Sáng Thế Nguyên Thần
Chương 14: Nhà vô địch
Sáng Thế Nguyên Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi nghe Trần Tâm tuyên bố, mọi người bắt đầu tản ra, nhường không gian cho Lý Nguyên nghỉ ngơi, chuẩn bị cho trận chung kết. Thời gian nghỉ là một canh giờ, vừa đủ để Lý Nguyên hồi sức nhưng cũng không quá dài nên hắn quyết định nghỉ ngay tại sân đấu. Dưới ánh mắt của vô số khán giả, không ai dám làm phiền hắn.
Nhiều người muốn kết thân, lợi dụng mối quan hệ với Lý Nguyên liền tạm gác lại, chờ đợi trận chung kết. Họ tụ tập thành từng nhóm bàn tán về trận đấu vừa rồi, mắt thoáng qua phía Lý Nguyên với đủ mọi sắc thái: tò mò, khâm phục, và cả ganh tị.
Lý Nguyên ngồi xếp bằng, bắt đầu thu hồi và khôi phục linh lực. Trận chiến với Lâm Lạc đã tiêu tốn không ít sức lực của hắn, nhất là khi phải vận dụng cả ba loại linh lực. Hiện tại hắn vẫn có thể chiến đấu, nhưng nếu không hồi phục kịp thời, sức chiến đấu sẽ bị hạn chế. Hắn lấy ra vài viên linh thạch cấp thấp, luyện hóa ngay tại chỗ để đẩy nhanh quá trình phục hồi.
Mặc dù Lý Nguyên vẫn còn hai loại linh lực là mộc và kim, nhưng hắn quyết không để lộ khả năng điều khiển cả năm loại linh lực ứng với ngũ hành. Nếu tiết lộ, chắc chắn sẽ gây chấn động lớn, thậm chí gây ra những rắc rối không đáng có.
Phía xa, Vân Mộng đang nhíu mày quan sát Lý Nguyên. Ánh mắt sắc bén của nàng không khó đoán được những toan tính của nàng khi chuẩn bị đối phó với hắn.
Một canh giờ trôi qua nhanh chóng, mọi người lại tập trung về quảng trường trung tâm. Lý Nguyên và Vân Mộng lần lượt bước lên sân đấu.
Vân Mộng mỉm cười rạng rỡ, nhìn Lý Nguyên bằng ánh mắt nhẹ nhàng:
“Hy vọng công tử sẽ ra tay nhẹ nhàng.”
“Yên tâm. Ta chỉ dùng sức vừa đủ để thắng, sẽ không để cô nương bị thương quá nặng.” Lý Nguyên mỉm cười đáp lại, giọng điệu thoáng chút trêu chọc.
Vân Mộng tức giận không nói thêm lời, nhưng theo lệ, nàng vẫn phải nói một câu xã giao. Tuy nhiên, lời của Lý Nguyên quả thật quá mỉa mai, coi thường năng lực của nàng. Dù biết Lý Nguyên mạnh mẽ, nhưng nàng cũng không thể xem thường hắn như vậy.
Lý Nguyên chỉ muốn trêu chọc Vân Mộng một chút, không ngờ nàng lại phản ứng dữ dội như vậy. Hắn bèn im lặng, chờ trận đấu bắt đầu.
Thấy hai thí sinh đã lên đài, Trần Tâm cất cao giọng tuyên bố:
“Trận đấu cuối cùng của cuộc tuyển sinh lần này giữa Lý Nguyên và Vân Mộng chính thức bắt đầu.”
Vừa dứt lời, Vân Mộng lùi về năm bước, giữ khoảng cách với Lý Nguyên. Băng linh lực trên người nàng ngưng tụ thành từng chiếc gai nhọn trắng muốt, như mưa tên lao về phía Lý Nguyên.
Thấy hơn chục mũi tên băng bay đến, Lý Nguyên không né tránh mà phất tay một cái. Một tấm thuẫn bằng thổ linh lực hiện ra trước mặt hắn, bên trên tấm thuẫn xuất hiện những điểm lửa đỏ rực, bao quanh toàn bộ.
Những mũi tên băng bay đến nhanh chóng bị lửa thiêu cháy gần hết, sau đó va vào thuẫn rồi tan thành nước rơi xuống đất. Không mũi tên nào để lại dấu vết đáng kể trên tấm thuẫn.
Lý Nguyên thu hồi thuẫn, chân đạp mạnh xuống đất, lao về phía Vân Mộng. Tay hắn ngưng tụ ra những viên cầu lửa và viên đá nhỏ, bắn về phía nàng.
Vân Mộng không trực diện đối kháng mà quyết định dùng thân pháp né tránh. Dưới chân nàng liên tục xuất hiện những bông tuyết nhỏ. Nàng đạp lên một bông tuyết, thân hình nhẹ nhàng lướt đi, tránh khỏi thế công của Lý Nguyên. Đồng thời, nàng vẫn tiếp tục phóng băng tiễn về phía hắn.
Cả hai vừa đánh vừa né. Vân Mộng biết nếu để Lý Nguyên tiếp cận, một quyền của hắn đủ khiến nàng thua. Vì vậy, nàng cố gắng duy trì khoảng cách, đồng thời âm thầm ngưng tụ vũ khí tối thượng.
Lý Nguyên nhận ra ý đồ của nàng, liền tăng tốc áp sát, đồng thời hai tay cũng ngưng tụ thêm hỏa tiễn và thổ tiễn nhằm vào nàng. Nhưng thân pháp của Vân Mộng quả thật cao siêu, khiến Lý Nguyên không cách nào đuổi kịp.
Nhìn toàn cảnh sân đấu lúc này, giống như một tên đạo tặc đang đuổi bắt cô gái vô lực. Cô gái không thể phản kháng, chỉ biết chạy trốn… Dưới sân, khán giả không khỏi giật mình, cảm thấy vô cùng kỳ quặc.
“Vân Mộng cứ chạy như vậy sớm muộn gì cũng hết sức mà thua thôi.” Một người nhận xét.
“Có lẽ nàng đang cố kéo dài thời gian để không thua quá thảm hại.” Người khác bàn tán.
“Các ngươi cứ quan sát đi, biết đâu lại có biến.” Một người nhớ ra trận đấu trước, nhắc nhở mọi người.
Trên sân đấu, sau một hồi rượt đuổi, Vân Mộng đột nhiên dừng lại. Trên tay nàng, một thanh băng tiễn màu lam bạch đã được ngưng tụ. Khác với những băng tiễn trước, thanh kiếm này to bằng cánh tay, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, khiến người khác nhìn vào đều cảm thấy nguy hiểm tột độ.
“Nếu ngươi có thể chịu được chiêu này, ta sẽ tâm phục khẩu phục.” Vân Mộng nhìn Lý Nguyên nghiêm túc nói.
Vừa dứt lời, nàng vung tay. Mũi tên từ tay nàng bay thẳng vào giữa bụng Lý Nguyên.
Hàn Tiễn Xuyên Tâm.
Một mũi tên này, uy lực tăng gấp mười lần so với một mũi tên tụ nguyên tầng sáu bình thường. Mũi tên bay vụt trong không khí với tốc độ kinh người. Chớp mắt, nó đã đến trước mặt Lý Nguyên.
Lý Nguyên nhắm mắt lại, cảm nhận được uy lực mạnh mẽ của mũi tên. Theo cảm nhận, băng tiễn này có thể là lục phẩm vũ khí. Ngay lập tức, Lý Nguyên lập tức ứng phó. Hắn tập trung hết ba loại linh lực vào nắm tay, vận dụng toàn bộ 128 đường kinh mạch, tung ra một quyền.
Mãnh Hổ Quyền.
Ba loại linh lực chồng chất lên nhau, được quyền pháp gia tăng sức mạnh trực diện, chống đỡ băng tiễn. Luồng hỏa diễm trên đầu quyền không ngừng ma sát, làm tan chảy băng tiễn. Va chạm khiến hàn khí xung quanh băng tiễn biến thành sương mù, che lấp tầm mắt mọi người.
Vân Mộng đứng trên sân đấu thở dốc, ánh mắt nặng nề nhìn về phía Lý Nguyên. Mũi tên này đã tiêu hao toàn bộ sức lực của nàng, khiến nàng không còn chút sức chiến đấu. Nếu không thể đánh bại Lý Nguyên bằng chiêu này, nàng sẽ không còn cách nào khác.
Dưới quảng trường, mọi người lúc này cũng tập trung quan sát. Không ai nói chuyện, bàn tán linh tinh nữa. Sau hai trận đấu đầy biến động, mọi người đều không dám đoán trước tình hình tiếp theo sẽ như thế nào.
Sương mù nhanh chóng tan biến, Lý Nguyên lại hiện ra trước mắt mọi người. Tay hắn vẫn trong tư thế vung quyền. Ba loại linh lực trên nắm tay hắn đã biến mất hoàn toàn, nhưng trên tay còn lại một vết máu. Tuy nhiên, băng tiễn cũng đã hoàn toàn biến mất. Lý Nguyên tuy bị thương ở tay nhưng vẫn có thể tiếp tục chiến đấu.
Vân Mộng thất vọng nhìn Lý Nguyên, cất giọng buồn bã nói:
“Ta chịu thua.”
Trần Tâm nghe vậy, lập tức đưa tay ra hiệu mọi người im lặng. Sau đó, hắn cất cao giọng tuyên bố:
“Trận chung kết này, người chiến thắng là Lý Nguyên.”
“Đạt được danh hiệu quán quân, Lý Nguyên sẽ nhận được phần thưởng là một viên Tụ Nguyên Đan cực phẩm. Đan dược này có tác dụng giúp tu sĩ tụ nguyên cảnh đột phá một cảnh giới nhỏ. Ngoài ra, khi tiến vào học viện, hắn sẽ được xem là đệ tử hạt giống, đãi ngộ cao hơn đệ tử bình thường.”
Nói xong, Trần Tâm phất tay. Một chiếc hộp ngọc tinh xảo hiện ra, rơi vào tay Lý Nguyên. Sau đó, hắn tiếp tục nhìn xuống quảng trường, lớn tiếng tuyên bố:
“Các thí sinh còn lại, được ta đánh giá trong top 50 sẽ có quyền tiến vào học viện với tư cách là đệ tử bình thường. Tất cả các ngươi có thời gian một tháng để sắp xếp đồ đạc, xử lý việc riêng cũng như tạm biệt gia đình, gia tộc. Một tháng sau, ta sẽ đưa các ngươi đến học viện.”
Lời tuyên bố vừa dứt, cả quảng trường bỗng bùng nổ tiếng hò reo, bàn tán xôn xao. Những thí sinh trúng tuyển thì vui vẻ, phấn khích, còn những người bị loại thì mang chút tiếc nuối xen lẫn ngưỡng mộ.
Lý Nguyên sau khi nghe xong phần thưởng và đặc quyền, chỉ khẽ gật đầu. Có vẻ như, kết quả này vốn dĩ đã nằm trong dự đoán của hắn.
Sau khi kết thúc lời phát biểu, Trần Tâm rời khỏi đài cao. Mọi người lần lượt rời khỏi quảng trường, bàn tán xôn xao về hai trận đấu ngày hôm nay. Cả hai trận đều đặc sắc vô cùng, khiến mọi người không ngừng cảm thán.
Đám người Dương Tiêu Linh lúc này cũng chạy lại chúc mừng Lý Nguyên. Mọi người nói chuyện xã giao một hồi, Dương Tiêu Linh mới vào chủ đề chính:
“Cha ta nói muốn gặp ngươi, ngươi mau sắp xếp thời gian đến gặp ông ấy.”
Lý Nguyên nghe vậy, biết thành chủ muốn trao tặng tấm bảo đồ đã hứa, liền gật đầu nói:
“Ta về Linh Bảo Các tu luyện một chút, luyện hóa Tụ Nguyên Đan xong sẽ đến gặp mặt thành chủ ngay lập tức.”
Dương Tiêu Linh nghe vậy liền nhăn mặt, bất mãn nói:
“Cha ta chuẩn bị cho ngươi gian phòng ngươi không ở, cứ phải chạy tới Linh Bảo Các thuê phòng. Ngươi là chê phủ thành chủ của chúng ta hay sao.”
Lý Nguyên nghe vậy, bất đắc dĩ đáp:
“Ta chỉ là không muốn làm phiền tới quý phủ thôi, không có ý chê bai gì cả. Với lại ta cũng khá thích không gian của Linh Bảo Các nên mới ở đấy.”
Thấy Dương Tiêu Linh còn muốn nói tiếp, Lý Nguyên liền nhanh chóng chào tạm biệt mọi người rồi trở về gian phòng tu luyện. Hắn cẩn thận cầm lấy chiếc hộp ngọc, bắt đầu tu luyện.