Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Chương 23: Quái vật vô hình
Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sầm Sênh hỏi Dung Dã có nhìn thấy thứ gì đang tấn công Hà Tuấn Nghiệp không.
Mắt Dung Dã khẽ lóe lên, anh chớp chớp mắt. Rõ ràng là không nhìn thấy gì, nhưng lại không muốn thừa nhận điều đó trước mặt vợ mình.
Quái vật đang truy đuổi Hà Tuấn Nghiệp, cả người lẫn quỷ đều không nhìn thấy nó, nhưng Sầm Sênh lại chắc chắn đã nghe thấy tiếng kính vỡ.
Nếu nó tạo ra tiếng động, vậy thì dễ xử lý rồi.
Quái vật Đổi Vận ban đêm không nhìn rõ mọi vật, nhưng thính giác lại cực kỳ nhạy bén, đến mức có thể nghe thấy cả tiếng vang nhỏ khi mặt dây chuyền vỡ.
Con quái vật vô hình kia, quả thật là món "điểm tâm" đặc biệt được chuẩn bị sẵn cho Đổi Vận.
Dung Dã đoán được suy nghĩ của Sầm Sênh:【 Em định tiếp tục lợi dụng Đổi Vận sao? 】
Thấy anh gật đầu, đỉnh đầu Dung Dã toát ra một dấu chấm than:【 Sau khi nuốt chửng nữ quỷ nhập hồn và quỷ con, sức mạnh của nó đã tăng lên rất nhiều. Điều này chứng tỏ việc cắn nuốt những ác quỷ khác có thể khiến ma quỷ trở nên mạnh mẽ hơn. 】
【 Tối qua em đã ném Vương Văn Long và nữ quỷ trong tủ cho nó, có thể nói là để tự vệ. Nhưng bây giờ người bị con quái vật ẩn thân kia quấn lấy không phải em, mà là Hà Tuấn Nghiệp. Lúc này em không gặp nguy hiểm đến tính mạng, không cần phải "cống hiến điểm kinh nghiệm" cho Đổi Vận. 】
Từ khi Sầm Sênh nói có cách giải quyết rắc rối trên người mình, Hà Tuấn Nghiệp lập tức ôm chầm lấy chân anh. Mặc cho cảnh sát xung quanh khuyên nhủ hay kéo ra thế nào, anh ta cũng chết sống không chịu buông tay.
Sầm Sênh nhất thời không thoát ra được, chỉ đành dùng ghi chú trong điện thoại để trao đổi với Dung Dã.
【 Đúng lúc em có biện pháp cứu Hà Tuấn Nghiệp, cũng không thể trơ mắt nhìn anh ta bị tra tấn đến chết được. Mặc dù thời gian em ở cùng Đậu Lỵ rất ngắn, không tính là bạn bè thân thiết. Nhưng tối qua khi em bị Đổi Vận bắt, chính cô ấy và Quý Manh đã đi cứu em, em vẫn luôn nhớ rõ thiện ý của cô ấy. 】
Nhìn vị cảnh sát trưởng Vương đầu đầy máu, sắc mặt Sầm Sênh lạnh hẳn đi:【 Đậu Lỵ vô tội, cô ấy chỉ đứng ở cửa nhìn thêm một cái mà đã mất mạng. Thứ đó đã giết chết Đậu Lỵ, làm bị thương cảnh sát, vừa rồi còn muốn giết em, sau này chắc chắn sẽ làm hại nhiều người vô tội hơn nữa. 】
【 Hòa thượng, cảnh sát, ma quỷ, tất cả đều không nhìn thấy nó. Hiện tại xem ra, chỉ có Đổi Vận mới có thể đối phó với nó. 】
Dung Dã trầm mặc một lát, cũng không nghĩ ra cách nào tốt hơn.
【 Anh sợ nếu Đổi Vận cứ tiếp tục nuốt chửng những quái vật như vậy, cuối cùng sẽ có một ngày nó lớn mạnh đến mức đủ để thoát khỏi giới hạn của tiểu khu Ân Hà. Hiện tại anh quá suy yếu, nếu nó phá vỡ được cánh cửa chống trộm, anh sẽ không có năng lực bảo vệ em. 】
【 Anh yên tâm đi, em có thể gánh vác rủi ro này. 】
Dung Dã dùng ngón tay búng nhẹ vào trán Sầm Sênh:【 Chỉ giỏi thể hiện. 】
Tính tình vợ hắn quá đỗi dịu dàng lương thiện, ai cũng muốn cứu, chuyện gì cũng muốn quản, luôn khiến bản thân rơi vào nguy hiểm.
Rơi vào... nguy hiểm...
Dung Dã khẽ xoa trán, trong đầu chợt hiện lên một hình ảnh.
Sầm Sênh nằm trong lòng hắn, hai mắt trống rỗng, khắp người đầy máu.
Trong hình ảnh đó, Dung Dã không hề lấy điện thoại gọi xe cứu thương, cũng không tiếp tục cấp cứu. Hắn cứ ngồi ngây ngốc dưới đất như vậy, như thể bị người ta rút cạn toàn bộ sức lực, ngay cả tiếng khóc cũng không thể bật ra.
Trước ngực Sầm Sênh bị thủng một lỗ lớn, trái tim bị người ta mạnh bạo túm ra, bị vũ khí sắc bén đâm nát thành một bãi thịt.
Anh đã chết, không còn khả năng cứu sống.
Dung Dã bị hình ảnh này kích thích đến nghẹt thở. Những sợi tơ máu dày đặc trên người hắn càng lúc càng trở nên đỏ tươi.
Đây là ký ức bị hắn lãng quên sao?
Hay là chuyện sẽ xảy ra trong tương lai?
Có người đang nguyền rủa Dung Dã, hắn cố gắng hồi tưởng rất lâu, nhưng không nhớ ra được điều gì.
Sầm Sênh đang trấn an Hà Tuấn Nghiệp, đột nhiên cảm thấy sau lưng chợt lạnh. Dung Dã lặng lẽ xuất hiện, ôm chặt anh vào lòng ngực.
Anh cho rằng Dung Dã có chuyện muốn tìm mình, lập tức mở thiết bị mô phỏng Thánh Phụ ra.
Phía trên đầu chibi của Dung Dã bay ra một đám mây đen nhỏ.
Suy nghĩ của hắn quá nhiều, quá phức tạp, trợ thủ nhỏ không ghi chép hết được, đành đơn giản tóm gọn tiếng lòng của hắn, tổng kết thành ký tự tượng trưng cho cảm xúc.
【 TAT! 】
Sầm Sênh: ?
Đang yên đang lành, khóc cái gì vậy chứ?
...
Sầm Sênh có rất nhiều việc phải làm.
Chờ anh ghi chép xong, thành công đưa Hà Tuấn Nghiệp từ tay cảnh sát trở về, trời đã sắp tối rồi.
Trong lúc đó, con quái vật vô hình kia lại đuổi theo Hà Tuấn Nghiệp chạy tán loạn khắp cục cảnh sát.
Trong mắt cảnh sát, anh ta như bị ma quỷ nhập vào. Cảnh sát nào đến gần anh ta cũng sẽ gặp tai ương đổ máu.
Sầm Sênh bắt taxi đưa Hà Tuấn Nghiệp và Tiêu Khiết Khiết về tiểu khu Ân Hà.
Nhớ tới mấy ký tự mà trợ thủ nhỏ đã tổng kết lúc trước, Sầm Sênh chuẩn bị an ủi Dung Dã thật tốt, hỏi hắn một chút vì sao lại khổ sở như vậy.
Mở thiết bị mô phỏng của Thánh Phụ ra, Dung Dã đang ngẩn người trong bức vẽ chibi.
Khung thoại hiển thị, cộng sự đang làm quen với thân thể, tiêu hóa nữ quỷ đã nuốt chửng tối qua, có xác suất sẽ lĩnh ngộ kỹ năng mới.
Sầm Sênh vẫn luôn cảm thấy tính cách Dung Dã rất đáng yêu, phối hợp với văn án do trợ thủ nhỏ viết, lại càng đáng yêu hơn.
Có một chuyện Sầm Sênh không nói cho Dung Dã. Anh lựa chọn đem con quái vật vô hình đút cho Đổi Vận, còn có một nguyên nhân rất quan trọng khác.
Đổi Vận, cũng thuộc về cộng sự có thể mở khóa.
Lúc trước khi xem thiết bị mô phỏng của Thánh Phụ, Sầm Sênh đã chú ý tới điều này.
Hiện tại những cộng sự đã mở khóa có Quý Manh, Tiêu Khiết Khiết, Ngũ Bàng, Dung Dã.
Những cộng sự chưa mở khóa gồm có ác quỷ Bạch Xảo, Đậu Lỵ, tượng Đồng Minh Thánh Hậu x1, cùng với quái vật Đổi Vận.
Độ hảo cảm vượt quá 80, những nhân vật này có thể trở thành cộng sự của Sầm Sênh.
Bây giờ độ hảo cảm của Đổi Vận đối với anh là 3, phải biết rằng độ hảo cảm của ác quỷ Bạch Xảo là -20.
Từ biểu hiện tối qua của Đổi Vận, lúc ấy nó tuyệt đối không có chút hảo cảm nào với Sầm Sênh.
Có lẽ hôm nay tiêu hóa Vương Văn Long và nữ quỷ trong tủ, phát hiện sức mạnh của mình đã tăng lên, cảm thấy Sầm Sênh không chỉ có mùi vị ngon, mà còn là một "nhân viên bán hàng" rất hữu dụng. Nó sẽ hơi có hảo cảm với người hàng xóm chỉ trong một đêm đã "quăng" cho nó hai con quỷ này.
Cư dân ở tòa nhà số 4 tiểu khu Ân Hà đều rất sợ Đổi Vận, hẳn là nó là "anh cả" trong tòa nhà đó.
Sầm Sênh rất muốn, anh muốn mở khóa Đổi Vận.
Tuy nhiên nếu chỉ đưa quỷ cho nó ăn, khẳng định là không ổn. Khẩu vị của Đổi Vận càng lúc càng lớn, sớm muộn gì cũng sẽ ăn thịt anh.
Anh còn cần nghĩ cách khác để tăng độ hảo cảm của Đổi Vận.
Sầm Sênh biết như vậy rất nguy hiểm, nhưng anh muốn nhanh chóng tăng cường thực lực.
Kẻ thủ ác hại chết người yêu của anh không chỉ là chủ nhà. Đằng sau hắn ta còn có một tổ chức gọi là Bạch Ngọc Kinh.
Dung Dã trước khi chết đã phải chịu quá nhiều tra tấn, cho dù phải trả giá bằng mạng sống, Sầm Sênh cũng nhất định muốn báo thù.
...
Trước 19 giờ, Sầm Sênh trở lại tiểu khu Ân Hà.
Cuộc sống về đêm vừa mới bắt đầu, trên đường phố đèn đuốc sáng trưng, tiếng người ồn ào, trong khi tiểu khu Ân Hà lại một mảnh đen kịt, tử khí nặng nề.
Trên đường tới, suýt chút nữa xảy ra tai nạn giao thông. Hà Tuấn Nghiệp tâm sự nặng nề, cũng không chú ý tới sự khác thường của tiểu khu. Anh ta chỉ cảm thấy gió ở nơi này rất lớn, lạnh lẽo đến khó chịu.
Là người thuê nhà cũ, biểu hiện của Tiêu Khiết Khiết coi như bình tĩnh: "Anh Sênh, chúng ta phải nhanh lên, nếu muộn thêm nữa Đổi Vận sẽ ra. Nghe hai ông bà ở lầu một nói, khoảng tám, chín giờ tối Đổi Vận sẽ chặn ở cửa hành lang, bắt cư dân đi về muộn."
Để giảm bớt lo lắng, Hà Tuấn Nghiệp miễn cưỡng cười: "Sao còn có người gác cổng thế này, thời gian quy định sớm như vậy, nếu có người phải trực ca đêm thì làm sao bây giờ?"
Cô gái với diện mạo thanh tú, ánh mắt cổ quái nhìn anh ta: "Cư dân trong tiểu khu đều không tìm công việc làm ca đêm. Nếu thật sự trở về muộn, lập tức sẽ thành bữa cơm cho Đổi Vận."
"Bữa cơm?" Hà Tuấn Nghiệp nghe không hiểu Tiêu Khiết Khiết đang nói gì: "Đổi Vận là bảo vệ ở đây à? Các cô về trễ, cần phải đưa đồ ăn cho bảo vệ mới mở cửa hành lang sao? Làm gì có tiểu khu nào như thế, quá vô lý, chuyện này hợp..."
Đột nhiên anh ta nhớ tới lời Sầm Sênh nói, Đổi Vận am hiểu đối phó ma quỷ thần linh gì đó, và chính anh ta còn cần Đổi Vận cứu mạng.
Hà Tuấn Nghiệp xấu hổ gãi đầu: "Lúc trước tôi đã muốn nói rồi, cái tên Đổi Vận này thật đặc biệt, nghe thật vui tai, đây là lần đầu tiên tôi nghe được tên này. Làm bảo vệ rất vất vả, thu chút đồ ăn cũng chẳng có gì. Ách... Tiểu khu này của các cô, rất tốt, rất có tình người."
Tiêu Khiết Khiết và Sầm Sênh liếc nhìn nhau, cái gì mà bảo vệ?
Nhìn tiểu khu trông như âm phủ như vậy, anh ta còn có thể gạt bỏ lương tâm, khen đến mức tốt đẹp như thế sao?
Sầm Sênh không nói cho Hà Tuấn Nghiệp biết Đổi Vận không phải người, mà là một quái vật lớn lên giống hoa, sợ anh ta sẽ sợ đến mức không dám vào tiểu khu.
Trên đường trở về, con quái vật vô hình đã gây ra một vụ tai nạn giao thông.
Một chiếc xe tải lớn bỗng nhiên mất kiểm soát, lao thẳng về phía trước. Mà phía trước làn xe đó, còn có một chiếc xe lớn đang đỗ.
Nếu như không phải tài xế taxi kinh nghiệm phong phú, kịp thời phát hiện điều bất thường thì không chỉ bọn họ sẽ bị hai chiếc xe tải ép thành thịt nát, mà cả xe tư nhân phía sau cũng sẽ gặp tai ương.
Sầm Sênh dự cảm không sai, con quái vật ẩn thân đuổi giết Hà Tuấn Nghiệp căn bản không quan tâm đến sinh tử của người khác.
Tiêu Khiết Khiết nhìn đồng hồ: "Anh Hà, chúng ta vào tiểu khu thôi. Trước khi vào, tôi có vài điều muốn nói với anh."
"Cố gắng ở trong phòng, nghe thấy âm thanh gì cũng không được mở cửa chống trộm. Buổi tối không thể rời khỏi tòa nhà, ban đêm tiểu khu không yên ổn. Trong tòa nhà số 4 có một người điên, ngàn vạn lần không được lên tiếng ở hành lang, nếu người điên nghe thấy sẽ xông lên tấn công anh."
"À đúng rồi, còn có một quy tắc nữa. Anh nhớ kỹ, ở trong tiểu khu cho dù nhìn thấy gì, gặp phải gì, cũng không được ký tên thật của mình."
Hà Tuấn Nghiệp ngây thơ ghi nhớ, muốn hỏi rõ ràng, nhưng Tiêu Khiết Khiết lại không chịu giải thích.
Mấy điều quy tắc trước Sầm Sênh đều biết, nhưng điều cuối cùng này thì là lần đầu tiên anh nghe nói.
Sầm Sênh đã cứu Tiêu Khiết Khiết, còn bảo vệ bạn bè của cô. Trong lòng Tiêu Khiết Khiết, anh thiện lương vĩ đại như một thiên sứ.
Anh chỉ vừa lộ ra vẻ mặt nghi ngờ, Tiêu Khiết Khiết lập tức chủ động giải thích: "Anh Sênh, tiểu khu này quá rách nát không dễ cho thuê, còn không cho phép liên tục nửa năm không có người ở. Có vài cư dân vì muốn cho thuê nhà, sẽ dùng thủ đoạn luồn lách. Dùng các loại biện pháp, lừa người ta ký tên vào hợp đồng."
"Một khi ký tên, sẽ tự động trở thành người thuê tiểu khu Ân Hà. Giống như những người khác, bị quy tắc của tiểu khu trói buộc, không thể rời khỏi tiểu khu. Cụ thể ở được bao lâu, phải xem người đó có thể sống bao lâu."
Sầm Sênh gật đầu.
Anh vì tìm kiếm manh mối của Dung Dã, chủ động liên lạc với chủ nhà, vào ở phòng 404. Anh đã là người thuê nhà, thảo nào lúc trước Tiêu Khiết Khiết không nói cho anh biết quy tắc này.
Nghe họ nói chuyện, Hà Tuấn Nghiệp không hiểu sao lại cảm thấy hoảng hốt, luôn cảm giác đêm nay sẽ rất gian nan.
Khẽ cắn môi, liên tục xác nhận Đổi Vận có thể giải quyết rắc rối trên người mình, anh ta mới theo hai người đi vào tiểu khu.
...
Còn chưa tới 19 giờ, các tòa nhà trong tiểu khu đã đồng loạt tắt đèn. Cho dù có mấy nhà bật đèn, cũng kéo rèm cửa sổ thật dày.
Hà Tuấn Nghiệp có chút sợ hãi, không nhịn được mà tới gần Sầm Sênh.
Người này có quan hệ rất tốt với cảnh sát, chắc chắn là một người tốt tràn đầy tinh thần chính nghĩa. Tuy rằng dáng vẻ thư sinh yếu ớt, nhưng trên tay có vết chai sạn, trên người có cơ bắp, là người luyện võ, đi theo anh thì không sai.
Đi tới trước cửa tòa nhà số 4, Sầm Sênh mở đèn pin trên điện thoại. Ánh đèn trắng chiếu vào đầu hành lang, chiếu sáng một gương mặt già nua.
Người nọ trốn sau nửa cánh cửa sắt, vừa vặn là góc khuất tầm mắt của bọn họ. Đột nhiên nhìn thấy ông ta, Sầm Sênh hoảng sợ, theo phản xạ có điều kiện sờ vào dao găm trong túi xách.
Buổi chiều anh rời khỏi Cục Cảnh sát, cố ý dành thời gian đi đến chợ gần đó, xin một ít máu gà trống. Đây cũng không phải là dao găm bình thường, mà là dao găm dính máu gà có thể đuổi quỷ.
Trước cửa hành lang đặt một cái bàn nhỏ, ông lão tóc hoa râm ngồi ở cửa, uống rượu và ăn đậu phộng.
Ông ta nhìn ba người nhếch miệng cười: "Là Tiểu Khiết ở lầu 4 à? Hai người này là bạn của con sao?"
"Đây là ông Lưu ở phòng 101, hai ông bà cũng không tệ lắm. Lúc tôi vừa tới tiểu khu, rất nhiều quy tắc đều là bọn họ nói cho tôi biết." Nhỏ giọng giới thiệu với Sầm Sênh xong, Tiêu Khiết Khiết lấy bánh trứng mới mua trong túi xách ra, đặt lên bàn ông Lưu.
"Anh ấy tên Sầm Sênh, là bạn cùng phòng mới của con. Ông à, con không biết hôm nay ông ra ngoài, trên người chỉ có bánh trứng, lần sau sẽ mang bánh hạnh đào cho ông."
"Bạn cùng phòng mới? Tối qua trong hành lang ầm ĩ như vậy, hình như là vì cậu ta?" Ông Lưu nhận bánh trứng: "Còn thanh niên với vẻ mặt suy nhược kia là ai?"
Sầm Sênh mở lời trước: "Đây là Tiểu Hà, là bạn con, có việc ở lại đây một đêm."
"Không phải cư dân ở đây à? Vậy thì không được, người ngoài không thể tùy tiện vào tiểu khu."
Ông Lưu lấy một quyển sổ đăng ký trong hộc bàn ra, vẫy tay về phía Hà Tuấn Nghiệp: "Nào, cậu trai trẻ, đăng ký ở đây."
"Nhanh tay lên, mấy phút nữa Đổi Vận sẽ ra ngoài chơi đấy."