Ba năm trôi qua, ký ức của ta bỗng chốc trở về, sống dậy như những ngọn sóng dữ dội, xóa tan lớp màn vô thức bấy lâu. Mỗi buổi sáng thức dậy, nghe tiếng xì xầm của hàng xóm về người chồng của mình—họ nói anh ấy dịu dàng, chu đáo đến từng chút, như thể anh ấy đã dành cả đời để chăm sóc người vợ của mình. Lúc ấy, trái tim ta lại rung lên, đôi má nóng bừng, và một nỗi ngạc nhiên vô cùng dâng trào trong lòng: *Mình đã kết hôn rồi sao?* Mình đã có người chồng như thế sao? Cơn tò mò thúc giục ta, ta đẩy cửa bước ra ngoài sân. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng. Và rồi, anh ấy xuất hiện. Một nam nhân tuấn tú, ánh mắt sáng ngời, nụ cười rạng rỡ như thể đang chào đón người thân sau bao lâu xa cách. "Nương tử, nàng về rồi à?" tiếng anh ấy vang lên, ấm áp và ngọt ngào. Ta đứng chết trân, lưng như bị ai đó đổ xuống một dòng nước lạnh. Tất cả mọi thứ quay cuồng trong đầu ta—ký ức, sự thật, nỗi sợ hãi và cả những bí mật chưa được hé lộ.