Sau khi bị tiểu hoa nổi tiếng vu oan chụp lén, tôi đã im lặng chịu đựng tất cả: bị quản lý giật điện thoại, bị trợ lý xô xát, rồi bị hất cả ly nước vào mặt giữa sân bay chỉ vì bị nghi ngờ là "fan cuồng". Dù tức nghẹn lòng, tôi vẫn bình tĩnh nhờ bảo vệ can thiệp, kết thúc màn kịch ngược cay đắng ấy trong im lặng.
Nhưng số phận thật tréo ngoe.
Vài hôm sau, tôi bắt gặp cô ta – Lâm Chi Chi – đứng trước cửa phòng khách sạn của bố tôi, trong bộ váy hai dây mỏng manh, cổ áo trễ nải, ánh mắt vừa bối rối vừa sợ hãi. Khi thấy tôi, cô ta trợn mắt kinh ngạc:
— "Sao cô lại ở trong phòng đạo diễn Tô?"
Tôi khẽ cười, ánh mắt lạnh như băng:
— "Cô biết đây là phòng của đạo diễn Tô? Tốt. Vậy thì cho tôi hỏi… một giờ sáng, cô đến đây… định làm gì?"
Trò chơi đã thay đổi. Lần này, người bị đẩy vào thế bí… là cô.
Truyện Đề Cử






