Chương 27: Chuẩn Bị Khai Chiến

Sáng Thế Nguyên Thần

Chương 27: Chuẩn Bị Khai Chiến

Sáng Thế Nguyên Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đúng lúc hai người con gái đang căng thẳng nhất, một giọng nói trầm ổn vang lên, lập tức xoa dịu tâm trạng hoang mang của họ.
“Đừng lo! Là ta đây.”
Nghe tiếng, Dương Tiêu Linh lập tức buông lỏng cây thương trong tay, không còn lo lắng. Vân Mộng vẫn còn chút cảnh giác, nhưng cung tên trên tay cũng từ từ hạ xuống. Bởi cả hai đều nhận ra người vừa tới chính là Lý Nguyên.
Dù Vân Mộng chỉ mới tiếp xúc Lý Nguyên vài lần, mối quan hệ cũng chỉ dừng ở mức quen biết chứ chưa thân thiết, nhưng nàng đã cảm thấy an tâm hơn nhiều khi thấy hắn xuất hiện. Đơn giản là vì lời nói của hắn – một lời khẳng định rằng hắn biết hai nàng đang ở đây, và không hề mang địch ý. Quan trọng hơn, nàng cảm nhận được sự thả lỏng hoàn toàn từ Dương Tiêu Linh bên cạnh. Ánh mắt Vân Mộng khẽ lóe lên vẻ trêu chọc.
“Xem ra quan hệ hai người các ngươi không đơn giản nhỉ? Hắn vừa đến, ngươi đã yên tâm ngay rồi.”
Dương Tiêu Linh trợn mắt nhìn nàng, vội giải thích.
“Có gì mà không đơn giản! Cha ta thấy trọng thiên phú của hắn, ban cho một ít tài nguyên, nên hắn hứa sẽ giúp ta trong học viện. Ta tin hắn sẽ giữ lời, nên mới yên tâm. Ngươi cũng đừng lo, ta sẽ nói hắn đừng cướp điểm của ngươi.”
Vân Mộng liếc mắt, nhỏ giọng nói.
“Ngươi tin lời hứa của hắn chắc vậy sao? Không sợ hắn nuốt lời? Điểm hai chúng ta cộng lại cũng không phải ít đâu.”
Lời này vừa thốt ra, Lý Nguyên – lúc này đang bước tới – cũng nghe thấy. Hắn mỉm cười, cất tiếng.
“Nói xấu sau lưng người khác không hay đâu, Vân muội. Ta có vẻ như loại người thất hứa không?”
Vân Mộng giật mình. Nàng đã hạ giọng, không ngờ hắn vẫn nghe được. Trong khoảnh khắc lúng túng, nàng gắt lại.
“Hai người ta đang nói chuyện, ngươi nghe làm gì? Hơn nữa, ai là Vân muội của ngươi? Nói năng cho cẩn thận!”
Lúc này, Lý Nguyên đã bước tới trước mặt hai nàng. Hắn mỉm cười nhìn Vân Mộng.
“Chẳng phải chúng ta đã đánh cược rồi sao? Ai xếp hạng thấp hơn sẽ làm tiểu đệ cho người kia? Ngươi bị thương thế này, còn cạnh tranh gì với ta nữa, tiểu muội?”
Vân Mộng bình tĩnh đáp lại.
“Đừng có đắc ý sớm. Ta hồi phục nhanh lắm. Đến lúc đó, ngươi cứ chờ bị ta vượt qua.”
Dương Tiêu Linh không nhịn được xen vào.
“Hai người các ngươi thôi đi! Giữa lúc này còn lòng vòng trêu chọc nhau làm gì?”
Nói xong, nàng quay sang nhìn Lý Nguyên, giọng có chút khó chịu.
“Ngươi đến đây làm gì? Chẳng lẽ chỉ để trêu đùa hai người chúng ta thôi sao? Không đúng, từ nãy giờ ngươi toàn nói chuyện với Vân Mộng. Hay là… ngươi để ý đến nàng rồi?”
Vân Mộng nghe vậy liền gõ đầu Dương Tiêu Linh, gắt nhẹ.
“Ngươi nói bậy gì vậy? Hắn không để ý ngươi thì có để ý ta làm gì? Ta cũng chẳng được ai hứa sẽ chiếu cố như ngươi.”
Lý Nguyên thở dài, bất đắc dĩ chen vào.
“Thôi được rồi! Ta chỉ đùa một chút cho đỡ căng thẳng thôi mà. Có gì đâu mà căng thẳng thế?”
Nói rồi, hắn quay sang Dương Tiêu Linh.
“Lần này ta đến để thực hiện lời hứa – bảo vệ ngươi. Giờ hai người cứ yên tâm hồi phục. Ta sẽ đứng ngoài cửa động hộ pháp.”
Vân Mộng nghe vậy liền cười khẽ, quay sang trêu Dương Tiêu Linh, nhưng chưa kịp nói thì đã bị nàng cắt ngang.
“Đúng rồi, hiện tại ngươi có bao nhiêu điểm rồi?”
Thấy hai nàng đều tò mò, Lý Nguyên giơ Linh Long Thủ Trạc lên khoe.
“Cũng không nhiều, chỉ 6360 điểm thôi.”
Rõ ràng, trong hành trình đến đây, hắn đã cướp thêm điểm từ vài người nữa, khiến số điểm tăng vọt hơn một nghìn so với trước.
Hai nàng nghe xong đều giật mình. Không ngờ điểm của Lý Nguyên cao đến vậy. Dương Tiêu Linh than thở.
“Ngươi lợi hại thật. Dù đã loại bảy tên kia, ta và Vân Mộng cũng không đạt được nhiều điểm bằng ngươi. Ta chỉ có 3690, còn nàng ấy là 4960.”
Bên cạnh, Vân Mộng bỗng nghĩ ra điều gì, tò mò hỏi.
“Với số điểm này, khả năng cao là ngươi đã đủ vượt Long Môn rồi. Hầu hết tân sinh khác đều dưới 2000 điểm, chỉ có vài tên dẫn đầu Ngũ Tinh Thành và thuộc hạ của chúng mới nhiều hơn. Sao ngươi không đi vượt luôn đi?”
Lý Nguyên từ tốn giải thích.
“Ta chưa đi là vì ba lý do. Thứ nhất, các ngươi đã biết – vì lời hứa với Dương Tiêu Linh. Không cần nhắc lại nữa.”
“Thứ hai, ta muốn giao thủ, trao đổi với mấy tên từ Ngũ Tinh Thành để tích lũy kinh nghiệm chiến đấu, hiểu rõ thủ đoạn của chúng. Dù sao sau này ở học viện cũng còn cạnh tranh. Đặc biệt, ta cũng muốn dạy cho Cổ Tinh Dạ một bài học, dập bớt thói kiêu ngạo của hắn.”
“Cuối cùng, cũng là lý do quan trọng nhất – ta không nghĩ học viện lại đặt mức vượt Long Môn dễ dàng đến thế. Nếu đa số thí sinh đều vượt qua được, thì Long Môn này cũng quá tầm thường.”
“Theo ta đoán, số người có thể vượt qua sẽ không nhiều. Chỉ những ai nổi bật, cướp điểm từ phần lớn thí sinh khác mới đủ tư cách. Để chắc chắn, tốt nhất nên đạt trên 8000 điểm, thậm chí 10.000 mới an toàn.”
Vân Mộng trầm ngâm một hồi, rồi lại chất vấn.
“Đó chỉ là suy đoán của ngươi thôi. Ngươi không sợ điểm yêu cầu thấp hơn dự kiến, rồi có kẻ khác vượt trước sao?”
Lý Nguyên cười khẽ.
“Vấn đề đó không cần lo. Năm tên Ngũ Tinh Thành đã cử 25 người canh giữ Long Môn rồi. Khó có ai vượt qua được trước.”
Dương Tiêu Linh gật đầu, hỏi tiếp.
“Vậy kế tiếp, ngươi định làm gì?”
Lý Nguyên trầm ngâm.
“Ta và Triệu Cảnh Phong đã lên kế hoạch loại bỏ Cổ Tinh Dạ. Nhưng khả năng cao mấy tên khác cũng sẽ nhảy vào. Vì vậy, hai người các ngươi phải hồi phục nhanh, để kịp tham chiến.”
Nói rồi, hắn lấy ra một cây linh dược vừa hái được, đưa cho hai nàng.
“Đây là Hồi Linh Thảo, có thể tăng tốc phục hồi linh lực. Nhanh chóng dùng đi.”
Giao linh dược xong, Lý Nguyên quay người bước ra ngoài, vừa đi vừa nói.
“Cứ yên tâm hồi phục, ta sẽ ở gần đây. Tận dụng thời gian này kiếm thêm điểm, đồng thời dụ tên họ Cổ tới.”
Nhìn linh dược trong tay, rồi lại nhìn bóng lưng Lý Nguyên khuất dần, Vân Mộng khẽ nói.
“Ta và ngươi mới quen chưa lâu, không thể nhận đồ không. Sau đại hội, ta sẽ hoàn trả ngươi một cây linh dược khác.”
Tiếng vọng từ ngoài cửa động vang lại.
“Giữa bằng hữu với nhau, cần gì tính toán chi li? Chỉ cần đánh nhau giúp ta một tay là được.”
Dương Tiêu Linh thúc giục bên cạnh.
“Chúng ta mau hồi phục, rồi đi hỗ trợ hắn. Khả năng cao sau trận này, đại hội cũng kết thúc rồi.”
Vân Mộng gật đầu. Nàng chia Hồi Linh Thảo làm hai phần – một phần bốn cho Dương Tiêu Linh, phần sáu cho mình. Cả hai nhanh chóng luyện hóa, tăng tốc phục hồi linh lực.
Bên ngoài sơn động, Lý Nguyên đang âm thầm cảm ứng tình hình trong hang. Thấy hai nàng đã bắt đầu phục hồi, hắn mới gật đầu hài lòng. Sau đó, hắn quét mắt quanh khu vực, tìm kiếm những kẻ đang truy lùng ở gần đây.
Chẳng bao lâu, Lý Nguyên đã phát hiện ra mồi ngon. Không lâu sau, điểm thành tích của hắn lại tăng thêm.
Những tên bị phái đi truy tìm đều tu vi không cao. Lý Nguyên xử lý chúng gần như không tốn sức. Chỉ cần có kẻ nào lọt vào tầm mắt, điểm trên Linh Long Thủ Trạc liền tăng đều đặn.
Ở một nơi khác trong rừng sâu, Cổ Tinh Dạ đang chăm chú nhìn vào Linh Long Thủ Trạc của mình. Xung quanh còn dấu tích một trận chiến – chứng tỏ hắn vừa cướp điểm thành công. Nhìn con số hiện ra, hắn khẽ thở dài.
“Cướp nhiều như vậy mà mới có 5720 điểm. Rừng này lớn thế mà chẳng tìm được linh thảo nào ra hồn, chỉ biết đánh nhau giành điểm. Vận khí ta xui thật. Xem ra phải nhắm con mồi lớn hơn.”
Đúng lúc đó, hai thuộc hạ hắn bước tới, khom người bẩm báo.
“Bẩm công tử, gần đây người của chúng ta truy tìm Vân Mộng liên tục bị loại một cách bí ẩn. Có thể nàng đã hồi phục, hoặc có người giúp đỡ.”
Cổ Tinh Dạ khẽ cười, nụ cười nham hiểm hiện lên.
“Vừa nhắc cá lớn, cá đã cắn câu. Xem ra ta cũng không xui xẻo như tưởng.”
Hắn quay sang hỏi Kim Liệt.
“Ngươi nghĩ sao về chuyện này?”
Kim Liệt nhanh chóng đáp.
“Theo ta, Vân Mộng chưa hồi phục hẳn. Người ra tay có lẽ là Phong Viêm, Lâm Lạc hoặc Lý Nguyên. Với thực lực của bọn họ, điều này không khó.”
Giọng hắn mang theo vẻ tức giận. Trong lòng hắn đang uất ức vì bảy người của Kim Linh Thành bị loại bởi hai nữ nhân. Trong đó có cả đệ đệ của hắn. Rồi hai người khác cũng mất tích không rõ nguyên do. Hiện giờ, người của Kim Linh Thành chỉ còn lại mỗi hắn.
Cổ Tinh Dạ không để ý thái độ của Kim Liệt. Hắn quay sang tên thuộc hạ vừa bẩm báo, ra lệnh.
“Đi tìm Khương Hàn. Lần này ta muốn hợp tác với hắn. Với số điểm hiện tại, đủ để cả ta và hắn vượt Long Môn dễ dàng. Yêu cầu hắn hành động nhanh.”
Tên thuộc hạ vội vã đi ngay, không dám chậm trễ.
Cổ Tinh Dạ lại nhìn Kim Liệt.
“Tập hợp mọi người. Chúng ta chuẩn bị đi câu cá lớn.”
Kim Liệt lập tức thi hành. Đoàn người Cổ Tinh Dạ nhanh chóng lên đường.
Phía xa, trên một vách đá dựng đứng, một nhóm người đang im lặng chờ đợi. Dẫn đầu là một nam tử khôi ngô, gương mặt góc cạnh, ánh mắt lạnh như băng. Hắn chỉ mặc một chiếc áo vải xám mỏng, để lộ cơ bắp cuồn cuộn. Không ai khác chính là Khương Hàn.
Hắn đang nghe thuộc hạ bẩm báo về lời đề nghị của Cổ Tinh Dạ. Nghe xong, hắn gật đầu, khẽ cười.
“Thật sự là một miếng mồi ngon.”
Một thuộc hạ bên cạnh nhíu mày nói.
“Công tử, danh tiếng Cổ Tinh Dạ vốn không tốt. Ngài nên cân nhắc khi hợp tác.”
Khương Hàn cười khẽ.
“Cá lớn thế này, từ chối cũng không được. Đây là cơ hội để ta dẫn đầu, thậm chí vượt Long Môn một cách an toàn. Với thực lực của ta, ta không sợ thủ đoạn của hắn.”
Một lý do khác: thuộc hạ của hắn ít hơn so với các tân sinh Ngũ Tinh Thành. Dù đứng đầu tân sinh Yến Bắc Thành, nhưng vẫn có ba tên Tụ Nguyên tầng chín không phục, kéo theo bớt người. Vì thế điểm tích lũy của hắn cũng chậm hơn. Đó là lý do hắn quyết định hợp tác với Cổ Tinh Dạ.
Hắn ra lệnh.
“Tất cả theo ta hành động!”
Đoàn người nhanh chóng chỉnh đốn, bắt đầu di chuyển.
Ở một nơi khác, bên bờ một con suối trong vắt, ánh chiều tà nhuộm tím mặt nước. Hai bóng người đang đứng nói chuyện. Phía xa, hai nhóm người đứng hai bên, im lặng chờ đợi.
Hai người đó chính là Tống Ngọc và Vương Thừa Hải.
Tống Ngọc đang vuốt nhẹ thanh kiếm trong tay, ánh mắt liếc sang hỏi.
“Ngươi cũng nhận được tin rồi chứ?”
Vương Thừa Hải gật đầu, mỉm cười.
“Ừ. Không ngờ chúng nó lại hành động đồng loạt như vậy. Coi bộ chúng ta không thể ngồi yên nữa. Nếu không, rất có thể bị bỏ lại phía sau.”
Tống Ngọc trầm ngâm.
“Trước mắt, chúng ta đến đó quan chiến trước. Mục tiêu là không để ai cướp được điểm của người khác. Tất nhiên, nếu có cơ hội cướp của chúng, thì càng tốt.”
Vương Thừa Hải gật đầu đồng ý. Cả hai lập tức dẫn người của mình lên đường, gia nhập vào cuộc tranh đấu sắp tới.