay mình. Bạch Du không biết nên mừng hay nên tiếc.
Cậu bị giam cầm trong căn nhà này, chẳng thể đi đâu được, một mình ngồi trên gác mái, từ lúc mặt trời mọc cho đến lúc mặt trời lặn.
Vào một ngày giữa tháng 10, Bạch Du một lần nữa tìm cách tự sát, dùng góc nhọn của bồn rửa mặt trong nhà vệ sinh. Cậu hoàn toàn không sợ đau, liều mạng dùng chỗ đó cứa vào cổ tay mình lặp đi lặp lại. Nhưng chỗ đó so với lưỡi dao thì quá cùn. Cậu cứa đến khi máu chảy ra, kiệt sức bắt đầu co giật thì bị Người Omega phá cửa xông vào ngăn cản.
"Điên rồi! Cậu điên rồi!" Mái tóc búi gọn gàng của Người Omega cũng bung ra. Cô ấy kéo Bạch Du về phòng. Từng làm y tá, cô ấy biết cách xử lý vết thương đơn giản. Bạch Du không bị thương đến động mạch. Cô ấy sợ hãi bắt đầu thở hổn hển.
Cô ấy viết thư cho Kỷ Ương Nam. Trước khi nhận được hồi âm, cô ấy đưa cho Bạch Du một cây bút chì gỗ, là loại cô ấy đã gọt sẵn, cố ý gọt rất cùn. Cô ấy yêu cầu Bạch Du phải trả lại trước 5 giờ chiều. Bạch Du đồng ý.
Tuy nhiên Bạch Du cầm bút mà căn bản không biết viết gì, thậm chí còn không biết viết cho ai. Ngoài cửa sổ gác mái thỉnh thoảng có vài con chim sẻ xám tro bay qua. Cậu nhìn đến xuất thần. Cho đến khi ý thức quay trở lại, chim sẻ đã không còn thấy đâu nữa.
Bạch Du lại bắt đầu chép giáo quy. Chẳng biết làm vậy có ý nghĩa gì, cậu chỉ cảm thấy làm như vậy sẽ không còn mải nghĩ đến cái chết nữa. Người Omega luôn ở cách cậu không quá 5 mét, bây giờ cậu ngay cả quyền được chết cũng không còn.
Bạch Du đúng giờ trả lại bút trước 5 giờ. Người Omega giúp cậu sắp xếp lại đống giấy lộn xộn trên bàn nhỏ, thì phát hiện trên tờ giấy trắng ở trên cùng có dòng chữ ngắn ngủn Bạch Du viết.
Mẹ ơi, sống đau khổ quá, xin hãy mang con đi.
___________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Cảm thấy rất mất tự tin. Tuần trước cập nhật mỗi ngày, nhưng kết quả là lượng người xem ngày càng ít đi (ᵕ̥﹏̑ᵕ̥̥)
Ngày mai phải đi rồi, xin phép nghỉ vài ngày. Đợi khi về sẽ cập nhật tiếp.