Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880
Chương 9: Nhớ Anh
Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trăng lên giữa trời, đêm tối dịu dàng. Lúc Bạch Du dọn dẹp quần áo cho Kỷ Ương Nam, cậu phát hiện chiếc cúc trên áo sơ mi của anh sắp rơi ra, bèn cầm kim chỉ ngồi bên cửa sổ, nương theo ánh đèn trên cao mà khâu lại cho anh.
Kỷ Ương Nam về muộn. Bạch Du đợi anh đến đêm, thức ăn hâm đi hâm lại mấy lần. Đến khi anh đi tắm, cậu mới có chút rảnh rỗi.
Kỷ Ương Nam từ phòng tắm bước ra vừa hay nhìn thấy Bạch Du kéo sợi chỉ, cúi đầu cắn đứt nút thắt đã thắt xong ở cuối. Mũi cậu lướt qua áo sơ mi của anh, cả người dưới ánh đèn tạo thành một bóng hình mờ ảo, dịu dàng.
"Anh tắm xong rồi ạ?" Cậu nhìn về phía anh, cẩn thận cất cây kim trong tay đi, tiện thể treo áo sơ mi lên.
Dây thắt lưng áo choàng tắm của Kỷ Ương Nam lỏng lẻo, tưởng chừng giây tiếp theo sẽ tuột hẳn. Bạch Du tiến đến thắt lại cho anh, ngón tay vô tình chạm vào cơ bụng rắn chắc, ẩm ướt của anh, một luồng hơi nóng lan thẳng lên từ lòng bàn chân cậu.
Cậu cụp mắt xuống, nhận thấy Kỷ Ương Nam cử động cổ tay phải. Nhìn kỹ mới phát hiện mu bàn tay anh đã bị xước da. Tim cậu đập mạnh, nâng tay anh lên xem.
"Sao lại bị thương vậy? Có đau không?"
Kỷ Ương Nam rút tay về, mình cũng nhìn chằm chằm mấy lần, hờ hững nói: "Tôi không nhớ."
Có thể là vô tình bị quệt phải, anh không để ý, nhưng Bạch Du rất coi trọng. Cậu định xuống lầu tìm hộp thuốc cho anh.
"Muộn thế này cậu còn định làm phiền ai sao?" Kỷ Ương Nam kéo cậu lại, không cho cậu đi.
Bạch Du lo lắng nói: "Em sẽ đi thật khẽ, sẽ không gây tiếng động đâu ạ."
"Không cần." Kỷ Ương Nam kiên quyết đáp.
Bạch Du không còn cách nào khác, cắn môi nói: "Anh có mệt không? Em xoa bóp cho anh nhé."
Lúc cậu mới chuyển vào phòng ngủ này, tình trạng của Kỷ Ương Nam rất tệ, gần như không thể rời giường. Rất nhiều lúc trong mơ anh đều cảm thấy khó chịu, không khỏe. Cậu sẽ ở bên cạnh vuốt lưng cho anh. Vì Kỷ Ương Nam đã lâu không ra ngoài, cậu liền học cách xoa bóp gân cốt cho anh.
Lúc đầu không có kinh nghiệm, lực tay hơi mạnh, thiếu gia sẽ tức giận mắng cậu, nói cậu sao lại ngốc nghếch vậy, định ấn chết anh à.
Ngoài việc xin lỗi, cậu còn đảm bảo lần sau tuyệt đối sẽ không dùng sức như vậy nữa.
"Tôi không tin cậu."
"Em thề."
Kỷ Ương Nam nằm sấp trên gối, khuôn mặt tinh xảo nhỏ nhắn như thể bị rút cạn sinh khí. Anh nói: "Lời thề của cậu cũng chẳng có giá trị gì, ông trời sẽ không nhận đâu."
Bạch Du miệng lưỡi vụng về, không biết phản bác, chỉ biết lắp bắp cầu xin anh: "Tin em đi, em nhất định sẽ làm được, được không ạ?"
Thiếu gia của cậu không có bạn bè, họ ngày nào cũng ở bên nhau như hình với bóng. Bạch Du thích chăm sóc anh. Cậu không biết chữ, thiếu gia đã dạy cậu viết tên mình.
Bao nhiêu năm trôi qua, kỹ năng chăm sóc người khác của Bạch Du ngày càng thành thạo. Với tư cách là Omega của Kỷ Ương Nam, cậu vẫn luôn làm rất tốt.
Cậu xoa bóp cẳng tay của Kỷ Ương Nam, làm dịu đi cơn đau nhức cơ bắp của anh. Trong lòng đột nhiên nhớ tới lúc nhỏ, nhớ những ngày gần như không rời nhau cùng Kỷ Ương Nam.
Cậu càng lớn hơn một chút, dường như thiếu gia lại càng xa cách cậu hơn một chút.
Hàng mi dày của Bạch Du rũ xuống, không biết đang nghĩ gì, động tác trên tay cũng dừng lại. Vành tai mềm mại như chú thỏ xám, ửng đỏ. Trong một khoảnh khắc nào đó, Kỷ Ương Nam cảm thấy cậu hình như đang buồn.
"Ngày mai đi ra phố với tôi." Anh nói.
Bạch Du lúc này mới có phản ứng, "Để làm gì ạ?"
"Chọn quà, đến nhà họ Kiều."
Bạch Du ngẩn người một lúc lâu, trong đầu hiện lên hình ảnh Omega gặp ở công đoàn.
Lồng ngực cậu căng tức, bị cậu cố gắng đè nén xuống, cười gượng với Kỷ Ương Nam: "Là đến thăm tam phu nhân Kiều sao?"
"Ừ."
Bạch Du bắt đầu xoa bóp tiếp cho anh, "Vâng, vậy là tặng cho tam phu nhân hay là cho em bé của phu nhân ạ?"
"Cậu thấy thế nào?"
Bạch Du nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này, cuối cùng trả lời: "Lần trước em và phu nhân đã tặng quà cho em bé của phu nhân rồi. Lần này tặng cho tam phu nhân đi, phu nhân vừa mới sinh xong, nhận được quà chắc chắn sẽ rất vui."
Kỷ Ương Nam im lặng. Bạch Du tưởng mình đã nói sai, lo lắng bất an nhìn khuôn mặt của Alpha, rồi lại chìm vào đôi mắt sâu không thấy đáy của đối phương.
Cậu muốn nói nhưng rồi lại thôi. Kỷ Ương Nam vuốt tóc cậu, bảo tắt đèn đi ngủ. Bạch Du rối rắm, nỗi không nỡ trong lòng càng dâng trào, cuối cùng vẫn lựa chọn ôm chầm lấy anh.
"Làm gì?" Kỷ Ương Nam siết lấy gáy cậu từ phía sau, mùi pheromone của Alpha xộc thẳng vào mũi cậu.
Bạch Du mặt đỏ bừng hôn lên khóe môi anh, sau đó nhút nhát không dám đối mặt với anh.
"Anh ở nhà bao lâu ạ?" Giọng cậu run rẩy, chậm rãi nói một câu, "Em nhớ anh lắm."
Rèm cửa trong phòng có một lớp voan trắng mỏng, Bạch Du quên kéo chặt. Cơn gió nhẹ thổi qua khe cửa sổ làm lay động tấm rèm voan, bóng người trên tấm thảm trải sàn bên giường chồng lên nhau, lay động. Thỉnh thoảng truyền đến tiếng rên rỉ yếu ớt.
(...)
Tay của Kỷ Ương Nam luồn qua mái tóc của Bạch Du, vuốt ve chân tóc ướt đẫm của cậu, không nặng không nhẹ mà kéo cậu lại. Tầm mắt anh rơi trên cái gáy cúi thấp của Bạch Du.
Vị trí tuyến thể của Omega dán một miếng băng keo, dán không được phẳng lắm, mép hơi nhăn. Anh đưa tay sờ lên chỗ đó, cơ thể Omega đều cứng đờ, vội vàng ngẩng mặt lên, "Sao, sao vậy anh?"
"Dán từ khi nào?" Kỷ Ương Nam hỏi.
Toàn thân Bạch Du nóng ran, đặc biệt là tuyến thể. Lòng bàn tay của Alpha bao trọn lấy gáy cậu, động tác này khiến cậu căn bản không thể thoát ra.
"Ngày thứ hai sau khi anh về." Khóe mắt Bạch Du ướt át, "Bây giờ anh chắc sẽ không ngửi thấy mùi của em nữa."
Khuôn mặt tuấn tú, thâm thúy của Kỷ Ương Nam in sâu trong con ngươi sáng ngời của cậu. Bạch Du cảm nhận được trái tim đang đập loạn xạ của mình. Cậu không tiếp tục nói, mà nắm lấy tay Kỷ Ương Nam áp chặt lên mặt mình, cọ cọ như làm nũng.
"Hôm nay... có thể nào..."
"Có thể gì?"
Cậu luôn không đoán được tâm tư của Alpha, bây giờ cũng vậy.
Cậu được Kỷ Ương Nam ôm lên ngồi trên đùi, cậu cứng người nhưng vẫn tiến sát lại gần Kỷ Ương Nam, hôn anh từng chút một.
"Hôm nay, anh có thể đánh dấu em không ạ?" Cậu cuối cùng cũng nói ra.
Kỷ Ương Nam véo má cậu, hàng chân mày hơi nhướng lên, hỏi: "Cố chấp như vậy làm gì?"
Kỷ Ương Nam tự nhận mình là người không có nhiều kiên nhẫn, nhưng đối với Bạch Du đã ở bên cạnh anh từ nhỏ, anh cũng coi như là có sự kiên nhẫn nhất định.
Nhưng Omega ấy, hết lần này đến lần khác đều vì chuyện mang thai mà hỏi anh có thể đánh dấu không, khiến anh khó mà kiềm chế được cảm giác phiền phức.
Bất kể là đứa trẻ hay là việc đánh dấu, đối với anh mà nói đều là một loại ràng buộc, anh ghét tất cả những gánh nặng khiến anh mất tự do.
"Đánh dấu cậu, là phải cắn rách tuyến thể của cậu." Ngón tay anh lướt qua sợi dây đỏ trên cổ Bạch Du, "Cậu không sợ đau sao?"
Bạch Du liều mạng lắc đầu, hốc mắt đong đầy nước. "Em không sợ, anh Ương Nam, anh cắn em đi. Em biết mùi của em không dễ chịu, nhưng, cắn xong em sẽ dán băng keo lên, anh sẽ không ngửi thấy đâu..."
Cậu muốn được đánh dấu, không chỉ là muốn mang thai, cậu cũng muốn trở thành Omega hoàn chỉnh của Kỷ Ương Nam.
(...)
"Cậu lúc nào cũng không nghe lời." Kỷ Ương Nam trách phạt cậu. Bạch Du khóc lóc lắc đầu, nói không phải.
Cậu rất nghe lời, cậu rõ ràng vẫn luôn rất nghe lời mà.
"Xin lỗi anh." Nước mắt Bạch Du nhòe đi, không còn nhìn rõ mặt Kỷ Ương Nam nữa, "Em nghe lời, nhưng Omega thì nên sinh con. Sổ tay giáo điều cũng nói Omega đều như vậy..."
"Thật?" Kỷ Ương Nam nói: "Cậu chỉ biết điều thứ nhất trong giáo điều, vậy cậu còn nhớ điều thứ hai là gì không?"
Cậu không nói được gì, chỉ im lặng ôm chặt lấy Kỷ Ương Nam.
______________________________________
【Tác giả có lời muốn nói】
Quy tắc giáo điều Omega, điều thứ hai: Phục tùng