Lời gửi gắm của Tạ Thừa Sương

Sau Đó Ta Đã Trở Thành Quý Phi

Lời gửi gắm của Tạ Thừa Sương

Sau Đó Ta Đã Trở Thành Quý Phi thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Miếng ngọc hình bán nguyệt nhỏ xíu Tạ Tân Di nhét vào tay ta.
Có lẽ, đó là vật duy nhất còn lại bên mình nàng.
Ta cẩn thận giấu kỹ bên người.
Đó là món đồ quý giá nhất ta nhận được sau mười năm nơi cung cấm.
Ta không dám quay lại nhìn nàng.
Chỉ dám nhờ lão thái giám mỗi ngày mang theo vài quả trứng gà, đưa cho Tạ Tân Di.
Trương quản sự chưa từng hỏi han ta điều gì, nhưng dường như trong lòng ông đã sớm thấu tỏ mọi chuyện.
Ông lén nói với ta, người đệ đệ bị đày ra biên cương của vị nữ nhân nơi lãnh cung kia vừa lập chiến công, dường như sắp được triệu hồi về kinh thành.
“Dù chẳng thể xoay chuyển bản án năm xưa, nhưng nếu khi ấy nàng còn sống, chưa biết chừng có thể xoay chuyển vận mệnh. Chỉ tiếc…”
Ta không nói gì.
Dù đệ đệ nàng có quay về, cũng chẳng thể gặp lại Tạ Tân Di.
Bởi nàng giờ đây đã “chết”, trong hoàng cung này, đã không còn bóng dáng người ấy nữa rồi.
Trương quản sự liếc nhìn ta: “Chuồng ngựa cần thêm vài người chăm sóc tuấn mã, ta sẽ cử ngươi đến đó.”
Ta gật đầu, ông chỉ tặc lưỡi rồi quay sang nướng mấy con gà lôi.
Gần đây, chúng ta cũng nuôi thêm vài con gà lôi, chúng đẻ nhiều trứng nhưng hơi nhỏ.
Tại chuồng ngựa, chúng ta phụ trách chăm sóc ngựa của các vị đại thần thường xuyên ra vào cung cấm.
Ta thay rơm mới cho ngựa, kiểm tra móng chân từng con.
Một trong số đó, lông đen tuyền bóng mượt, rõ ràng được chủ nhân yêu quý đặc biệt—chắc hẳn là chiến mã của một vị Tướng quân nào đó.
Ngựa của người nơi sa trường khác hẳn ngựa của bậc quý tộc an nhàn.
Ta vỗ nhẹ lên cổ nó, nó lập tức cúi đầu thân thiết, khịt mũi đáp lại.
“Có lẽ nó muốn xin ngươi chút đồ ăn.”
Một giọng nam trầm ấm vang lên phía sau ta.
Ta giật mình, vội cúi người hành lễ: “Nô tỳ thất lễ rồi.”
Người kia bước tới, giày dính bụi đường, thân vận khải giáp—hiển nhiên không phải bậc quý nhân thường lui tới hậu cung.
Hắn khẽ vươn tay định đỡ ta đứng dậy, khiến ta giật mình lùi lại một bước, lúc này mới nhìn rõ khuôn mặt người đó.
Đôi mắt ấy, hẳn là từng rất đẹp.
Chỉ tiếc, nay chỉ còn lại một bên.
“Dọa ngươi rồi sao?” Hắn hỏi.
Ta lắc đầu: “Tướng quân vì nước vì dân, nô tỳ chỉ biết kính phục.”
Hắn bước tới, vỗ về con tuấn mã, giọng trầm thấp: “Ngươi là người từng chăm sóc tỷ tỷ ta phải không?”
Toàn thân ta khẽ run lên, lí nhí đáp: “Nô tỳ hiện không còn làm ở đó nữa.”
Hắn không đáp, ta cố lấy can đảm nói: “Nương nương từng đưa cho nô tỳ một miếng ngọc.”
Ta dè dặt liếc nhìn xung quanh, rồi từ trong áo kéo ra miếng ngọc đang đeo trên cổ.
Sắc mặt hắn dịu lại, rồi cũng vạch cổ áo, lấy ra miếng ngọc còn lại.
“Hẳn là tỷ ấy rất tin tưởng ngươi.”
Ta khẽ lắc đầu, xấu hổ đáp: “Nô tỳ chẳng làm được gì cả.”
Tạ tướng quân nhét vào tay ta một túi hương nặng trĩu: “Phiền ngươi hãy chăm sóc tỷ ấy thêm nữa.”
Ta nhận lấy.
Cũng chẳng biết hôm nay, hắn đã trao đi bao nhiêu túi hương như vậy.
Hắn khẽ nói: “Tạ Thừa Sương. Ta tên là Tạ Thừa Sương.”
“Đỗ Ninh.”
Ta khẽ đáp, thu dọn xong định rời khỏi chuồng ngựa, không hiểu vì sao, lại ngoảnh đầu nhìn lại.
Tạ tiểu tướng quân đang dõi theo ta.
Rồi nhoẻn một nụ cười.
Ta vô thức thốt lên: “Khi hai người cười, thật giống nhau.”
Tai Tạ Thừa Sương thoắt đỏ bừng.
Túi hương bạc kia, ta giữ lại một nửa, nửa còn lại đưa cho Trương tổng quản.
Ông vẫn luôn chiếu cố ta, vốn dĩ ta nên kính cẩn đáp lại.
Quy củ trong cung, ta đều hiểu rõ.
Phần bạc còn lại, ta dùng để lót tay lão thái giám, đổi lấy một cơ hội thay ông ta mang cơm vào lãnh cung.
Sau ba tháng, ta lại một lần nữa đẩy cửa bước vào nơi ấy.
Bên trong quả nhiên lộn xộn, nhưng lại không đến nỗi tồi tệ như ta từng nghĩ.
Ta vội vàng chạy đến bên Tạ Tân Di, nàng đang nghiêng ngả bên giếng múc nước.
Ta giúp nàng dọn dẹp lại sân, dạy nàng phân biệt cỏ dại và rau ăn được.
“Luộc lên uống, có thể trị cảm hàn.”
Ta nói, lấy làm kinh ngạc khi thấy bếp nhỏ bên trong vẫn còn gọn gàng, xem ra nàng vẫn gắng gượng duy trì một cách ngăn nắp.
Nàng khẽ khàng đáp: “Không muốn chết, thì thứ gì cũng phải học.”
Tóc nàng rối bù, áo vá chằng chịt.
“Nếu ta không giả điên, họ sẽ không yên lòng.”
Nàng cười khẽ.
“Trước kia ai cũng nói bản cung ác độc, kỳ thực bản cung chỉ cầu một chữ tình. Chính cái gọi là tình ấy, lại giam giữ bản cung đến tận hôm nay.”
“Thân là nữ tử, vui sướng hay khổ sở đều do người khác định đoạt. Ha ha… ha ha…”
Ta buông tiếng thở dài: “Không phải vậy.”
Ta gội đầu cho nàng.
“Khi làm Hoàng Quý phi, chẳng phải cũng có lúc vui sao? Nàng nhập cung, từng được sủng ái mười mấy năm, sao lại nói là không có chút vui sướng nào? Cả đời này, đâu phải toàn là khổ đau.”
Nàng ngẩn người.
Rồi lệ tuôn như suối.
Ta nhẹ nhàng chải tóc cho nàng, khuyên nhủ: “Nghĩ thoáng một chút. Còn sống, thì nơi nào chẳng phải là sống?”
Ta nói với nàng, Tạ Thừa Sương đã hồi kinh, chỉ là một mắt đã bị hỏng.
Nàng khóc càng thảm thiết hơn.
Ta kể, hắn đã đưa ta bạc để chăm sóc nàng.
Nếu sau này còn thiếu thốn thứ gì, cứ nhờ lão thái giám chuyển lời cho ta.
Ta nói, ta đã nhận rất nhiều bạc từ hắn.
Ta kể, ta nuôi mấy con gà lôi nhỏ, tuy trứng bé nhưng đẻ rất siêng năng, lần sau sẽ đem cho nàng ít trứng.
Ta ít khi nói nhiều như vậy, bởi trước giờ chưa từng có ai lắng nghe ta.
Nhưng giờ nàng là một kẻ điên, ta nói gì cũng chẳng cần dè chừng.
Bởi không ai tin lời của người điên.
Ta nói mãi, cho đến khi ta đứng dậy chuẩn bị rời đi, Tạ Tân Di mới khẽ hỏi:
“Vậy còn ngươi?”
“Ta từng huy hoàng, từng tàn độc, cũng coi như không uổng phí một kiếp người.”
“Còn ngươi thì sao? Ngươi trước nay chỉ là một cung nữ nhỏ nhoi.”
Ta cất hộp cơm: “Trong cung, cũng không phải ai cũng xấu xa.”
“Ta từng gặp A Tuyết, từng gặp ngươi.”
“Ta vẫn còn sống.”
Tạ Tân Di khẽ nói: “Ngươi thật ngốc, ngốc giống hệt đệ đệ của ta.”