Sao Chổi Ghé Thăm - Bắc Đồ Xuyên
Chương 19: Sự yếu đuối của người mạnh mẽ
Sao Chổi Ghé Thăm - Bắc Đồ Xuyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Beta: Lam Lam
Người này căn bản chẳng biết mình đang nói gì.
Cũng chẳng hiểu mình đang làm gì.
Nhưng Chu Gia Thuật, người hoàn toàn có thể hiểu, lại càng thấy ngưỡng mộ sự vô tư của cô.
Cậu chỉ muốn cuốn cô lại rồi quẳng ra ngoài.
Cơn đau co thắt khiến toàn thân cô căng cứng, mỗi cử động vô thức của cô với cậu mà nói lại như một trận hành hạ.
Một giây, hai giây… mười giây.
Cậu chẳng thể chịu nổi nổi nữa, đứng bật dậy, lật cô nằm sấp, bất chấp tiếng kêu đau đớn của cô, duỗi thẳng chân cô ra, dùng sức ép, xoa bóp cho cô hết cơn co thắt.
Bảo Ý đau đến mức muốn chửi thề, tuyên bố muốn giết cậu.
Thà giết cậu còn hơn. Cậu nghĩ.
Rồi không thể chịu đựng thêm được nữa, khi cô vừa mới cố gắng thở đều, cậu quay vào nhà vệ sinh, khóa cửa lại, cuối cùng thở ra một hơi đầy tức tưởi. Cậu lau mồ hôi trên trán, ngồi xổm trên bồn cầu suy nghĩ về cuộc đời.
Cô đã phản ứng rồi.
Cậu vừa muốn đấm cô, vừa muốn đấm chính mình, nhưng giữa cơn bực tức và phiền muộn ấy, còn xen lẫn một thứ… vô danh.
Cậu tự an ủi mình đây là chuyện bình thường, nhưng vô dụng.
Cậu chỉ muốn tự đấm mình hai cái.
Chu Uẩn Ninh nghe thấy tiếng động liền đến gõ cửa, hỏi hai người sao vậy.
Bảo Ý bị cậu đánh mạnh, đau đớn thoáng qua rồi tan biến, nhưng gân chân cô vẫn còn cứng, cảm giác căng tức vẫn chưa hết. Cô lững thững đi mở cửa, ngượng ngùng cười: "Chú Chu, không sao đâu ạ, con bị chuột rút, Tiểu Thuật giúp con rồi, nhưng cậu ấy mạnh tay quá, con bị đau."
Chu Uẩn Ninh gật đầu, thương cảm nói: "Đang tuổi lớn mà, chắc thiếu canxi. Con nói với bố mẹ, bảo họ mua cho con ít viên canxi, không được thì mai chú lên bệnh viện kê đơn cho con."
"Vâng ạ." Bảo Ý ngoan ngoãn gật đầu.
"Tiểu Thuật đâu rồi?"
"Đi vệ sinh rồi ạ."
"Được, hai đứa chơi đi, chú có việc phải ra ngoài. Bữa trưa hai đứa tự lo."
Bảo Ý định hỏi "Chú đi tìm dì Tĩnh phải không", nhưng cuối cùng chẳng nói ra, chỉ gật đầu.
"Tạm biệt chú."
Chu Uẩn Ninh quay lưng vẫy tay với cô.
Hôm nay chú Chu mặc quần tây, áo sơ mi, eo thon gầy, áo sơ mi được sơ vin gọn gàng, phô ra những đường nét cơ bắp ẩn hiện.
Vai rộng, eo nhỏ, chân dài, dáng người thẳng tắp, đã bốn mươi tuổi mà vẫn chưa phát phì, chỉ nhìn bắp tay cũng đủ thấy cơ bắp săn chắc. Đứng cạnh dì Tĩnh, nhìn đã thấy vô cùng xứng đôi.
Bảo sao Chu Gia Thuật lại trông như thế.
Nếu họ thật sự ly hôn, hay cứ sống mãi trong sự giằng co ấy, thật đáng tiếc.
Trước đây Bảo Ý luôn lý trí, suy xét vấn đề theo cách thực tế, nên không thể thỏa hiệp với nhau, giữa hai người luôn tồn tại mâu thuẫn không thể hóa giải.
Nhưng dáng vẻ chú Chu lén lút khóc hôm nay khiến cô bất ngờ.
Hóa ra chú ấy cũng là người như vậy.
Cô không khỏi nhớ lời bố nói: "Chú Chu của con hồi bé đáng yêu lắm, nhưng đôi khi rất phiền, cứ im ỉm, chẳng nói được câu nào dễ nghe. Đã giận dỗi rồi, rõ ràng là lỗi của chú ấy, nhưng cuối cùng lại là người khác đi dỗ. Nhưng chú ấy có một điểm tốt, đã coi ai là bạn là sẽ toàn tâm toàn ý, dù trời sập cũng không thay đổi. Đôi khi cảm thấy dựa vào đâu mà như thế, nhưng thật ra chỉ cần con chủ động nói chuyện với chú ấy một câu, chú ấy sẽ quên hết, ước gì moi hết tim gan ra cho con."
Nghe xong, cô cảm thấy đầu óc không được minh mẫn.
Nhưng trong ký ức của cô, chú Chu luôn thông minh, đàng hoàng, dịu dàng, khiêm tốn, tính tình ôn hòa, ít khi bộc phát.
Vậy nên cô rất khó tưởng tượng chú Chu trong trạng thái ấy.
Nhưng chỉ với giọt nước mắt như có như không ấy, cô lập tức cảm nhận được.
Thật ra mọi người đều thấy Chu Gia Thuật giống mẹ hơn, cả ngoại hình lẫn tính cách, nhưng ở mức nào đó, cậu cũng giống bố.
Đều là kiểu làm được mười phần, chẳng biết biểu đạt ba phần.
Chỉ là Chu Gia Thuật không nói được, nên rất ít người nhìn thấy đặc điểm này.
Nhưng Bảo Ý có thể giao tiếp với cậu không chút trở ngại, nên cô hiểu được điều này, chỉ trong khoảnh khắc cô đã thấu hiểu trạng thái của chú Chu.
Thật ra sự yếu đuối ấy đã bị vẻ ngoài mạnh mẽ che đi.
Có lẽ chú ấy cảm thấy dì Tĩnh ghét sự vô dụng của mình, nên càng không muốn thể hiện sự yếu đuối.
Nhưng yếu đuối không có nghĩa là nhu nhược, chân thành mới là tuyệt chiêu.
Dì Tĩnh là kiểu người lý trí, mạnh mẽ, tính cách lạnh lùng khiến bà trông hờ hững, bạc tình, nhưng trong lòng bà lại có nguồn nhiệt vô cùng nóng bỏng.
Dù với cuộc sống hay người thân, vì tràn đầy nhiệt huyết, bà luôn nỗ lực, mong muốn làm tốt hơn. Dì ấy không thể ghét người mình thương chỉ vì yếu đuối, chính vì không nhìn thấy sự yếu đuối của chồng, nên mới lầm tưởng sự bình thản ấy là vô tình.
Hai người cứng đầu gặp nhau đúng là trớ trêu.
Bảo Ý đột nhiên cảm thấy giữa họ có lẽ không đến mức không thể hòa giải, có lẽ chỉ thiếu một cơ hội.
Cô càng nghĩ càng thấy đúng, thế là quay đầu tìm Chu Gia Thuật, định hỏi ý kiến cậu. Kết quả phát hiện cậu vẫn còn trong nhà vệ sinh, cô không nhịn được gõ cửa.
"Cậu rớt xuống bồn cầu rồi à?"
Tất nhiên chẳng ai trả lời.
Định nhắn tin cho cậu, nhưng phát hiện điện thoại cậu ở bên ngoài, bất đắc dĩ lại gõ cửa lần nữa: "Cậu đang làm gì vậy?"
Lúc này cô mới nhớ ra sự khác thường của cậu, cậu đánh cô xong liền quay mặt sầm sì đi vào nhà vệ sinh.
Mấy phút sau, cửa mới mở ra.
Vẻ mặt Chu Gia Thuật vẫn như vậy, nhưng đột nhiên cậu kéo tay cô, đẩy cô ra khỏi cửa phòng.
Bảo Ý ngơ ngác nhìn cửa phòng ngủ mấy giây, trong đầu hiện lên dấu chấm hỏi.
Cô đã lớn nhưng rất ít khi bị ai đuổi ra ngoài như thế.
Sao đột nhiên lại bị đẩy ra ngoài liên tục vậy.
Cô bực bội nói: "Được rồi, lần sau tớ không vào nữa. Sau này tớ cũng không tới tìm cậu nữa."
Một lát sau, cửa mở ra, cậu bất lực nhíu mày, lúc này mới để tâm tới việc dùng thủ ngữ: Thay quần áo.
Bảo Ý khó chịu vô cùng, cảm giác bị đẩy ra ngoài khó chịu. Cô cúi đầu, lửa giận trong lòng càng lúc càng lớn.
Cậu nâng cằm cô lên, muốn cô nhìn thủ ngữ của cậu.
Nhưng Bảo Ý đột nhiên nhắm mắt lại, quay người đi.
"Không nghe. Cậu cứ tự do theo cách của cậu."
Cô bực bội nói.
Từ nhỏ đến lớn, cậu luôn có thể dễ dàng khơi dậy cơn giận trong cô, rồi lại dễ dàng dỗ dành cô. Mặc dù có trách cũng phải trách cô quá dễ mủi lòng trước chiêu này của cậu, nhưng lúc này cô vẫn thấy khó chịu.
Nên cô thấy hả hê vì tìm được cách phản đòn mới.
Cô biết cậu luôn có lý do, nhưng rõ ràng có thể nói với cô trước, chẳng lẽ cô sẽ không chịu ra ngoài để cậu thay quần áo sao?
Dù giải thích thế nào, đều là cậu đẩy cô ra ngoài!
Nên cô không nghe nữa, không nghe thì sẽ không mềm lòng, không nghe thì sẽ không để cậu làm cô tức giận hết lần này đến lần khác.
Chu Gia Thuật đau đầu quá.
Nhưng cậu cũng cảm nhận được nỗi ấm ức của cô, im lặng đứng từ đằng sau kéo cô lại.
Cậu dùng ngôn ngữ ký hiệu nói: Tớ xin lỗi.
Nhưng cô đã không muốn nhìn cậu, cậu chẳng còn cách nào, dùng ngôn ngữ ký hiệu thì không kéo cô lại được, muốn kéo lại thì không thể dùng ngôn ngữ ký hiệu nữa.
Thật ra Bảo Ý liếc thấy rồi, nhưng cô giả vờ không thấy, thậm chí quay đầu đi, thái độ quay lưng về phía cậu càng rõ ràng, bước đi càng nhanh.
Chu Gia Thuật nặn ra một âm thanh, mang theo chút nóng lòng, bi thương, khàn khàn.
Không phải cậu không thể phát ra tiếng.
Chỉ là cậu rất ghét cái âm thanh ấy, giống như tiếng rên rỉ bất lực.
Nên cậu rất ít khi phát ra tiếng, ngay cả khi dùng thủ ngữ cũng bình tĩnh như người bình thường.
Vì đột nhiên nghe thấy âm thanh ấy, trái tim Bảo Ý như bị vặn xoắn, cơn giận lập tức tan biến. Cô quay đầu lại, nước mắt đã chảy dài trên khóe mắt. Cô giơ tay giả vờ lau đi, nghiêm túc nhìn cậu: "Tớ không giận, tớ chỉ bực. Tớ cảm thấy chúng ta đột nhiên trở nên… kỳ lạ quá. Luôn cảm thấy mọi thứ không thay đổi, nhưng thường xuyên cảm thấy mọi thứ đã khác lạ, cậu cũng bắt đầu lúc nóng lúc lạnh với tớ rồi."
Cậu sốt ruột múa tay: Tớ không có. Không phải. Cậu đừng nghĩ lung tung.
Bảo Ý bĩu môi: "Rõ ràng là có, cậu chỉ thay quần áo thôi mà, cậu nói với tớ bảo tớ ra ngoài, tớ sẽ không ra sao? Cậu làm tớ cảm thấy rất khó xử."
Chu Gia Thuật ra hiệu: Tớ xin lỗi.
Nhưng nỗi buồn của Bảo Ý chẳng hề vơi đi, cô không dối lòng nói không sao nữa, nhưng nhất thời nghĩ không ra tại sao mình lại để bụng, nên đành im lặng, biểu cảm nặng nề, hơi cụp mắt xuống.
Chu Gia Thuật hiểu, là người tỉnh táo, muốn nói với kẻ ngốc nghếch rằng mình có phản ứng là chuyện càng khó xử hơn, nhưng cậu thật sự cảm thấy nếu không giải thích rõ ràng nữa, e rằng sau này cô sẽ không đến đây nữa.
Cô là người không để bụng, lạc quan, cởi mở, chưa từng để tâm chuyện vụn vặt, luôn thẳng thắn biểu đạt cảm xúc, tìm kiếm sự đồng thuận và giải pháp. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô không có tim không phổi, có thể chịu mọi ấm ức.
Bị cậu đuổi ra ngoài một lần, bị cậu nói oang oang ở phòng khách là không thích hợp ở riêng cùng nhau.
Cô cũng không chỉ một lần biểu đạt sự không thích của mình.
Lần này bị nhốt bên ngoài, cô không muốn nghe cậu giải thích nữa.
Thế là căn bản sẽ không có lần sau nữa, cô vĩnh viễn sẽ không bước chân vào phòng cậu nữa.
Cậu im lặng một lát, do dự, múa tay: Hè năm ngoái mẹ cậu bảo cậu giặt ga trải giường, nhưng tay cậu bị thương, tớ bảo tớ giúp, cậu cũng không cho.
Bảo Ý há miệng, cô nhớ lúc đó bị từ chối, cậu cũng hỏi tại sao.
Lúc đó cô nói: "Không có tại sao cả, không được là không được."
Nhưng cô nghĩ cậu thông minh như vậy chắc chắn đã đoán được.
"Sao, cậu cũng rớt dâu ra làm bẩn ga giường à?" Cô cố gắng nói thẳng thắn.
Quả nhiên Chu Gia Thuật đã đoán ra, nên lúc đó cậu không cố chấp, bây giờ cũng không hề bất ngờ hay khó xử, im lặng nhìn cô, hồi lâu sau mới nói: Tớ chào cờ làm bẩn quần áo, tớ cảm thấy nếu để cậu nhìn thấy thì cả hai đều ngại, hơn nữa không lịch sự, nên không kịp nói.
Bảo Ý nghe xong, năm giây sau vẫn chưa có phản ứng, não bộ cô đột nhiên trống rỗng, giống như phản ứng phòng vệ, cô vừa cảm thấy sao cậu có thể thản nhiên nói ra như vậy, vừa cảm thấy sai sai, lúc cô vào cậu đã dậy lâu rồi mà, tưởng cô chưa học sinh lý à? Ai mà chào cờ được lâu như vậy chứ? Cô lại cảm thấy cậu đã nói đến nước này rồi, chẳng lẽ cô còn muốn tranh luận tiếp nữa sao? Mày nghĩ cái gì vậy Lương Bảo Ý!
Một hồi lâu sau, cô dường như vẫn chưa hoàn hồn, nhưng lại cực kỳ bình tĩnh nói: "Ồ, xin lỗi nha."
Cô ngượng ngùng cười: "Vậy cậu làm việc của cậu đi, tớ không làm phiền nữa. Cậu làm xong thì tìm tớ nha! Tớ về trước đây."
Cô trông vô cùng bình thường, nhưng vừa quay đầu liền đâm sầm vào tường, tay chân luống cuống bỏ chạy.
Chu Gia Thuật đứng im mấy giây rồi thở dài.
Người đáng đâm đầu vào tường là cậu mới đúng.
Nhưng có lẽ cậu nên cảm thấy may mắn, vì cuối cùng cô đã ý thức được cậu là đàn ông.
Mười phút sau, Chu Gia Thuật mới đi gõ cửa nhà cô, hai người đều im lặng không nói gì.
Ánh mắt Bảo Ý hơi cụp xuống, thật ra chỉ vô thức, giây sau cô bị Chu Gia Thuật nâng cằm đẩy lên, liếc cô một cái, ý là: Nhìn đi đâu đấy.
Tai Bảo Ý đỏ bừng, lẩm bẩm: "Tớ không nhìn, tớ có mắt thần đâu, tớ có thể nhìn thấy cái gì chứ. Hơn nữa đâu phải tớ chưa từng nhìn thấy, hồi nhỏ cậu…"
Chu Gia Thuật biết thần kinh cô đang chập mạch, hệ thống ngôn ngữ hỗn loạn, chỉ vì quá căng thẳng mà bắt đầu nói lung tung. Để tránh cô nói ra những lời khiến cả hai đều lúng túng, cậu liền giơ tay mạnh mẽ bịt miệng cô lại.
Giống như vừa nãy ở phòng cậu, lúc đó cô giãy dụa kịch liệt, cậu suýt chút nữa đã không giữ được cô.
Nên cậu vô thức dùng sức rất mạnh, một tay bịt miệng cô, một tay vòng ra sau ôm vai cô cố định lại. Nhưng lần này không có sự giãy dụa như dự đoán, nên dự đoán của cậu đã sai, vì dùng sức quá mạnh nên cậu đã dí luôn người ta vào lòng mình.
Chu Gia Thuật: "…"
Sao số phận lại trêu ngươi cậu như vậy, cậu rất muốn hỏi.
Đầu óc Bảo Ý choáng váng, không phản ứng kịp, đầu tiên là cả khuôn mặt cô bị cậu bịt kín, rồi dí vào lòng mình, hồi lâu sau cậu mới nới lỏng tay, cô nghẹn giọng nói: "Được rồi, tớ không nhắc nữa là được chứ gì, trông cậu sợ kìa. Thật ra hồi nhỏ tớ cũng không nhìn thấy, từ bé cậu đã sĩ diện lắm rồi, mùa hè mà không mặc áo ba lỗ là không chịu ra ngoài, bé tí đã biết giữ nết đàn ông, người lạ sờ vào cậu một cái là cậu đã muốn đi rửa tay luôn. Cậu thậm chí còn chê tớ không thích rửa tay, một ngày giục tớ rửa tám lần, rửa đến nỗi tay tớ sắp bong da ra. Tớ còn nhớ có lần cậu đang tắm bồn, tớ cứ đòi tìm cậu chơi, dì Tĩnh bảo hai đứa cùng tắm đi, cậu còn hoảng hốt sốt sắng hết lên."
Bảo Ý rất ít khi hồi tưởng quá khứ, nhưng lúc này đột nhiên nhớ lại chút, cô cảm thấy cuộc sống hồi nhỏ của hai người cũng muôn màu muôn vẻ. Cô càng nói càng hăng say.
"Lúc đó cậu chỉ năm sáu tuổi thôi nhỉ, thật ra tớ cũng không nhớ rõ lắm, nhưng bố mẹ mỗi lần nhắc đều cười, nên tớ nhớ luôn."
Chút áy náy ban đầu của Chu Gia Thuật lập tức tan thành mây khói, bàn tay vừa buông ra lại bịt chặt lại.
Một lát sau, sau khi Bảo Ý vất vả lắm mới giãy ra được, cô ngồi xổm trên đất cười không ngậm được miệng.
Lúc đó thật ra rất vui vẻ, nhưng sau tai nạn năm tám tuổi, Bảo Ý có chút kháng cự việc nhớ lại những chuyện trước tám tuổi, cũng không dám nhắc trước mặt cậu, giống như vô thức chia tách cậu của trước và sau tám tuổi ra.
Nhưng dù thế nào, họ đều là những người rất quan trọng của nhau.
Trước đây như vậy, bây giờ như vậy, sau này vẫn sẽ như vậy.
"Thuật, cậu và bố cậu thật sự cũng có chút giống nhau đấy. Đừng ngại, tớ biết rồi, lần sau tớ sẽ không tự tiện vào phòng cậu nữa, cũng sẽ không buồn vì cậu đột nhiên đuổi tớ ra nữa. Cậu lớn rồi, tớ cũng lớn rồi. Tớ thật sự biết rồi mà." Cô thành khẩn nói.
Cậu biết cái cớt ấy.
Chu Gia Thuật thấy vẻ mặt thản nhiên của cô càng khó chịu.
Một lát sau, đợi cô đứng dậy, cậu đột nhiên múa tay: Nhưng hồi nhỏ cậu chẳng biết xấu hổ gì, nhất định đòi tớ xem vết bớt trên mông cậu.
Bảo Ý suýt chút nữa đã hóa đá tại chỗ, vành tai đỏ ửng, xấu hổ bùng nổ cố gắng biện bạch: "Không có, không phải, là eo, ở eo, trên mông cậu mới có vết bớt ấy."
Có điều đúng là dưới eo gần mông, cái vết bớt ấy rất nhỏ, chỉ bằng hạt gạo, hình dáng kỳ lạ, đúng chuẩn hình trái tim. Là mẹ cô phát hiện ra, cả nhà đều thấy thần kỳ, mặc dù không có gì đặc biệt, nhưng không hiểu sao cứ cảm thấy lợi hại, nên hồi nhỏ cô thường xuyên khoe với cậu.
Nhưng chỉ hồi nhỏ mới thấy thần kỳ, lớn hơn một chút thì ít để ý.
Cô thậm chí sắp quên mất cái vết bớt đó rồi.
Bảo Ý chạy trối chết, xấu hổ và giận dữ không thôi, trốn về phòng rồi, chắc nửa tiếng nữa cũng không ra, chỉ nhắn tin với cậu.
Nói cho cậu nghe suy nghĩ của mình, nói giữa dì Tĩnh và chú Chu thiếu một buổi giao tiếp chân thành.
Nhưng sự giao tiếp này có lẽ lại cần vài cơ hội và bước đệm phù hợp.
Chu Gia Thuật nói cậu đã thử từ lâu rồi, vô ích thôi.
Bảo Ý: [Vô ích chắc chắn là do phương pháp không đúng.]
Chu Gia Thuật: [Vậy cậu có cao kiến ngốc nghếch gì?]
Bảo Ý: [Cậu nói chuyện kìa, khó nghe ghê.]
Chu Gia Thuật: [Dù sao có vài người vì muốn xem trên mông tớ có trái tim hay không, sau khi bị tớ từ chối, còn lừa tớ tự trói tay vào tay nắm cửa, đến giờ tớ vẫn nhớ như in… cảnh tượng tớ bị xé quần ấy.]
Bảo Ý: [… Chúng ta còn có thể làm bạn được nữa không?]
Chu Gia Thuật: [Cậu ra đây tớ sẽ không nói nữa.]
Bảo Ý mới từ trong phòng đi ra, ủ ê vẫy vẫy ba tờ tiền trăm tệ: "Mời cậu ăn cơm, chuyện cũ xin đừng nhắc lại."
Chu Gia Thuật cười, không trêu cô nữa, khẽ gật đầu.
—
Thuật: Trước đây không cho cậu xem là tớ không hiểu chuyện, sau này cậu có thể xem trên dưới trái phải ba trăm sáu mươi độ luôn.