Sáng Thế Nguyên Thần
Chương 25: Cướp điểm
Sáng Thế Nguyên Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai ngày trôi qua, Lý Nguyên đã đặt chân lên ngọn núi trung tâm.
Suốt quãng đường này, hắn cũng hạ sát vài yêu thú, thu thập được vài loại thiên tài địa bảo. Điểm thành tích của Lý Nguyên giờ đã vượt ngưỡng 2.000. Khoảng điểm này đủ để hắn vượt xa hầu hết thí sinh khác trong đại hội.
Cảm thấy điểm đã đủ nhiều, Lý Nguyên ngưng săn giết. Thay vào đó, hắn vội vã tiến về phía Long Môn.
Bởi không ai biết yêu cầu vượt Long Môn là bao nhiêu điểm. Nếu không hiểu rõ điều đó mà cứ chạy theo kiếm điểm, hắn sẽ tạo cơ hội để kẻ khác vượt qua mình. Vì thế, hắn phải mau chóng đến xem tình hình.
Đúng lúc đó, ba thiếu niên chặn đường hắn.
Cả ba diện mạo khác nhau, nhưng khi nhìn vào khí tức thì rõ ràng đều là cao thủ trong số tân sinh. Một người cầm đại đao, mắt sắc lạnh như diều hâu; một người gầy cao, tay đã giương cung sẵn; còn lại là một thiếu niên lực lưỡng, tay cầm tấm khiên rất cứng chắc.
Ba người đứng thành thế tam giác, hướng thẳng về phía Lý Nguyên. Tên cầm đao híp mắt nhìn hắn nói:
“Vị huynh đệ này dừng bước lại. Tại hạ Đổng Thương cùng hai vị huynh đệ Tiễn Quang và Hộ Sơn có chút chuyện muốn nhờ huynh đệ. Phiền huynh đệ cho chúng ta mượn Linh Long Thủ Trạc của ngươi một chút. Yên tâm, chúng ta sẽ trả lại ngay.”
Vừa dứt lời, tên cầm khiên là Hộ Sơn lập tức dập mạnh tấm khiên xuống đất, tên cầm cung là Tiễn Quang thì bắt đầu kéo căng dây cung. Cả hai nhìn chằm chằm vào Lý Nguyên, ánh mắt đầy uy hiếp, như thể chỉ cần hắn từ chối, họ sẽ tấn công tức khắc.
Lý Nguyên cười nhạt:
“Xem ra đoạn đường này ngươi đã cướp không ít người rồi nhỉ? Lần này ngươi chọn nhầm đối tượng rồi. Thủ trạc của ba người chắc cũng không ít điểm nhỉ, ta cũng muốn mượn nó một chút.”
Kể từ khi đại hội bắt đầu, đây là lần đầu tiên Lý Nguyên gặp một thí sinh khác. Không ngờ vừa đến núi trung tâm đã có kẻ mù quáng đứng ra đòi cướp điểm. Nhìn dáng vẻ của ba kẻ này, hắn đoán họ đã cướp được không ít điểm. Xem như họ đã thu hoạch khá nhiều rồi.
Ba tên này vừa báo danh liền muốn khiến Lý Nguyên kiêng dè. Dù cả ba đều là tân sinh đứng đầu của Thanh Thạch Thành, một tòa thành khá nổi tiếng trong khu vực. Nhưng không ngờ họ lại nhận được một lời châm chọc như vậy. Tên cầm khiên Hộ Sơn tức giận quát:
“Cuồng vọng! Ba người chúng ta liên thủ còn có thể đấu với Tụ Nguyên tầng chín. Ngươi là cái thá gì mà dám đòi mượn đồ của chúng ta.”
Đổng Thương vuốt vuốt đại đao, giọng trầm xuống:
“Vốn chỉ muốn lấy chút điểm của ngươi, không ngờ ngươi lại không biết điều như vậy. Đã thế, ba người chúng ta sẽ đánh cho ngươi tàn phế, khiến ngươi bị loại khỏi đại hội.”
Dứt lời, cả ba lập tức bùng nổ khí thế, linh lực cuồn cuộn.
Tiễn Quang cầm trường cung, mắt tập trung vào Lý Nguyên. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã bắn ra ba mũi tên nhắm vào các vị trí khác nhau trên thân thể Lý Nguyên. Mỗi mũi tên đều mang theo tốc độ và sắc bén của phong linh lực.
Hộ Sơn cầm thiết thuẫn lao về phía Lý Nguyên với tốc độ nhanh như chớp. Tấm khiên cứng chắc che chắn toàn thân hắn, không hở chút nào. Nếu Lý Nguyên là người bình thường, muốn tấn công hắn phải lách sang một bên mới trúng.
Đổng Thương theo sát phía sau Hộ Sơn, toàn thân phủ lửa linh lực. Chỉ cần Lý Nguyên lách mình sang, Đổng Thương sẽ toàn lực vung đao chém xuống.
Ba người phối hợp nhịp nhàng. Lý Nguyên cảm nhận được cả ba đều đạt Tụ Nguyên tầng thất. Dưới sự liên thủ của họ, ngay cả những tu sĩ Tụ Nguyên tầng cửu bình thường cũng khó lòng ứng phó. Nhưng đối với Lý Nguyên thì khác.
Hắn không hề hoảng loạn, linh lực vận chuyển.
Nhẹ nhàng thi triển Linh Ảnh Bộ, Lý Nguyên lách mình né tránh ba mũi tên của Tiễn Quang. Hắn di chuyển sang phải, nắm đấm phóng về phía Hộ Sơn.
“Bão Nguyên Kình!”
Ba loại linh lực Thủy Hỏa Thổ dồn vào nắm đấm, mang theo sức bùng nổ mãnh liệt hướng vào hông Hộ Sơn. Hắn vội quay khiên đối đỡ, nhưng tốc độ của Lý Nguyên quá nhanh. Nắm đấm sượt qua tấm khiên, đấm trúng hông hắn.
Hộ Sơn bị đấm văng ra ngoài hai trượng. Nhưng Lý Nguyên cũng bị lực đẩy của Hộ Sơn lùi lại ba bước. Đổng Thương toàn lực vung đao chém xuống cũng vì thế mà trượt.
Lý Nguyên cảm thấy bả vai tê nhức. Đỡ tấm khiên nặng trăm cân của Hộ Sơn cũng không dễ chịu chút nào. Vừa đứng vững, Tiễn Quang lại bắn hơn chục mũi tên phong tỏa Lý Nguyên.
Đổng Thương lập tức lao lên, vung đao từ trên xuống như muốn chém Lý Nguyên làm đôi.
“Hỏa Đao Trảm!”
Đối mặt với thế công liên tục của hai người, Lý Nguyên không vội né tránh. Hơn chục mũi tên của Tiễn Quang bắn ra cùng lúc nên uy lực không mạnh. Lý Nguyên dễ dàng ngưng tụ những lá chắn nhỏ trên người, chắn hết chúng. Khi đao của Đổng Thương vung đến, hắn nhẹ nhàng lách sang, để trường đao sượt qua vai trái, tay phải phóng chưởng.
“Linh Hỏa Chưởng!”
Hỏa linh lực ngưng tụ vào lòng bàn tay, hắn chưởng vào lưng Đổng Thương, khiến hắn bay ra ba trượng. Toàn thân Đổng Thương như bị lửa thiêu, cảm giác bỏng rát vô cùng.
Hộ Sơn vừa đứng dậy, đang định lao về phía Lý Nguyên thì lại bị đánh văng ra. Ba loại linh lực bộc phát khiến hắn đau đớn vô cùng. Hộ Sơn không ngờ quyền của Lý Nguyên còn lưu lại sức bộc phát mạnh như vậy, tức giận quát:
“Khốn kiếp! Quyền pháp gì mà quỷ dị vậy.”
Thấy hai vị huynh đệ thiệt hại, Tiễn Quang dồn toàn lực bắn ba mũi tên nữa.
Mũi tên mang phong linh lực xé gió bay về phía Lý Nguyên. Hắn không né tránh, trực tiếp ngưng tụ lá chắn đất chắn hết. Phong linh lực của Tiễn Quang gặp phải lá chắn rắn chắc bị chặn đứng hoàn toàn.
Nhận ra đối thủ khó chơi, cả ba vội đứng dậy, quay đầu bỏ chạy.
Lý Nguyên sao có thể để chúng chạy mất. Điểm thành tích của ba tên không ít, chưa kể hắn muốn hỏi xem có tin tức gì quan trọng không.
Lập tức, Lý Nguyên ngưng tụ ba mũi tên bằng hồn lực, phóng thẳng về phía ba tên đang chạy.
Hồn tiễn không phân biệt khoảng cách, trực tiếp bắn vào linh hồn khiến ba tên đau đớn hét lên, đứng khựng lại. Nhân lúc này, Lý Nguyên tiến tới, đánh mỗi người một quyền vào ngực, khiến chúng đau đớn mất hết sức lực.
Hắn lấy Linh Long Thủ Trạc từ tay họ, chuyển toàn bộ điểm thành tích về cho mình. Ngay lập tức, điểm thành tích của hắn tăng lên gần 3.000, đạt 5.120.
“Ba tên này cũng cướp không ít điểm của người khác.” – Lý Nguyên thầm cảm thán.
Lấy hết điểm xong, Lý Nguyên nhìn ba tên đang lăn lộn dưới đất nói:
“Trong thời gian này có tin tức gì nổi bật không? Nói cho ta nghe một chút.”
Đổng Thương nghe câu hỏi tức giận quát:
“Ngươi đánh chúng ta thành thế này, lấy hết điểm của chúng ta còn muốn hỏi bọn ta tin tức. Nằm mơ đi!”
Lý Nguyên nghiêm mặt:
“Xem ra các ngươi còn muốn ăn đòn tiếp. Được. Để ta cho các ngươi thêm một trận nhớ đời rồi loại các ngươi khỏi đại hội cũng không muộn. Sau đại hội, có lẽ ta nên tìm các ngươi tâm sự tiếp.”
“Vốn ba người các ngươi liên thủ còn có cơ hội kiếm lại số điểm này, nhưng nếu các ngươi đã không muốn thì ta đành loại các ngươi đi vậy.”
Nói xong, Lý Nguyên nắm tay thành quyền, chuẩn bị đánh tiếp.
Tiễn Quang thấy vậy vội vàng lên tiếng:
“Đừng! Ta nói cho ngươi biết. Ngươi đừng loại chúng ta ra khỏi đại hội là được.
Nghĩ tới sức mạnh của Lý Nguyên, hắn không muốn sau này ở học viện bị hắn để mắt tới. Hơn nữa, đúng như hắn nói, hiện tại chỉ cần không bị loại thì vẫn còn cơ hội. Ít nhất không vào được top 50 cũng còn khả năng lọt top 100.
Lý Nguyên nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh nói:
“Nói đi, gần đây có tin tức gì đáng chú ý.”
Không dám chậm trễ, Tiễn Quang nhanh chóng kể:
“Từ hôm qua, rất nhiều thí sinh đã đến dãy núi trung tâm này. Nhiều người lập thành tổ đội chuyên đi loại bỏ thí sinh khác. Dù sao, cách này dễ dàng hơn vượt Long Môn rất nhiều.”
Lý Nguyên gật đầu. Bởi không ai biết muốn vượt Long Môn cần bao nhiêu điểm. Nếu không qua được Long Môn mà còn bị trừ hết điểm, khóc không ra nước mắt.
Tiễn Quang tiếp tục:
“Trong số các tổ đội đó, mạnh nhất là tổ đội của Ngũ Tinh Thành. Ngoài người của thành trì họ ra còn có thí sinh của các thành trì phụ thuộc. Những người này liên tục săn lùng thí sinh khác để loại bớt đối thủ. Đặc biệt, người của Thiết Sát Thành rất chú ý đến tân sinh của Đại Nguyên Thành, tòa thành mới được đổi đến.”
Lý Nguyên đã đoán trước tên Cổ Tinh Dạ này sẽ nhắm vào tân sinh Đại Nguyên Thành, bao gồm cả mình. Hắn không bất ngờ, tiếp tục hỏi Tiễn Quang:
“Còn gì nữa không? Nói tiếp đi!”
Tiễn Quang cúi đầu tiếp tục nói:
“Ngoài ra, gần đây xuất hiện một tân sinh không phải người Ngũ Tinh Thành nhưng chiến lực cực kỳ mạnh. Hắn từng đấu với Tống Ngọc bất phân thắng bại. Các tổ đội vây công hắn đều không có kết quả, thậm chí còn bị cướp ngược. Tên hắn hình như là Lâm Lạc, đến từ Đại Nguyên Thành.”
“Xem ra thực lực của Lâm Lạc tiến bộ rất nhiều so với lần thi đấu trước. Không biết điểm thành tích của hắn hiện tại là bao nhiêu.” – Lý Nguyên thầm nghĩ.
Tiễn Quang thấy Lý Nguyên trầm tư liền ngừng. Đến khi Lý Nguyên nhìn tới, hắn mới tiếp tục:
“Ngoài ra, đêm qua có hai nữ sinh của Đại Nguyên Thành bị bảy người của Kim Linh Thành vây công. Hai nữ sinh đó rất mạnh, đánh bại và loại hết cả bảy người này ra khỏi đại hội. Hiện tại, hai người này đang bị người của Cổ Tinh Dạ truy lùng. Về vị trí của họ thì ta không biết.”
Kể đến đây, Tiễn Quang nhìn Lý Nguyên nói:
“Đây là tất cả những gì ta biết rồi, ngươi hài lòng chứ.”
Lý Nguyên gật đầu:
“Được rồi, các ngươi có thể cầm lấy thủ trạc của mình rồi rời đi.”
Hai người Đổng Thương và Hộ Sơn bị Lý Nguyên đánh nặng, từ đầu đến giờ không nói gì. Lúc này mới từ từ đứng dậy.