Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Chương 89: Tiểu Sênh, hình như anh... sống lại rồi
Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên điện thoại của Ngũ Bàng và Dung Dã cũng nhận được nhắc nhở tương tự.
Trước đó, Ngũ Bàng vẫn luôn thành thật tham gia trò chơi, chưa từng kiên quyết từ chối như vậy. Anh ta không biết phải làm sao, đành nhìn về phía Sầm Sênh cầu cứu.
Sầm Sênh thử nhấn vào màn hình.
Trò chơi lập tức thông báo anh nhận được một phiếu tiền mặt trị giá 10 vạn, có thể tùy ý mua sắm vật phẩm trong cửa hàng, hệ thống đề cử mua gói quà dành cho người mới.
Hiện tại, Sầm Sênh đã hiểu vì sao trò chơi lại cố chấp lôi kéo người chơi mua mạng đến vậy.
Trong chớp mắt khi mua sắm, mạng này sẽ tự động trở thành người chơi. Sau đó, thông qua thời gian dài chung sống, chúng sẽ bắt chước thói quen sinh hoạt của người chơi.
Cuối cùng tìm kiếm thời cơ, hoàn toàn thay thế người chơi và mọi người bên cạnh.
Tuy rằng không có chứng cứ, nhưng Sầm Sênh nghi ngờ, chỉ cần người chơi từng mua mạng trong trò chơi, trò chơi sẽ tự động ghi lại tất cả dữ liệu của người chơi.
Cho dù ngay sau đó người chơi giết chết tất cả mạng mà mình sở hữu, trò chơi cũng có thể dựa theo dữ liệu để tạo ra vô số người chơi.
So với trò chơi tử vong bình thường, đây càng giống như là một kế hoạch xâm lược được ngụy trang dưới hình thức một cuộc chiến sinh tồn.
Thông tin của trò chơi chỉ có thể trao đổi giữa những người chơi. Những lời này lọt vào tai những người không phải người chơi thì chính là một đống lời nhảm nhí.
Sầm Sênh đã nói phát hiện của mình cho cảnh sát Vương.
Cũng may là kịp thời, cảnh sát Vương vẫn chưa tham gia trò chơi tử vong. Anh ta ngay cả "mạng" là cái gì cũng không biết.
Về phần có cần báo cho Cục xử lý sự kiện số 3 hay không, Sầm Sênh vẫn chưa quyết định xong.
Hiện giờ Cục số 3 vẫn còn là "em bé", hiểu biết không nhiều lắm, kinh nghiệm cũng quá ít. Thế nhưng lại có tinh thần trách nhiệm cao, cái gì cũng dám liều mình làm.
Sầm Sênh lo lắng một khi Vân Thiên Dư biết về sự tồn tại của trò chơi, anh ta sẽ dùng các thủ đoạn cực đoan.
Thử đưa nhân tài trong Cục số 3 vào trong thế giới trò chơi.
Hoặc là bí quá hóa liều, dùng bánh tart trứng độc để biến thành viên thành quỷ ăn thịt người, cưỡng ép thỏa mãn yêu cầu trở thành người chơi.
Sầm Sênh làm thám tử mấy năm nay, đã gặp qua rất nhiều người, anh nhìn người rất tinh tường.
Vân Thiên Dư là người tốt, dũng cảm chính trực, hết lòng bảo vệ thành phố cũ phía Bắc, quan tâm đến sinh mạng của các thành viên.
Ưu điểm của anh ta đồng thời cũng là nhược điểm của anh ta.
Một khi nói cho anh ta biết thành phố cũ phía Bắc tồn tại trò chơi tử vong. Đến tối nằm mơ, anh ta cũng sẽ phải cân nhắc nên làm thế nào để tiến vào trò chơi.
Sầm Sênh do dự một lúc lâu, vẫn quyết định nói trước cho Vân Thiên Dư biết một phần tin tức.
Anh che giấu tình huống liên quan đến trò chơi tử vong, chỉ nói có một loại sinh vật lạ sắp tới sẽ xâm nhập thành phố cũ phía Bắc.
Chúng nó sẽ biến thành hình dáng của người dân thành phố, bắt chước hoạt động của người dân thành phố, cuối cùng chậm rãi thay thế người sống.
Tin tức vừa mới gửi đi, một cuộc điện thoại đã gọi tới.
Trong giọng nói trầm thấp của Vân Thiên Dư mang theo sự kinh ngạc không thể che giấu: "Người ngoài hành tinh xâm lược sao?"
"Tạm thời có thể xem là như vậy."
"Chúng nó muốn làm gì?"
"Không rõ lắm, nhưng sau khi thay thế được bản thể gốc, chúng nó còn có thể tiến thêm một bước nữa, thay thế toàn bộ người dân thành phố mà chúng có thể tiếp xúc."
Đầu bên kia của điện thoại vang lên tiếng gõ bàn phím lách cách.
"Có cách nào để nhận biết hay không?"
"Người ngoài hành tinh xâm nhập sẽ ảnh hưởng đến ý thức của bản thể, khiến bản thể không ngừng hao phí số tiền lớn."
Không hổ là người có thể làm cục trưởng, phản ứng của Vân Thiên Dư đặc biệt nhanh. Cho dù chuyện này không thể tưởng tượng nổi, anh ta cũng có thể lập tức tiếp thu.
"Số tiền lớn? Sẽ không vượt quá khả năng chi trả của bản thể chứ?"
"Tình huống thông thường thật sự vượt quá tầm kiểm soát. Nếu như một người bỗng nhiên bắt đầu vay tiền, đánh bạc, vậy người đó rất có khả năng đã bị người ngoài hành tinh nhắm vào."
Sầm Sênh ừm một tiếng, suy nghĩ một chút rồi giải thích: "Tôi không xác định được chúng nó rốt cuộc là thứ gì."
"Tôi hiểu, người ngoài hành tinh chỉ là cách gọi khác mà thôi."
Vẫn giống như lần trước, Vân Thiên Dư không truy hỏi Sầm Sênh nguồn gốc của tin tức. Sầm Sênh nói cái gì, anh ta sẽ tin cái đó.
Rất kỳ quái.
Sau khi trao đổi ánh mắt với Dung Dã, Sầm Sênh thử mở miệng: "Cục trưởng Vân, trước đây chúng ta đã từng gặp nhau rồi sao?"
Trong giọng nói nghiêm túc của người đàn ông thêm một tia ý cười.
"Để xem nào."
"Khi nào nhỉ? Tôi không nhớ rõ lắm."
"Rất sớm trước đây."
Vân Thiên Dư cố ý lảng tránh vấn đề này, chủ động chuyển chủ đề, bắt đầu hỏi thêm Sầm Sênh nhiều chi tiết hơn.
Anh ta có ý thức phản gián rất mạnh, cũng rất cảnh giác. Sầm Sênh thử nói lời khách sáo, cũng không thu được bao nhiêu thông tin hữu ích.
Chỉ biết Vân Thiên Dư và anh từng có qua lại, anh ta từng nhận được sự giúp đỡ của anh, đối với anh vô cùng tin tưởng.
Nhưng Sầm Sênh lục lọi tất cả ký ức, cũng không tìm được dấu vết của Vân Thiên Dư.
Anh lại lần nữa nhớ tới trong khoảng thời gian này, thường xuyên xuất hiện những cảnh tượng kỳ lạ trong mơ.
Trong mộng của anh, bởi vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà trở lại nhà bà nội.
Dù trong giai đoạn đầu giấc mơ có diễn ra theo hướng nào, cuối cùng anh sẽ luôn nhìn thấy một phiên bản khác của chính mình trong cái giếng khô phía sau ngôi nhà cũ, trong cái hố sâu tối tăm của nhà bếp, hay trong cái tủ phủ đầy bụi.
Trong lòng Sầm Sênh bỗng nhiên nảy ra một suy nghĩ kỳ lạ.
Trên thế giới này, có thể tồn tại hai "Sầm Sênh" hay không?
Người mà Vân Thiên Dư có quan hệ, nhận sự tin tưởng của anh ta, là một Sầm Sênh khác?
—
Sau khi trò chơi tung ra phúc lợi "người chơi cũ trở về", tiếng va chạm ngoài cửa cũng biến mất.
Sầm Sênh và Vân Thiên Dư trao đổi thông tin với nhau qua điện thoại.
Dung Dã không thể chen lời vào, lại không chịu ngồi yên, đơn giản bay đến trước cửa chống trộm, thăm dò nhìn ra ngoài.
Hành lang im lặng, quái vật mà trò chơi phái tới săn lùng bọn họ đã sớm không thấy bóng dáng.
Dung Dã cũng nhìn thấy nhắc nhở trên điện thoại.
Cái gọi là săn lùng, thật ra cũng là ngụy trang để cưỡng ép người chơi mua mạng trong trò chơi mà thôi.
Vừa rồi nếu quái vật thực sự xông vào, hắn và Sầm Sênh cũng sẽ không có chuyện gì.
Bọn họ còn chưa mua mạng, trò chơi không thu được dữ liệu của hai người. Nếu không phải bất đắc dĩ thì sẽ không nỡ để họ chết.
Nhưng Ngũ Bàng nhiều lần mua mạng đã hoàn toàn cung cấp dữ liệu cho trò chơi, nhiều khả năng là không còn đường sống.
Dung Dã gõ cửa phòng 403: "Bạch Xảo, vừa rồi cô có nghe thấy âm thanh kỳ quái hay không?"
Cửa chống trộm mở ra một khe nhỏ, Bạch Xảo trốn sau khe cửa, lạnh lùng nhìn hắn.
"Tôi không nghe thấy cái gì cả, anh không... A!"
Cô ta còn chưa nói xong, bỗng nhiên lại bị người nắm tóc.
Cửa lớn phịch một tiếng mở ra, suýt chút nữa đụng vào chóp mũi của Dung Dã.
Trong phòng 403 có một người đàn ông trung niên vạm vỡ, thô bạo túm lấy mái tóc búi đuôi ngựa của Bạch Xảo.
"Mặc áo ngủ mà lại dám mở cửa cho đàn ông! Con khốn nhà mày đức hạnh y như con mẹ kỹ nữ của mày vậy!"
Người đàn ông giơ tay lên, tát cô bé liên tiếp hai cái. Tiện tay ném cô vào trong nhà, giống như ném một túi rác rưởi.
Dù là Dung Dã kinh nghiệm đầy mình cũng bị tình huống trước mắt khiến cho ngẩn người.
Nữ quỷ cổ dài ban ngày sẽ biến thành một cô bé sao?
Một người bình thường, vậy mà lại dám đánh ác quỷ?
Hắn vô thức mở điện thoại kiểm tra, trò chơi vẫn đang cố gắng lôi kéo bọn họ mua mạng, màn hình đang hiện lên cơn mưa bao lì xì.
Muốn đăng nhập vào trò chơi, cần phải sử dụng tổ hợp cố định vòi nước và gương.
Lực lượng của tiểu khu Ân Hà so với trò chơi càng mạnh mẽ hơn.
Quái vật muốn săn lùng bọn họ không xông vào được phòng 404.
Trò chơi đơn giản là mượn sườn núi hạ lừa, để ba người nhảy qua vòng chơi lần này mà thôi.
Một bên trao phúc lợi 'người chơi cũ trở về', một bên lại gửi nhắc nhở thân thiện.
【 Trò chơi mỗi ngày một lần, bạn có thể chọn bất kỳ thời gian nào để tham gia trước 10 giờ sáng hàng ngày, ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ trò chơi nha :D 】
Nếu bọn họ không tiến vào thế giới trò chơi, vậy tình huống trước mắt này là gì đây?
Dung Dã vừa mới cất điện thoại, bỗng nhiên có người túm lấy cổ áo hắn xách lên.
"Bố mày con mẹ nó đang hỏi mày đó! Mày là ai, đập loạn cửa cái gì hả!"
Bộ não vốn thông minh của Dung Dã, giờ phút này lại trống rỗng trong khoảnh khắc.
Hắn cúi đầu nhìn tay người đàn ông: "Ông... ông đang nắm cổ áo của tôi?"
Ánh mắt người đàn ông tràn ngập khinh thường, như là đang nhìn bệnh tâm thần.
"Tao hỏi mày, mày..."
"Ông từ từ hẵng hỏi, bình tĩnh một chút."
Dung Dã vượt qua lại cánh tay người đàn ông, hai mắt giống như ngọc bích, sáng đến dọa người.
"Nóng? Ông là người sao?"
"Ông bắt được tôi như thế nào? Ông là đạo sĩ, hay là trên người có đạo cụ đặc biệt?"
"Sau khi chết tôi chính là dáng vẻ này. Quần áo và thân thể tôi giống như khâu lại với nhau, chính tôi còn không thể cởi bỏ bộ quần áo dính máu, vậy tại sao ông lại có thể túm được cổ áo tôi?"
"Đây là nguyên lý gì vậy? Ông thử ở nơi khác xem."
Dung Dã càng kích động thì tốc độ nói chuyện càng nhanh, hắn điều khiển tơ máu lan đến trước mặt người đàn ông.
"Tôi đã ẩn giấu nó rồi, ông có thể cảm nhận được hay không?"
Người đàn ông giật mình một cái, vứt hắn qua một bên: "Mày sờ cái gì hả? Mẹ nó thằng gay chết tiệt, xui xẻo!"
Dung Dã đã quen làm quỷ, cho rằng chính mình sẽ giống như lúc trước, trực tiếp xuyên qua vách tường.
Cho nên hắn không phản kháng, mặc kệ cơ thể bay ra ngoài.
Giây tiếp theo, Dung Dã bịch một tiếng đập vào tường, mãi không lấy lại tinh thần.
Người đàn ông càng nghĩ càng thấy ghê tởm, đi qua nhấc chân muốn đá hắn.
Dung Dã lắc người né tránh, một tay tóm lấy cổ tay của người đàn ông, phần eo dùng sức xoay người, quật ông ta xuống đất.
Một chân đạp lên ngực người đàn ông, Dung Dã cúi người lại gần trước mặt ông ta, nheo mắt thử thôi miên ông ta.
Một giây, hai giây, ba giây...
Thời gian không ngừng trôi, người đàn ông vẫn giãy dụa kịch liệt.
Ngược lại, tơ máu trên người Dung Dã bắt đầu biến mất với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Dung Dã trầm mặc trong khoảnh khắc, mở chế độ selfie của điện thoại ra.
Làn da tái nhợt dần dần hồng hào trở lại, đôi mắt xanh lam vốn trống rỗng một lần nữa phục hồi thần thái.
Đường khâu khủng bố dữ tợn trên mặt hắn đã hoàn toàn biến mất, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như thể chưa từng tồn tại.
Tiếng ồn ào ngoài hành lang thu hút mọi người trong phòng 404 chạy ra.
Sầm Sênh lo lắng cho anh Dung, chạy ra nhanh nhất.
Anh vừa mở cửa chống trộm ra, đã thấy Dung Dã ngơ ngác đứng trước cửa phòng 403, dưới chân còn đạp một người đàn ông trung niên.
Nghe được tiếng cửa mở, Dung Dã chậm rãi quay đầu: "Tiểu Sênh, hình như anh... sống lại rồi?"
Sầm Sênh: ?
—
Hướng đi của sự việc hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Sầm Sênh. Chỉ là gọi một cú điện thoại, chồng quỷ của mình đã sống lại rồi.
Như một kẻ thổ phỉ, mạnh bạo tóm người đàn ông vào phòng 404.
Sầm Sênh và Dung Dã khoanh tay, nghiêng đầu nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt.
Động tác của hai người giống hệt nhau, ngay cả tần suất hô hấp cũng dần dần đồng bộ.
Dung Dã là thầy của Sầm Sênh, lúc còn là trợ lý nhỏ bên cạnh hắn, Sầm Sênh vẫn luôn quan sát Dung Dã, học tập bắt chước từng cử chỉ, hành động của hắn.
Lúc bọn họ suy nghĩ và thẩm vấn, động tác thường sẽ đồng bộ.
Hai người tập thành thói quen, không cảm thấy có gì không đúng.
Nhưng cảnh tượng này lọt vào mắt của tên trung niên lại cực kỳ kỳ quái.
Sắc mặt ông ta tái nhợt, dùng sức lui về phía sau.
"Tao cảnh cáo chúng mày, không được làm càn! Người nhà tao đều ở nhà, nếu tao xảy ra chuyện gì, bọn họ sẽ báo cảnh sát trước tiên!"
Sầm Sênh đã nghe Dung Dã nói về chuyện đã xảy ra.
Chuyện ngoài ý muốn lần này, quả thực không liên quan nhiều đến anh Dung.
Hắn chỉ là muốn đi hỏi Bạch Xảo ở phòng 403 một chút, có phát hiện điều bất thường hay không mà thôi.
Dung Dã trong thiết bị mô phỏng Thánh Phụ vẫn được xếp vào cộng sự ma quỷ. Chỉ là toàn bộ kỹ năng đã bị đóng băng, tạm thời không thể sử dụng.
Tiểu Bạch không kiềm chế được lòng hiếu kỳ, điều khiển chú chó đồ chơi điện tử chạy đến bên người người đàn ông.
"Này! Ông nhìn tôi đi!"
Sầm Sênh chỉ vào Tiểu Bạch: "Ông có thể nghe cậu ấy nói chuyện hay không?"
Vẻ mặt của người đàn ông dữ tợn, gần như sắp phát điên rồi.
"Các người con mẹ nó rốt cuộc đang nổi điên cái gì! Mau thả tao ra ngoài!"
Sầm Sênh vừa định để Tiểu Bạch gọi lần nữa, chú chó đồ chơi bỗng nhiên im bặt.
Cùng lúc đó, trong đầu anh vang lên âm thanh nhắc nhở của trợ thủ nhỏ.
【 Kiểm tra phát hiện cộng sự của ngài Sầm - Tiểu Bạch, tạm thời chìm vào trạng thái ngủ đông. 】
Sầm Sênh: ?
A?
Bùi Nguyệt ghé vào lưng Tiêu Khiết Khiết, không cảm nhận được hơi thở của Tiểu Bạch. Cô bay qua, muốn mang chú chó đồ chơi đi, Sầm Sênh lập tức ngăn cô lại.
"Trước tiên đừng tới đây, ác quỷ đều phải cách ông ta xa một chút! Tuế Tuế, con cũng vậy!"
Búp bê nhỏ trốn sau ghế sofa muốn chui ra xem náo nhiệt, thân thể đột nhiên cứng đờ.
Nó gãi gãi đầu, với vẻ mặt chột dạ trở lại bên tượng Thánh Hậu.
—
Nghe Tiêu Khiết Khiết giải thích xong, Ngũ Bàng dần dần hiểu được tình huống trước mắt.
Anh ta căng thẳng, đối mặt với ánh mắt lạnh băng của Dung Dã, ấn vào ngực hắn.
Dưới lòng bàn tay là nhịp tim ổn định và mạnh mẽ.
Giống hệt người sống.
Gương mặt Ngũ Bàng đỏ bừng lên ngay lập tức: "Cậu chỉ vừa tiếp xúc một chút với tên kia, đã từ quỷ biến thành người sống rồi? Vậy, người nhà của tôi có phải cũng..."
Dung Dã không thích tiếp xúc thân thể quá nhiều với bất kỳ ai khác ngoài Sầm Sênh.
Tâm trạng của hắn rất tệ, đang muốn nổi nóng, đột nhiên nhớ tới Ngũ Bàng là bạn từ nhỏ của Sầm Sênh. Nếu hắn và Ngũ Bàng cãi nhau, sẽ làm vợ mình khó xử.
Khống chế tốt tính tình, Dung Dã đẩy tay Ngũ Bàng ra.
"Tôi không thể biến thành người sống, điều này không hợp lý. Người đã chết biến thành quỷ, quỷ đã chết sẽ hồn bay phách lạc, quy luật này không thể nghịch chuyển được."
"Cho dù trên đời này thật sự tồn tại sức mạnh thần kỳ có thể cải tử hoàn sinh, người sở hữu loại sức mạnh này cũng không nên là một kẻ phế vật như vậy."
Người đàn ông trừng to mắt: "Mày có ý gì? Mày nói ai là phế vật!"
Dung Dã bị ông ta làm phiền, xách ghế lên đập vào đầu, khiến da đầu ông ta chảy máu.
Tiêu Khiết Khiết cẩn trọng, nhìn ra Ngũ Bàng vẫn chưa từ bỏ ý định hồi sinh người thân của mình.
Cô rất đồng tình với cảnh ngộ của anh ta, không muốn để người nhà anh ta lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chủ động lại gần giải thích.
"Ác quỷ cũng chia thành mấy cấp bậc, anh Dung là ác quỷ trung cấp mạnh mẽ, anh ấy chỉ là mất đi sức mạnh thôi. Tiểu Bạch là ác quỷ cấp thấp yếu ớt, nó vừa đụng đến tên kia đã chìm vào giấc ngủ say."
"Người nhà của anh vừa biến thành quỷ, thực lực còn yếu hơn Tiểu Bạch, tôi lo là... Bọn họ sẽ trực tiếp hồn bay phách lạc."
Ngũ Bàng đột nhiên run rẩy, kéo vợ và con gái quỷ của mình trốn ra phía sau bàn ăn xa xa.
Sầm Sênh vẫn luôn quan sát tình hình xung quanh, dùng ánh mắt cảm kích nhìn về phía Tiêu Khiết Khiết.
Gương mặt Tiêu Khiết Khiết ửng hồng, có chút ngại ngùng cúi đầu.
Trong mắt anh Sênh mang theo khen ngợi và cổ vũ, có thể vì đoàn đội mà cống hiến một phần sức lực nhỏ bé, cô thực sự rất vui vẻ.
Có lẽ trong khi đối phó với vận đen của mình, cô cũng có thể nghiên cứu tâm lý học một chút?
Anh Sênh rất quan tâm người khác, mỗi ngày đều bận đến mức chân không chạm đất, còn có thể phát hiện sự khác thường của cộng sự ngay lập tức.
Sức lực của Tiêu Khiết Khiết rất nhỏ, thể lực cũng rất yếu, lại không phải là ác quỷ, không có cách nào trở nên mạnh mẽ.
Nhưng cô vẫn muốn cố gắng hết sức giúp Sầm Sênh chia sẻ phần nào áp lực.
—
Dung Dã giáng một đòn mạnh, người đàn ông bị đánh văng xuống sàn, không kìm được mà kêu la.
Sầm Sênh quan sát một hồi, ngăn Dung Dã lại: "Anh, ông ta là người sống."
"Không giống."
"Anh muốn đánh chết ông ta một lần, xem thử ông ta có thể sống lại hay không sao?"
Dung Dã ừm một tiếng, vẻ mặt âm trầm đi vào phòng bếp tìm dao phay.
Sầm Sênh cũng không ngăn cản.
Anh từng đi đến phòng 403, bên trong chỉ có một ác quỷ Bạch Xảo, cùng mấy thi thể bị đóng đinh vào ghế sofa.
Người sống là thức ăn của ác quỷ, trong phòng 403 không nên có người sống.
Người đàn ông trước mắt này rất có thể là một ác quỷ có năng lực đặc biệt.
Dựa theo cách nói của Dung Dã, mở cửa cho hắn không phải quỷ, là một cô bé tên là Bạch Xảo.
Người đàn ông thậm chí còn tát cô bé mấy cái trước mặt Dung Dã.
Sầm Sênh nhớ rõ, trước khi Hà Tuấn Nghiệp rời đi đã từng ngẫu nhiên gặp được Bạch Xảo trong tòa nhà số 4.
Trong miêu tả của Hà Tuấn Nghiệp, Bạch Xảo là một cô bé đáng yêu thân thiện.
Chuyện này rất kỳ quặc.
Sầm Sênh cầm "Thế giới ấm áp" lên, đi thẳng đến phòng 403.
—
Bạch Chính Nhân đời này chưa từng xui xẻo đến thế.
Vừa tỉnh ngủ đã nghe thấy có người đập cửa. Con gái ông ta đang mặc bộ đồ ngủ hai dây, lại dám mở cửa cho một người đàn ông xa lạ.
Tên kia là con lai.
Hắn có mái tóc ngắn hơi xoăn màu hạt dẻ và đôi mắt xanh biển. Mày kiếm mắt sáng ngời, mũi cao thẳng, diện mạo vô cùng tuấn tú.
Bạch Chính Nhân không ưa nhất là loại trai bao này.
Sau khi đánh đứa con gái không biết xấu hổ, ông ta lại muốn cho tên con lai kia một trận.
Không nghĩ tới thằng trai bao này là một tên gay, cứ sờ soạng loạn xạ trên người ông ta, trong miệng còn nói mấy lời mà ông ta không hiểu được.
Bạch Chính Nhân đánh không lại hắn, còn chưa thoát khỏi sự khống chế của hắn, một tên khác lại vọt ra từ phòng 404.
Đeo cặp kính gọng vàng, mặc quần áo ở nhà, diện mạo rất thanh tú.
Đeo khuyên tai, buộc tóc đuôi ngựa, nói chuyện nhẹ nhàng, còn đáng ghê tởm hơn cả tên trai bao kia nữa.
Bạch Chính Nhân nhớ rõ ràng, cư dân trong phòng 404 là một phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp.
Thích buộc đuôi ngựa cao, lúc lên cầu thang, mông và đuôi ngựa đung đưa cùng chiều, trước đây ông ta từng lén nhìn.
Từ khi nào lại có hai tên đàn ông chuyển đến chứ?
Tên đeo mắt kính mang theo còng tay, không phải cảnh sát thì cũng là thám tử.
Vừa mới bắt đầu, Bạch Chính Nhân còn tưởng rằng chuyện mình làm bị bại lộ, bị Sầm Sênh còng tay, ông ta chưa dám phản kháng.
Bị mạnh bạo lôi vào nhà, mới phát hiện trong phòng này tất cả đều là người điên.
Trong phòng 404 chen chúc một đống người.
Một cậu bé mười tuổi đang ngồi trên ghế sofa, vừa ăn kẹo sữa vừa xem phim hoạt hình.
Tên lai và tên đeo mắt kính là một cặp đôi gay.
Khi thẩm vấn ông ta, ngón tay cũng vô thức đan vào nhau. Mỗi lần nhìn nhau, ánh mắt dính dính dẹo dẹo, như thể có thể kéo thành sợi.
Nữ cư dân ban đầu, mặc áo ngủ, đứng ở giữa ba người đàn ông, không một chút liêm sỉ.
Một nữ sinh xấu xí, vẻ mặt khắc khổ, trán nổi đầy mụn, cứ vòng tay ôm cổ nữ cư dân, kề sát sau lưng cô ta.
Mặc kệ nữ cư dân đi như thế nào, nữ sinh xấu xí đều bám trên người cô ta. Quan hệ của hai người, nhìn thế nào cũng thấy không bình thường.
Không bình thường hơn so với bọn họ là một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ bên kia.
Một đứa bé ôm đùi anh ta, tò mò nhìn xung quanh. Một người phụ nữ khoảng tuổi anh ta thân mật khoác tay anh ta.
Bốn cụ già vây quanh anh ta, thì thầm trò chuyện.
Một gia đình đông đúc, chen chúc với nhau như anh em song sinh dính liền, trường hợp này khỏi phải nói kỳ quái đến mức nào.
Khiến cho Bạch Chính Nhân không thể chịu đựng được, là một chàng trai trẻ tuổi bò đến bên cạnh ông ta như một con chó, hỏi ông ta có thể nhìn thấy mình không.
Vừa hỏi xong thì ngã quỵ, trực tiếp bất tỉnh nhân sự.
Những người này nói chuyện, một câu Bạch Chính Nhân đều nghe không hiểu.
Phòng 404 trở thành chi nhánh của bệnh viện tâm thần từ khi nào vậy?
Ông ta chống cự và vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi nhóm người điên này.
Cũng không biết mình đã chọc giận tên lai kia như thế nào, bị hắn dùng ghế đánh một trận.
Hiện tại tên lai có ý định giết người, đi vào phòng bếp lấy dao phay. Tên đeo mắt kính cầm theo một cuốn sách gõ cửa phòng 403.
Hai tên chủ mưu đều không ở đây, Bạch Chính Nhân cố kìm nén sợ hãi, nhân cơ hội nhìn về nữ cư dân.
"Chúng ta làm hàng xóm lâu như vậy rồi, ít nhiều cũng có chút tình cảm chứ? Cầu xin cô buông tha tôi, tiền trong thẻ của tôi đều cho cô hết!"
Vẻ mặt Tiêu Khiết Khiết mờ mịt: "Tôi không nhớ là đã gặp chú, có phải chú không thường xuyên ra khỏi phòng 403 không?"
"Không có! Có một hôm trời mưa, cô xách dưa hấu về nhà, tôi đã đi phía sau cô!"
Tiêu Khiết Khiết thoáng nhớ lại, cau mày nói: "Tôi nhớ ra rồi, lúc ấy chú đã dùng cán ô chọc vào eo của tôi mấy lần!"
"Tôi không phải cố ý, lúc đó chỉ là không cẩn thận."
Bạch Chính Nhân giả lả cười, cố gắng lôi kéo làm quen với Tiêu Khiết Khiết.
Giống như hầu hết các ác quỷ khác, Bùi Nguyệt cũng thích bám trên người người sống.
Trong nhà chỉ có Tiêu Khiết Khiết là nữ, Bùi Nguyệt thường nằm trên lưng của cô.
Thấy sắc mặt của chị Tiểu Khiết khó coi, cô tò mò hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Tiêu Khiết Khiết cũng không nhớ rõ.
Khi đó cô bị nữ quỷ nhập hồn nhập vào người, linh hồn gần như chìm sâu vào giấc ngủ. Chỉ là mơ hồ cảm thấy có thứ gì đó đè lên eo và mông mình.
Nữ quỷ nhập hồn tức giận ngay tại chỗ, đánh người đàn ông đó, sau đó bọn họ chưa từng gặp lại tên hàng xóm này nữa.
Dung Dã đã xách theo dao phay từ trong phòng bếp đi ra.
Trong hành lang cũng vang lên tiếng kêu hoảng sợ của Bạch Xảo.
"Tôi không biết gì hết, buông tôi ra! Tôi nhớ rõ anh, tôi biết anh là người tốt, nhưng tôi nghe không hiểu lời anh nói!"
"Sáng nay tôi không có nhắc nhở anh nhìn cái gì mà dòng chữ máu me cạnh cửa! Đừng bắt tôi mà, tôi không phải Bạch Xảo anh đang tìm đâu!"
Bạch Chính Nhân sợ tới mức toàn thân run rẩy, ánh mắt nhanh chóng đảo qua mặt mọi người, cuối cùng nhìn về phía cậu bé cư xử bình thường duy nhất.
"Bạn nhỏ này, mau giúp chú báo cảnh sát đi, bọn họ muốn giết người!"
Búp bê nhỏ đang xem phim hoạt hình ngơ ngác quay đầu, chỉ chỉ vào mình, lại chỉ chỉ vào chiếc điện thoại bên cạnh.
"Đúng đúng! Cháu mau báo cảnh sát đi!"
Đỉnh đầu của Tuế Tuế hiện ra một dấu chấm hỏi nhỏ.
Dung Dã cầm dao phay đè lên cổ của người đàn ông: "Ông có thể thấy Tuế Tuế?"
"Con mẹ nó mày đang nói mê sảng cái gì? Một đứa bé lớn như vậy, tao sao có thể không nhìn thấy? Tao mù sao!"
"Vậy Bùi Nguyệt đâu?"
"Con nhỏ vẫn luôn nằm sấp trên lưng người kia?"
Dung Dã nheo mắt lại, trầm ngâm nhìn chằm chằm ông ta.
Khi Sầm Sênh mạnh bạo ôm Bạch Xảo vào nhà, đã thấy Dung Dã giơ tượng Thánh Hậu lên trước mặt người đàn ông.
"Ở trong mắt ông, nó là cái gì? Nói đi, rồi tôi tha cho ông một mạng."