21. Phiên Ngoại: Mười Hai Năm Xa Cách

Sau Đó Ta Đã Trở Thành Quý Phi

Phiên Ngoại: Mười Hai Năm Xa Cách

Sau Đó Ta Đã Trở Thành Quý Phi thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta từ tốn nói:
“Thần thiếp chỉ nghĩ, nếu có thể hiểu được suy nghĩ của ngài… thì quả là một điều kinh khủng.”
“Ngài ti tiện, bội bạc thê tử, trị quốc vô năng.”
“Điều duy nhất ngài có thể làm cho mọi người —— là ra đi sớm một chút.”
Ta nhìn hắn bằng ánh mắt hiền hòa.
“Vậy nên, xin bệ hạ… ra đi sớm một chút nhé, có được không?”
“Nếu không thì… Đức phi sẽ buộc phải tự mình ra tay đấy.”
Ta khẽ thở dài:
“Cũng may, thần thiếp xưa nay vốn thường giúp người.”
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Ta rời khỏi điện, ngoài sân, các cung nhân đang rộn ràng trồng lại những cây tân di.
Ta lặng lẽ đứng nhìn hồi lâu.
Kinh thành bao năm qua đã không còn bóng dáng cây tân di.
Rõ ràng đó là loài hoa đẹp đến nhường ấy.
Tân di vừa nở đã tàn, trăng soi nhàn nhạt trên những cành đỗ quyên.
Không biết bao giờ, ta mới có thể gặp lại nàng.
Phiên ngoại:
Khi hay tin A tỷ qua đời, kỳ lạ thay, tâm trí ta lại bình tĩnh đến lạ thường.
Sớm muộn gì cũng sẽ đến ngày đó thôi.
Nếu không nhờ A Ninh, thật ra tỷ ấy đã mất từ lâu rồi.
Mọi người đều nói tỷ ấy độc ác, nhưng trong ký ức của ta, tỷ ấy luôn mỉm cười, ôm ta vào lòng, âu yếm đút cho ta ăn kẹo quế hoa.
Ta từng vào cung thăm tỷ ấy, bắt gặp một đám thái giám đang lôi mấy cung nhân phạm lỗi đi ngang qua.
“Tạm tha cho họ đi.”
Tỷ ấy phất tay áo, rồi nói: “Chút chuyện nhỏ mà cũng đánh đập, Hoàng thượng nào có để tâm trong đĩa trái cây có mấy quả kim quất chứ.”
“Đệ đệ ta hôm nay vào cung, đừng để bản cung mất hứng.”
Cảm giác rơi từ nơi cao xuống cũng giống như khi mất đi con mắt bên phải vậy.
Không còn thấy rõ đường phía trước, chỉ còn sự choáng váng và cơn đau xé ruột xé gan.
Nhưng chỉ cần còn sống, thì làm nô tài cũng là một kiểu hạnh phúc.
Ta đã dần quen với việc khom lưng cúi đầu, quên đi hết niềm kiêu hãnh thuở ban đầu.
Thế nhưng A Ninh lại ngẩng đầu nhìn ta.
Nàng trông tĩnh lặng, dịu dàng, nhưng chẳng mấy khi cười.
Thực ra, nàng cười rất đẹp.
“Nụ cười của hai người rất giống nhau.”
Về đến doanh trại, ta liền cạo sạch râu, chải lại búi tóc.
Giá mà ta còn cả hai con mắt thì tốt biết mấy.
Lần thứ hai ta trở về kinh thành, nàng đã là người trong hậu cung.
Nàng vẫn thông tuệ, bình thản, luôn tìm cách bảo vệ A tỷ và cả ta.
Thế nên bất kể Hoàng đế có sai ta làm gì, dù là lấy mạng, ta cũng tuyệt đối không kháng cự.
Ta không muốn những toan tính của nàng trở nên uổng phí.
Khoảnh khắc nàng thổi tắt ngọn nến, bên tai ta chỉ còn tiếng mưa rơi ướt át, hỗn loạn.
Cơ thể nàng gầy yếu, lúc đầu ta không dám dùng chút sức nào.
“Để ta ghi nhớ chàng.” – nàng khẽ cắn vào tai ta.
Ta chẳng còn nhớ đã bao lâu trôi qua, cũng không nhớ nàng đã khóc bao nhiêu lần.
Nhưng có một điều, ta đã khắc ghi sâu vào lòng.
Sau khi A tỷ qua đời, ta lại một lần nữa trở về kinh thành.
Lần này là để bảo vệ A Ninh và đứa con của nàng.
Đây là điều A tỷ mong muốn, cũng là điều ta tự nguyện làm.
Ta đã từng không thể bảo vệ được tỷ ấy.
Ta hy vọng đứa trẻ của tỷ ấy có thể làm được điều đó.
Ta muốn nàng được ngồi ở vị trí đó, muốn nàng cả đời bình an, hạnh phúc.
Lần cuối cùng ta trở về kinh thành, đã là nhiều năm sau đó.
Sau mấy năm liệt giường, Hoàng đế cuối cùng cũng nhắm mắt không cam lòng.
Nghe nói những năm ấy, Đỗ Quý phi vẫn luôn ở bên hầu hạ.
Nàng đã cho mời rất nhiều danh y, thử qua mọi phương pháp, nhưng vẫn không thấy sắc mặt khá hơn.
Thế nhưng danh tiếng hiền đức của nàng lại trở thành tài sản chính trị lớn nhất, giúp vị Thái tử còn nhỏ tuổi khi ấy thuận lợi vượt qua thời kỳ chuyển giao quyền lực.
Sau khi tân hoàng đăng cơ, ta mới nhận được chiếu chỉ triệu hồi về kinh.
Ta cạo râu, thay y phục mới, theo họ bước vào hoàng cung.
Khắp nơi đều trồng cây tân di, hoa rụng đầy sân, hương thơm lan tỏa.
“Mời tướng quân, Hoàng thượng đang đợi người bên trong.” – một thái giám tiến đến dẫn đường.
Ta cúi đầu bước vào nội điện, quỳ một gối hành lễ:
“Thần, tham kiến bệ hạ.”
“—Mau đứng dậy, mời Tướng quân đứng dậy.”
Ta đứng dậy, ngẩng cái đầu chỉ còn một con mắt, nhìn về phía vị quân vương trẻ tuổi.
Ta nhẹ nhàng tháo chiếc bịt mắt xuống.
Ai lại để tâm đến một kẻ chỉ còn một con mắt chứ?
Cho nên, đương nhiên sẽ không ai phát hiện.
“—Mẫu hậu ngài… vẫn khỏe chứ?”
Gương mặt trẻ trung non nớt của tân hoàng thoáng hiện nét buồn, nhưng phần nhiều vẫn là niềm vui.
“Mẫu hậu vẫn khỏe.”
Ta không hiểu triều đình.
Nhưng ta hiểu A tỷ hơn bất cứ ai.
Câu hỏi đã ám ảnh ta mười mấy năm nay, hôm nay cuối cùng đã có lời giải đáp.
Ta rời nội điện, thấy Trương Tổng quản đang đứng đợi bên ngoài.
“Thái hậu có lời mời.”
Ta chầm chậm theo ông ấy đi, tim đập dồn dập.
Cho đến khi ta nhìn thấy bóng dáng nàng.
Chỉ trong khoảnh khắc đó, bao nhiêu lời muốn nói phút trước đều tan biến.
Nàng nhìn ta.
Ta không nói nên lời.
Mười hai năm xa cách.
Cuối cùng, ta cũng trở về bên nàng.
Hết.