Sáng Thế Nguyên Thần
Chương 5: Khai Mạch - Trận Chiến Đầu Tiên
Sáng Thế Nguyên Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý Nguyên đang ngồi tu luyện trong Dương phòng thì bỗng nghe tiếng gọi của Âm Dương Thần Chủ. Chẳng qua một cái chớp mắt, thân ảnh hắn đã bị dịch chuyển đến vùng tinh không bên trong Âm Dương điện.
"Cảm giác thế nào, tiểu tử?" Âm Dương Thần Chủ hỏi.
"Rất tốt, thưa sư phụ. Con chưa từng nghĩ mình lại may mắn được nhận nhiều thứ quý giá đến vậy."
"Hahaha… Tiểu tử, ngươi khéo ăn nói thật. Nhưng giờ mới là nghi thức chính thức bái sư. Ngươi có thắc mắc vì sao ta truyền thừa trước, rồi mới bắt ngươi bái sư không?"
Không chờ Lý Nguyên trả lời, lão tiếp lời:
"Ta không chắc ngươi có thể chịu đựng được quá trình truyền thừa của ta, hay vượt qua khảo nghiệm từ Nguyên Thủy Thần Điển. Ta không muốn trước khi tan biến, lại khiến đồ đệ mới nhận phải đi bán muối để mưu sinh."
"Cái gì? Người sắp tan biến ư?" Lý Nguyên ngơ ngác.
"Ta giờ chỉ còn một luồng tàn hồn. Đã tìm được truyền nhân vừa ý, cũng là lúc ta phải rời bỏ thế gian."
"Thôi, không nói chuyện này nữa. Bắt đầu bái sư đi."
Nói xong, lão rút ra một tấm lệnh bài vàng óng, trên khắc hình âm dương, rồi bảo:
"Nhỏ máu vào đây, ngươi sẽ chính thức trở thành truyền nhân của ta, chủ nhân của Âm Dương Lệnh. Khi thực lực ngươi đạt đến một trình độ nhất định, vật này sẽ trợ giúp ngươi rất nhiều."
Lý Nguyên không do dự, lập tức nhỏ máu lên lệnh bài. Tấm bài lập tức phát sáng, rồi hóa thành một điểm sáng chui vào trán hắn.
Xong việc, hắn cúi đầu hành lễ.
"Tiểu tử, đứng dậy đi. Ta còn hai việc nữa muốn ngươi hứa."
"Việc thứ nhất, sau này hãy cố gắng khôi phục Âm Dương điện. Nó là pháp bảo gắn bó với ta từ lâu."
"Hả? Âm Dương điện bị tổn hại sao, sư phụ?" Lý Nguyên giật mình.
Theo hắn thấy, Âm Dương điện có không gian rộng như một vũ trụ, chứa được người sống, lại còn thu nhỏ như một hạt nguyên tử — đã là kinh khủng rồi.
"Ngươi nghĩ pháp bảo đỉnh cấp của ta chỉ có mỗi mấy cái đó thôi sao?" Âm Dương Thần Chủ liếc xéo.
"Các công dụng khác, khi nào ngươi khôi phục được sẽ biết. Cách khôi phục cũng đơn giản: chỉ cần đưa nữ nhân vào Âm Dương điện, nó sẽ tự động hấp thu âm khí từ họ, kết hợp với dương khí của ngươi để phục hồi."
"Như vậy có hại đến họ không, sư phụ? Con cũng chẳng muốn đi bắt hết nữ nhân thiên hạ về đâu." Lý Nguyên gãi đầu.
"Ta không đòi ngươi khôi phục nhanh. Chỉ cần đưa những nữ nhân là kẻ thù của ngươi vào Âm phòng, thay vì giết. Như vậy cũng chẳng ảnh hưởng gì đến ngươi, phải không?"
"Việc hấp thu âm dương nhị khí không gây hại cho ngươi hay họ. Ngược lại, điện sẽ bồi bổ lại năng lượng cho ngươi. Ngươi có thể yên tâm dùng nơi này làm không gian sinh hoạt chính. Nghe xong, ngươi thấy thế nào?"
"Con đồng ý, thưa sư phụ." Lý Nguyên gật đầu.
"Việc thứ hai, ngươi chỉ cần ghi nhớ trong lòng là được." Âm Dương Thần Chủ tiếp lời:
"Sau này, nếu gặp được Thanh Phượng Thần Nữ hoặc hậu nhân của nàng, ngươi có thể cưới nàng làm thiếp."
Khụ khụ… Lý Nguyên ho sặc sụa.
"Cái này… có thể cho con biết vì sao không?"
"Trước đây, nàng từng truy sát ta." Lão nói thản nhiên.
"Người muốn con tán gái từng truy sát ngài sao? Nhiệm vụ này dường như bất khả thi rồi." Lý Nguyên bất lực.
"Ta chỉ cần ngươi ghi nhớ, không bắt buộc phải thực hiện. Ngươi đồng ý chứ?"
"Được, con hứa với sư phụ, con sẽ nhớ kỹ." Lý Nguyên gật đầu.
"Tốt. Giờ đến việc cuối cùng — ta sẽ khai mạch cho ngươi, xem như bù đắp khoảng thời gian hơn chục năm ngươi không thể tu luyện."
"Trước tiên, nói ta nghe ngươi biết gì về hệ thống cảnh giới tu luyện."
Suy nghĩ một chút, Lý Nguyên trả lời:
"Theo những gì dì Nguyệt để lại, tu luyện linh lực chia làm chín cảnh: Khai Mạch, Tụ Nguyên, Hóa Khí, Ngưng Hình, Thông Linh, Kim Thân, Cường Hồn, Liệt Địa, Phá Thiên. Tương ứng, hồn tu, thể tu, đan dược, vũ khí và các vật phẩm khác chia từ nhất cấp đến cửu cấp."
"Vậy nói ta nghe, Khai Mạch cảnh tu luyện thế nào?"
"Khai Mạch là đả thông và mở rộng kinh mạch trong cơ thể, giúp lưu chuyển được lượng lớn linh khí. Bao gồm thập nhị chính kinh và bát đại kỳ kinh. Mở đủ 12 mạch thì có thể đột phá Tụ Nguyên. Nhưng mở càng nhiều mạch, chiến lực cùng cảnh càng mạnh. Vì vậy, các thiên tài thường mở đủ cả 20 mạch mới đột phá."
Âm Dương Thần Chủ lắc đầu.
"Ngươi sai rồi. Cực hạn Khai Mạch cảnh là 128 mạch. Vì vậy ta mới không để ngươi tự tu luyện trước. Ngoài 20 kinh mạch ngươi nói ra, còn có 108 ẩn mạch siêu nhỏ. Dù mỗi mạch nhỏ như sợi chỉ, nhưng gộp lại là cả một thế giới. Chúng cực kỳ mỏng manh, chỉ khi tu thể tu đến nhất định mới có thể đả thông. Hơn nữa, không phải ai cũng cảm nhận được ẩn mạch."
"Hiện tại, thể tu của ngươi đạt nhất phẩm đỉnh phong. Có ta hỗ trợ, ngươi có thể mở toàn bộ kinh mạch trong một lần duy nhất."
"Thể tu con đạt nhất phẩm khi nào vậy?" Lý Nguyên nghi hoặc. Hắn đâu có tu luyện thể tu bao giờ?
"Nha đầu Hi Nguyệt cho ngươi ăn toàn tài nguyên luyện thể, lại thêm ngươi chăm chỉ rèn luyện, nên mới đạt được. Bằng không, ngươi nghĩ sao sức lực ngươi lại mạnh đến thế?"
Lý Nguyên sững sờ. Hóa ra những món ăn hàng ngày dì Nguyệt cho hắn đều là tài nguyên tu luyện. Xem ra dì có rất nhiều điều giấu hắn.
"Được rồi, tập trung đi. Ta bắt đầu khai mạch đây." Âm Dương Thần Chủ nghiêm giọng.
Nói rồi, lão vung tay, một luồng năng lượng ồ ạt tràn vào cơ thể Lý Nguyên, đánh thông từng kinh mạch. Cơn đau không thua kém lần truyền thừa đầu tiên. Nhưng lần này, Lý Nguyên đã quen với đau đớn, không một tiếng rên rỉ.
"Tập trung tinh thần, vận chuyển công pháp!" Lão quát.
Lý Nguyên lập tức tuân theo, vận chuyển Nguyên Thủy Thần Điển. Linh khí từ khắp đại điện đổ dồn vào người hắn, xoa dịu nỗi đau, mang lại cảm giác thư thái chưa từng có.
Khi toàn bộ kinh mạch được khai mở, linh khí bắt đầu tụ lại ở đan điền, ngưng tụ thành một nguyên hạch năm sắc.
Hắn đột phá — Tụ Nguyên cảnh tầng một.
"Nhóc con, ta đã vì ngươi xây dựng nền tảng hoàn mỹ. Phần đường phía trước, ngươi phải tự bước. Ba con yêu thú bên ngoài sẽ là bài kiểm tra cuối cùng. Đừng làm mất mặt sư phụ như ta."
Âm Dương Thần Chủ dặn dò, thân ảnh dần mờ rồi tan biến.
Một lúc sau, Lý Nguyên mở mắt. Hai hàng lệ tuôn rơi. Hắn quỳ xuống, tiễn biệt sư phụ.
"Con sẽ không phụ lòng người."
Nói xong, hắn đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Âm Dương điện hóa thành vầng sáng, chui vào mái tóc. Hắn bước ra khỏi hang đá.
Vừa nhảy qua con suối, một tiếng rít dài vang lên — một bóng đen lao tới như tia chớp từ bụi rậm.
"Hắc Mãng Xà!"
Lý Nguyên nhận ra ngay con yêu thú từng suýt giết mình. Cũng là Tụ Nguyên cảnh tầng một, nhưng giờ đây, hắn không còn là thiếu niên yếu đuối ngày xưa.
Chưa kịp phản ứng, hai bóng khác lao ra từ hai bên — một Hỏa Vân Báo toàn thân đỏ rực, mắt như lửa cháy, và một Kim Giác Hùng lực lưỡng, lớp giáp vàng chói lóa. Cả hai đều tỏa khí tức Tụ Nguyên cảnh tầng năm.
Ba yêu thú ập tới, bước đi như trời đất vỡ, xé toạc không khí với khí thế hung hãn. Hắc Mãng Xà, thân dài như ánh đen, vọt ra từ bụi, há miệng rộng, nanh sắc nhọn như dao, lao đến Lý Nguyên với tốc độ chớp nhoáng. Hỏa Vân Báo từ bên phải xé gió, móng vuốt sắc bén như lưỡi hái. Kim Giác Hùng gầm vang, hai tay mạnh như búa, đập xuống với lực lượng khủng khiếp.
Lý Nguyên không chút hoảng hốt. Hắn cảm nhận rõ sự thay đổi trong cơ thể — 128 kinh mạch đã mở, tốc độ và phản xạ được nâng lên vượt bậc. Mọi động tác của yêu thú như chậm lại trong mắt hắn. Hắn nhẹ nhàng bước một bước, tránh khỏi đòn vồ của Hỏa Vân Báo và Kim Giác Hùng, rồi vung hai tay — Vô Tướng Thần Binh hóa thành một cây thương đen tuyền, đâm mạnh vào thân Hắc Mãng Xà. Ánh thép lóe lên, thương xuyên qua lớp vảy, để lại vết thương sâu hoắm.
Hắc Mãng Xà quằn quại, gào rú đau đớn, lắc đầu rồi dùng đuôi quật mạnh, hất Lý Nguyên bay đi xa. Ngay lập tức, Mộc linh lực bùng lên, chữa lành thương tổn, giúp hắn đứng dậy, không còn cảm giác đau.
Lý Nguyên hít sâu. Hắn vận Thổ linh lực, tạo thành lớp phòng ngự bao quanh cơ thể. Khi Kim Giác Hùng lao tới, đấm mạnh bằng nắm đấm như búa tạ, Lý Nguyên chỉ cần cúi người né, rồi đâm thương vào ngực yêu thú. Một đòn chí mạng — Kim Giác Hùng ngã gục, mất hết sức chiến đấu.
Thủy linh lực bùng lên từ lòng bàn tay, tạo thành màng nước dập tắt ngọn lửa của Hỏa Vân Báo. Không buông lỡ cơ hội, Lý Nguyên dùng chính Hỏa linh lực trong cơ thể, đốt cháy như ngọn lửa thiêu, đâm thương xuyên vào thân thể con báo. Đòn đánh mạnh mẽ, xuyên thủng da thịt — Hỏa Vân Báo ngã xuống, mùi thịt cháy bốc lên nồng nặc.
Lý Nguyên thở dốc, mồ hôi lấm tấm, nhưng ánh mắt lạnh như băng nhìn Hắc Mãng Xà đang bò lại. Hắn nâng Vô Tướng Thần Binh, gia trì các loại linh lực vào thương, sức mạnh tăng vọt. Một đòn mạnh xuyên thủng thân rắn. Đòn cuối — Hắc Mãng Xà gục ngã, không còn khả năng chiến đấu.
Lý Nguyên thu thương, nhìn ba xác yêu thú nằm dưới chân. Trước đây, một Hắc Mãng Xà đã khiến hắn phải bỏ chạy. Giờ đây, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, hắn có thể dễ dàng tiêu diệt nó và hai con yêu thú mạnh hơn nhiều. Nhưng hắn biết, kiêu ngạo là con đường dẫn đến diệt vong. Con đường phía trước, còn dài và gian nan hơn rất nhiều.
Hắn thu xác ba yêu thú vào Âm Dương điện, rồi tiếp tục lên đường đến Đại Nguyên Thành.
Phía chân trời, bóng dáng một thành trì mờ ảo hiện ra dưới ánh hoàng hôn.
Lý Nguyên lau vệt máu nơi khóe môi, ánh mắt hướng về phía trước — Đại Nguyên Thành, nơi sẽ khởi đầu hành trình mới của hắn.