Sáng Thế Nguyên Thần
Chương 10: Bước ngoặt bất ngờ
Sáng Thế Nguyên Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tất cả đều ngỡ ngàng, không thể tin vào mắt mình. Mọi người đều dồn ánh nhìn về phía tấm bia trắc linh, như thể mong tìm ra lời giải cho điều kỳ lạ vừa xảy ra.
" Mười tám tuổi đã đạt đến Tụ Nguyên tầng hai, thiên phú ấy cũng khá nổi bật, nhưng vẫn chưa đủ để khiến mọi người phản ứng mạnh mẽ như vậy. Điều khiến họ kinh ngạc chính là dòng chữ cuối cùng: 'một mạch'."
Trong suy nghĩ của mọi người, để đột phá Tụ Nguyên cảnh, khai mở mười hai mạch là điều tất yếu. Thậm chí, càng nhiều mạch khai mở, sức mạnh trong cùng một cấp càng mạnh hơn. Lần đầu tiên họ chứng kiến một người đột phá Tụ Nguyên cảnh khi chỉ có một mạch.
Lý Nguyên không quan tâm đến những ánh nhìn tò mò của mọi người. Anh biết lý do vì sao lại như vậy. Bởi vì anh đã khai mở tất cả các đường ẩn mạch, trong cơ thể anh, tất cả các đường kinh mạch đều thông suốt, nối liền nhau như một. Điều này khiến khi anh thực hiện trắc linh, tấm bia trắc linh chỉ nhận thấy có một đường kinh mạch trong người anh. Chỉ là con đường ấy to quá mức.
Một số thí sinh không trúng tuyển đã nhân cơ hội này chất vấn Trần Tâm:
" Trần Chấp sự, liệu tấm bia trắc linh có vấn đề gì không? Làm sao có chuyện một người chưa khai mở đủ mười hai mạch lại có thể đột phá Tụ Nguyên cảnh được chứ?"
" Đúng vậy, nhất định là tấm bia trắc linh có vấn đề. Chúng ta cũng vì vậy mà bị loại. Mong chấp sự giải thích cho chúng tôi."
Những người này không cam lòng bị loại, muốn nhân cơ hội này để níu kéo một cơ hội vào học viện.
Trần Tâm nhíu mày. Anh cũng không hiểu trường hợp này. Sức mạnh của Lý Nguyên anh đã tận mắt chứng kiến. Khi mới đến Đại Nguyên thành, anh từng ở lại phủ thành chủ và chứng kiến trận đấu luận bàn giữa Lý Nguyên và Dương Tiêu Linh. Theo lý mà nói, nếu có thể vượt cấp như vậy, chắc chắn anh phải có đến hai mươi mạch rồi.
Không biết nguyên nhân từ đâu, Trần Tâm đành phải bất đắc dĩ nói:
" Ta không biết trường hợp của thiếu niên này là như thế nào. Nhưng ta có thể khẳng định tấm bia trắc linh chưa bao giờ sai. Học viện đã dùng phương thức này khảo thí suốt nhiều năm nay. Các ngươi nghi ngờ tấm bia trắc linh sai tức là đang nghi ngờ tính công bằng của học viện sao?"
Lập tức, mọi người im bặt. Không ai dám thừa nhận mình nghi ngờ tính công bằng của Tứ Linh học viện. Bởi sau lưng học viện chính là bốn thế lực hùng mạnh nhất phương Bắc.
Không ai để ý, ở một góc quảng trường, có một bóng người thần bí đeo mặt nạ bạc đang quan sát. Nhìn thấy dòng chữ "một mạch" rõ ràng trên tấm bia trắc linh, hắn lẩm bẩm:
" Xem ra đúng là tiểu tử này đã tu luyện giống như những gì mà 'Thiên Cấm' ghi lại. Ta phải hành động thật nhanh trước khi ba tên kia phát hiện ra điều này."
Đợi một lúc, thấy mọi người dần im lặng, Trần Tâm tiếp tục nói:
" Việc Lý Nguyên chỉ khai mở có một mạch có thể có lý do đặc biệt nào đó. Đó là bí mật của hắn, ta sẽ không hỏi. Hắn đạt Tụ Nguyên cảnh khi mười tám tuổi hoàn toàn đủ tư cách vào học viện. Các ngươi có ý kiến gì không?"
Mọi người im lặng, không ai phản đối.
" Nếu đã không có ý kiến, vậy thì vòng một trắc linh sẽ kết thúc tại đây."
" Có tổng cộng sáu trăm năm mươi bảy thí sinh vượt qua vòng này. Yêu cầu các thí sinh đã vượt qua tiến lên phía trước để chuẩn bị bốc thăm."
Vừa dứt lời, các thí sinh đồng loạt bước lên quảng trường chờ đợi bốc thăm.
Trần Tâm lấy ra vừa đủ sáu trăm năm mươi bảy thẻ bài gỗ, khắc vào mỗi thẻ một con số, rồi quay xuống nói với các thí sinh:
" Trong tay ta có các thẻ bài tương ứng với các thí sinh ở đây, trên mỗi thẻ là con số tổ mà các ngươi sẽ tham chiến. Vì có sáu trăm năm mươi bảy thí sinh nên sẽ có bảy tổ, mỗi tổ mười một người. Có ai có ý kiến gì không?"
Mọi người im lặng, nhất nhất đồng tình với cách chia tổ này.
" Bây giờ, ta sẽ ném các thẻ bài lên không trung, mỗi người hãy tự chọn cho mình thẻ bài mà mình muốn. Chính các ngươi sẽ tự quyết định đối thủ của mình." Trần Tâm tuyên bố.
Nói xong, hắn dùng lực ném các thẻ bài lên không trung, sau đó giữ chúng lơ lửng giữa không. Các thí sinh hiểu ý, bắt đầu nhảy lên lấy thẻ. Quá trình bốc thăm diễn ra nhanh chóng.
Lý Nguyên bắt được thẻ số bốn mươi mốt. Cùng tổ với anh có hai tên Tụ Nguyên tầng hai và bảy tên khai mạch cảnh, không đáng lo ngại. Anh xem như đã chắc suất qua vòng hai.
Nhìn sang các tổ khác, hầu hết đều phân bổ khá giống tổ của anh, chỉ có một người mạnh hơn hẳn những người còn lại. Riêng tổ thứ năm mươi hai khá đặc biệt.
Lưu Khải và Lăng Phong khá xui xẻo khi bị xếp vào cùng một tổ. Điều đó cũng đồng nghĩa là một thiên tài đỉnh cấp của Đại Nguyên thành phải bỏ lỡ kỳ chiêu sinh lần này.
Vì có đến sáu mươi lăm tổ nên ngày hôm nay không thể diễn ra hết vòng hai được. Dù Nam Vân quảng trường rất rộng, nhưng chỉ có thể chia ra năm sàn đấu cho năm tổ thi đấu cùng lúc. Vì vậy, Lý Nguyên bắt đầu rời đi. Dù sao tổ bốn mươi mốt của anh, ít nhất phải đến ngày thứ ba mới tới lượt thi.
Lý Nguyên quay trở lại Linh Bảo Các, tiếp tục thuê một căn phòng có sẵn tụ linh trận để tu luyện. Trong tay có linh thạch cấp cao, anh không muốn lãng phí thời gian, muốn toàn tâm tu luyện để gia tăng tu vi.
Tu luyện được một lúc, Lý Nguyên cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Đôi mắt anh nóng hơn bao giờ hết, bên trong như có gì đó trào ra. Cơn đau dữ dội kéo đến rồi đột ngột biến mất, như chưa từng xảy ra. Mọi thứ dường như chỉ là ảo giác. Anh dò xét khắp nơi trên cơ thể nhưng chẳng phát hiện ra điều gì bất thường.
" Chẳng lẽ là ảo giác. Hay là do tu luyện quá nhanh nên gặp vấn đề về tâm cảnh. Chuyện này rốt cuộc là sao chứ." Lý Nguyên lẩm bẩm.
Anh quyết định đứng dậy đi ra ngoài. Những việc vừa xảy ra khiến anh quyết định tạm thời giảm tốc độ tu luyện. Anh bước ra ngoài, bắt đầu dạo bộ trong thành để bình ổn tâm tình.
Vừa đi dạo, Lý Nguyên vừa suy nghĩ thật kỹ về cơn đau vừa nãy. Cảm giác như có thứ gì đó muốn mọc ra, thay thế con mắt của mình. Truyền thừa của Âm Dương Thần Chủ hay Nguyên Thủy Thần Điển đều không đề cập đến điều này. Anh cũng không biết đây là phúc hay họa.
Vừa đi vừa suy nghĩ, không chú ý, Lý Nguyên đã bước vào một ngõ hẻm vắng người. Bất chợt, một cây thương dài bay đến, nhằm thẳng vào thân mình của anh.
Anh lập tức tỉnh táo, phản ứng nhanh nhạy né tránh. Quay đầu nhìn lại, đã thấy một người đứng trên mái nhà gần đó đang nhìn về phía mình.
Người này mặc áo choàng bạc phủ kín toàn thân, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ bạc bao phủ toàn bộ khuôn mặt. Lý Nguyên không hề quen biết người này. Anh nhìn thẳng vào chiếc mặt nạ chất vấn:
" Ngươi là ai, chúng ta chẳng quen biết nhau sao? Ngươi vô duyên vô cớ tấn công ta như vậy là có ý gì?"
" Chỉ muốn thử thân thủ của tân thiên tài mà thôi. Xem thử một mạch có gì đặc biệt." Tên kia đáp lại một cách tùy tiện.
Lý Nguyên tức giận. Anh không hề làm gì đối phương nhưng lại bị đánh lén, lý do chỉ để thử thách mình. Tuy nhiên, anh cũng không dám manh động. Dù né được chiêu vừa rồi, nhưng anh cảm nhận được sức mạnh của đối phương vô cùng mạnh. Điều này khiến anh cẩn trọng.
" Không hổ là Thiên Cấm, tiếp nhận một kích từ phía sau vẫn có thể phản ứng kịp. Khả năng phản ứng, bộc phát sức mạnh hơn người thường khoảng trăm lần."
" Thiên Cấm? Ngươi đang nói gì vậy?" Lý Nguyên khó hiểu. Anh không biết Thiên Cấm là gì. Âm Dương Thần Chủ cũng không đề cập đến hai từ này.
Người đeo mặt nạ không để ý thắc mắc của Lý Nguyên, nhìn thẳng anh rồi nói:
" Ta cần ngươi làm cho ta một việc. Nếu hoàn thành sẽ không thiếu chỗ tốt cho ngươi."
" Ta không làm." Lý Nguyên lắc đầu. Người này tự nhiên nhảy ra tấn công anh rồi lại yêu cầu anh làm việc. Điều này khiến anh khó chịu vô cùng. Anh đã vận chuyển linh lực, chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến.
Ánh mắt của tên mặc áo choàng nhăn lại. Hắn cất giọng trầm đục, mang theo quyền uy như không cho phép người nghe phản kháng:
" Ngươi không có quyền được từ chối."
Nói rồi, trên người hắn phát ra khí tức vô cùng cường đại. Luồng khí thế mênh mông bàng bạc tràn ra khiến Lý Nguyên cảm nhận được áp lực vô cùng lớn. Cơ thể anh đau nhức, xương cốt như muốn rạn nứt. Từ luồng khí thế này, anh cảm nhận được kẻ đối diện mạnh đến mức không thể phản kháng. Nó thậm chí còn mạnh hơn khí tức của một Thông Linh cảnh như vị chấp sự Trần Tâm của Tứ Linh học viện.
" Ta cũng không yêu cầu ngươi làm chuyện gì thương thiên hại lý, ta muốn ngươi giúp ta lấy một số vật phẩm ở trong Thanh Long học viện - một trong bốn phân viện của Tứ Linh học viện thôi. Nếu hoàn thành, ta sẽ cho ngươi phần thưởng xứng đáng."
Vốn định trốn vào Âm Dương tháp, nghe được những lời này, Lý Nguyên liền thay đổi ý định. Anh đáp lại:
" Ngươi quá xem trọng ta rồi. Một Tụ Nguyên cảnh như ta làm sao có thể lấy được đồ từ Thanh Long học viện cơ chứ?"
" Ta cũng không yêu cầu ngươi lấy vật phẩm đó ngay bây giờ. Hơn nữa những vật phẩm kia cũng rất có thể sẽ được học viện mang ra treo thưởng cho học viên xuất sắc nên chưa chắc ngươi đã phải đi ăn cắp." Tên mặc áo choàng nói.
" Được. Ta đồng ý." Lý Nguyên không hề do dự. Thực lực của đối phương hơn anh quá nhiều khiến anh không thể phản kháng. Hơn nữa nhiệm vụ đối phương yêu cầu không quá đáng.
" Nhưng hiện tại, phân viện đang chiêu sinh ở Đại Nguyên thành là Bạch Hổ viện chứ không phải Thanh Long viện. Làm sao ta có thể vào được Thanh Long viện cơ chứ?" Lý Nguyên thắc mắc.
Gã mặc áo choàng liền thu lại khí thế. Hắn nhìn Lý Nguyên rồi nói:
" Ta sẽ tự có sắp xếp cho ngươi vào Thanh Long viện. Ngươi chỉ cần ở trong đấy chú ý giúp ta lấy hai vật:
Bá Vương thương pháp và Thanh Linh hồn thủy."
Nói xong, hắn ấn vào trán Lý Nguyên một cái. Trên trán của Lý Nguyên hiện ra một ấn ký hình tiểu thương.
" Nếu trong thời gian năm năm ngươi không giúp ta lấy được hai vật kia thì ấn ký này sẽ phát nổ. Ngươi biết hậu quả rồi chứ?"
Không đợi Lý Nguyên trả lời, thân hình hắn đã biến mất.