Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Chương 177: Ngoại truyện 1
Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao thuộc thể loại Linh Dị, chương 177 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vị đại thám tử này không hề tài giỏi như những gì thông tin miêu tả. Thân thế đáng thương mà “Sầm Sênh” thuận miệng bịa đặt, anh lại tin tưởng không chút nghi ngờ.
“Sầm Sênh” thuận lợi dọn vào văn phòng thám tử, trở thành trợ lý nhỏ của “Dung Dã”.
Người đàn ông có tính cách áp đặt, độc đoán, luôn sai khiến “Sầm Sênh” làm việc. Biểu cảm thiếu thốn, giọng điệu cũng lạnh lùng cứng rắn, không hề giống Dung Dã bên cạnh em trai.
“Sầm Sênh” thường xuyên lén nhìn trộm cuộc sống của em trai, đều là thần, cậu ta cảm thấy em trai hạnh phúc hơn mình rất nhiều.
Tuy rằng “Sầm Sênh” rất không hài lòng với “Dung Dã” của mình, nhưng hiện tại ngoại trừ món hàng kém chất lượng này ra, không còn ai để ý đến cảm xúc của cậu ta.
Cho nên cậu ta nhắm mắt làm ngơ, miễn cưỡng tiếp tục ở chung với người kia.
Kỳ thật người đàn ông rất xuất sắc, điềm tĩnh, tự chủ, trưởng thành, điềm đạm. Anh luôn có thể phát hiện ra sự thay đổi cảm xúc của “Sầm Sênh” ngay lập tức, ngoài miệng thường xuyên treo nụ cười mỉa mai, nhưng đến thời điểm quan trọng lại rất biết cách an ủi người khác.
Chỉ là anh thật sự quá mức mạnh mẽ, trong quá trình hai người ở chung, anh không có lúc nào là không xâm phạm đời tư của “Sầm Sênh”.
Anh sẽ âm thầm thu thập thông tin của “Sầm Sênh”, điều tra quá khứ của cậu ta.
Thứ Bảy mỗi tuần “Sầm Sênh” phải đi tham gia thí nghiệm, Chủ Nhật lại đi hầu hạ mấy lão già của Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh.
Mỗi lần hai người tách ra, “Dung Dã” đều bám theo phía sau, rất nhiều lần suýt chút nữa theo vào tận phòng thí nghiệm dưới tầng hầm.
Bọn họ giống như hai thái cực đối lập, “Dung Dã” muốn vạch trần lớp vỏ bọc của “Sầm Sênh”, khai thác mọi bí mật của cậu ta.
“Sầm Sênh” hoàn toàn không quan tâm đến suy nghĩ của “Dung Dã”, cũng không có hứng thú tìm hiểu anh. Cậu ta chỉ là quá cô đơn, muốn tìm một chút tình cảm từ người đàn ông này.
Khi “Dung Dã” vì tìm cậu ta mà lại lần nữa lẻn vào phòng thí nghiệm, “Sầm Sênh” nổi lên ý định giết người.
Thứ cậu ta muốn là một công cụ sống có thể mang lại giá trị cảm xúc ổn định cho cậu ta lâu dài. Khi cậu ta cần thì quan tâm, bầu bạn, ngày thường thì cút càng xa càng tốt.
Nằm trên bàn phẫu thuật cả một đêm, sáng sớm Chủ Nhật “Sầm Sênh” lê lết thân thể mệt mỏi, chào tạm biệt cha mẹ nuôi, trở về thành phố công nghệ mới phía Nam, chuẩn bị giết chết “Dung Dã”.
Cậu ta không mang theo người khác tới, dù thám tử có tài giỏi đến mấy cũng chỉ là người phàm, còn cậu ta là thần nhân tạo do Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh dốc cạn toàn lực bồi dưỡng ra.
Ánh sáng trong phòng khách của văn phòng thám tử ấm áp sáng bừng, người đàn ông có vẻ ngoài tuấn tú, mặc bộ đồ ở nhà màu trắng kem, ngồi trên sofa lẳng lặng lật báo.
Quầng thâm dưới mắt anh hơi xanh, chắc hẳn là đã thức trắng đêm.
Hai người chạm mắt nhau, người đàn ông khẽ hừ lạnh một tiếng: “Cậu còn biết trở về? Rốt cuộc cậu là sếp hay tôi là sếp? Đi ra ngoài không một tiếng động, không về nhà ngủ cả đêm, gọi điện cũng không nghe, cậu làm trợ lý kiểu gì vậy?”
Điều “Sầm Sênh” ghét nhất chính là thái độ gay gắt này của anh.
Cậu ta đã sớm chán ghét trò đóng vai này rồi, tùy tiện bỏ chút tiền, thuê vài người mẫu nam có EQ cao, biết nịnh bợ, cũng có thể mang lại giá trị cảm xúc cho cậu ta.
“Dung Dã” quăng tờ báo lên bàn, vẻ mặt u ám bước về phía cậu ta.
“Sầm Sênh” siết chặt con dao găm trong tay, chuẩn bị từng nhát tra tấn anh đến chết.
Đây là sở thích riêng của cậu ta, nạn nhân phải chịu đựng nỗi đau tột cùng, trước khi chết sẽ trừng mắt oán hận nhìn cậu ta.
Khoảnh khắc đó, trong mắt nạn nhân chỉ còn lại mình cậu ta.
Ngay khi “Sầm Sênh” vừa giơ tay lên, “Dung Dã” ôm lấy cổ cậu, cúi đầu tựa vào vai cậu.
“Trông cậu mệt mỏi, gấu áo dính máu, khóe mắt còn vệt nước mắt. Tối qua bọn họ lại hành hạ cậu à?”
“Khi tôi để cậu làm trợ lý thám tử, tôi đã hứa sẽ bảo vệ cậu thật tốt. Nhưng thế lực của đối phương quá mạnh, tôi cần thêm thời gian. Mấy ngày này cậu đi ra nước ngoài trốn đi một thời gian, để tôi tìm cách giải quyết.”
Thái độ của anh thay đổi quá nhanh, lời nói cũng khó hiểu lạ lùng.
“Sầm Sênh” theo bản năng xô đẩy anh: “Anh bị làm sao vậy?”
Môi “Dung Dã” khẽ động, cuối cùng chỉ thở dài thườn thượt.
Tiếng thở dài rất nhẹ, nhưng rót vào tai “Sầm Sênh” lại vô cùng chói tai.
Người đàn ông đang đau lòng cho cậu.
“Dung Dã” không biết bí mật của thần nhân tạo, trong mắt anh, cậu ta chỉ là một kẻ đáng thương bị Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh khống chế, lợi dụng.
Hai người đứng sát cạnh nhau, người đàn ông khẳng định có thể nhìn thấy dao trong tay cậu ta, kẻ ngốc cũng có thể nhận ra “Sầm Sênh” định làm gì.
“Dung Dã” sửng sốt một lát, im lặng gỡ từng ngón tay cậu ra, giật lấy dao găm, tiện tay ném lên bàn trà.
“Có đau không?”
Người đàn ông vén tay áo cậu lên, nhẹ nhàng chạm vào những vết thương trên cánh tay cậu. Giữa những động tác ấy, phảng phất bóng dáng của Dung Dã ở thế giới hạ đẳng.
Đó chính là cảm giác “Sầm Sênh” khao khát, nhưng cậu ta lại không tài nào vui nổi.
Cho dù cậu ta không mấy hứng thú với chính “Dung Dã”, ở chung một đoạn thời gian cũng có thể nhìn ra, người đàn ông là một người có tinh thần chính nghĩa rất cao.
Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh đã ém nhẹm mọi thông tin, “Dung Dã” chỉ biết cậu ta vẫn luôn bị người khống chế hành hạ, không biết rằng cậu ta sau lưng cũng lấy việc hành hạ người khác làm niềm vui.
Trong mắt người đàn ông, cậu ta là một nạn nhân hoàn hảo. Tình cảm giữa họ được xây dựng trên sự thương hại của “Dung Dã” dành cho cậu ta.
“Dung Dã” không đợi được câu trả lời, lại hỏi một lần nữa: “Có chỗ nào không thoải mái không?”
Lông mi “Sầm Sênh” khẽ run, khi ngẩng đầu lên, khóe mắt đã ửng đỏ nhè nhẹ.
Cậu ta ôm lấy “Dung Dã”, bất lực nức nở, không ngừng kể lể mình đáng thương đến nhường nào.
Những lời này thành công khơi dậy ham muốn bảo vệ của người đàn ông, vòng tay “Dung Dã” không ngừng siết chặt hơn, nghiêm túc hứa hẹn bên tai cậu: “Tôi sẽ giúp cậu thoát khỏi sự khống chế, cứu cậu ra ngoài, tôi thề.”
Đùa giỡn một thám tử trong lòng bàn tay khiến “Sầm Sênh” dâng lên một loại khoái cảm khác. Ngay cả sự mạnh mẽ thường ngày của “Dung Dã”, lúc này đều trở nên buồn cười và ngu xuẩn đến thế.
Nhưng “Sầm Sênh” lại không thể cười nổi.
Có một khoảnh khắc, cậu ta thật sự rất hy vọng “Dung Dã” có thể thực hiện được lời hứa ấy.
————
“Dung Dã” làm thám tử mấy chục năm, kinh nghiệm rất phong phú. Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp “Sầm Sênh”, anh đã biết trên người người đàn ông này che giấu rất nhiều bí mật.
Anh nghi ngờ “Sầm Sênh” có liên quan đến vụ án giết người hàng loạt gần đây, vụ án còn chưa phá được, hung thủ chưa bị bắt. Khí chất và trạng thái tinh thần cực kỳ bất ổn của người đàn ông tóc dài trùng khớp đến kinh ngạc với hung thủ.
“Dung Dã” không biết “Sầm Sênh” tiếp cận anh rốt cuộc có mục đích gì, nhưng anh không ngại chơi đùa với đối phương một chút.
Lỡ như cậu ta thật sự bị ngược đãi, cùng đường mới tìm đến anh nương tựa. Giữ người bên cạnh, ít nhiều cũng có thể giúp đỡ cậu ta.
Sau một thời gian ở chung, “Dung Dã” xác định “Sầm Sênh” không phải hung thủ vụ giết người.
Mà kẻ đứng sau giam giữ cậu ta, lại chính là Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh.
So với một công ty, Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh càng giống một tổ chức tôn giáo nào đó hơn. Họ không theo đuổi lợi ích, tư tưởng thống nhất cao độ, mỗi bước trong kế hoạch đều có mục tiêu rõ ràng, phía sau còn cất giấu rất nhiều vũ khí.
Quan trọng nhất là, họ hợp tác chặt chẽ với Cục số 3. Trước đây từng bị phanh phui một vài bê bối, cũng không phải lần đầu tiên dùng người sống làm thí nghiệm, nhưng mỗi lần đều không giải quyết được gì.
Vết nứt thế giới không thể đóng lại, quái vật và sương mù thường xuyên xuất hiện, luôn đe dọa sự an toàn của quốc gia này.
Cục số 3 đối với Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh, có phần quá mức dung túng.
Đừng nói “Dung Dã”, ngay cả toàn bộ Hiệp hội Thám tử cũng không có năng lực đối kháng với Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh.
“Dung Dã” muốn dùng các mối quan hệ của mình để đưa “Sầm Sênh” ra ngoài.
Phía bên kia trả lời rất kiên quyết, không có bất cứ đường thương lượng nào. Tầm quan trọng của “Sầm Sênh” vượt xa dự đoán của anh.
“Dung Dã” chợt hiểu ra, vì sao mỗi lần anh hứa hẹn, “Sầm Sênh” luôn dùng ánh mắt vừa châm chọc vừa tuyệt vọng nhìn anh.
Cậu ta biết, không ai cứu được cậu ta.
“Dung Dã” đã trải qua rất nhiều chuyện.
Nạn nhân vừa nói “cứu tôi với”, vừa từ từ tắt thở trong lòng anh. Đứa trẻ rõ ràng đã được cứu, lại nhảy lầu tự sát ngay trước mắt anh.
Mặc dù đã dốc hết toàn lực, thế giới này vẫn có quá nhiều sự bất lực.
“Dung Dã” vẫn luôn cho rằng mình sớm đã học được cách bình thản chấp nhận tất cả. Nhưng nhìn người đàn ông tóc dài trong lòng, trong lòng anh vẫn dâng lên cảm giác bất lực mãnh liệt.
“Sầm Sênh” rốt cuộc vẫn khác với người thường.
Ban đầu “Dung Dã” cho rằng cậu ta cố ý tiếp cận mình, chắc hẳn là có mưu đồ. Thời gian dài trôi qua, anh mới phát hiện người đàn ông lăn lộn lâu như vậy, chỉ là vì muốn có được một chút ấm áp.
“Sầm Sênh” nói dối hết chuyện này đến chuyện khác, luôn bịa ra một ít chuyện đáng thương. Đặc biệt thích giả vờ đáng thương, còn hay giả bệnh.
“Dung Dã” giả vờ không nhìn ra mấy mánh khóe nhỏ của cậu ta, phối hợp lau nước mắt cho cậu ta, ôm cậu ta vào lòng an ủi, dẫn cậu ta đi xem phim ăn uống.
Những việc anh làm đều là những việc nhỏ nhặt bình thường, “Sầm Sênh” lại giống như đứa trẻ khó khăn lắm mới có được một viên kẹo, thật cẩn thận nhấm nháp sự quan tâm của anh. Khi nhìn về phía anh, đôi mắt đặc biệt sáng ngời, cả người trở nên sống động.
Điều duy nhất làm anh không thoải mái là giữa họ có một bức tường vô hình. Ngoại trừ Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh và những thí nghiệm trên cơ thể người, trong lòng “Sầm Sênh” còn cất giấu bí mật khác.
Có người cố ý ém nhẹm thông tin, “Dung Dã” điều tra rất lâu, đều không tra ra “Sầm Sênh” rốt cuộc đang che giấu điều gì.
Cụ thể là từ khi nào anh yêu “Sầm Sênh”, “Dung Dã” cũng không thể nói rõ.
Từ một ngày nào đó, “Dung Dã” bỗng nhiên không thể chịu đựng nổi những vết thương trên người “Sầm Sênh”. Anh không muốn người này mỗi thứ Bảy, Chủ Nhật đều phải sống trong ác mộng.
Nếu anh không có năng lực cướp người từ tay Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh, vậy thì anh sẽ trộm người đi!
“Dung Dã” muốn giấu “Sầm Sênh” đi.
————
Thông qua việc quan sát em trai, “Sầm Sênh” lại học được một kiến thức mới. Cậu ta có thể thử gắn kết mình và “Dung Dã” lại với nhau.
Như vậy vừa có thể khiến cậu ta có được sức mạnh càng mạnh mẽ hơn, vừa có thể biến “Dung Dã” thành vật sở hữu của cậu ta.
Kế hoạch không theo kịp sự thay đổi, “Sầm Sênh” rất nhanh phát hiện, “Dung Dã” lại đang âm thầm điều tra cậu.
Có mấy lần suýt chút nữa đã đào ra chuyện cậu ta giết người.
Chính xác mà nói, anh đã tìm ra rồi. Chỉ là phương hướng suy nghĩ sai lệch, cho rằng tất cả đều là Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh vu oan giá họa cho “Sầm Sênh”.
Với năng lực của “Dung Dã”, sớm muộn gì anh cũng sẽ phát hiện ra sự thật. Đến lúc đó, tình cảm giữa họ cũng sẽ hoàn toàn kết thúc.
Ngày hạ quyết tâm giết “Dung Dã”, “Sầm Sênh” tìm mấy người mẫu nam xinh đẹp chơi trò đóng vai nhân vật cùng cậu ta.
Sự thật chứng minh, “Dung Dã” không phải là không thể thay thế.
Chỉ cần trả đủ tiền, giá trị cảm xúc mà “Dung Dã” có thể mang lại, cậu ta tùy tiện vung tay cũng có được.
“Dung Dã” dường như có bất ngờ dành cho cậu ta, “Sầm Sênh” cũng có.
Tối hôm đó cậu ta đồng ý lời cầu hôn của “Dung Dã”, cùng anh làm chuyện thân mật nhất. Chờ đến khi anh ngủ say không chút phòng bị, “Sầm Sênh” đâm một nhát dao xuống.
Cậu ta tra tấn giết chết “Dung Dã” của mình, tựa như chủ nhà họ Vân tra tấn giết chết Dung Dã của em trai.
Chuyện “Sầm Sênh” thích nhất từ trước đến nay chính là để nạn nhân nhìn vào khuôn mặt mình, trong đau khổ tuyệt vọng mà chết đi.
Lần này cậu ta lại quấn kín thân thể, còn dùng máy thay đổi giọng nói, sợ “Dung Dã” nhận ra cậu ta.
Cậu ta đã thành công.
Thám tử mất máu quá nhiều, ý thức mơ hồ, mất đi năng lực phán đoán vốn có.
Anh không phát hiện hung thủ chính là người yêu của mình, có lẽ là cho rằng “Sầm Sênh” cũng bị bắt, trong miệng không ngừng gọi Tiểu Sênh.
“Dung Dã” càng gọi, “Sầm Sênh” càng sợ hãi, sợ hãi không có lý do, gặm nhấm lý trí của cậu ta.
Đại não trống rỗng, linh hồn của cậu ta phảng phất như bị rút khỏi thân thể.
Vì không để “Dung Dã” phát hiện chân tướng, ngay cả linh hồn của anh “Sầm Sênh” cũng không buông tha.
Cho đến khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh, trong lòng “Dung Dã”, cậu ta vẫn là một nạn nhân hoàn hảo, đáng thương lương thiện, thân bất do kỷ, là người yêu tốt đẹp nhất của anh.
————
Mất đi “Dung Dã”, cuộc sống không có thay đổi quá nhiều.
Khi “Sầm Sênh” có nhu cầu, liền bỏ tiền tìm người nói chuyện phiếm với mình.
Những người đó nhận tiền, rất biết cách chiều lòng người. Họ sẽ không khoa tay múa chân chỉ trỏ vào cuộc sống của cậu ta, càng sẽ không để ý đến quá khứ của cậu ta.
Bi thương chỉ xuất hiện trong giây lát, “Sầm Sênh” rất nhanh đắm chìm trong niềm vui sướng khi đạt được sức mạnh.
Phương pháp của Bạch Ngọc Kinh quả nhiên hữu hiệu, sau khi nuốt chửng “Dung Dã”, thực lực của cậu ta mạnh hơn trước rất nhiều.
Khi làm trợ lý thám tử, “Dung Dã” đã dạy cậu ta rất nhiều thứ. Người đàn ông không phải không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, chỉ là tính cách ngạo mạn, không muốn khách sáo với người khác.
Nhưng anh cảm thấy “Sầm Sênh” có lẽ sẽ cần, vậy nên đã dạy hết tất cả những gì mình biết cho cậu ta.
“Sầm Sênh” dựa vào năng lực của mình cùng kiến thức, mối quan hệ mà “Dung Dã” để lại, từng chút một thoát khỏi sự khống chế của Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh.
Cậu ta và Vân Thiên Dư có qua lại, xoay chuyển hình tượng trong lòng cục trưởng Vân, đạt được thiện cảm của Cục số 3. Lợi dụng thân phận người yêu của “Dung Dã”, nhận được sự trợ giúp của Hiệp hội Thám tử.
Dần dần, cậu ta cũng có được lực lượng của riêng mình, Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh cũng không dám tùy tiện hành hạ thân thể cậu ta nữa.
Mọi thứ đều đang trở nên tốt đẹp, cho đến khi “Sầm Sênh” đến trò chơi mộng cảnh của Bạch Xảo, gặp được em trai ở thế giới hạ đẳng.
Nhìn nam quỷ dính chặt bên cạnh em trai, luôn quấn quýt với em trai, “Sầm Sênh” cả người đều khó chịu.
Nếu không phải thực lực không đủ, cậu ta thật sự muốn giết chết Dung Dã.
Bình tĩnh mà xét, em trai quả thật là người tốt. Cậu ta tìm đủ mọi cách ám sát em trai, em trai vẫn coi cậu ta là người thân.
“Sầm Sênh” từng điều tra thông tin của em trai, sạch sẽ, vết nhơ duy nhất trong đời, là cảm xúc mất khống chế giết chết một tên tội phạm.
Chuyện người đó làm quả thật rất ghê tởm, cho dù có phơi bày ra ánh sáng, trên mạng cũng sẽ có một số lớn người ủng hộ Sầm Sênh.
Em trai càng trong sạch, “Sầm Sênh” càng bài xích, khi em trai vươn tay ra giúp đỡ cậu ta, sự bài xích này đã đạt đến đỉnh điểm.
Vì sao đều lớn lên trong bạo lực, em trai lại có thể yêu sâu sắc thế giới này, dịu dàng đối đãi với người xung quanh. Cho dù là ráng mây nơi chân trời, mèo hoang chó hoang bên đường, cũng đều có thể khiến tâm tình em trai trở nên tốt hơn.
Cậu ta hết lần này đến lần khác thăm dò điểm mấu chốt của đối phương, em trai sẽ tức giận, sẽ đánh cậu ta, nhưng rất nhanh lại có thể tha thứ cho cậu ta.
Trong “Tiền truyện”, “Sầm Sênh” gặp được mẹ mình.
Cậu ta có thể nhìn ra người phụ nữ rất yêu cậu ta, nhưng nếu lúc trước bà kiên trì thêm một chút, không giao cậu ta cho Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh, cậu ta làm sao biến thành dáng vẻ ngày hôm nay?
Tuy rằng vẫn luôn dụ dỗ Dung Dã bên cạnh em trai, nhưng phần lớn thời gian, sự chú ý của “Sầm Sênh” đều tập trung trên người em trai.
Thiện Thần đưa tay về phía cậu ta, không ngừng hứa hẹn. Ánh mắt nhìn cậu ta giống như đúc Dung Dã năm xưa.
Thuần khiết, không mang theo bất kỳ dục vọng hay lợi ích gì, chỉ đơn thuần là muốn bảo vệ cậu ta.
Mà phản ứng của cậu ta, cũng giống như trước kia.
Nhìn bàn tay đưa đến trước mặt, “Sầm Sênh” lại bắt đầu luống cuống.
Cậu ta không biết nên xử lý loại tình cảm này như thế nào, có lẽ cậu ta nên giống như lúc trước nuốt chửng “Dung Dã”, nuốt luôn Thiện Thần. Như vậy cậu ta sẽ có được sức mạnh của Thiện Thần, trở thành thần duy nhất trên thế giới này.
Tình cảm là thứ mong manh nhất cũng dễ ngụy trang nhất. Cha mẹ nuôi của cậu ta có thể giả vờ yêu cậu ta, cậu ta có thể giả vờ yêu “Dung Dã”, những người khác tự nhiên cũng có thể giả vờ lừa cậu ta.
“Sầm Sênh” có lúc thì tin “Dung Dã” và em trai là thật sự yêu cậu ta, có lúc lại nghi ngờ họ cũng là đang diễn. Cậu ta khát khao được cứu rỗi, lại không dám tiếp nhận thiện ý từ bên ngoài.
Mấu chốt nhất chính là, họ đều là người tốt, chỉ có cậu ta là người không chịu nổi điều tra.
Thiện Thần cho cậu ta vô số cơ hội, “Sầm Sênh” không nhận.
Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh sụp đổ, Cục số 3 của thế giới thượng đẳng biết được bí mật của vết nứt thế giới, không còn ai cần đến Hung Thần nữa.
Cậu ta đánh không lại Thiện Thần, không làm được thần. Chờ đợi cậu ta không phải tử hình thì cũng là ngục giam, cậu ta không thể nghĩ ra được, mình tồn tại còn có ý nghĩa gì.
“Sầm Sênh” không ngừng chọc giận Thiện Thần, khi em trai nhắm mắt lại, đâm trường kiếm ra, cậu ta từ bỏ né tránh.
Ánh sáng lóa mắt từ trong thân thể cậu ta trào ra, dường như có thể tẩy sạch mọi ô uế trên linh hồn. Một tay cậu ta nắm chặt bức ảnh gia đình, một tay nắm chặt một sợi tơ máu.
Tưởng tượng người nhà và người yêu đều ở bên cạnh mình, cùng cậu ta đi hết khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời.
Kim quang làm đôi mắt “Sầm Sênh” đau đớn, trong lúc hoảng hốt, cậu ta dường như lại trở về văn phòng thám tử ấm áp sáng ngời.
“Dung Dã” đang ngồi trên sofa đọc sách, mẹ và hai em trai ở trong phòng ngủ nói chuyện phiếm.
Cậu ta đứng một mình trên ban công, thân thể dần dần rơi xuống. Bên tai tràn ngập những âm thanh dịu dàng, trước mắt là một mảnh trắng xóa.