Chương 16: Rèn Luyện Thể Chất

Sáng Thế Nguyên Thần

Chương 16: Rèn Luyện Thể Chất

Sáng Thế Nguyên Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dùng 5000 linh thạch kém phẩm, Lý Nguyên mua trọn cả ba loại nguyên liệu rèn luyện thể chất, tiêu hết hơn nửa số linh thạch mà vị thành chủ đưa cho hắn.
Trương quản sự thấy Lý Nguyên tiêu tiền phóng khoáng như thế, không khỏi ngạc nhiên. Cách đây một tháng, hắn còn phải đến Lăng Bảo Các bán thú yêu. Nhưng nghĩ lại, Lý Nguyên vừa trở về từ phủ thành chủ. Có lẽ số linh thạch này là do thành chủ ban thưởng.
“Thành chủ đại nhân xem trọng công tử Lý quá, còn cho nhiều linh thạch thế này.” - Trương quản sự cảm thán.
“Chỉ là phần thưởng nhỏ cho việc ta đạt hạng nhất trong cuộc tuyển sinh thôi.” - Lý Nguyên đáp.
Nói xong, hắn cầm ba chiếc hộp lên, hỏi Trương quản sự tiếp tục:
“Không biết ba loại nguyên liệu này dùng như thế nào?”
Thấy Lý Nguyên hỏi, Trương quản sự nhanh nhẹn giải đáp:
“Công tử muốn rèn luyện bộ phận nào thì cứ trực tiếp ăn vào là được. Nếu muốn rèn luyện toàn diện, có thể trộn ba thứ lại, nấu nóng cho chúng hòa quyện thành một dung dịch. Ba loại sẽ hỗ trợ nhau, tăng hiệu quả rèn luyện trên cả ba phương diện. Tuy nhiên, cách này sẽ khiến quá trình luyện thể đau đớn và khó chịu gấp nhiều lần.”
“Nếu muốn rèn luyện thể chất, công tử nên tìm kiếm công pháp luyện thể và hoàn cảnh khắc nghiệt. Cách này sẽ tiết kiệm tài nguyên hơn. Dù công pháp hiếm nhưng vẫn đỡ tốn kém hơn là chỉ dùng nguyên liệu rèn luyện.”
“Cảm ơn quản sự đã chỉ dẫn. Ta sẽ lưu tâm.” Lý Nguyên gật đầu cảm tạ.
Sau khi hiểu rõ cách sử dụng, Lý Nguyên không hỏi thêm. Hắn chào tạm biệt Trương quản sự rồi rời đi.
Thành chủ đã nói rõ muốn đầu tư vào mình và nhờ Lý Nguyên chiếu cố Dương Tiêu Linh ở học viện, nên hắn không khách sáo nữa. Trở về gian phòng mà thành chủ đã chuẩn bị sẵn, Lý Nguyên bắt đầu tu luyện.
Mượn tạm một chiếc nồi nhỏ ở phủ thành chủ, hắn bỏ cả Thanh Huyết Đằng, Xích Hổ Tủy và Hoàng Cơ Diệp vào, theo đúng chỉ dẫn của Trương quản sự, dùng hỏa linh lực đun nóng.
Sau hơn hai giờ, cả ba nguyên liệu tan chảy thành dung dịch đỏ thẫm. Lý Nguyên thấy đã xong, liền nuốt ngay dung dịch vào miệng.
Dung dịch vừa vào cơ thể, nhanh chóng hòa vào máu, lan khắp toàn thân. Cảm giác nóng rát bắt đầu lan tràn, từ kinh mạch đến xương cốt, rồi tới da thịt.
Từng bộ phận trên cơ thể Lý Nguyên không ngừng được rèn luyện. Máu huyết chảy nhanh hơn, da thịt và xương cốt cứng cáp hơn. Những kinh mạch đã khai mở cũng được mở rộng thêm. Tuy nhiên, đi kèm là cảm giác đau đớn, nóng rát và ngứa ngáy vô cùng khó chịu. May mắn thay, sau khi trải qua thử thách của Nguyên Thủy Thần Điển và nhận ký ức truyền thừa của Âm Dương Thần Chủ, tâm trí của Lý Nguyên đã vững vàng vô cùng. Những khó khăn trong luyện thể chẳng làm hắn nhíu mày dù chỉ một lần.
Sau ba ngày, quá trình luyện thể của Lý Nguyên hoàn tất. Lúc này, hắn ước chừng dù không dùng linh lực, sức mạnh cũng đủ đánh bại một tu sĩ Tụ Nguyên tầng hai bình thường. Nếu dùng toàn lực, hắn tin chắc có thể hạ gục bất kỳ đối thủ nào ở cảnh Tụ Nguyên.
“Đúng như sư phụ dặn, tam tu cùng tiến mới là con đường tu luyện mạnh nhất. Ta cần chú ý phát triển cả ba hướng mới có thể trở nên mạnh mẽ nhất.” - Lý Nguyên thầm nghĩ.
Thể tu tăng không chỉ khiến thân thể cường kiện, phòng ngự tốt hơn, mà còn mở rộng kinh mạch, tăng khả năng tu luyện linh lực. Trong chiến đấu, sức sát thương của hắn cũng tăng lên đáng kể.
“Hiện tại, ta nên tìm hoàn cảnh thích hợp để luyện thể. Hy vọng ở học viện sẽ có.” - Lý Nguyên suy nghĩ tiếp.
Nguyên Thủy Thần Điển là công pháp tam tu, nên hắn không cần tìm thêm công pháp khác để luyện thể hay hồn. Tuy nhiên, tầng một chủ yếu tập trung vào tu luyện linh lực, khiến hiệu quả luyện thể và hồn chưa thực sự nổi bật. Để luyện thể tốt nhất mà không tốn quá nhiều tài nguyên, Lý Nguyên cần tìm hoàn cảnh đủ khắc nghiệt. Học viện có thể sẽ là nơi phù hợp.
Linh lực và thể tu đều tiến bộ rõ rệt thời gian qua. Hắn nghĩ đến chuyện ra ngoài một chút. Trước đó, thành chủ có bảo hắn có thể đến thư phòng xem công pháp và võ kỹ. Lý Nguyên quyết định đến xem một chút.
Rời khỏi phòng, hắn nhờ một vệ sĩ gọi Dương Tiêu Linh đến. Còn hắn ra luyện võ trường tập luyện, làm quen với sức mạnh vừa tăng của mình trong lúc chờ đợi nàng. Dù Dương Khai cho hắn xem thoải mái công pháp và võ kỹ, nhưng cũng nhắc nhở cần có Dương Tiêu Linh dẫn vào. Điều này dễ hiểu, vì đây là nội tình của thế lực, không thể sơ suất.
Sau một hồi luyện quyền, Dương Tiêu Linh cũng bước đến. vừa nhìn thấy hắn, nàng đã gắt lên:
“Mỗi lần gặp ngươi đều là luyện xong hay sắp luyện. Ngươi không thấy chán à? Tại sao ngươi cứ cố chấp luyện như thế?”
Lý Nguyên mỉm cười đáp:
“Ta chỉ muốn chuẩn bị tốt nhất trước khi vào học viện. Chút thành tích này có là bao.”
Dương Tiêu Linh nhăn mặt:
“Chút thành tích? Thế thì ta càng không đáng nhắc tới rồi.”
Hắn vẫy tay giải thích:
“Ý của ta không phải vậy. So với các thiên tài bên ngoài, như các thiên kiều của thành trì ngũ tinh hay các lão sinh, ta vẫn còn kém xa. Vì thế ta cần tập trung luyện tập để tránh bị bắt nạt khi vào học viện. Lại còn phải chiếu cố ngươi nữa chứ.”
Dương Tiêu Linh nghe vậy, bất mãn:
“Ai cần ngươi chiếu cố? Cha ta nói vậy vì lo lắng quá thôi. Ta chẳng yếu đuối đến mức cần người khác giúp.”
Thấy nàng bất mãn, Lý Nguyên quay sang chuyện khác:
“Thôi, đừng nói nữa. Ngươi dẫn ta đến thư phòng xem võ kỹ được không?”
Dương Tiêu Linh nghe vậy, nghiêm túc nói:
“Cha ta bảo ta dẫn ngươi vào, đương nhiên ta sẽ làm. Ngươi đi theo.”
Nói xong, nàng quay người bước dọc hành lang. Lý Nguyên nhanh chóng theo sát phía sau.
Không mất nhiều thời gian, hai người đến căn phòng cuối hành lang. Trước mặt là cánh cửa sắt chắc chắn, với một pho tượng gỗ hình hổ ở góc trái.
Dương Tiêu Linh lấy ra viên ngọc lục bảo, nhét vào miệng tượng hổ. Tiếng “cạch” vang lên, cánh cửa từ từ mở ra.
Bên trong, giữa phòng là chiếc bàn gỗ, chất đầy cuốn sách. Hai bên trái phải là hai kệ sách lớn che kín tường. Mỗi kệ đều đầy sách, có cuốn cũ kỹ, có cuốn mới mẻ.
Dương Tiêu Linh dẫn hắn vào, nghiêm giọng:
“Ta biết ngươi tham vọng cao. Những công pháp, võ kỹ, bí thuật cao cấp nhất của Đại Nguyên Thành được đặt ở ngăn trên cùng kệ bên phải. Ngươi có thể xem xét. Nhưng không được làm hư hại hay mang ra ngoài. Chỉ được học thuộc lòng ở đây thôi. Ta đợi bên ngoài, xong gọi ta dẫn ra.”
Nói xong, nàng rời khỏi phòng, đóng cửa lại.
Lý Nguyên đến kệ bên phải, nhìn lên những cuốn sách mà nàng chỉ. Hắn nhận thấy khá nhiều thứ hữu ích.
Linh Ảnh Bộ - Ngũ tinh sơ cấp thân pháp.
Bão Nguyên Kình - Tứ tinh cực phẩm quyền pháp.
Hỏa Thiêu Cước - Tứ tinh cao cấp cước pháp.
Linh Hỏa Chưởng - Tứ tinh trung cấp chưởng pháp.
Còn nhiều công pháp và võ kỹ khác, nhưng Lý Nguyên chú ý nhất bốn loại trên. Hắn cho rằng chỉ cần vậy là đủ ứng biến linh hoạt. Hắn lấy bốn vật phẩm này ra, bắt đầu học từng thứ một.
Chỉ chưa đầy một giờ, Lý Nguyên đã thuộc nằm lòng mọi chi tiết dù nhỏ nhất của bốn loại thân pháp và võ kỹ. Suy nghĩ một lúc, hắn ngồi xuống, mượn giấy mực viết.
Hắn nghĩ, sau khi học hết võ kỹ cao cấp của Đại Nguyên Thành, lại nhận nhiều linh thạch của thành chủ, nếu chỉ hứa chiếu cố Dương Tiêu Linh thì không hay. Vì thế, hắn quyết định viết ra hai loại võ kỹ cấp thấp của mình là Mảnh Hổ Quyền (tứ tinh cực phẩm) và Dụng Linh Thương (ngũ tinh cực phẩm) giao cho phủ thành chủ như sự trao đổi. Điều này khá ổn.
Vì Âm Dương Thần chủ muốn rèn luyện Lý Nguyên, chỉ giao hai võ kỹ cấp thấp tạm dùng. Còn lại, để hắn tự tìm, tự sáng tạo hoặc mở tầng tiếp theo của Âm Dương Điện mới có võ kỹ cao cấp hơn. Hai võ kỹ cấp thấp, Lý Nguyên thoải mái giao cho Đại Nguyên Thành. Trước đó, hắn còn định bán cho Lăng Bảo Các trước khi vào học viện. Giờ dùng hai bộ này xem như trao đổi.