Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Chương 37: Chết như thế này sao?
Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trò chuyện cùng các cụ một lúc, Sầm Sênh hiểu rõ hơn về cô giáo Lý.
Trong khu phố nơi cô giáo Lý ở có rất nhiều người lớn tuổi. Họ dậy sớm, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy cô giáo Lý lái xe đi làm.
Cô đang là chủ nhiệm lớp 12, ban ngày đi làm sớm, buổi tối thì tan làm muộn. Thứ bảy còn phải ra ngoài dạy thêm, chủ nhật thì ở nhà không ra khỏi cửa.
Các cụ rất ít khi gặp được cô, cũng không nói chuyện được mấy câu, chỉ biết cô rất đáng thương.
"Đáng thương? Nghĩa là sao hả bà?"
Sầm Sênh ngồi trên ghế, thuần thục gọt khoai tây giúp bà cụ.
Vẻ ngoài của anh nhã nhặn, nụ cười thân thiện. Anh nói chuyện khéo léo, ánh mắt tràn đầy sức sống, nhanh chóng chiếm được thiện cảm của các cụ.
Bà cụ nhìn chằm chằm vào anh, càng nhìn càng ưng ý.
"Chàng trai à, tôi thấy cậu là người tốt. Để tôi nói cho cậu nghe một bí mật, nhưng cậu đừng kể cho ai khác nghe nhé."
Nhìn các ông các bà vây quanh thành một vòng, Sầm Sênh cười gật đầu: "Con hứa sẽ không nói cho người khác biết."
"Tuy Tiểu Lý vẫn còn trẻ, nhưng năng lực giảng dạy rất ưu tú. Trước đây từng là giáo viên của trường Thực nghiệm thành phố Trường Khánh, đó chính là ngôi trường trọng điểm tốt nhất ở đây. Còn nơi cô ấy làm việc hiện tại chỉ là một trường trung học bình thường, không thể nào so sánh với trường Thực nghiệm thành phố được."
"Vậy tại sao cô ấy lại chuyển đến đây? Lúc trước ở trường cũ có gây ra lỗi lầm gì không ạ?"
"Không có, là do bị ép buộc, bạn trai cũ của cô ấy có vấn đề về tâm lý, đầu óc không bình thường."
Bà cụ thổn thức lắc đầu: "Nghe nói bạn trai cũ của cô ấy có tính chiếm hữu rất cao, còn lắp camera giám sát khắp nhà cô ấy. Hắn không cho cô ấy nói chuyện với bất kỳ người khác giới nào, mỗi ngày hắn ta đều dùng điện thoại giám sát cô ấy từ xa."
"Thanh niên các cậu không phải đều thích dùng tài khoản mạng xã hội sao. Tất cả mật khẩu tài khoản của cô ấy đều bị bạn trai cũ biết, mỗi ngày hắn ta đều kiểm tra mọi tin nhắn trò chuyện của cô ấy. Nếu phát hiện cô ấy trò chuyện với bất kỳ giáo viên nam hay bạn nam nào trên mạng, hắn ta sẽ đánh đập, mắng chửi cô ấy bằng những lời lẽ khó nghe như 'quyến rũ đàn ông', 'đồ lẳng lơ'."
Sầm Sênh nghe vậy nhíu mày.
Dung Dã cũng có tính chiếm hữu rất cao, hắn ghét bất kỳ ai chạm vào Sầm Sênh. Ngay cả những tiếp xúc thân thể bình thường cũng khiến hắn cực kỳ khó chịu.
Nhưng hắn biết kiềm chế, dù có tức giận đến mấy cũng không thể hiện ra bên ngoài, càng không bao giờ trút giận lên Sầm Sênh.
Dung Dã có tính cách nóng nảy, dễ ra tay đánh người. Nhưng khi đối xử với những người thân thiết bên cạnh, thái độ lại rất tốt.
Khi Sầm Sênh mới làm trợ lý, có rất nhiều thứ không hiểu, thường xuyên phạm sai lầm.
Nhưng Dung Dã lại xem anh như người nhà, chưa từng nói một câu nặng lời với anh, chỉ thở dài và cốc đầu anh, hỏi sao anh lại ngốc thế.
Bạn trai cũ của cô giáo Lý không phải do tính tình kém, mà là nhân phẩm có vấn đề.
Gần đó có rất nhiều cụ già đang ngồi hóng mát, Sầm Sênh lại là người biết lắng nghe nên bà cụ kể rất nhiệt tình.
"Tính tình Tiểu Lý nhu nhược, nhát gan. Bị bạn trai cũ ức hiếp đến mức đó cũng không dám phản kháng. Hơn nữa Tiểu Lý hình như bị... Gọi là gì ấy nhỉ?"
Bà cụ nhớ lại một lúc lâu: "Tôi nghe cháu gái tôi có nói một từ, gọi là PUA (*). Đúng vậy, Tiểu Lý bị PUA! Lúc đó cô ấy cảm thấy bạn trai cũ giám sát cô ấy như vậy là vì yêu cô ấy. Bản thân có thể tìm được một người bạn trai yêu mình đến vậy quả là may mắn và hạnh phúc. Dù bạn bè có khuyên can thế nào, cô ấy cũng nhất quyết không chia tay!"
(*) Ở Trung Quốc, từ PUA dùng để chỉ những kẻ hay thao túng, kiểm soát tâm lý của người khác, làm cho người khác nghĩ rằng bọn họ là người có lỗi và tự hoài nghi về bản thân.
"Cho đến khi kỳ thi đại học năm ngoái diễn ra, trong lớp Tiểu Lý có mấy nam sinh, thành tích môn Toán dù thế nào cũng không khá lên được. Cô ấy là một giáo viên tốt và có trách nhiệm, thấy vậy thì sốt ruột, nên cuối tuần mới lên mạng dạy thêm online cho mấy đứa nhỏ, muốn vực dậy thành tích của chúng."
"Bạn trai cũ của cô ấy về nhà, thấy cô ấy đang mặc đồ ngủ, gọi video với bốn nam sinh, hắn ta túm tóc mắng cô ấy không đứng đắn, rồi tát thẳng vào mặt cô ấy ngay trước mặt các học sinh, còn cầm dao phay đe dọa các học sinh, nói sẽ chém chết cả nhà bọn họ."
Các cụ già xung quanh càng nghe càng tức giận, dùng giọng địa phương mà Sầm Sênh nghe không hiểu mắng tên bạn trai cũ một trận.
Bà cụ thở dài: "Các học sinh bị dọa sợ, đã kể lại với phụ huynh. Một nam sinh vốn nhút nhát, sợ hãi đến mức không thể thi nổi đại học. Sự việc gây ảnh hưởng lớn đến mức cuối cùng đã đến tai nhà trường. Hơn nữa cũng vì chuyện này mà Tiểu Lý đã quyết tâm chia tay với bạn trai cũ. Vì không muốn bị hắn ta tiếp tục đeo bám nên chuyển đến đây."
"Vậy sao không dứt khoát chuyển ra khỏi thành phố Trường Khánh luôn, bạn trai cũ của cô ấy không đến tìm sao?"
"Không đâu, bạn trai cũ của cô ấy đã nhảy lầu tự tử." Bà cụ xoa xoa củ khoai tây: "Nghe nói việc chia tay là cú sốc rất lớn đối với hắn ta. Hắn ta không tìm thấy địa chỉ mới của Tiểu Lý, thế là tìm đến tận nhà cha mẹ cô ấy. Hắn đột nhập vào nhà, rồi nhảy từ cửa sổ xuống."
"Tôi nghe người ta nói, người đàn ông kia trước khi nhảy lầu vẫn luôn cười, nói rằng: "Dù anh có chết, em cũng đừng hòng thoát khỏi anh, anh sẽ hóa thành quỷ, đeo bám em cả đời!""
"A Di Đà Phật, A Di Đà Phật." Một cụ già mộ đạo run rẩy tay, lần tràng hạt.
Có ông cụ gõ mạnh cây gậy xuống đất mấy cái, tức giận hừ hừ không ngớt.
Sầm Sênh đã gặp nhiều chuyện tương tự, nhưng mỗi lần chứng kiến, anh đều cảm thấy thật hoang đường.
Dung Dã là người cực kỳ cực đoan, lại có vấn đề tâm lý nên rất dễ nổi nóng. Trước khi bọn họ ở bên nhau, mỗi lần hắn nổi giận với anh, đều sẽ chạy đến võ đài đánh nhau. Đánh xong, hắn lại đi mua thịt xiên cho Sầm Sênh.
Sau khi ở bên nhau, mỗi lần Sầm Sênh cãi nhau với hắn, hắn sẽ ép anh lên bàn ăn, làm cho đến khi Sầm Sênh khóc lóc xin lỗi.
Những người không thân thiết với Dung Dã đều lo rằng hắn đang bạo lực gia đình. Nhưng Sầm Sênh biết, anh Dung vĩnh viễn sẽ không làm tổn thương anh.
Yêu hay không yêu, thật ra rất dễ phân biệt.
Bạn trai cũ của cô giáo Lý coi cô là vật sở hữu, hắn ta không có tình yêu với cô, chỉ có ham muốn chiếm hữu dị dạng.
Chờ bà cụ nói xong, Sầm Sênh hỏi điều thắc mắc trong lòng: "Bình thường cô giáo Lý bận rộn đi làm như vậy, căn bản không có thời gian tiếp xúc với hàng xóm, vậy sao mọi người lại biết những chuyện này ạ?"
"Bạn trai của cô ấy kể."
"Người nhảy lầu đó sao?"
"Không phải!"
Bà cụ xua xua tay, cuối cùng trên mặt cũng nở một nụ cười tươi tắn: "Là bạn trai mới của cô ấy, không đẹp trai bằng cháu, nhưng trắng trẻo, sạch sẽ, lại rất thật thà. Mỗi sáng đều thấy cậu ta ra ngoài mua đồ ăn, còn nấu cơm cho cô giáo Lý."
"Nói như vậy, kỳ thật mọi người chưa từng thực sự tiếp xúc với cô giáo Lý mà chỉ gặp bạn trai của cô ấy."
"Đúng vậy, cô ấy bận rộn như vậy, đi sớm về trễ, làm gì có thời gian buôn chuyện với chúng ta. Cô ấy cũng thật đáng thương, vì sợ bị bạn trai cũ giày vò nên đâm ra sợ hãi, mỗi lần chúng ta muốn chào hỏi, cô ấy đều phớt lờ, vẻ mặt còn rất hoảng loạn."
Nhìn vẻ mặt đồng tình của bà cụ, Sầm Sênh ngập ngừng gật đầu: "Mọi người hiểu rõ cô ấy thật, bạn trai mới của cô ấy cũng thật là hay kể chuyện..."
—
Sau nửa giờ trò chuyện với các cụ, Sầm Sênh đã nắm được những thông tin họ biết. Sầm Sênh tìm cớ, chuẩn bị đến nhà cô giáo Lý.
Trước khi lên lầu, bà cụ liên tục giới thiệu đối tượng xem mắt cho anh, còn nhiệt tình kéo anh vào một nhóm chat.
Nói với anh rằng đây là nhóm phúc lợi của Trường Khánh, anh có thể nghe tọa đàm rồi nhận trứng gà, siêu thị nào đang có khuyến mãi lớn, tất cả sẽ được thông báo trong nhóm.
Sầm Sênh biết bà cụ có lòng tốt, bà cụ thật lòng quý mến anh nên mới giới thiệu những điều bà cho là tốt nhất cho anh.
Cảm ơn ý tốt của bà cụ, Sầm Sênh lên lầu.
Cô giáo Lý gửi tổng cộng hai tin nhắn. Tin nhắn thứ nhất là cô không thể đến đón anh được, bảo anh đến nhà cô trước. Cô ấy cho anh biết số nhà và chỗ cất chìa khóa dự phòng.
Tin nhắn thứ hai nói bạn trai cô có ở nhà, anh cứ trực tiếp gõ cửa, anh ta sẽ tiếp đón anh.
Dung Dã xem xong tin nhắn, khung thoại lập tức hiện ra bên dưới bức vẽ chibi.
【 Sao lại phải chia làm hai tin nhắn? Sao không để bạn trai cô ấy đến đón em? Sao không cho em đến gần trường học chờ cô ấy? 】
Sầm Sênh cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn, anh thử gọi điện thoại cho cô giáo Lý nhưng đối phương không bắt máy, chỉ trả lời bằng một tin nhắn, nói rằng hiện tại cô ấy không tiện nghe điện thoại.
Kinh nghiệm thám tử nhiều năm mách bảo Sầm Sênh rằng cô giáo Lý đã gặp chuyện.
Cũng may thành phố Trường Khánh cũng có thám tử, anh giao lưu trong nhóm thám tử, tìm được một thám tử là người địa phương. Nhờ anh ấy đến trường trung học nơi cô giáo Lý đang làm việc, điều tra xem cô giáo Lý có đang ở trường hay không.
Dung Dã lập tức vẽ một biểu tượng suy nghĩ trên đỉnh đầu.
【 Rất kỳ lạ, theo những gì bạn trai hiện tại của cô giáo Lý nói, trường cô ấy đang dạy là trường Trung học Ngũ Trung gần đây, chỉ là một trường trung học bình thường. Nhưng tối qua khi cô ấy gửi tin nhắn cho em, lại nói mình đang làm việc ở trường Thực nghiệm thành phố. 】
Sầm Sênh giả vờ gọi điện thoại, hạ giọng nói: "Thật sự có vấn đề rồi, em đã liên hệ với thám tử Tiết, anh ấy có năng lực chuyên môn không tệ, sẽ điều tra cả hai trường. Dù cô giáo Lý đang ở đâu, anh ấy cũng đều có thể đưa người về."
Trong lúc nói chuyện, Sầm Sênh đã lên đến tầng 5, gõ cửa phòng 501.
Bên trong vang lên tiếng bước chân, cửa phòng mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi ló đầu ra.
Sầm Sênh theo bản năng đánh giá người đàn ông.
Cao khoảng 1m8, hơn anh một chút. Cơ thể gầy gò, làn da tái nhợt bệnh tật. Anh ta đi dép lê, mặc quần áo ở nhà bình thường.
Ngoại hình không thuộc dạng tuấn tú, nhưng sạch sẽ, thanh tú, tạo ấn tượng đầu tiên rất tốt.
"Anh là... thám tử Sầm?"
Sầm Sênh mở điện thoại ra, đưa tin nhắn của cô giáo Lý gửi cho anh ta xem.
Người đàn ông thu lại vẻ đề phòng trên mặt: "Trước khi Tiểu Linh ra ngoài, cô ấy đã nói trước với tôi rằng hôm nay anh sẽ đến, bảo tôi tiếp đón anh thật tốt."
Người đàn ông tự xưng họ Giả, trước đây là một bác sĩ thú y. Trong lúc làm việc không cẩn thận bị chó cắn vào chân. Dù không nghiêm trọng, nhưng anh ta vẫn từ chức. Hiện tại anh ta ở nhà làm nội trợ toàn thời gian.
Bác sĩ Giả rất nhiệt tình, sau khi dẫn Sầm Sênh vào nhà, lập tức vào bếp chuẩn bị đồ uống và hoa quả.
Sầm Sênh đứng một mình trong phòng khách, nhân cơ hội quan sát căn nhà của cô giáo Lý.
Không giống căn phòng 404 đầy quỷ dị, căn phòng này rất sạch sẽ, trong không khí còn thoang thoảng mùi cơm.
Trước cửa đặt một tủ giày đóng kín, có cửa tủ che lại nên không nhìn thấy giày bên trong. Ngược lại, trên tấm thảm có mấy đôi giày nữ và một đôi giày thể thao nam.
Trong phòng vệ sinh đặt hai cốc nước màu sắc khác nhau và hai bàn chải điện kiểu dáng tương đồng.
Trừ phòng ngủ, Sầm Sênh đều đã đi dạo qua mỗi phòng một lần.
Trong phòng có rất nhiều đồ đôi, khắp nơi đều là dấu vết sinh hoạt của hai người.
Xem ra bạn trai của cô giáo Lý thật sự tồn tại. Tạm thời có thể loại trừ khả năng bác sĩ Giả đột nhập vào nhà, giả làm bạn trai của cô giáo Lý.
Bác sĩ Giả đặt dưa hấu đã cắt xong lên bàn trà.
Sầm Sênh đưa tay nhận lấy chiếc đĩa, nhân cơ hội dùng kỹ năng khứu giác nhạy bén, ngửi mùi trên người anh ta.
Toàn thân anh ta từ trên xuống dưới đều mang mùi của cô giáo Lý. Chỉ khi tiếp xúc lâu dài mới có thể lây dính mùi của người khác nhiều đến vậy.
Sầm Sênh dần dần thả lỏng cảnh giác, bắt đầu nói chuyện chính với anh ta: "Lý Linh có nói cho anh biết tôi đến đây làm gì không?"
Sắc mặt người đàn ông trở nên tái nhợt hơn, dường như có chút sợ hãi: "Tôi biết, cô ấy gặp phải ma, anh có cách đối phó với con ma đó."
"Cô ấy có thờ một pho tượng Đồng Minh Thánh Hậu, nhưng tôi không thấy trong phòng, hai người để pho tượng ở đâu vậy?"
"Cô ấy thường xuyên gặp ma ở trường, bị dọa khóc rất nhiều lần. Tôi thấy đau lòng nên đã mua cho cô ấy một cái cặp lớn, đặt pho tượng vào đó, để cô ấy mang theo khi đi làm."
Có lẽ vì quá lo lắng cho bạn gái, hốc mắt bác sĩ Giả đỏ hoe, hai mắt nhìn Sầm Sênh đầy mong chờ.
"Cầu xin anh, nhất định phải cứu Tiểu Linh! Bao nhiêu tiền chúng tôi cũng trả, chỉ cần cô ấy bình an vô sự, phải trả giá nào cũng được!"
Bác sĩ Giả càng nói càng kích động, Sầm Sênh còn chưa trả lời, anh ta đã "bụp" một tiếng quỳ xuống.
Người đàn ông giống như có người nhà đang bị bệnh nặng, quỳ gối trước mặt bác sĩ, túm lấy quần áo Sầm Sênh đau khổ cầu xin.
"Anh không biết tình hình của Tiểu Linh bây giờ nguy hiểm đến mức nào đâu! Cô ấy có thể mất mạng bất cứ lúc nào! Tối qua tôi đang ngủ, đến hơn nửa đêm bỗng nghe thấy tiếng rên rỉ bên cạnh. Khi tôi bật đèn lên liền thấy một con ma đang bóp cổ Tiểu Linh, suýt nữa đã bóp chết cô ấy rồi!"
"Những chuyện tương tự còn xảy ra rất nhiều, con ma cứ mãi đeo bám cô ấy, đã muốn giết cô ấy rồi! Cô ấy không thể đi đâu được, cứ luôn phải mang theo tượng Thánh Hậu. Tôi lo nếu còn kéo dài thêm nữa, cô ấy sẽ..."
Giọng người đàn ông nghẹn ngào, tràn đầy đau lòng và lo lắng cho bạn gái.
"Thám tử Sầm, cầu xin anh, giúp chúng tôi với!"
—
Vừa trải qua vụ án mạng 404, Đậu Lỵ lại chết ngay trước mặt, cô giáo Lý còn chưa lấy lại tinh thần, căn bản không dám trở lại trường học.
Hơn nữa còn có hẹn với Sầm Sênh, nên cô cố ý xin nghỉ ốm thêm mấy ngày. Hôm nay vừa qua mười giờ, cô đã lập tức lái xe đến cửa sân bay.
Đêm xảy ra vụ án mạng 404, Sầm Sênh đã để lại cho cô ấn tượng sâu sắc. Anh thiện lương, chính trực, năng lực chuyên nghiệp vượt trội, khiến người ta có cảm giác rất an toàn.
Người đàn ông tóc dài vừa ngồi lên xe, trái tim vẫn còn treo lơ lửng của cô giáo Lý lập tức thả lỏng.
"Tôi có đặt chỗ tại một nhà hàng gia đình, có phòng riêng. Vì quên hỏi anh có kiêng ăn gì không, nên tôi chưa gọi món trước."
"Ừm, cảm ơn."
"Không cần khách sáo, là tôi phải cảm ơn anh mới đúng."
Sau vài câu khách sáo, cô giáo Lý vừa lái xe vừa kể lại những chuyện mình gặp gần đây.
Không biết có phải cô suy nghĩ nhiều không, nhưng cô luôn cảm thấy người đàn ông ngồi ở hàng ghế sau dường như không giống Sầm Sênh trong ấn tượng của mình.
Đặc điểm nổi bật nhất của thám tử Sầm chính là rất suy xét cảm nhận của người khác, luôn an ủi người khác.
Cho dù có bị ma đuổi chạy khắp nơi, anh cũng phải tranh thủ chút thời gian để nói một câu: "Không sao, đừng sợ, có tôi ở đây."
Nhưng hôm nay cô đã tâm sự lâu như vậy, mà người đàn ông ngồi sau không hề an ủi cô. Chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng, phản ứng rất lạnh lùng.
Lúc chờ đèn đỏ, cô giáo Lý quay đầu nhìn thoáng qua. Người đàn ông tóc dài rũ mắt, giống như đang nghỉ ngơi.
Biểu hiện khác thường của anh chắc cũng là vì quá mệt mỏi.
—
Có lẽ do đang là ngày trong tuần nên trong nhà hàng rất ít người, chỉ có một người phục vụ đang ngồi nghỉ trên ghế.
Chờ vài món ăn được mang lên, cô giáo Lý đóng cửa phòng lại, bắt đầu kể lại cảnh ngộ của mình với người đàn ông tóc dài đối diện.
"Thám tử Sầm, tôi luôn có một suy đoán, chỉ là trước đó không dám kết luận. Mãi đến tối qua, cuối cùng tôi cũng xác định được suy đoán của mình."
"Khi trò chuyện với anh tối qua, không hiểu sao lưng tôi chợt lạnh toát, như có người đang nhìn chằm chằm vào tôi vậy. Khi tôi mở loa ngoài phát giọng nói của anh lớn hơn, cảm giác bị người nhìn chằm chằm này càng trở nên mãnh liệt. Ngay sau đó, cửa chống trộm bị mở ra, trong phòng khách truyền đến tiếng bước chân kỳ lạ. Có thứ gì đó đã đi vào nhà tôi."
Nhớ lại chuyện tối qua, cô giáo Lý không kìm được mà xoa xoa cánh tay. Không biết có phải điều hòa mở quá lạnh không, trong phòng rất lạnh, lạnh đến mức khiến cô run rẩy.
"Tôi không dám nghe nữa, vội vàng ôm tượng Thánh Hậu chui vào trong chăn. Chắc là do tượng Thánh Hậu có tác dụng, tiếng bước chân dừng lại. Nhìn qua khe cửa, tôi mơ hồ nhìn thấy một người đang đứng trước cửa phòng ngủ!"
"Lúc đó tôi rất sợ, rất muốn gọi anh xin giúp đỡ. Nhưng mỗi khi tôi nói chuyện với anh, cả người đều không thoải mái, luôn cảm thấy có ai đó trong phòng ngủ đang nhìn tôi. Nghiêm trọng nhất, thậm chí tôi còn cảm thấy có thứ gì đó chui vào chăn của tôi."
Càng nói càng sợ hãi, cô giáo Lý bất an bóp ngón tay: "Phản ứng của con ma kia làm tôi nhớ tới bạn trai cũ của tôi. Hắn có ham muốn khống chế rất mạnh, ở trước mặt hắn, tôi không có bất kỳ bí mật nào hết. Hắn không cho phép tôi nói chuyện với người khác giới, nếu thấy tôi nói chuyện với nam giới, hắn sẽ nổi giận."
"Sau khi đánh tôi xong, hắn lại chui vào chăn, ôm tôi từ phía sau, lặp đi lặp lại rằng hắn yêu tôi. Tối qua tôi và anh nói chuyện, cũng cảm thấy có thứ gì đó tựa vào lưng tôi. Giống như bạn trai cũ của tôi đã biến thành ma, giám sát nhất cử nhất động của tôi vậy."
"Cho nên tôi nghi ngờ, con ma đang đeo bám tôi kia chính là bạn trai cũ của tôi! Lúc còn sống hắn quấn lấy tôi, sau khi chết cũng không chịu buông tha tôi. Thám tử Sầm, anh nhất định phải giúp tôi, cầu xin anh!"
Chàng trai tóc dài cầm đũa, cúi đầu khảy miếng thịt cá trong đĩa. Sợi tóc dài hơi rủ xuống, khiến người ta không thấy rõ mặt anh.
"Nếu cô sợ như vậy, sao không lấy tượng Đồng Minh Thánh Hậu ra, tạo cho mình chút cảm giác an toàn?"
"Tượng thần mất rồi, tối qua tôi còn ôm, nhưng sáng nay khi thức dậy đã không thấy nó đâu."
"Có phải bị ma lấy đi không?"
"Không đâu, tôi đã từng thảo luận với mấy người Khiết Khiết rồi. Có lẽ chỉ ma nhập vào người mới có thể chạm vào tượng Thánh Hậu. Con ma đang đeo bám tôi chưa từng nhập vào người khác."
Giọng nói của người đàn ông có chút kỳ lạ: "Cô nghi ngờ bạn trai cũ của cô biến thành ma? Hắn chết như thế nào?"
"Hắn nhảy lầu tự..."
"Chết như thế này sao?"
Người đàn ông ngắt lời cô, chậm rãi ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt máu me đầm đìa.
Mô não chảy ra từ đỉnh đầu, giống như từng miếng tào phớ đặc sánh. Khóe miệng nứt đến tận mang tai, từng ngụm máu, xen lẫn với nội tạng và thịt nát chảy ra từ trong miệng hắn.
Khuôn mặt vốn ôn hòa, nhu thuận không ngừng biến hóa, thám tử Sầm mà cô tự mình đến sân bay đón, dần dần biến thành bạn trai cũ đã chết của cô.
Với động tác cứng ngắc, người đàn ông đứng dậy, đầu hắn vô lực rũ xuống. Tay chân hắn cũng vặn vẹo biến dạng, một cánh tay trượt ra khỏi ống tay áo, "bộp" một tiếng nện xuống đất.
"Chết như thế này sao?"
"Chết như thế này sao!"
Đầu óc trống rỗng, cô giáo Lý há miệng, nhưng không thể phát ra âm thanh nào.
Cô gần như bị dọa đến ngớ người, cho đến khi người đàn ông vòng qua bàn đi tới gần, cô mới bật ra tiếng hét hoảng sợ.
"Aaaaa!!!"
Tiếng hét của cô rất lớn, làm kinh động đến nhân viên phục vụ, bên ngoài phòng vang lên tiếng gõ cửa.
Cô giáo Lý ném túi xách về phía nam quỷ, thét chói tai xông về phía cửa phòng: "Cứu mạng! Cứu tôi với! Trong phòng này có..."
Cửa phòng mở ra, cô giáo Lý thấy một khuôn mặt quen thuộc.
Bạn trai cũ của cô mặc quần áo phục vụ, trên mặt mang theo nụ cười dữ tợn. Hai tròng mắt lồi ra ngoài, "ầm" một tiếng nổ tung, giống như quả nho bị bóp nát.
"Chết như thế này sao!"
Tròng mắt vỡ vụn bắn lên người cô giáo Lý, cô cuối cùng không chịu đựng được nữa, trợn mắt ngất xỉu.
—
Gió lạnh từ điều hòa thổi khiến cô giáo Lý tỉnh lại, cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, phát hiện mình vẫn còn ngồi trong xe. Cách đó không xa là xe cộ qua lại, và hành khách vừa xuống máy bay.
Ký ức lúc trước hiện lên trong đầu. Trong lòng cô giáo Lý căng thẳng, đột nhiên quay đầu nhìn về phía sau.
Ghế sau không có một bóng người, thám tử Sầm cũng chưa lên xe.
Cô giáo Lý thở phào nhẹ nhõm, xem ra tất cả chuyện vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng. Gần đây cô quá mệt mỏi, cũng không được nghỉ ngơi tốt.
Không dám tiếp tục ở trong xe, cô giáo Lý xuống xe ngồi ở ghế chờ một bên, kiểm tra thời gian hết lần này đến lần khác.
Điện thoại của thám tử Sầm vẫn không gọi được. Có thể là sau khi xuống máy bay, anh ấy quên khởi động lại máy.
Ánh nắng tươi sáng, người đi đường rất nhiều. Không khí náo nhiệt làm giảm bớt nỗi sợ hãi trong lòng cô giáo Lý.
Đúng lúc này, đám đông cách đó không xa bỗng nhiên xôn xao, giống như có người nhảy lầu.
Cô giáo Lý không dám đi qua xem náo nhiệt, chỉ nhìn thoáng qua từ xa.
Cảnh tượng này khiến cô ấy có cảm giác như rơi vào một hầm băng.
Xuyên qua khe hở giữa đám đông, cô nhìn thấy một người quen thuộc nằm trên mặt đất. Bạn trai cũ của cô mặt đầy máu, đang nghiêng đầu cười với cô.
"Rầm —"
Tay cô giáo Lý run lên, điện thoại rơi xuống đất.
Âm thanh này rõ ràng không lớn, nhưng đám đông vây xem lại đồng loạt quay đầu, nhìn thẳng về phía cô. Khuôn mặt của họ càng lúc càng mơ hồ, cuối cùng toàn bộ đều biến thành khuôn mặt bạn trai cũ.
Đám đông tản ra hai bên, người đàn ông ngã trên mặt đất toàn thân đầy máu, nhúc nhích bò về phía cô.
"Tiểu Linh, Tiểu Linh anh rất nhớ em! Chúng ta cùng chết được không, Tiểu Linh anh rất yêu em! Anh yêu em!!!"
"A!!!"
Một tiếng thét chói tai qua đi, cô giáo Lý lại một lần nữa bừng tỉnh từ trong cơn ác mộng.
Mồ hôi lạnh thấm ướt áo, cô ngồi ở ghế lái, không ngừng thở hổn hển.
Nhìn ánh mặt trời ấm áp ngoài cửa xe, cùng đám người rộn ràng nhốn nháo, cuối cùng cô giáo Lý không nhịn được, sụp đổ khóc lóc thảm thiết.
"Cứu tôi với, ai đó cứu tôi với... Đừng đeo bám tôi nữa! Cầu xin anh, đừng dọa tôi nữa!"
"Ai đó cứu tôi với! Cứu tôi với!"
Dường như tiếng cầu cứu của cô đã có tác dụng, có người gõ cửa xe của cô.
"Cô giáo Lý? Cô giáo Lý! Lý Linh! Cô bình tĩnh một chút!"
"Máy bay trễ giờ nên tôi đến trễ. Không có việc gì, đừng sợ, có tôi ở đây."
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô giáo Lý mở hai mắt đang nhắm chặt: "Thám tử Sầm, rốt cuộc anh..."
Trong nháy mắt quay đầu lại, cô lại thấy khuôn mặt máu thịt mơ hồ của bạn trai cũ, dán trên cửa sổ xe.
Hắn ta đập đầu vào cửa sổ xe hết lần này đến lần khác, đôi mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm vào cô.
"Tôi đến rồi, sao cô không mở cửa. Cô giáo Lý, mau mở cửa."
"Mở cửa!"
—
Sau khi nói chuyện với bác sĩ Giả một hồi, Sầm Sênh có thêm hiểu biết về bạn trai hiện tại của cô giáo Lý.
Trước khi cô giáo Lý chia tay với bạn trai cũ, cô từng nuôi một con mèo nhỏ.
Tiểu Mỹ bị nhiễm ký sinh trùng, thường xuyên tiêu chảy. Cô giáo Lý nhiều lần đến bệnh viện thú y để khám bệnh, qua lại nhiều lần, hai người trở thành bạn bè.
Tuy rằng bác sĩ Giả đơn phương yêu thầm cô, nhưng sau khi biết cô đã có bạn trai, anh lập tức chủ động giữ khoảng cách, cũng không lén lút liên lạc nữa.
Một ngày nọ, cô giáo Lý mang theo con mèo nhỏ đang hấp hối tới tìm anh ta khám bệnh. Cô nói bạn trai và cô cãi nhau, đánh chết mèo của cô.
"Thật đáng tiếc, tôi đã không thể cứu được bé mèo đáng thương đó."
Người đàn ông khẽ thở dài: "Sau khi chia tay với bạn trai cũ, cô ấy sợ bị trả thù nên đã tìm tôi nhờ giúp đỡ. Tôi vừa giúp cô ấy dọn nhà không bao lâu, bạn trai cũ của cô ấy đã nhảy lầu tự tử."
"Vì sao không dứt khoát chuyển ra khỏi thành phố Trường Khánh?"
"Cô ấy lưu luyến gia đình, cha mẹ cô ấy cũng quản rất nghiêm. Hơn nữa khi đó cô ấy không gặp ma, chỉ bị người ta đeo bám thôi. Nghĩ là chỉ cần đổi chỗ ở khác, không bị hắn ta tìm được, hẳn là không có việc gì."
Người đàn ông cười khổ một tiếng: "Nếu sớm biết ở lại đây sẽ gặp phải ma, lúc trước tôi nên khuyên cô ấy chuyển đến nơi khác."
Sầm Sênh không nhìn ra sơ hở nào từ người đàn ông.
Dung Dã cũng không có phản ứng, chibi trên đầu vẫn luôn biểu hiện hắn đang trầm tư.
Cẩn thận suy xét, Sầm Sênh không ăn bất cứ thứ gì người đàn ông mang ra.
Xác định Sầm Sênh đã hỏi xong, bác sĩ Giả tiếp tục trở lại nhà bếp nấu cơm.
"Bình thường giữa trưa tôi đều sẽ đến trường đưa cơm cho Tiểu Linh. Nhưng hôm nay cô ấy đặc biệt dặn tôi phải đón tiếp anh thật tốt, cô ấy tự mình ăn ở căn tin trường học. Tôi không biết anh có kiêng ăn gì không nên làm toàn là món cơm nhà không cay."
Sầm Sênh đã từng chịu thiệt ở khoản này nên không định ăn đồ anh ta làm.
Lúc làm trợ lý thám tử, Sầm Sênh không có tâm cơ gì. Trong quá trình điều tra, một cụ già tươi cười hiền lành cho anh một viên kẹo mềm, anh cầm lên định bỏ vào miệng.
Anh không nghĩ tới, đó là thuốc phiện ngụy trang thành kẹo. Nếu không phải Dung Dã kịp thời ngăn anh lại, cuộc đời anh đã bị hủy hoại rồi.
Nhớ tới hình ảnh anh Dung một tay che chở anh, đá cụ già vào góc tường rồi tát liên tục vào miệng ông ta, Sầm Sênh không nhịn được nhếch khóe miệng lên.
Điện thoại trong túi rung lên hai cái, cắt đứt dòng suy nghĩ của Sầm Sênh.
Là tin nhắn từ thám tử địa phương mà anh đã thuê.
Thám tử Tiết:【 Đã kiểm tra cả hai trường, đúng là cô giáo Lý đã từng làm việc ở trường Thực nghiệm thành phố, nhưng sau đó đã rời đi vì chuyện của bạn trai cũ. Trường Ngũ Trung cũng có một giáo viên tên là Lý Linh, nhưng cô ấy đã bốn mươi tuổi, không phù hợp với miêu tả của anh. 】
Chibi trên đầu Dung Dã lập tức chậm rãi bay ra một dấu chấm hỏi.
Sầm Sênh nhíu mày:【 Anh có tìm nhầm không? 】
Thám tử Tiết:【 Sếp à, tuy rằng kinh nghiệm của tôi không bằng anh, nhưng dù sao tôi cũng là thám tử chuyên nghiệp, không thể phạm phải sai lầm cấp thấp như vậy được. 】
Sầm Sênh sửng sốt, trong lòng dấy lên dự cảm xấu:【 Chờ một chút, anh lập tức ra sân bay! Tin nhắn đó là giả, cô ấy đến sân bay đón tôi! 】
Tin nhắn vừa mới gửi đi, trong nhà bếp bỗng nhiên truyền đến giọng nói ôn hòa của bác sĩ Giả.
"Thám tử Sầm, cơm đã làm xong rồi, chúng ta có thể ăn cơm!"