Sao Chiều Trong Ánh Hoàng Hôn
Chương 26: "Vị Gia Này, Cháy Rồi Kìa"
Sao Chiều Trong Ánh Hoàng Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cái lạnh ẩm ướt và mưa phùn dai dẳng của mùa đông dường như đã dừng lại, trời bắt đầu nắng lên. Dù nhiệt độ vẫn chưa ấm áp hẳn, nhưng cũng đã có chút hơi thở của ánh mặt trời.
Hai tuần liền ôn thi cuối kỳ, tổng hợp lại các lỗi thường gặp trong môn Toán, học thuộc bản đồ thế giới, niên biểu các sự kiện lớn, và các mẫu trả lời câu hỏi.
Những ngày bận rộn và dày đặc trôi qua thật nhanh. Tuy rất bận rộn, nhưng cũng có chút cảm giác thành tựu khiến người ta thỏa mãn.
Yến Thu cảm giác như thoáng chốc, bài thi cuối cùng đã trôi qua được một tiếng đồng hồ.
Cô khẽ lắc đầu, cố gạt bỏ hình ảnh Tưởng Kinh Hàn hóa thân thành Super Mario leo cây mà cô nằm mơ tối qua, rồi đặt bút viết câu hỏi Lịch sử cuối cùng.
Cậu thiếu niên ngồi xéo phía sau Yến Thu thì không ngoan như vậy.
Ngay từ đầu giờ, Tưởng Kinh Hàn đã gục xuống bàn ngủ, tay gối đầu. Thầy Đặng gõ mấy lần cũng không tỉnh, vẻ mặt bất đắc dĩ, như thể "giận mà chẳng thể làm gì".
Nhưng sau bao lần rèn luyện qua các kỳ thi, đồng hồ sinh học của đại thiếu gia đã trở nên cực kỳ chuẩn xác. Còn 15 phút là hết giờ, cậu tự nhiên tỉnh lại.
Cậu uể oải hoạt động cổ, lúc ngửa ra sau, yết hầu khẽ động trên đường nét thanh thoát của cổ.
Ánh mắt Tưởng Kinh Hàn vô tình rơi vào đôi tất hình gấu con lấp ló dưới ống quần của cô gái phía trước đang chăm chú viết bài, khóe môi cậu khẽ nhếch.
Trên tờ đề Lịch sử, ở phần lẽ ra phải là chỗ trả lời câu hỏi nghị luận, lại xuất hiện một hình vẽ: một cô gái đội mũ phù thủy nhỏ, tóc xõa, ôm chú gấu con, giơ tay múa vuốt về phía người đang vẽ bên ngoài tờ giấy.
Tưởng Kinh Hàn ngắm nghía trái phải, cảm thấy đối phương giơ nanh múa vuốt vẫn chưa đủ thỏa mãn, liền xóa đi chiếc mũi xinh xắn của cô bé, vẽ thành mũi heo, rồi mới hài lòng khẽ gật đầu.
Chuông vang lên, thu bài. Dương Thăng quay lại nhặt cây bút rơi, vô tình thấy "kiệt tác" của đại thiếu gia, vẻ mặt lập tức trở nên vô cùng khó tả.
Quả thực có vài phần giống Yến Thu, nhưng lại kỳ quái. Chưa hết, bên cạnh còn viết rõ rành rành "Phù thủy nhỏ".
Tưởng Kinh Hàn lười biếng nhấc mí mắt, nhìn Dương Thăng một cái, ánh mắt như muốn nói rõ: “Sao? Đẹp chứ?”
rồi bình thản nhét bài thi đã gấp gọn vào ngăn bàn.
Cán sự học tập đẩy nhẹ gọng kính, không nói nên lời.
“Được nghỉ rồi được nghỉ rồi!!”
Chưa thu xong hết giấy làm bài, trong lớp đã có nam sinh reo hò. Thầy Đặng quát lớn: “Ngồi xuống! Làm cái trò gì vậy hả!”
Yến Thu cũng thở phào nhẹ nhõm, cất bút thước vào cặp.
Tống Gia Kỳ ló đầu qua cửa: “Thu Thu, mau lên! Bố tớ đợi ngoài rồi!”
“Nhanh vậy?”
“Về nhà tớ ngủ một đêm, sáng mai cùng xuất phát luôn!”
Đỗ Phi Vũ xách hành lý vừa nhảy tưng tưng vừa gọi: “Anh Hàn, đi thôi nào!”
Tiếng ồn ào quen thuộc của sân trường và phố xá dần lùi lại phía sau. Sau khi gọi điện thoại cho ông bà, chiếc xe riêng màu đen chạy vào khu biệt thự. Cảnh sắc nơi đây thật yên tĩnh, không khí trong lành.
Đỗ Phi Vũ vừa xuống xe đã “ồ” hai tiếng, ngó nghiêng khắp nơi rồi chạy vào vườn nhỏ cho cá ăn.
Bố mẹ Tống, cả hai đều đeo kính, toát lên khí chất trí thức điềm đạm. Họ nhiệt tình chào hỏi cả bọn, đã chuẩn bị sẵn lều trại, nước và đồ ăn cần thiết, xếp gọn gàng vào hai ba lô leo núi đặt ở tủ giày.
Đỗ Phi Vũ và Tưởng Kinh Hàn ở phòng khách tầng hai, còn Yến Thu thì ở phòng tầng ba, ngay cạnh phòng Tống Gia Kỳ.
Tắm rửa xong, Yến Thu lên giường, nằm sấp duỗi người vài lần rồi nằm chơi điện thoại. Lúc này cửa phòng khẽ mở.
Tống Gia Kỳ ló đầu vào, mặt hơi đỏ, có vẻ ngại ngùng: “Thu Thu, hôm nay tớ ngủ cùng cậu được không?”
Hai người nằm chung trong chăn bông dày mềm, chăn phồng lên một cục lớn.
Yến Thu cảm nhận rõ Tống Gia Kỳ đang cố nín thở thật nhẹ như sợ làm phiền người bên cạnh, nhưng vẫn không ngừng trở mình, đôi mắt chớp chớp sáng long lanh.
Yến Thu hơi buồn cười: “Cậu làm gì thế?”
“Á, cậu chưa ngủ à.” Tống Gia Kỳ hơi bất ngờ, rồi xoay sang trò chuyện, “Đây là lần đầu tiên tớ ngủ cùng bạn, có hơi hồi hộp.”
“Bố mẹ tớ có quá nhiệt tình không, có làm mọi người thấy gò bó không?”
Yến Thu: “Không đâu, hai bác rất tốt.”
Tống Gia Kỳ nhẹ nhõm thở ra: “Vậy thì tốt.”
“Đây là lần đầu tớ dẫn bạn về nhà, bố mẹ tớ mừng lắm.” Cô nhìn trần nhà ngẩn ngơ, như theo ánh đèn đường len lỏi qua rèm cửa, chìm vào những hồi ức xa xăm.
“Hồi nhỏ tớ rất nhút nhát, không thích nói chuyện, mở miệng là căng thẳng đến đỏ bừng tai. Dù không ai bắt nạt nhưng cũng chẳng ai chơi cùng, nên từ bé tới lớn gần như không có bạn.”
Yến Thu khẽ vén lọn tóc bên má, lặng lẽ nghe.
“Bố mẹ từng đưa tớ đi khám, sợ tớ bị tự kỷ. May mà chỉ là nhát gan thôi, sức khỏe vẫn ổn.”
Tống Gia Kỳ cười nhẹ, “Nên lên cấp ba được gặp cậu, gặp Đỗ Phi Vũ, gặp lớp trưởng, gặp cả Tưởng Kinh Hàn… rồi trở thành bạn, tớ thật sự biết ơn lắm.”
“Thật đó, tớ chưa từng nghĩ sẽ làm bạn với một cô gái như cậu. Ngay lần đầu gặp đã nghĩ, trời ơi cô bạn này dáng cao thon, trắng trẻo mảnh mai, ngũ quan tinh xảo, xinh đẹp quá đi mất.”
“Sau mới phát hiện không chỉ xinh, mà còn học giỏi, tính cách tốt, vừa ngầu vừa phóng khoáng, tỏa sáng hệt như nữ chính trong phim truyền hình vậy.”
Yến Thu mỉm cười trước những tưởng tượng ngây thơ ấy, “Làm gì có.”
Tống Gia Kỳ chống người ngồi dậy, sợ cô không tin, vội vàng: “Thật mà!”
Yến Thu không tranh cãi, vì cô vốn không giỏi tự hạ thấp bản thân trước người khác.
Một lúc sau, Tống Gia Kỳ lại rúc vào gối thì thầm: “Nhưng đôi khi tớ thấy cậu cũng giống tớ… như một ‘kẻ khác biệt’ nổi bật giữa đám đông.”
“Cậu quá lý trí. Giống như…” Cô ấy lúng túng tìm từ, “Giống như một người chơi có góc nhìn của Chúa, đứng ở trên cao nhìn bao quát toàn cục, lạnh lùng quan sát kết cục của tất cả các NPC xung quanh cậu.”
“Điểm số, quan hệ bạn bè, bạn thân, phong cách ăn mặc, giới giải trí – những thứ liên quan mật thiết đến đời sống hàng ngày của học sinh cấp ba, cậu dường như không quan tâm chút nào.”
Lông mày thanh mảnh của Tống Gia Kỳ chau lại: “Nếu không phải vì cậu có khuôn mặt lạnh lùng xinh đẹp, nếu không phải thỉnh thoảng Tưởng Kinh Hàn chọc giận được cậu… tớ sẽ nghĩ cậu đã 80 tuổi rồi.”
Yến Thu: “……”
Cô vô thức kéo mép chăn, thầm nghĩ, chắc không đến mức đó đâu.
“Với tư cách là bạn cậu…” Tống Gia Kỳ dừng một thoáng, rồi rụt rè hỏi: “À, tớ có thể tính là bạn cậu chứ?”
Yến Thu nhìn cái đầu ló ra khỏi chăn, đôi mắt long lanh như mèo con, không nhịn được xoa đầu Tống Gia Kỳ: “Tất nhiên rồi.”
“Là bạn cậu, mình hy vọng cậu sẽ chơi cùng bọn mình nhiều hơn, đặc biệt là cùng Tưởng Kinh Hàn nữa.”
Ánh mắt Tống Gia Kỳ nghiêm túc hẳn: “Cậu mới 17 tuổi, Thu Thu. Cậu nên có một tuổi trẻ sống động và rực rỡ.”
Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, bốn người đã lỉnh kỉnh ba lô lên đường.
Trong túi áo và quần của mỗi người, thậm chí cả trong mũ, đều nhét đầy bánh ngọt nhỏ do mẹ Tống làm.
Đỗ Phi Vũ vừa lên xe đã gục xuống ghế phụ, ngủ say như chết. Tống Gia Kỳ còn nhét thêm bánh vào trong mũ cậu.
Ngay cả dưới mắt Tưởng Kinh Hàn cũng vương quầng thâm nhẹ, mí hơi cụp, thoáng lộ vẻ mệt mỏi.
Yến Thu nghi ngờ: “Đừng nói là hôm qua các cậu không ngủ nhé?”
Tưởng Kinh Hàn dựa cửa sổ, nửa nhắm mắt, xoa nhẹ thái dương, hừ lạnh: “Thằng ngu đó đòi thức đêm chơi game.”
Đỗ Phi Vũ bỗng cựa mình, mơ mơ màng màng lẩm bẩm: “Vào combat rồi! Combat rồi!”
Tống Gia Kỳ giơ tay vỗ bốp vào đầu Đỗ Phi Vũ. Người đang ngủ say vẫn không hay biết, còn hô: “Hay lắm anh em ơi, 666!”
Yến Thu, Tống Gia Kỳ: “……”
Đường núi quanh co, một bên là vách đá dựng đứng với đầy cành cây. Yến Thu cũng choáng váng, bụng nôn nao, rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Chưa tới trưa đã lên tới đỉnh núi. Độ cao không lớn, chẳng thấy tuyết, khiến Tống Gia Kỳ hơi thất vọng.
Mặt trời hiếm hoi xuyên qua tầng mây, rải xuống những tán lá kim nhỏ hẹp. Xa xa núi non trùng điệp, lưng chừng vẫn lác đác vài mảng xanh non, có thể hình dung mùa hè nơi đây sẽ xanh mướt đến nhường nào.
Đỗ Phi Vũ lúc này mới tỉnh, khuân hành lý xuống xe: “Còn đòi có tuyết, tối đến không rét chết mới lạ.”
Tống Gia Kỳ bĩu môi.
Bãi cắm trại là một bãi đất bằng phẳng giữa núi. Mùa đông ít người lui tới, chỉ lác đác vài lều ở góc xa. Bốn người chọn một chỗ yên tĩnh, khuất hẳn.
Yến Thu phụ giúp lấy lều, cọc cố định, dây chống gió, rồi loay hoay với khung lều.
Tưởng Kinh Hàn đã thành thục nối xong một khung lều. Yến Thu bắt chước làm theo, nhưng vụng về mãi không xong.
Tưởng Kinh Hàn nắm hai thanh khung còn lại, nhìn cô.
Yến Thu gãi mũi lúng túng.
Có lẽ do mệt, hàng mi cậu cụp xuống, không còn vẻ lạnh nhạt như mọi khi. Khóe môi hơi cong, cậu đưa tay lấy khung lều từ tay cô, thở dài: “Để tôi làm cho, đại tiểu thư.”
“……”
Yến Thu biết điều tránh ra, chạy qua giúp Tống Gia Kỳ chụp vài tấm ảnh. Lúc quay lại, hai “lao động chính” đã dựng xong hai lều và tấm bạt che, còn bày cả bếp nướng.
Tống Gia Kỳ ngồi uống nước trái cây, Yến Thu bị mùi thịt nướng thơm lừng kéo tới, đôi mắt lấp lánh nhìn Đỗ Phi Vũ rắc thì là lên những cánh gà vàng rụm.
Đỗ Phi Vũ đắc ý: “Sao, vị gia đây cũng có tay nghề đấy chứ?”
Dầu mỡ nhỏ xuống than, lửa bùng lên nổ lép bép, cháy xém cả xiên tre. Đỗ Phi Vũ hoảng hốt nhảy lùi lại: “Ối giời ơi!”
Tưởng Kinh Hàn liếc qua, tiện tay kéo cổ áo Đỗ Phi Vũ lùi lại, giọng lạnh nhạt: “Vị gia này, cháy rồi.”
Cuối cùng vẫn là đại thiếu gia Tưởng đích thân nướng lại cho Yến Thu. Cô vừa ăn vừa nhìn, cảm thấy bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng của cậu khi cầm xiên thịt nướng trông thật đẹp mắt.
“Ê, Tưởng Kinh Hàn, sau này cậu mở quầy nướng đi, tôi sẽ tới ủng hộ mỗi tối,” Yến Thu nghiêng đầu nghĩ ngợi, “gọi cậu là ‘Mỹ nhân thịt nướng’.”
“Kiểu như ai gọi món nhiều nhất mỗi ngày sẽ được chụp chung một tấm ảnh với cậu. Đợi đến khi cậu không muốn làm nữa thì ném tú cầu cho người khác chuộc thân.”
Tống Gia Kỳ nghe xong sặc nước, vội vàng tìm khăn giấy.
Đỗ Phi Vũ ôm bụng cười nấc: “Không phải mỹ nhân thịt nướng đâu, phải là hoa khôi thịt nướng mới đúng hahahaha!”
Tưởng Kinh Hàn lặng lẽ liếc Yến Thu, nhét một con sò nướng vào tay cô, nhả hai chữ: “Cút.”