140. Chương 140: Sao lại chậm như vậy

Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao thuộc thể loại Linh Dị, chương 140 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sầm Sênh đập vỡ tượng thần gà, cây xác người đổ sụp. Không còn năng lượng duy trì, tế đàn số 1 ngừng hoạt động, cánh cổng kết nối với thôn quả phụ cũng khép lại.
Hồ An Nhiễm mô tả thật sự chính xác, con quái vật cá Monkfish kia quả thực đã “xuyên tường”.
Nó mới chui ra được một nửa, phần đầu cá đã ở bên ngoài cánh cổng, còn thân mình vẫn kẹt bên trong.
Khi Dung Dã ôm Sầm Sênh bay tới, cái đầu cá khổng lồ đang kẹt cứng, một bên vùi trong đất, một bên mắc vào đống đổ nát của ngôi miếu nhỏ, còn chiếc đèn lồng thì treo lơ lửng ngay phía trên giếng cạn.
Nhìn qua thì vô cùng hỗn độn.
Cá Monkfish bất động, những con mắt trên mặt nó đang dáo dác nhìn lên phía trên.
Nam chính và đội đón dâu lúc trước từng giao chiến với nó, hiện tại cũng không dám lại gần.
Sầm Sênh tốn một ít điểm sinh mệnh, tạo ra một vòng bảo hộ. Dung Dã thử tiến tới, khẽ cào vào cá Monkfish.
Con quái vật khổng lồ cồng kềnh giống như một tấm biển quảng cáo bị đẩy ngã, ầm một tiếng, đổ sụp xuống đất.
Giữa đám bụi đất bay mù mịt, một viên ngọc đỏ lăn ra từ bên trong cơ thể con quái vật cá.
Sầm Sênh thấy quen mắt, chưa kịp nhớ đã từng thấy nó ở đâu, đã thấy Dung Dã với tốc độ xé gió lao tới, nhặt viên ngọc lên.
Hắn liếc nhìn xung quanh một lượt: “Tôi lấy, các người có ý kiến gì không?”
Mạnh Hưởng xua tay lia lịa: “Cho anh cho anh, chỉ là một viên ngọc vỡ thôi mà, việc gì phải giữ khư khư như thế.”
Hồ An Nhiễm suy nghĩ một chút, khẽ ghé sát tai Mạnh Hưởng thì thầm: “Ác quỷ ngụy trang thành cảnh sát kia biết nhìn hàng. Viên ngọc kia ẩn chứa sức mạnh to lớn, khá giống yêu đan.”
Vừa mới nhận được sức mạnh của hồ yêu ngàn năm, Mạnh Hưởng từ chim sẻ hóa thành phượng hoàng, vẫn đang trong giai đoạn hưng phấn. Hơn nữa trong suốt quá trình cậu ta hôn mê, vẫn luôn là Dung Dã và Tiểu Bạch bảo vệ, cậu ta khắc ghi ân tình của hai người.
Nghe vậy, cậu ta vẫy tay: “Anh ta lấy trước, thì là của anh ta! Đàn em An Nhiễm, mau sờ cái đuôi to của anh này!”
“Hồ tiên chúng ta không thể tùy tiện cho người khác sờ đuôi, như vậy quá thân mật.”
Nhìn khuôn mặt nhỏ ửng đỏ của đàn em, Mạnh Hưởng hạnh phúc đến mức kêu lên tiếng hồ ly.
A Sơn hoàn toàn không để tâm, trong mắt y chỉ có A Hỷ.
Quái vật thoát khỏi sợi dây thép quấn quanh hai tay, nâng A Hỷ đặt ngồi trước cây xác người đổ nát.
Một lúc lâu sau, quái vật khẽ nói: “Anh thấy A Ngưu chết rồi, biến thành đom đóm.”
“A Ngưu đã bị tôi tớ giết hại từ rất lâu trước đây. Cậu ấy vừa mới được giải thoát, đã đi đầu thai rồi. Đây là chuyện tốt, anh A Sơn.”
“Những người khác cũng thế sao?”
“Đúng vậy, bạn bè của chúng ta đều ở dưới. Anh, em không muốn sống với hình dáng quỷ quái này nữa. Em mệt rồi, muốn xuống dưới nghỉ ngơi. Chúng ta cùng đi nhé?”
Quái vật nghiêm túc gật đầu.
Bộ xương khô chạy đến phía sau hai người, tung giấy đỏ lên không. Tiếng kèn, tiếng chiêng trống vui mừng lại một lần nữa vang lên, đội đón dâu nhảy múa quanh A Sơn và A Hỷ, sương máu dâng lên, che khuất thân ảnh của họ.
“Giờ lành đã đến ————”
Theo một tiếng hô lớn lảnh lót, sương máu tan biến. Chiếc kiệu đỏ biến thành một hộp giấy, những bộ xương đang nhảy múa hóa thành tro bụi, bị gió sớm thổi bay về phương xa.
Bóng dáng A Sơn và A Hỷ đã biến mất, trên mặt đất chỉ còn lại hai tờ giấy trắng và một tế đàn.
Tiểu Bạch đang chăm sóc các nạn nhân, đã chứng kiến toàn bộ quá trình.
Cậu ta lao tới ôm lấy tế đàn, nhặt hai tờ giấy trắng. Hơi do dự một chút, cuối cùng cậu vẫn nhét tất cả đồ vật vào túi xách.
Sầm Sênh vẫn đang ở cạnh giếng cạn, khoảng cách quá xa, anh không nghe thấy, cũng không nhìn thấy tình cảnh của A Sơn và A Hỷ.
Mạnh Hưởng muốn khoe khoang sức mạnh trước mặt nữ thần, kéo Hồ An Nhiễm đi dọn dẹp những con quái vật còn sót lại trong thôn.
Nam nữ chính vừa đi, Sầm Sênh liền túm lấy cằm Dung Dã, dùng sách gõ vào giữa trán hắn.
“Tay anh nhanh như vậy làm gì! Lỡ như viên ngọc đỏ kia có vấn đề, thì anh làm sao bây giờ!”
Chiều cao hai người có chút chênh lệch, Dung Dã hơi khom lưng, để vợ tiện gõ đầu mình.
“Nó rất giống viên ngọc mà chị Vân dùng, anh nhìn ra nó không nguy hiểm nên mới lấy. Nữ chính còn khen anh có mắt nhìn, em chắc chắn cũng nghe thấy rồi.”
Sầm Sênh cười bất lực: “Anh lừa được em sao? Anh đúng là quá liều lĩnh. Về sau đừng như vậy, không an toàn. Đợi em tạo lớp bảo vệ cho anh rồi hẵng lấy.”
“Đó không phải sẽ tốn điểm sinh mệnh của em sao? Anh không cần.”
Nam quỷ giống như một chú chó lớn, vòng tay ôm chặt lấy Sầm Sênh, thân mật hôn lên má anh.
“Bạch Ngọc Kinh đã khâu anh và em lại với nhau, mỗi lần tách ra, anh đều rất lo lắng. Anh không thích hành động riêng lẻ, cũng may em không sao.”
Những tiếp xúc thân mật đơn giản nhất, đều khiến Sầm Sênh mềm nhũn cả người. Anh nắm tay Dung Dã, đan mười ngón tay vào nhau.
“Em cũng thế, cũng may anh không sao.”
————
Cảnh sát chân chính không có khả năng toát ra tơ máu từ làn da. Lê thiếu gia cũng tuyệt đối sẽ không hy sinh bản thân, một mình tiến vào bên trong cây xác người.
Chờ đến khi Mạnh Hưởng giết hết quái vật còn lại trong thôn, khoe khoang sức mạnh trước mặt nữ thần, Sầm Sênh đã rời khỏi thế giới này thông qua thiết bị mô phỏng Thánh Phụ.
Dưới sự giúp đỡ của Hồ An Nhiễm, Mạnh Hưởng thu lại đặc điểm hồ ly. Lén lút đến trước cây xác người đổ sụp, chào hỏi đàn em.
Cô gái cùng cậu ta trải qua sinh tử, lúc này đang mặc đồ nam, vẻ mặt ngơ ngác nhìn quanh bốn phía.
“Đàn, đàn anh, sao em lại ở đây!”
Người đàn ông bên cạnh hoảng sợ thét lên: “Đây là nơi chết tiệt nào? Tôi bị bắt cóc? Mạnh Hưởng, có phải tên nghèo kiết xác nhà cậu làm hay không! Tôi sẽ gọi điện cho bố tôi, để bố tôi xử lý cậu!”
Mạnh Hưởng nhìn chằm chằm vị công tử nhà giàu, thất vọng lắc đầu. Cậu ta đoán trước không sai, Lê Tiêu quả nhiên là bị hồ yêu nhập vào.
“Cũng không biết tộc hồ ly chúng ta từ khi nào lại có hồ tiên lợi hại đến thế.”
Nghe thấy tiếng cậu ta nói thầm, Hồ An Nhiễm tiến lại gần: “Không phải hồ ly, em không ngửi thấy khí tức đồng loại trên người Lê Tiêu. Người kia là thần, khi người đó rơi khỏi cây xác người, em đã thấy ngực anh ta phát sáng.”
“Thần? Không đến mức đó chứ, quá hoang đường rồi.”
“Anh ta hấp thụ sức mạnh của cây, xóa bỏ lời nguyền trong thôn. Nếu không thì anh nghĩ những nạn nhân đó làm sao mà trở lại bình thường được?”
Hai tay Hồ An Nhiễm múa máy: “Anh ta có thể hấp thụ sức mạnh A, chuyển hóa thành sức mạnh B, rồi tác động lên mục tiêu. Anh ta giống như một bộ chuyển đổi di động, em chưa từng thấy yêu quái nào có năng lực như thế. Không phải người, không phải quỷ, cũng không phải yêu quái, vậy chỉ có thể là thần thôi.”
Cảnh sát mặc cảnh phục dính máu, ngồi thẫn thờ giữa nhóm người bị hại. Anh ta đang trực ban ở cục, vừa tỉnh dậy đã vô duyên vô cớ xuất hiện ở thôn quả phụ.
Cảnh sát Trương ở cục cảnh sát đã mất tích một tháng, đang ôm con gái khóc nức nở. Một thầy giáo cầm danh sách học sinh, tìm kiếm trong nhóm nạn nhân.
Không thu được gì, thầy giáo nhìn lên không trung, cười miễn cưỡng.
“Cũng là chuyện tốt... Dù sao thì họ cũng không cần tiếp tục chịu khổ nữa, có thể chuyển thế đầu thai.”
————
Có thể thấy trợ thủ nhỏ rất coi trọng nhiệm vụ lần này, nhiệm vụ hoàn thành viên mãn, thiết bị mô phỏng Thánh Phụ thay một giao diện mới đầy vui mừng, còn mở thêm màn hình động.
Trong nền đen kịt, chậm rãi hiện ra hình ảnh hai đứa trẻ. Chúng cuộn tròn người, đối mặt với nhau.
Một đứa trẻ trong đó là thuần một màu đen, đứa còn lại, ở vị trí đôi mắt thì lóe lên ánh sáng vàng.
Sầm Sênh thử chạm vào màn hình, hai đứa trẻ bắt đầu xoay tròn rồi tiến lại gần nhau, cuối cùng hợp thành một thể.
Không biết có phải là ảo giác của anh hay không, anh luôn cảm thấy quá trình hợp thể này, là một đứa trẻ đã nuốt chửng đứa còn lại.
Không lẽ trợ thủ nhỏ muốn ám chỉ rằng “Sầm Sênh” ở thế giới khác sẽ nuốt chửng anh?
Vào giao diện chính, bốn góc màn hình phun ra những dải ruy băng rực rỡ. Khi Dung Dã nói chuyện, khung thoại phía dưới hình vẽ xuất hiện thêm một vòng trang trí quỷ hồn phiên bản chibi.
Thanh cộng sự có thêm biểu tượng động nhỏ, người chibi và quỷ chibi nắm tay nhau nhảy múa. Bên trong phần giới thiệu cộng sự có thêm hiệu ứng động hiển thị trạng thái của cộng sự.
Trên đỉnh đầu của Ngũ Bàng chibi có hình trái tim, anh ta đang hôn vợ mình.
Tiểu Bạch đắp chăn tắt đèn đi ngủ, Quý Manh lái cơ giáp bay loạn xạ. Tiêu Khiết Khiết chibi đang bận thỉnh bút tiên, lừa quỷ đến cửa, cho Bùi Nguyệt chibi ăn vặt.
Sau khi thưởng thức một hồi, tâm tình Sầm Sênh tốt hơn rất nhiều. Anh nhấp mở thanh Kinh Doanh, bên trong lại có thêm một công trình mới.
Bản đồ chia làm ba khu: trên, giữa, dưới, phần giữa là chung cư Hạnh Phúc và Văn phòng thám tử Tiểu Hà. Khu dưới có một cái hang, mấy con chuột hoạt hình đang vội vàng khuân vác đồ ăn.
Khu vực trống được thêm vào phía trên có đặt một mô hình. Mạnh Hưởng chibi trong trạng thái hồ tiên, nằm trên một hành tinh, chín cái đuôi lớn đong đưa qua lại.
Sầm Sênh chọc chọc mô hình, giữa màn hình hiện ra giao diện chi tiết và tình hình cụ thể.
【 Thế giới tiểu thuyết: “Tôi Làm Đại Ca Cho Hồ Tiên” 】
【 Nhân vật chính: Mạnh Hưởng 】
【 Tiến độ mở khóa: 100% 】
【 Mức độ sụp đổ: 90% (đang tự phục hồi) 】
【 Cấp độ nguy hiểm: Trung bình 】
【 Trạng thái: Tốt (không xâm nhập, không chiến tranh, cốt truyện trở lại quỹ đạo, có thể khôi phục hoàn hảo). 】
【 Có thể phái đội ngũ tới thế giới này không: Có. 】
【 Thế giới tiểu thuyết đang tách khỏi thế giới chính, dự kiến tiêu tốn 3 giờ. 】
【 Ngài nhận được 3 tin nhắn từ thế giới nhỏ, nhấp để xem. 】
【 Hồ An Nhiễm: Thần tiên phù hộ, hi vọng sau này tôi cũng có thể biến thành Cửu Vĩ Hồ! 】
【 A Sơn A Hỷ: Biển hoa bỉ ngạn rất đẹp, ở đây chúng tôi gặp được A Ngưu, Đại Nha Nhị Nha, họ không quên hẹn ước. 】
【 Bà cốt già: Ta nhớ rõ khi nói chuyện phiếm, tôi tớ từng nhắc qua, rồng bị giam sâu trong sương mù, không biết có ý gì. 】
————
Trước khi đi, Sầm Sênh ôm tâm lý thử một lần, dùng vòng ngọc Bạch Ngọc Kinh thiết lập một điểm dịch chuyển trong thế giới “Tôi Làm Đại Ca Cho Hồ Tiên”.
Rõ ràng tế đàn số 1 đã hỏng, cánh cổng Bạch Ngọc Kinh đã đóng hoàn toàn, anh vẫn có thể dựa vào vòng tay để đi đến thế giới đó.
Sầm Sênh còn chưa kịp đặt câu hỏi, trợ thủ nhỏ đã trốn vào phòng tối, khắp nơi đều lộ vẻ chột dạ.
Hoàn thành nhiệm vụ trở về, địa điểm là đống đổ nát ở nhà bà ngoại. Cảnh sát phong tỏa toàn bộ khu vực, đang tìm nguyên nhân vụ nổ.
Sầm Sênh mở ô đen để ẩn thân, đi ngang qua bên cạnh cảnh sát. Đưa Dung Dã đến chỗ giếng cạn sau nhà, tiến hành một cuộc điều tra đơn giản.
Giếng cạn còn sót lại một chút dao động năng lượng, nơi này đã từng có một cánh cổng, gần đây đã bị dỡ bỏ.
Tốc độ thời gian ở hai thế giới khác nhau, từ khi Sầm Sênh vào thế giới tiểu thuyết đến khi ra ngoài, chỉ mới trôi qua một giờ. Đám người Ngũ Bàng làm xong việc đang dở, đang chuẩn bị đi ngủ.
Sầm Sênh không vội trở về mà bắt taxi đi đến chùa Ứng Nam.
Chiến đấu bên kia còn chưa kết thúc, nhưng Vua chuột vứt bỏ tộc chuột, lại không có tế đàn số 1 cung cấp năng lượng, việc nhân loại chiến thắng chỉ còn là vấn đề thời gian.
Sầm Sênh cầm ô đen, lang thang bên ngoài chiến trường. Thỉnh thoảng lợi dụng lúc hỗn loạn, đánh ngất một hai người bị thương rồi kéo đi. Đưa đến một góc vắng người bên ngoài chùa Ứng Nam, nhét vào khoang chữa trị.
Hoặc là trước khi ai đó gặp phải đòn tấn công chí mạng, dùng điểm sinh mệnh tạo một lớp bảo vệ cho họ.
Hiện trường quá hỗn loạn, không ai chú ý đến hành động nhỏ của anh. Chỉ có những người được anh cứu là mơ hồ cảm nhận được, có người nào đó đang giúp đỡ họ.
Tốn 5 điểm sinh mệnh, dùng hết năng lượng trong vòng tay để bổ sung năng lượng, Sầm Sênh gọi taxi trở về khách sạn.
Trên đường điện thoại quỷ truyền đến thông báo, đối tượng chú ý trọng điểm Vân Hành đang gọi điện thoại cho người khác.
Sầm Sênh nghỉ ngơi trên ghế phụ, hơi mở mắt. Anh liếc nhìn tài xế một cái, người đàn ông tập trung lái xe. Nhưng anh luôn cảm thấy, khóe mắt tài xế đang lén lút liếc nhìn anh.
Sầm Sênh quyết định nghe lén cuộc gọi, rút điện thoại ra giả vờ lướt video. Giây tiếp theo, giọng nói lạnh băng của Hồ Từ vang lên trong đầu anh.
【 Tế đàn số 1 bị hủy hoại, thế giới “Tôi Làm Đại Ca Cho Hồ Tiên” đã hoàn toàn mất liên lạc! 】
Vân Hành trầm mặc hai giây:【 Sao có thể? Ngoại trừ Tiên Tri, còn có người nào biết đến sự tồn tại của thế giới kia sao? 】
Hồ Từ:【 Tôi cũng không rõ, trước đây chưa từng xảy ra chuyện này. Tiên Tri không đưa ra chỉ thị, hiện tại bên trong tổ chức, lời đồn đại nổi lên khắp nơi. Không ai biết một thế giới đã dung hợp mà đột nhiên mất liên lạc sẽ gây ra phản ứng dây chuyền gì. 】
Vân Hành:【 Tôi nhớ là cậu... 】
Hồ Từ:【 Phải, tôi thuộc thế giới tiểu thuyết đó. Tôi gọi điện thoại cho Tiên Tri, ông ta không bắt máy. Anh Vân, tôi muốn trốn vào tiểu khu Ân Hà do anh quản lý. Hoàn cảnh nơi đó đặc biệt nhất, tôi ở trong đó, hẳn là sẽ không bị ảnh hưởng. 】
Vân Hành suy nghĩ hồi lâu, bắt đầu thương lượng điều kiện với Hồ Từ. Năm phút sau, cuộc gọi kết thúc.
Tiếp theo, Vân Hành lại nhận được một cuộc điện thoại khác, đầu dây bên kia là giọng nam già nua xa lạ.
Vân Hành cung kính gọi một tiếng:【 Tiên Tri. 】
Ông lão chậm rãi nói:【 Mục tiêu hiện đang ở đâu? 】
Vân Hành:【 Tòa nhà số 4 bị tộc chuột tấn công, rất nhiều phòng bị hư hại nghiêm trọng, không thể ở được. Tôi đã cấp giấy phép ra ngoài tạm thời cho Sầm Sênh, cậu ta cụ thể đi đâu, tôi cũng không rõ. 】
Tiên Tri:【 Tiểu Vân, cậu là một đứa trẻ thông minh. Cậu cảm thấy tế đàn số 1 bị hỏng, có liên quan đến Sầm Sênh hay không? 】
Trong lòng Sầm Sênh căng thẳng, biểu cảm vẫn bình tĩnh như cũ.
Tài xế vẫn đang nhìn anh.
Chủ nhà trọ Vân sắp xếp lại ngôn ngữ:【 Có lẽ không liên quan đến cậu ta, Sầm Sênh tuy rằng lén nuôi vài thứ trong phòng 404. Nhưng tôi đã xem qua, thực lực của chúng đều không mạnh. Nữ quỷ nhỏ mạnh nhất, cũng vừa mới thăng cấp thành ác quỷ cấp cao. Cho dù bọn họ có được tế đàn số 1, cũng không có năng lực đóng nó. 】
Tiên Tri:【 Dung Dã thì sao? 】
Vân Hành:【 Vết thương còn chưa lành hoàn toàn, cao lắm cũng chỉ là ác quỷ trung cấp. 】
Tiên Tri trầm ngâm hồi lâu, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.
Vân Hành đang làm việc ở trường học, âm thanh nền đầy tiếng trẻ con vui đùa ầm ĩ. Hắn ta có vẻ ngoài văn nhã tuấn mỹ, phòng y tế luôn chen chúc đầy học sinh.
Hắn ta không nghe rõ lời Tiên Tri nói, nhưng Sầm Sênh lại nghe được:【 Sao lại chậm như vậy, đây không giống như trong sách nói. 】
Sách?
Không ai giải đáp thắc mắc của Sầm Sênh, hai người rất nhanh chuyển sang chủ đề khác.
Tượng thần gà bị phá hủy, tế đàn số 1 đã đóng lại. Tiên Tri phỏng đoán, tế đàn số 2 trong cơ thể A Sơn, hơn phân nửa cũng đã bị lấy đi.
Ông ta muốn Vân Hành chú ý an toàn, sắp tới đề phòng người ngoài tiến vào tiểu khu Ân Hà. Ông ta sẽ phái hai cao tầng canh giữ ở gần tiểu khu, có thể viện trợ bất cứ lúc nào.
Tế đàn rơi xuống từ trên người A Sơn đã bị Tiểu Bạch nhặt đi, hiện tại đang ở trong túi xách của Sầm Sênh.
Nghe lén hai người thảo luận, Sầm Sênh vừa chột dạ, vừa ghi nhớ trong lòng bố cục của Bạch Ngọc Kinh nhắm vào tế đàn số 2.
Trước khi cúp điện thoại, Vân Hành không nhịn được hỏi:【 Hồ Từ sẽ chết sao? Hay là sẽ bị đuổi về thế giới cũ? 】
Tiên Tri thần thần bí bí:【 Đều có định số. 】
Sầm Sênh hoài nghi ông ta cũng không biết.
Cho đến khi xuống taxi, tài xế cũng không làm khó Sầm Sênh. Anh đi vào khách sạn, Dung Dã cố ý lùi lại một bước, muốn quan sát phản ứng của tài xế.
Sầm Sênh nói chuyện với lễ tân một lúc, Dung Dã với vẻ mặt kỳ lạ bay vào.
“Anh ta là người của Hiệp hội Thám tử, là cha nuôi của anh phái tới.”
Sầm Sênh bước nhanh vào thang máy, tránh camera, gõ chữ trên điện thoại:【 Hội phó Hiệp hội tại sao lại phái người đến giám sát em? 】
“Lúc trước em báo cáo bất thường, Hiệp hội đã phái ba thám tử, tìm kiếm những người vô gia cư mất tích gần chùa Ứng Nam.”
“Ba người kia toàn bộ đều mất liên lạc, nhưng anh đã cài điện thoại quỷ vào điện thoại của tài xế. Sau này nếu anh ta liên lạc với hội phó, em sẽ có thể nghe được.”
Sầm Sênh im lặng gật đầu, trong mắt mang theo vẻ áy náy.
“Không cần tự trách, thám tử là nghề nguy hiểm cao như vậy. Huống hồ họ chỉ là mất liên lạc, chưa xác định là tử vong, em không cần quá bi quan.”
————
Cửa thang máy mở ra, Sầm Sênh điều chỉnh lại tinh thần, trở về phòng mình.
Anh định tắm rửa xong, nằm trên giường thảo luận manh mối với Dung Dã. Nhưng cả người vừa chạm giường đã ngủ say như chết.
Một giấc này, Sầm Sênh ngủ cực kỳ yên ổn, mơ thấy một giấc mơ tối tăm nhưng tốt đẹp.
Trong mơ anh đi đến địa phủ, tham dự hôn lễ của A Sơn và A Hỷ. Đứng bên cầu tiễn những nạn nhân đã chết đi qua, từng người bắt đầu cuộc đời mới.
Quỷ tân nương A Hỷ gửi đến phần thưởng nhiệm vụ, là một chiếc tủ quần áo, bên trong chứa đầy quần áo cũ dính máu.
Trợ thủ nhỏ giới thiệu, đây là quần áo của ác quỷ. Mặc nó vào là có thể ngụy trang thành ác quỷ, không ai có thể nhìn ra điều bất thường. Đồng thời có được một số kỹ năng đặc biệt của ác quỷ như xuyên tường, bay thấp, ẩn thân trước mặt người thường.
Sầm Sênh phân chia quần áo cho tất cả cộng sự. Dư lại mấy chục bộ, một nửa gửi cho Cục số 3, một nửa tự mình đưa đến thế giới sương mù.
Xuất phát từ chút tâm tư nhỏ, Sầm Sênh giữ lại một chiếc áo khoác dính ít máu nhất, kiểu dáng đẹp nhất, đưa cho Quý Manh.
Sau khi hỏi thăm nam chính Lâm Quân Khải về tình hình trong sào huyệt quái vật, Sầm Sênh một lần nữa trở lại thành phố cũ phía bắc.
Đóng tế đàn số 1 tiêu tốn quá nhiều tinh lực, vừa rồi ở chùa Ứng Nam lại tiêu tốn quá nhiều điểm sinh mệnh. Sầm Sênh hiện tại có chút không chịu nổi, muốn nghỉ ngơi thật tốt. Chờ đến khi điểm sinh mệnh hồi phục đầy đủ, rồi mới đi làm chuyện khác.
Anh thuê một căn biệt thự nhỏ, lấy đầu cá Monkfish đã sơ chế ra từ trong túi xách. Mang tạp dề vào, chuẩn bị tự mình xuống bếp.
Mèo đen tinh nghịch bỏ chạy, hiện giờ đã xong việc, đang nhanh chóng định vị vị trí của họ, chủ động hội hợp với đoàn đội. Nó không về tay không, trong miệng còn ngậm một con chuột tinh.
Cùng lúc đó, trận chiến ở chùa Ứng Nam đã sắp kết thúc.
Hắc Vô Thường thu xích sắt, vừa nói chuyện với Cục trưởng Cục số 3 Vân Thiên Dư, vừa thất thần.
Bạch Vô Thường buông điện thoại, đi đến bên cạnh hắn: “Anh, em Sênh hỏi chúng ta xong chưa, cậu ấy muốn mời chúng ta ăn đầu cá chưng ớt, bổ lắm đấy.”