Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Hưởng Thụ Nhân Sinh
Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao thuộc thể loại Linh Dị, chương 180 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thoáng cái đã hai mươi năm trôi qua, Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh và Bạch Ngọc Kinh đã trở thành quá khứ. Ngoại trừ những người từng tự mình trải qua, không còn bao nhiêu người còn nhớ rõ chuyện này.
Sầm Sênh là thần minh, tốc độ lão hóa rất chậm, thời gian gần như không để lại bao nhiêu dấu vết trên người anh.
Dung Dã chết sớm, quỷ thì không già đi. Trước khi chết trông thế nào, hiện tại vẫn là như vậy, cho dù thêm một trăm năm nữa cũng sẽ không thay đổi.
Ngũ Bàng gần 50 tuổi, càng lúc càng không hài lòng với thân thể của mình. Anh ta dứt khoát tự sát biến thành quỷ, cùng gia đình quỷ của mình sống trong căn biệt thự đồ chơi.
Quốc gia không còn phong tỏa tin tức, càng ngày càng nhiều người bình thường biết đến sự tồn tại của quỷ quái.
Có Địa Phủ ở thế giới cao cấp hơn can thiệp vào, ác quỷ tuy rằng không thể lưu lại nhân gian quá lâu, nhưng vẫn có thể từ từ nói lời tạm biệt với người thân.
Nữ quỷ nhỏ Bùi Nguyệt cũng đã toại nguyện, được đoàn tụ với người nhà. Có mối quan hệ như vậy với Sầm Sênh, cô, Tiểu Bạch và Dung Dã đều không cần đi đến Địa Phủ.
Cô trở về bên cạnh mẹ, tiếp tục làm con gái quỷ của bà.
Cục Quản Lý Thế Giới hợp tác với "Dị Giới Buông Xuống", chế tạo thành công cánh cửa thế giới. Thành viên xuyên qua các thế giới không cần phải nhờ cậy vào Sầm Sênh nữa.
Anh rảnh rỗi hơn, mỗi ngày chỉ cần xem bảng điều khiển của thiết bị mô phỏng, kiểm tra tình hình của các thế giới. Căn cứ vào bối cảnh của từng thế giới mà cử các đội ngũ phù hợp vào.
Đi làm thì ở văn phòng dành thời gian riêng tư với anh Dung. Tan làm lại bị Hà Tuấn Nghiệp, Tiêu Khiết Khiết và Ngũ Bàng kéo đi hát hò chơi game.
Sầm Sênh là kiểu người không chịu ngồi yên một chỗ, vừa mới bắt đầu còn cảm thấy công việc nhàn hạ như vậy rất thích hợp để dưỡng già. Sau khi sống nhàn rỗi một năm, anh quyết định tìm cho mình chút việc để làm.
Cứ một thời gian lại có thế giới xuất hiện vấn đề. Sầm Sênh muốn tự mình đi sửa chữa các thế giới nhỏ, bị Vân Thiên Dư kiên quyết bác bỏ.
"Những thế giới tiểu thuyết đó rất nguy hiểm, rất nhiều thành viên tổ chiến đấu đi vào rồi không bao giờ trở về. Chúng tôi chỉ có một Thiện Thần là cậu, cậu không thể mạo hiểm."
Sầm Sênh miệng thì vâng vâng dạ dạ, đêm đó liền mang theo Dung Dã xâm nhập vào một thế giới tiểu thuyết trong đó.
Nam quỷ nhìn quanh bốn phía, đôi mắt xanh lam xinh đẹp tràn ngập tò mò: "Đây là thế giới gì?"
Sầm Sênh đóng cánh cửa gỗ lại: "Tiểu thuyết tận thế tang thi, cốt truyện rất cũ, tận thế buông xuống, nam chính tình cờ có được nhẫn không gian..."
Anh thuật lại cốt truyện, Dung Dã chống cằm lẳng lặng nhìn anh. Ánh mắt giống như có thực thể, dịu dàng khắc họa từng đường nét trên cơ thể anh.
"Khò khè..."
Phía sau vang lên tiếng động quái dị, Sầm Sênh đang muốn quay đầu lại, mấy sợi tơ máu đã đâm xuyên thủng con tang thi đang tiến lại gần.
Dung Dã ôm anh vào trong lòng, hôn lên trán anh: "Tiểu Sênh, sao lại chọn thế giới tiểu thuyết kiểu này? Anh còn tưởng em kéo anh tới là muốn đi nghỉ phép với anh."
"Theo dữ liệu hiển thị trên thiết bị mô phỏng, độ khó của thế giới này cực cao. Nếu để người quản lý xử lý, sẽ không biết phải hy sinh thêm bao nhiêu người nữa. Đúng lúc em cũng muốn nghỉ ngơi, chỉ cần có thể được ở cùng anh, đi đến đâu em cũng rất vui, thà tự mình đến đây một chuyến."
Dung Dã cười khẽ hai tiếng: "Em không cần cố tình nói vòng vo như vậy, nói lời đường mật để dỗ anh vui vẻ. Em và anh đã trải qua nhiều chuyện như vậy, em làm gì anh cũng đều không phản đối."
Tâm tư bị phát hiện, Sầm Sênh dứt khoát nắm lấy tay hắn, hai bàn tay đan chặt vào nhau, cùng nhau đi về phía bầy tang thi ở phía xa.
————
Hiện tại Sầm Sênh đã có thể tự do thay đổi hình thái, Dung Dã cũng dựa vào cắn nuốt ác quỷ mà trở thành Quỷ Vương. Trong phần lớn các thế giới tiểu thuyết, hai người bọn họ đều có thể ung dung mà đi.
Bầy tang thi đã từng dồn nam chính trong nguyên tác vào đường cùng, hoàn toàn không thể làm gì được hai người.
Vì không phá vỡ cân bằng thế giới, sau khi Sầm Sênh sửa chữa xong lỗi sai, để cốt truyện trở lại quỹ đạo ban đầu, liền bắt đầu giả làm người thường, đi theo nam chính sống qua ngày.
Đội ngũ của nhân vật chính thay vì nói là tiểu đội tận thế, thà nói là hậu cung của nam chính. Ngoại trừ Dung Dã không thể xuất hiện công khai, toàn bộ đội ngũ chỉ có hai người đàn ông là nam chính và Sầm Sênh.
So sánh với nam chính Long Ngạo Thiên trăng hoa, đa tình, Sầm Sênh mỗi ngày đối diện với nỗi nhớ nhung "người vợ đã khuất" lại càng được các cô gái hoan nghênh hơn.
Sau khi đêm xuống, tiểu đội nghỉ lại ở rừng núi hoang vắng. Y tá nhỏ trong đội ngũ tránh đám đông, lặng lẽ trở lại xe.
Người đàn ông tóc dài quả nhiên giống như ngày thường, ngồi trên ghế ở trong góc. Đuôi mắt anh ửng hồng, trên mặt còn có nước mắt. Anh ngửa đầu, thẫn thờ nhìn chằm chằm trần xe.
"Anh Sầm, anh, anh có muốn uống nước ngọt không?"
Y tá nhỏ ngượng ngùng bắt chuyện.
Người đàn ông thút thít hai tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng vẫn dịu dàng: "Không cần, cô đi ra ngoài đi, tôi muốn yên tĩnh một mình."
Mãi mới có cơ hội ở riêng với người mình thích, y tá nhỏ không nỡ đi. Cô đưa khăn giấy qua: "Anh Sầm lại đang nhớ vợ mình sao?"
Người đàn ông không trả lời.
"Có thể được một người đàn ông ưu tú như anh yêu sâu đậm như vậy, vợ anh nhất định cũng là một người rất xuất sắc."
Y tá nhỏ thử tìm cách gần gũi hơn: "Anh có thể kể cho em nghe câu chuyện của hai người không?"
Người đàn ông nhíu mày, dường như muốn từ chối. Lời còn chưa kịp ra khỏi miệng, thân thể đột nhiên run lên một chút.
"Sao anh đổ nhiều mồ hôi như vậy, mặt anh đỏ lắm, chẳng lẽ..."
Y tá nhỏ bắt đầu nghi ngờ, muốn kiểm tra xem anh có bị tang thi cắn hay không.
Người đàn ông nghiêng đầu tránh đi: "Tôi không sao, chỉ là có chút khó chịu. Chẳng phải cô muốn biết chuyện về người yêu tôi sao? Anh ấy họ Dung, là một thám tử tư. Con lai, có một đôi mắt xanh rất đẹp. Rất cao, dáng người rất tốt."
Sự chú ý của y tá nhỏ nhanh chóng bị thu hút, nghe miêu tả, đối phương hẳn là một ngự tỷ trưởng thành gợi cảm.
Cô vóc dáng không cao, diện mạo cũng thiên về nét trẻ con, rõ ràng không phải kiểu mà anh Sầm thích.
Cô gái nhỏ tiếc nuối mím chặt môi: "Vậy tại sao hai người lại chia xa? Chị ấy gặp phải chuyện gì?"
Sầm Sênh nghe không rõ lời y tá nhỏ nói, bên tai anh là tiếng thì thầm nồng nàn của Dung Dã: "Cô ta thích em, em định nói với cô ta thế nào, Tiểu Sênh?"
"Nếu để cô ta biết, người đàn ông cô ta thích là đồng tính. Lúc đang nói chuyện với cô ta, lại đang bị một người đàn ông khác ôm. Chuyện này mà truyền ra ngoài, em còn có thể ở lại trong đội được không, anh Sầm?"
Nhờ thuộc tính đặc thù của ác quỷ, cho dù bọn họ có thân mật đến mức nào, quần áo trên người Sầm Sênh vẫn gọn gàng chỉnh tề như cũ. Tất cả những âm thanh không thể để người khác nghe thấy, đều bị Dung Dã kiềm nén lại.
Trong mắt người ngoài, anh chỉ là gương mặt ửng hồng, hô hấp nặng nề gấp gáp, giống như dấu hiệu sắp biến thành tang thi.
Y tá nhỏ càng nhìn càng hoảng hốt: "Anh Sầm?"
"Tôi không sao!"
Mái tóc dài mềm mại bị mồ hôi làm ướt đẫm, người đàn ông cúi đầu, để mặc cho những sợi tóc dính trên vầng trán trắng nõn: "Cô ra ngoài trước đi, chúng ta nói chuyện sau, bây giờ tôi không thoải mái."
Y tá nhỏ lo lắng nắm chặt vạt áo: "Ồ, ồ! Được!"
Cô hoảng loạn, bối rối chạy xuống xe.
Dung Dã cúi người cắn vào vành tai Sầm Sênh: "Cô ta nghĩ em sắp biến thành tang thi rồi, chuẩn bị đi tìm nam chính xử lý em, xem ra cô ta cũng không thích em đến thế. Thật đáng tiếc, anh còn tưởng rằng cô ta sẽ giấu giếm..."
"Dung! Dã!"
Sầm Sênh đè lại ngực, rút thanh trường kiếm vàng từ trong cơ thể ra: "Buông em ra, lát nữa bọn họ vào nhìn thấy em, mặt mũi em biết để chỗ nào!"
"Anh gỡ bỏ lớp che chắn rồi, em cứ coi như mình sắp biến thành tang thi, có gì mà mất mặt."
Nam quỷ hừ lạnh một tiếng: "Đám người đó ngày nào cũng vây quanh em, một câu chị gái một câu em gái, gọi ngọt xớt như vậy, ngay cả nam chính nhìn thấy em cũng đỏ mặt! Nói là đi nghỉ phép với anh, kết quả tâm trí lại đặt lên người khác."
"Em đang sửa chữa lỗi sai mà?"
Nam quỷ toàn thân bao phủ tơ máu, giống như một con quái vật chắp vá, không tiện xuất hiện.
Hắn ghen tuông mấy ngày liền, hiện tại đang làm nũng, giận dỗi. Ỷ vào việc vợ tính tình tốt, sẽ không thật sự tức giận, hắn dốc sức trút bỏ cảm xúc.
Người đàn ông cả người run rẩy, trường kiếm "bang" một tiếng rơi trên mặt đất.
"Đủ rồi! Anh, em sai rồi... Anh biết mà, em, em yêu anh."
Sầm Sênh lẩm bẩm, nước mắt làm nhòa tầm mắt, khiến hình ảnh trước mắt vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Ngay khoảnh khắc sau đó, tất cả biến thành một mảnh trắng xóa.
Đầu óc trống rỗng trong chốc lát, bên tai truyền đến tiếng mở cửa, tiếng kêu la sốt ruột của nam chính, tiếng kêu gọi lo lắng của phụ nữ, cùng tiếng thì thầm trầm thấp dịu dàng của Dung Dã.
"Lúc trước là anh nói sai rồi, em không nhìn nhầm người. Bọn họ mang theo hộp thuốc và thiết bị chống cắn, muốn khống chế em lại trước, rồi nghĩ cách cứu em. Nam chính còn nói, em là bạn của bọn họ. Cho dù em thật sự biến thành tang thi, cậu ta cũng sẽ kiếm thịt về nuôi em."
"Tình bạn thật đẹp, nếu trước đó cậu ta không bắn nát đầu tên bạn béo đã biến thành tang thi, anh sẽ càng tin tưởng cậu ta hơn."
Nếu đầu óc Sầm Sênh còn tỉnh táo, anh sẽ nhìn ra Dung Dã trông như đang ghen, thật ra chỉ có ba phần là thật, bảy phần còn lại đều là diễn.
Hắn muốn mượn cớ ghen tuông dụ anh nói vài lời ngọt ngào. Gọi hắn thêm mấy tiếng anh, hoặc là chồng, thay vì "anh Dung" khô khan kia.
————
Ngày trở về từ thế giới tận thế tang thi, Sầm Sênh bị Vân Thiên Dư tóm được.
Vị cục trưởng tiền nhiệm đã nghỉ hưu tức giận đến mức lại bạc thêm mấy sợi tóc, chỉ vào anh, bắt anh không được đi lung tung nữa.
Sầm Sênh biết Vân Thiên Dư sợ hãi điều gì.
Tỷ lệ tử vong của tổ chiến đấu rất cao, rất nhiều thành viên của Cục quản lý đều âm thầm chết trong thế giới tiểu thuyết, ngay cả thi thể cũng không thu về được.
Từng có một đội ngũ hai mươi người mang theo thiết bị tiên tiến nhất tiến vào một tiểu thuyết bối cảnh Cthulhu. Vừa đến nơi đã mất tích, một năm sau mới nhận được tín hiệu cầu cứu.
Sầm Sênh mang theo Dung Dã, Ngũ Bàng và Bạch Long, cùng nhau tiến vào tiểu thuyết cứu người.
Đội hình mạnh nhất của nhân loại vậy mà suýt chút nữa đã bị tiêu diệt toàn bộ. Nếu không phải trợ thủ nhỏ Tiểu Âm kịp thời dịch chuyển bọn họ trở về, bọn họ đã toi đời rồi.
Sự kiện kia để lại bóng ma rất sâu trong lòng Vân Thiên Dư, từ đó về sau, anh ta không cho phép Sầm Sênh tiến vào bất kỳ thế giới tiểu thuyết nào nữa.
Sầm Sênh cúi đầu ngoan ngoãn nhận sai, Dung Dã chê Vân Thiên Dư ồn ào, kéo lấy vợ trực tiếp bay ra khỏi Cục quản lý.
"Chúng tôi còn việc, lão cục trưởng, ngày mai nói tiếp!"
Nguy cơ tận thế trong "Dị Giới Buông Xuống 1" đã được hóa giải, dưới sự chung sức của nhiều thế giới, nhân loại chào đón cuộc sống mới.
Hôm nay là ngày lễ, Lâm Quân Khải mời những người bạn từ dị giới cùng nhau chúc mừng.
Đám người Ngũ Bàng, Tiêu Khiết Khiết đã đến từ sáng. Vịt mẹ cứ giục mãi, trong danh sách khách mời chỉ còn bọn họ là chưa đến.
Sầm Sênh có "cánh cửa thế giới" của riêng mình, không cần dùng của Cục quản lý.
Anh nắm tay Dung Dã, đẩy cánh cửa gỗ ra, âm thanh náo nhiệt lập tức tràn ra.
Phía sau cửa là phòng khách quen thuộc ở đài quan sát.
Hà Tuấn Nghiệp cầm một quả trứng đồ chơi bằng nhựa, để vịt bố ấp trứng, Tiêu Khiết Khiết nghiêng đầu đứng xem, Tuế Tuế nằm trên tay cha viết nhật ký ấp trứng.
Tiểu Bạch lái cún con đồ chơi chở gia đình tí hon của Ngũ Bàng đi khắp nơi, mèo đen hưng phấn đuổi theo phía sau.
Lâm Quân Khải hiếm khi mặc thường phục, đang ngồi ở trong một góc, thẫn thờ nhìn bức ảnh gia đình.
Không biết nghĩ đến cái gì, hốc mắt hắn ửng đỏ, dùng sức ôm khung ảnh nhỏ vào trong lòng.
Hắc Bạch Vô Thường cũng có trong danh sách khách mời, bọn họ ghé tai trò chuyện với Bạch Long, trao đổi tin tức về long tộc. Long Nữ không thích xuất hiện, lại chui vào trong tượng Thánh Hậu, mắt lớn trừng mắt nhỏ với Bạch Xảo.
Nhóm đạo cụ nhỏ Sầm Sênh từng thả ra trước đây tụ lại bên cạnh hòn đá nhỏ. Người bù nhìn giơ thẻ học chữ, kẹp tóc thích hát "a a" dạy nó phát âm.
Cái đầu đá nhất quyết không học được tiếng người, đồng xu may mắn đâm "bang bang" vào, muốn đập cho nó thông minh ra. Có lẽ nếu đâm ra một vết nứt, hòn đá ngốc này coi như có miệng, sẽ có cơ hội nói chuyện.
Người phụ nữ trung niên do Bùi Nguyệt dẫn đến ngơ ngác nhìn xung quanh: "Cái này... Nguyệt Nguyệt, mẹ là người thường, trường hợp này mẹ có thể..."
"Hoan nghênh đại ca anh dâu!"
Tiếng hô chỉnh tề của robot tiếp khách cắt ngang lời bà.
Quý Manh thò đầu ra từ phía sau robot: "Anh Sênh, anh Dung! Hai người cuối cùng cũng đến rồi!"
"Đêm nay lịch trình dày đặc lắm, ăn cơm xong còn có đốt lửa trại! Sương mù bao phủ thế giới mấy chục năm, hôm nay cuối cùng cũng có thể nhìn thấy sao trên trời rồi! Chúng ta đều là người chứng kiến lịch sử!"
Quý Manh rất phấn khích, cô đã sớm coi mình là người của thế giới này.
Bên ngoài không ngừng vang vọng tiếng hoan hô, những binh lính ngày thường vốn nghiêm túc, lúc này đều đang ăn mừng sự hồi sinh.
Trên gương mặt của mỗi cộng sự đều ửng đỏ vì phấn khích, bọn họ vây lại, chia sẻ niềm vui của từng người.
Bàn tay buông thõng bên người bị ai đó siết chặt lấy. Sầm Sênh ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt dịu dàng của Dung Dã.
"Mọi thứ liên quan đến sương mù đều đã kết thúc, đừng nghĩ về chuyện quá khứ nữa."
"Đi thôi, Tiểu Sênh, chúng ta đi hưởng thụ nhân sinh."
***
KẾT THÚC TOÀN TRUYỆN
Naha xuất hiện với một hộp khăn giấy và tâm sự:
Vậy là câu chuyện đã kết thúc rồi, bồi hồi xúc động biết bao nhiêu :) lúc bắt đầu làm tiếp là vào những tháng cuối cùng của năm 2025, cũng là thời gian tui thất nghiệp hề hề.
Vì thất nghiệp ở nhà mà thị trường lao động khó khăn quá nên không kiếm được việc làm, vốn tui định đi học thứ gì đó, nhưng nhìn lại mình có tận 2 bộ truyện đang edit dở (lúc đó có cả truyện "Không Phải Người" nữa) nên tui bắt tay lại làm luôn cho xong. Khoảng thời gian này đúng là tui chỉ có ăn ngủ làm việc nhà với edit truyện, cuối cùng hoàn thành được mục tiêu rồi nè.
Bộ truyện này hồi xưa tui đọc mấy chương đầu đã thích rồi, sau đó edit đến đâu đọc đến đó nên đụng phải mấy arc bối cảnh u ám tui cũng giật mình, nhưng dù sao đối với tui nó vẫn rất hay.
Ngày trước đọc truyện trong một ngày có thể đọc được 50 chương truyện, nhưng bắt tay vào edit thì mới thấy cảnh ngồi cả một buổi chiều để edit ra 1 chương. Vậy nên mới thấy công sức của các editor bỏ ra nhiều như thế nào.
Trong thời buổi AI phổ biến như bây giờ, ai cũng có thể trở thành "dịch giả", nhưng editor nói chung và tui nói riêng, không bao giờ muốn tác phẩm mình edit ra nó hỗn loạn, lộn xộn, không ra thể thống gì. AI chỉ là công cụ tham khảo, tui cũng đã dùng Chat GPT để tham khảo những đoạn truyện quá khó hiểu, nhưng nó không có tình cảm như con người, không có tình cảm trân trọng đối với nhân vật mà mình đi theo từng chương truyện. Nó không hiểu nhân vật đang làm gì, đang suy nghĩ gì, đang cảm thấy như thế nào.
Ngoài việc là editor, tui cũng là một độc giả. Tui yêu Sầm Sênh, yêu Dung Dã, thương cảm, tiếc nuối nhưng cũng tức giận với "Sầm Sênh", với mỗi nhân vật xuất hiện trong truyện, tui đều dành cho họ tình cảm mà một con người vốn có, khóc với nhân vật, cười với nhân vật (cái khúc cười này hơi ít :>).
Ài da chắc là đêm rồi nên đa sầu đa cảm vậy đó :>> Thôi không nói luyên thuyên nữa. Cảm ơn các babi đã lựa chọn đến với thế giới của Sầm Sênh và Dung Dã trong vô vàn thế giới tiểu thuyết ngoài kia, có thể babi hài lòng, có thể không hài lòng, nhưng trên đời này luôn có những điều tốt đẹp chờ đợi chúng ta, có thể babi không tìm thấy nó ở đây, nhưng nhất định ngoài kia sẽ có!!
Khi tui viết những dòng này đang là 25 Tết 2026 (12/2/2026), chúc các babi năm mới an khang hạnh phúc vạn sự như ý tỷ sự như mơ trăm sự bất ngờ ngàn điều may mắn!!!!
Mong sang năm mới thế giới sẽ dịu dàng hơn với tôi, với bạn, với mỗi một người trên thế gian này. (Mong rằng sang năm kiếm được việc mới ngon hơn, thơm hơn ngàn lần việc cũ, ước nguyện!)
Tạm biệt Sầm Sênh và Dung Dã, cuộc sống tiếp diễn, phải luôn hạnh phúc nhé!!!!