Sau Đó Ta Đã Trở Thành Quý Phi
Sự thật động trời và nỗi khốn cùng của Thuận Tần
Sau Đó Ta Đã Trở Thành Quý Phi thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoàng đế chợt rống lên một tiếng, giọng nói vang vọng như sấm.
“Dù đã bị phế truất, các nàng vẫn là phi tần của trẫm! Người đâu! Mau gọi tất cả thị vệ lãnh cung đến đây! Kẻ nào đã hạ lệnh, lập tức chỉ ra!”
Sắc mặt Hoàng hậu trắng bệch.
“Bệ hạ, lời Thuận Tần nói… rõ ràng là bịa đặt, lừa gạt—”
Thiếp lắc đầu, nhẹ nhàng cất lời, cắt ngang lời nàng ta:
“Thần thiếp không dám nói dối.”
“Thần thiếp từng hầu hạ chín vị nương nương. Chu Dung, Hà Vi, Bạch Quyên Nhi—”
Giọng thiếp tuy nhẹ nhàng, nhưng kiên định, không chút ngập ngừng giữa những lời quát tháo của Hoàng hậu.
“—Mỗi người vào đó đều thân thể đầy vết thương. Có người còn chưa kịp vào đã… đã ngừng thở…”
Thiếp không nói nữa.
Chỉ ôm mặt, khóc nức nở.
Thiếp từng nhận tổng cộng hai mươi bảy lượng bạc.
Thiếp nhớ rất rõ.
Thiếp đã từng nói—thiếp không hề hổ thẹn khi cầm số bạc đó.
Trên mặt Đức phi và Khánh phi đã hiện rõ vẻ thương xót.
Đức phi chua xót nói:
“Hoàng thượng, dù các vị phi tần ấy từng phạm sai, mới bị phạt vào lãnh cung. Nhưng bệ hạ chưa từng ban tội chết, đó là lòng nhân hậu của bệ hạ.”
“Thế mà lại có kẻ mượn danh thiên uy, tự tiện sát phạt, giấu giếm lừa gạt, khiến bệ hạ mang tiếng lãnh tâm vô tình.”
“Thần thiếp cầu xin bệ hạ, hãy trả lại công bằng cho những vị tỷ muội ấy.”
Hoàng hậu gắt lên chói tai:
“Hoàng thượng! Lúc này điều quan trọng là Thuận Tần thông đồng với Tạ Thứ nhân giả điên giả dại—”
“Hoàng hậu.”
Hoàng đế nhàn nhạt cắt lời.
“Nàng nói… quá nhiều rồi.”
Hoàng hậu giật nảy mình, khuôn mặt tràn đầy kinh ngạc.
Môi nàng run rẩy, muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng cũng không dám thốt ra nửa lời.
Ánh mắt Hoàng đế chuyển sang nhìn Tạ Tân Di.
Nàng vẫn đang xoay vòng trong tiếng hát khẽ, ánh mắt trống rỗng vô hồn.
Tạ Thừa Sương—trong lúc bị cấm vệ xô đẩy—đánh mất miếng che mắt.
Một con mắt trắng đục lộ ra, quần áo xộc xệch, trông vừa dữ tợn vừa tội nghiệp.
Thiếp quỳ gối, trườn đến gần, nước mắt như mưa, khóc nghẹn không thành tiếng.
Hoàng hậu vẫn căm hận nhìn thiếp.
Hoàng đế đưa tay day trán, giọng trầm trầm nói:
“Các ngươi lui cả đi. Trẫm mệt rồi.”
Tạ Tân Di không bị đưa về lãnh cung.
Hoàng đế để nàng ở một tòa điện phụ, truyền thái y đến điều trị, ngày ngày chăm sóc.
Tạ Thừa Sương vẫn ở bên cạnh Hoàng đế, nghe nói hắn hầu hạ đến cả việc cởi giày xỏ tất, chưa từng tỏ vẻ bất mãn.
Quả thật là trung nghĩa vẹn toàn.
Ngay cả khi Hoàng đế mở tiệc với bá quan văn võ, hắn vẫn được giữ lại để hầu cận bên cạnh.
Hôm ấy men say dâng cao, ánh mắt Hoàng đế mờ mịt nói:
“Tạ ái khanh, trẫm thấy Lư đại nhân dạo này ngứa chân lắm.”
“Không bằng ái khanh thay trẫm… rửa giúp ông ấy một phen?”
Hoàng đế nói với nụ cười trên môi, nên Tạ Thừa Sương cũng chỉ có thể mỉm cười mà thuận theo.
Họ Lư ở Phạm Dương—kẻ từng dồn ép nhà họ Tạ vào chỗ chết.
Cũng chính là thủ phạm lớn nhất khiến Tạ Thừa Sương bị đày ra biên cương, bị tước bỏ chức tước.
Tạ Thừa Sương bước từng bước một giữa tiếng cười rộn rã.
Rồi hắn cúi người, giọng vẫn bình thản nói:
“Lư đại nhân, mời nhấc chân cao một chút.”
Tiếng cười lan khắp điện.
Hoàng đế cười vang hơn cả ai hết.
Từ tận Mộc Ân điện xa xôi, dường như thiếp cũng nghe thấy.
Từ hôm đó, thiếp không còn gặp lại bất kỳ ai.
Người trong cung thiếp mỗi ngày một thưa thớt, đến sau cùng—chỉ còn lại một mình thiếp.
Kẻ đứng sau chuyện thị vệ hành hạ cung phi tại lãnh cung, không phải ai xa lạ, mà chính là ma ma già thân cận bên cạnh Hoàng hậu.
Vì ghen ghét các phi tần, bà ta mượn danh Hoàng hậu mà hạ lệnh.
Hoàng hậu lấy nghĩa diệt thân, dù bà ta là nhũ mẫu nuôi mình từ nhỏ, vẫn rơi lệ mà hạ chỉ đưa bà vào Thận Hình Ty.
“Hoàng hậu nương nương không biết gì cả…”
Đó là câu mà bà ta vẫn lặp đi lặp lại tới tận lúc chết, mắt mở trừng trừng, không nhắm nổi.
Toàn bộ thị vệ canh giữ lãnh cung bị đánh một trăm trượng.
Nếu còn sống, lại đánh thêm một trăm trượng nữa.
Hoàng hậu bày tỏ lòng khoan hậu, trả lại thân phận cho những phi tần từng bị đưa vào lãnh cung, còn dâng linh vị họ vào hoàng tự, hương khói phụng thờ.
“Là thần thiếp sơ suất, khiến các tỷ muội chịu uất ức.”
Nàng tự mình chép kinh cầu siêu cho những người đã khuất.
Những chuyện này—thiếp đều là sau này mới biết.
Bởi khi ấy, thiếp đã bệnh nặng, người mê mê tỉnh tỉnh.
Ba hôm trước, sau khi ăn phần cơm do phủ Nội vụ đưa tới, đầu thiếp váng vất, thân mình không còn sức lực, chẳng thể gượng dậy.
Người hầu hạ bên thiếp cũng biến mất không tung tích.
Thiếp chỉ thấy lửa đốt trong bụng.
Rất đói.
Rất khát.
Thiếp loạng choạng bước ra điện chính, phát hiện cửa lớn bị đóng chặt, không một bóng người.
Thiếp bị nhốt trong Mộc Ân điện.
Ban đầu, thiếp còn đủ sức vỗ cửa, gọi to.
Nhưng không một ai trả lời.
Dựa vào chút bánh vụn còn lại, thiếp cầm cự được hai ngày.
Đến hôm nay—đã hết sạch.
Khi xưa làm cung nữ, dù cơm rau thanh đạm, nhưng chưa bao giờ phải chịu đói khát đến mức này.
Nước trong giếng cũng đã cạn.
Thiếp moi gốc cây cảnh, nhai lấy chút rễ.
Tứ chi vô lực, thiếp bò đến cánh cổng lớn, cố sức gõ cửa, thanh âm run rẩy:
“Cứu thiếp với—làm ơn… có ai không…”
Mỗi lần hé môi đều mang theo vị máu.
Rõ ràng ngoài kia có tiếng bước chân.
Rõ ràng… bọn họ nghe thấy.
Nhưng còn ai sẽ mở cửa vì thiếp đây?
Thiếp còn cần phải gọi nữa không?
Liệu có ai đến cứu thiếp chăng?
…Sẽ không.
Thiếp tuyệt vọng nghĩ.
Trời đã định thiếp phải chết, vậy vì sao còn để thiếp sống đến tận lúc này?
Thiếp đã rất cố gắng.
Rất chăm chỉ.
Thiếp đã làm sai điều gì?
Thiếp bật cười.
Thiếp từng khuyên Tạ Tân Di—rằng đời người luôn có lúc vui vẻ.
Nhưng giờ đây, thiếp chỉ thấy… đời người, thật đói, thật khổ.
Tạ Tân Di khi đó, cũng từng đói như thiếp sao?